Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 77
giá trên trời

❊ ❊ ❊

Cảnh sát Bạch thấy Triệu Hoan Thụy ỉu xìu thì tiếp tục đả kích: "Đây là báo giá chính thức, trên thực tế, chính thức đã không mua được điện thoại vệ tinh, tất cả đều ở trong tay bọn đầu cơ, bọn họ muốn giá cao hơn."

"Ở đây cũng có bọn đầu cơ? Tất cả các anh không quan tâm?" Hội trưởng học sinh nhíu mày hỏi, hắn cũng muốn có một cái điện thoại vệ tinh.

"Tại sao phải quản." Cảnh sát Bạch nhìn Lưu Thắng Huy không nói lời nào nữa.

Mọi người trong nháy mắt hiểu được, trầm mặc không nói, không thảo luận nữa.

Lưu Thắng Huy cúp điện thoại, Thôi Tây Sinh khẩn trương nhìn hắn, trong mắt tạm thời không có người khác.

Bình dấm của Mạnh Giang Thiên lập tức bị lật đổ, ôm Thôi Tây Sinh, nhưng vẫn không thể kéo lại ánh mắt của cậu.

"Tôi đã nói tên của ba mẹ cậu cho khu an ninh Đông Bắc. Họ đang kiểm tra và phải chờ một thời gian trước khi họ trả lời tin nhắn."

Bị đôi mắt sạch sẽ nhìn chằm chằm, Lưu Thắng Huy thiếu chút nữa chạy tới chỗ Thôi Tây Sinh.

Nhưng bị Mạnh Giang Thiên hung tợn trừng, Lưu Thắng Huy kịp thời điều hướng nên cuối cùng cũng không sai lầm.

"Tướng quân có thể giúp tôi hỏi thăm tình huống của ba mẹ không? Phiền ngài." Hội trưởng học sinh hỏi rất chân thành.

"Có thể. Chu Diệu, đi lấy điện thoại tới đây, tôi sẽ giúp các cậu hỏi một chút." Lưu Thắng Huy do dự vài giây, cười gật đầu.

Giúp Thôi Tây Sinh là hắn cam tâm tình nguyện, giúp người khác hắn cảm thấy rất phiền toái.

Nhưng đã giúp Thôi Tây Sinh điều tra, hắn cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng, chỉ có thể nhẫn nhịn không kiên nhẫn đáp ứng.

Trong lòng lại có chỉ trích với hội trưởng học sinh. Trước kia người này còn là hội trưởng học sinh mà sao ngay cả mặt cũng không biết nhìn.

Loại người không biết nhìn mặt này, về sau cũng không cần bồi dưỡng, làm bia đỡ đạn rất thích hợp với hắn.

Hắn là người quản lý toàn bộ khu an toàn, làm gì có thời gian để quan tâm đến ba mẹ người khác.

Gọi điện thoại đến các khu an toàn, nhẫn nại hỏi từng người một, nhận được hồi âm là đều phải chờ đợi.

Lưu Thắng Huy như ném củ khoai lang điện thoại vệ tinh nóng bỏng tay cho Chu Diệu.

Nụ cười vẫn hiền lành như cũ, cười nói: "Các cậu cũng không cần gấp gáp, cho dù hiện tại trong khu an toàn không có ba mẹ các cậu, cũng không có nghĩa là bọn họ đã gặp phải bất trắc. Hiện tại rất nhiều người còn đang trốn đông trốn tây, người được cứu về khu an toàn vẫn là số ít, nói không chừng bọn họ sẽ trốn ở nơi nào đó, tựa như các cậu vậy."

"Nếu các cậu còn lo lắng thì có thể mua một cái điện thoại vệ tinh, tất cả số điện thoại khu an toàn trên toàn quốc đều ở trong danh bạ hiển thị. Sau này muốn tìm ai thì có thể tự gọi điện thoại."

"Một cái điện thoại vệ tinh rất đắt." Triệu Hoan Thụy thăm dò hỏi.

"Sẽ hơi quý một chút, nhưng các cậu là dị năng giả, chỉ cần có can đảm, mà kiếm giá trị cống hiến cũng rất dễ dàng. Giá trị cống hiến giống như tiền trước đây, có rất nhiều công việc kiếm được giá trị cống hiến trong khu an toàn. Có một nhiệm vụ là cách nhanh nhất để kiếm được giá trị cống hiến. Cậu đã bao giờ thấy cái này chưa?" Lưu Thắng Huy lấy ra một viên tinh hạch cỡ đậu nành từ trong túi áo ra.

Ngoại trừ hội trưởng học sinh và Mạnh Giang Thiên, ba người còn lại đều lần đầu tiên nhìn thấy tinh hạch. Lưu An Na và Thôi Tây Sinh là người bình thường, chưa từng thấy qua tinh hạch cũng là chuyện bình thường.

Triệu Hoan Thụy cũng là lần đầu tiên thấy, bộ dáng rất tò mò.

Lưu Thắng Huy thấy biểu tình của Triệu Hoan Thụy với hội trưởng học sinh và Mạnh Giang Thiên rõ ràng đối lập, trong lòng đối với Triệu Hoan Thụy khinh thường vài phần.

Là một dị năng giả, cư nhiên đối với tinh hạch không mẫn cảm như vậy, thành tựu về sau cũng sẽ không quá cao.

"Đây là cái gì?" Triệu Hoan Thụy để biểu hiện vô tri của mình vô cùng phóng đại, mở miệng hỏi.

"Đây là từ trong thân thể zombie đào ra, bình thường đều ở trong đầu zombie. Cậu cảm nhận một chút xem có gì khác biệt không."

Lưu Thắng Huy đưa tinh hạch cho Triệu Hoan Thụy.

Triệu Hoan Thụy cẩn thận cảm nhận một chút, tốt xấu gì cũng là dị năng giả, sau khi tập trung tinh thần cảm giác, lần này rốt cuộc hắn cảm giác được dị năng rung động trong tinh hạch.

"Nơi này có dị năng! Đây là tinh hạch được đề cập trong cuốn tiểu thuyết." Triệu Hoan Thụy kinh ngạc hô to gọi nhỏ.

"Tôi từng nghĩ dị năng giả trẻ tuổi các cậu làm sao biết loại tinh thể năng lượng này gọi là tinh hạch, thì ra trong tiểu thuyết đã sớm nhắc tới sao? Đúng là thất bại của tôi."

Lưu Thắng Huy đùa giỡn một cái, nhìn thấy Thôi Tây Sinh tò mò đánh giá tinh hạch, cười tiếp tục nói: "Loại kết tinh năng lượng này là nguồn gốc của toàn bộ dị năng zombie, dị năng giả con người cũng vậy. Trong cơ thể các cậu đều có một viên kết tinh năng lượng thuộc tính khác nhau. Hiện tại chúng tôi còn đang nghiên cứu tác dụng của tinh hạch, tuy rằng chưa nghiên cứu ra cái gì, nhưng có thể khẳng định, dị năng trong tinh hạch sẽ có tác dụng rất lớn."

"Hiện tại thừa dịp zombie còn chưa có tốc độ tiến hóa nhanh của con người, chính thức săn giết zombie đạt được tinh hạch là thời cơ tốt nhất. Tinh hạch cỡ đậu nành như vậy là cấp một, một vạn giá trị cống hiến một viên. Xếp hạng càng cao, giá trị đóng góp càng cao."

"Nếu các cậu muốn nhanh chóng kiếm tiền, có thể đi giết zombie lấy tinh hạch. Một người có thể mua một điện thoại vệ tinh. Hơn nữa giá trị cống hiến đều phổ biến trong khu an toàn quốc gia, sau này các cậu trở về vùng an toàn quê hương mình cũng có thể sử dụng."

"Giết zombie sao." Triệu Hoan Thụy nhớ tới những ngày chiến đấu với zombie liền sinh lòng rút lui.

Nhiều lần hắn và hội trưởng học sinh thiếu chút nữa bị zombie phân thây, bây giờ đến khu an toàn, hắn cũng không muốn đi ra ngoài tiếp xúc thân mật với zombie nữa.

"Tướng quân, tôi có một vấn đề muốn hỏi ngài." Mạnh Giang Thiên trầm tư trong chốc lát.

"Hỏi đi." Càng nhìn bàn tay đặt bên hông Thôi Tây Sinh càng cảm thấy chướng mắt. Lưu Thắng Huy đè nén sự ghen tị với Mạnh Giang Thiên, hòa ái nói.

Mạnh Giang Thiên cũng không biết lòng dạ của Lưu Thắng Huy, hỏi chuyện mình để ý nhất: "Tôi nghe nói các ngài ở đây có trực thăng, có thể đi đến khu an toàn khác."

"Trước kia chúng tôi là khu quân sự, đừng nói trực thăng, cho dù là máy bay ném bom cũng đạn dược sung túc. Tuy nhiên, nếu cậu muốn có một máy bay trực thăng, cậu cần phải trả đủ giá trị cống hiến."

"Vậy tôi muốn đi khu an toàn tỉnh Tô thì cần bao nhiêu giá trị cống hiến?"

"Nếu là dị năng giả, một người năm trăm vạn." Hắn ta nói ra một con số thiên văn.

Cảnh sát Bạch ở một bên nhướng mày kinh ngạc nhìn Lưu Thắng Huy.

Rõ ràng dị năng giả đầu tiên rời đi chỉ dùng mười vạn giá trị cống hiến, tuy rằng về sau tăng giá, nhưng cũng chỉ cần năm mươi vạn.

Hiện tại lập tức tăng gấp mười lần, cảnh sát Bạch không biết đây là giá cả hiện tại hay là chỉ nhằm vào Mạnh Giang Thiên định giá.

"Còn người bình thường thì sao?" Ngược lại Mạnh Giang Thiên không có cảm giác gì, bởi vì anh còn không rõ giá trị cống hiến này tính như thế nào.

"Người bình thường năm mươi vạn một người, nhưng nếu dị năng giả mang theo người bình thường, cũng phải năm trăm vạn một người." Lưu Thắng Huy liếc mắt nhìn Thôi Tây Sinh, cười nói.

Lông mày cảnh sát Bạch lại nhảy dựng lên, khá lắm, giá cả của người bình thường trực tiếp tăng gấp năm mươi lần. Nhận thấy tướng quân đang nhìn trộm Thôi Tây Sinh thì đáy lòng cảnh sát Bạch rơi lộp bộp.

Hắn hình như biết nguyên nhân tướng quân nhằm vào Mạnh Giang Thiên như vậy.

Nhưng thỏ trắng nhỏ hắn cũng muốn, nếu tướng quân cướp thì sẽ rất phiền toái!

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

17/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »