Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 84
trồng rau

❊ ❊ ❊

"Ý cậu là sao! Cậu mắng chúng tôi ngu ngốc phải không?" Bỗng nhiên Trịnh Ngẫu tỉnh ngộ, lập tức nóng nảy từ trên ghế sofa nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Mạnh Giang Thiên.

Lâm Vi Hồng không hiểu sao nhìn Trịnh Ngẫu, đột nhiên ánh sáng chợt lóe, cũng trong nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức khó coi.

"Đừng kích động, ngốc cũng có cái tốt của ngốc. Tôi cũng đi mò kim đáy biển thử." Mạnh Giang Thiên giải thích một câu âm dương quái khí xong trước khi hai người nổi giận thì lợi dụng dị năng hệ không gian chạy trốn.

"Chị Vi Hồng, cậu ta mắng chúng ta ngu xuẩn." Trịnh Ngẫu vẫn tức giận, oán giận nhìn Lâm Vi Hồng.

"Tên mất nết này. Chúng ta phải tìm lối vào phòng thí nghiệm dưới lòng đất trước cậu ta. Ngày hôm qua có bãi đỗ xe đáng ngờ điều tra sao rồi? Có vấn đề gì không?" Lâm Vi Hồng cũng khẩn cấp hăng hái mười phần.

"Đã điều tra, dị năng rung động trong bãi đỗ xe kia là đến từ một dị năng giả cấp một, hắn cướp bóc một người bình thường tan tầm, cũng không có gì dị thường." Trịnh Ngẫu gõ vào máy tính nói.

"Rác rưởi, một dị năng giả mà đi cướp bóc người thường, loại người này nên bị ném ra khỏi khu an toàn, để cho bọn họ tự sinh tự diệt. Còn gì đáng ngờ nữa, tôi đi xem ngay bây giờ." Lâm Vi Hồng vỗ bàn hỏi.

"Tạm thời không có." Trịnh Ngẫu lắc đầu, do dự tiếp tục nói: "Chị Vi Hồng, em cảm thấy tên mất nết kia nói có chút đạo lý."

"Đạo lý gì! Cậu cũng cảm thấy ngu ngốc à?"

"Không phải cái đó, là điều kiện đầu tiên. Hiện tại tất cả mọi người mới thức tỉnh dị năng, Lưu Thắng Huy cũng mới cấp 3,2 mà thôi. Nếu bọn họ muốn bắt dị năng giả làm thí nghiệm, khẳng định phải chọn người có đẳng cấp thấp, cao quá bọn họ cũng không bắt được. Chúng ta để ý những dị năng giả đẳng cấp thấp kia, nếu bọn họ bị bắt thì đi theo bọn họ có khi lại tìm được lối vào phòng thí nghiệm."

"Đó là một ý kiến hay. Cậu có thể lấy danh sách dị năng giả đã đăng ký đến bây giờ không?"

"Em sẽ thử. Họ đã nâng cấp hệ thống nên em hơi khó xâm nhập."

"Tận lực là tốt rồi, đừng làm chính mình mệt bằng không Hà Hoan lại muốn tìm tôi liều mạng."

Mạnh Giang Thiên ở trung tâm dịch vụ dị năng giả một giờ, hôm nay có một nhóm người sống sót mới tới, Mạnh Giang Thiên để ý mấy dị năng giả cấp thấp, chuẩn bị theo dõi bọn họ.

Đồng hồ thời gian ở quảng trường vang lên mười một tiếng. Đến giờ ăn trưa, không thể để đói vợ con mình.

Mua một phần thức ăn trở về lại tốn hơn 5000 giá trị cống hiến. 5000 còn lại để giành vào ban đêm.

Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, về nhà Mạnh Giang Thiên đưa đồ ăn cho Thôi Tây Sinh, tìm một cái hộp giấy rồi đi ra ngoài.

Thôi Tây Sinh còn chưa kịp hỏi đã không nhìn thấy bóng dáng Mạnh Giang Thiên. Một người ăn cơm càng tốt, Thôi Tây Sinh mở hộp cơm ra, tự ăn ngon lành.

Mạnh Giang Thiên tìm một vòng xong đào một hộp bùn đất dưới gốc cây ở một công viên nhỏ mang về.

Trên tầng hai của trung tâm dịch vụ dị năng giả, Lưu Thắng Huy nhìn trên màn hình Mạnh Giang Thiên đang ôm một hộp đất, nhíu mày nói: "Hắn đào đất làm gì? Hắn muốn trồng rau riêng?"

"Có lẽ vậy. Ngày hôm qua hắn bán một viên tinh hạch, bán được 1 vạn 5000 giá trị cống hiến, hôm nay hai bữa cơm tiêu tốn hơn một vạn, đêm nay thể nào cũng tiêu sạch. Chắc đào đất muốn tự trồng rau, có thể tiết kiệm chút tiền." Chu Diệu vẫn luôn chú ý Mạnh Giang Thiên, đối với chuyện của Mạnh Giang Thiên hắn nắm trong lòng bàn tay.

"Hôm nay hắn đã làm gì, không ra ngoài tìm việc nhận nhiệm vụ?"

"Không, ngoại trừ đi ra ngoài mua cơm, cả ngày đều ở trong phòng."

"Hừ, ăn ngon lười làm, ý tưởng kỳ lạ. Không làm việc mà còn ăn thức ăn đắt tiền như vậy. Tôi ngược lại muốn xem hắn còn bao nhiêu tinh hạch chống đỡ đến khi hắn trồng ra rau. Tiếp tục trông nom hắn, đừng để hắn chạy lung tung. Kết quả thí nghiệm hôm nay có không, mọi chuyện thế nào?"

"Báo cáo trên giấy vẫn chưa đưa ra nhưng tiến độ cũng không lý tưởng lắm. Hôm nay chúng ta dùng zombie làm thí nghiệm, tuy zombie chịu đựng được năng lượng cấy ghép tinh hạch, nhưng thân thể cũng nát tan tành, căn bản không cách nào di chuyển."

"Hơn nữa, zombie cũng không khống chế được tinh hạch để sử dụng dị năng. Viện trưởng Hách liên tục tinh lọc zombie ba ngày, thân thể cũng không khỏe, hôm nay ông ta xin ngày mai nghỉ một ngày."

"Vậy để cho ông ta nghỉ ngơi, hôm nay mới tiến vào một nhóm dị năng giả, cậu chọn mấy người cấp bậc thấp mang vào phòng thí nghiệm."

"Vâng, tôi đã xem qua, đây là danh sách."

"Được, cậu đi làm đi." Lưu Thắng Huy nhìn danh sách gật đầu đồng ý.

Mạnh Giang Thiên về đến nhà đã nhìn thấy Thôi Tây Sinh vô cùng vui vẻ ôm bụng vùi trên sofa phòng khách xem TV.

Trên bàn ăn là một nửa thức ăn của ba người, Mạnh Giang Thiên buông hộp giấy xuống, nhìn xung quanh hỏi: "Lưu An Na đâu?"

Bình thường đều là Lưu An Na ngồi trên sofa phòng khách xem TV, hôm nay lại không thấy đâu.

"Sáng nay người yêu của anh đã về nhà bằng trực thăng." Thôi Tây Sinh chua xót đổi kênh.

Vừa trở về đã tìm người yêu, tình cảm thật tốt.

TV rách trong khu an toàn này cũng rất nhàm chán. Tổng cộng chỉ có mười kênh, còn chưa đầy tháng đã một ngàn giá trị cống hiến. Chờ ba ngày thời gian xem thử miễn phí qua, ai gia hạn phí xem thêm chính là kẻ đần.

Đều là phim trước tận thế, Thôi Tây Sinh đã xem hết. Hung tợn ấn điều khiển từ xa đổi sang kênh tạp kỹ, cũng đã xem rồi.

"TV rách, không xem nổi." Càng xem càng cáu kỉnh, còn không bằng chơi trò chơi trên máy tính.

Thôi Tây Sinh vứt bỏ điều khiển từ xa trở về phòng ngủ, cửa đóng lại rung đất rung trời.

Mạnh Giang Thiên nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, đột nhiên cười rất hèn mọn.

Người yêu bé nhỏ ghen rồi. Anh chỉ hỏi một chút mà đã giận dữ như vậy. Trước kia cậu nói có đầu có đuôi nhưng anh vẫn thích Thôi Tây Sinh vô lý đùng đùng như bây giờ hơn.

Hôm qua Lưu An Na nói về nhà, anh không để trong lòng nên cũng quên mất. Khó trách hôm nay Thôi Tây Sinh ra khỏi phòng ngồi xem TV.

Tâm tình sung sướng, từ trong không gian Mạnh Giang Thiên lấy ra hạt giống trộm được, cũng không biết những hạt giống này là loại rau gì.

Tùy tiện chọn một loại, cầm một hạt giống màu đen cỡ hạt gạo nhỏ trồng vào trong bùn.

Tưới nước, dùng hệ cây, rất nhanh Mạnh Giang Thiên cảm nhận được một sinh lực yếu ớt trong bùn đất đang hấp thu dị năng của mình.

Đất bị chồi non nho nhỏ đẩy ra, hai lá theo gió giãn ra, ngay sau đó ba lá bốn lá không ngừng phát triển.

Cuối cùng hạt giống này phát triển thành một cây bắp cải xanh nhạt. Hóa ra gói hạt giống là hạt giống của bắp cải.

Mạnh Giang Thiên lấy hạt giống bắp cải ra, rắc vào đất, tiếp tục làm, chỉ chốc lát sau đã thu hoạch được một hộp bắp cải xanh non.

Thức ăn buổi tối như này là đủ. Lại thí nghiệm vài loại rau, hẹ, dưa chuột, cà chua, ngược lại Mạnh Giang Thiên trộm được rất nhiều hạt giống.

Còn có vài loại rau nhưng Mạnh Giang Thiên thu tay không thí nghiệm nữa. Hệ cây và hệ nước của anh chỉ cấp một, thúc đẩy nhiều hạt giống như vậy đã sắp tiêu hao không còn.

Ăn xong đồ ăn sắp nguội lạnh còn lại của Thôi Tây Sinh, nghỉ ngơi một lát, Mạnh Giang Thiên nhìn Thôi Tây Sinh, người yêu nhỏ ôm máy tính ngủ rồi.

Ăn ăn ngủ ngủ, cũng không thấy thêm thịt. Nhẹ nhàng lấy máy tính rồi dém góc chăn, Mạnh Giang Thiên lại ra ngoài để đi theo dõi mấy dị năng giả cấp thấp kia.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

18/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »