Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19895 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 142
hàng vàng

❊ ❊ ❊

Tạ Tinh nghĩ, nếu cô thật sự có giá cao, thì bọn chúng sẽ không chỉ có sáu người, cũng sẽ không bắt được cô là lập tức đưa đi bán như vậy.

Giống như gửi hàng hóa, mỗi chuyến chỉ chở một món thì không chỉ phí vận chuyển cao mà rủi ro cũng lớn.

Lần nằm vùng này buộc phải giữ được sự kiên nhẫn.

Đây là một thử thách rất lớn, không chỉ đối với cô, mà còn với cả đội cảnh sát đang túc trực ngày đêm bên ngoài.

Cung đã lên dây, không thể không bắn, bỏ cuộc giữa chừng cũng không phải phong cách của Tạ Tinh, dù có khổ đến mấy, cô cũng phải hoàn thành tốt nhiệm vụ này.

Mã Liên Hoa sau một trận gào rú thì không thấy bóng dáng đâu nữa.

Gã đeo kính gọng vàng vừa cài cúc áo vừa bước vào phòng, hỏi gã sẹo to: “Sao rồi, ngoan chứ?”

Gã sẹo to nói: “Cũng coi như biết điều.”

Gã kính vàng bước đến trước mặt Tạ Tinh, cúi người, dùng ngón trỏ và ngón cái nâng cằm cô lên: “Nếu cô em ngoan ngoãn, mọi người đều đỡ phiền. Nếu không ngoan, bọn tao cũng không ngại phiền phức. Hiểu không?”

“Hiểu.” Tạ Tinh cố né người ra sau để tránh khỏi tay hắn, ánh mắt tránh né nhìn hắn: “Chị Mã của tôi đâu rồi? Các người rốt cuộc muốn làm gì? Các người làm vậy là phạm pháp! Ở làng tôi có một kẻ phạm tội như mấy người, hắn bị xử tử rồi!”

“Ha ha ha…” Gã kính vàng cười lớn: “Đại Sơn, nghe thấy chưa? Còn giảng luật pháp cho tụi mình nữa kìa. Đúng là học sinh cấp ba có khác, thông minh hơn mấy con ngu chỉ biết khóc lóc nhiều.”

Gã sẹo to tên là Đại Sơn.

Đại Sơn cười khẽ, không nói gì. Nếu không nhìn vết sẹo dữ tợn trên trán, hắn trông như một người thật thà, lông mày rậm, môi dày, mũi cao.

Gã kính vàng buông tay Tạ Tinh ra: “Ngoại hình không tệ, đầu óc cũng thông minh, chắc có thể bán được giá cao. Loại hàng như vậy mà có thêm vài đứa thì tụi mình khỏi phải tốn công đi bắt lũ nhóc nữa.”

Đại Sơn liếc hắn một cái: “Bớt nói vài câu đi.”

Gã kính vàng gật đầu, quay người rời khỏi phòng.

Tạ Tinh là món hàng hiếm, nên tạm thời không bị làm nhục gì. Đến chập tối, cô đã nắm rõ tên của bốn người hiện có trong nhóm.

Gã kính vàng tên là Đại Xung, kẻ dùng dao đâm cô tên Đại Hoằng, người đá vào ngực cô là Đại Mậu.

Nghe giọng nói thì mấy người này đều đến từ một nơi, không phải giọng miền Bắc, nhưng cô không nhận ra là vùng nào, còn Mã Liên Hoa và tài xế xe ba bánh thì rõ ràng là người miền Bắc.

Buổi trưa, Tạ Tinh được Đại Sơn đút cho vài miếng cơm, cơm trắng với dưa muối, tuy khá ngon miệng nhưng rõ ràng là không đủ năng lượng. Trời còn chưa tối hẳn, cô đã cảm thấy đói.

Nhưng đến tối thì không có phần ăn cho cô, Đại Sơn chỉ đưa một bát sữa.

Tạ Tinh nếm vài ngụm, phát hiện trong sữa có vị đắng nhè nhẹ, chắc là đã hòa thuốc an thần.

Tạ Tinh không uống nữa, nhăn mặt nói: “Tanh quá, khó uống, tôi muốn ăn cơm. Với lại uống nhiều nước thế này, ban đêm đi vệ sinh thì sao?”

Đại Sơn nhìn cô, bỗng ép cô ngồi xuống ghế, nhét bát sữa vào miệng cô, mặc kệ mà đổ xuống.

Tạ Tinh vừa giãy giụa vừa thổi ngược ra, hơn nửa bát đổ ra ngoài, chỉ còn một phần nhỏ trôi vào dạ dày.

Đại Sơn đặt bát lên bậu cửa sổ, khoanh tay nói: “Bảo làm gì thì làm cái đó, đừng mặc cả với tôi.”

Sữa tràn vào khí quản khiến Tạ Tinh sặc dữ dội, suýt nữa thì tiểu ra quần: “Tôi… muốn… đi… vệ sinh!”

Đại Sơn thấy cô khép chặt hai chân, mặt đỏ bừng, biết là thật nên cởi trói rồi áp giải cô vào nhà vệ sinh.

Sau khi đi vệ sinh, Tạ Tinh lại bị trói trở lại vào ghế.

Đại Sơn lên giường, từ dưới gối lấy ra một quyển tạp chí hàng tháng, say mê đọc.

Gặp phải một tên buôn người có văn hóa!

Tạ Tinh hơi bất ngờ, giờ cô có thể khẳng định, tên Đại Sơn này ít nhất là một kẻ cầm đầu trong băng nhóm sáu người này.

Vừa trở về từ nhà vệ sinh không bao lâu, Tạ Tinh bắt đầu thấy buồn ngủ, một cơn buồn ngủ không thể kháng cự cuốn tới.

Cô hiểu rất rõ, chỉ cần ngủ thiếp đi, tất cả sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tạ Tinh nhắm mắt lại, dùng tay phải cào vào tay trái, móng tay cắm sâu vào da thịt…

Không biết Đại Sơn đã bỏ bao nhiêu thuốc an thần, nhưng cơn buồn ngủ mãnh liệt gần như cuốn phăng toàn bộ lý trí của cô, cơn đau nơi tay dần dần mơ hồ, cô cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa rồi.

Ngay lúc đó, cửa mở ra, một luồng khí lạnh ùa vào, đầu óc hỗn loạn của Tạ Tinh bừng tỉnh đôi chút.

Cô nghe thấy Đại Xung nói: “Có hàng mới.”

Đại Sơn hỏi: “Hàng gì?”

Đại Xung đáp: “Vận may tốt, lại là hàng vàng, chất lượng ổn, khoảng một cân tám, một cân chín.”

Hàng vàng là tiếng lóng, chỉ các thiếu nữ chưa kết hôn, một cân tám, một cân chín, chính là mười tám, mười chín tuổi.

Đại Hoằng đứng dậy: “Để tao đi xem.”

Cánh cửa đóng lại.

Tạ Tinh cử động nhẹ, tự cấu mình một cái thật mạnh, khiến bản thân tỉnh táo thêm phần nào.

Cô lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, không có tiếng khóc hay la hét.

Chỉ nghe thấy Đại Mậu nói: “Con này chơi được không?”

Đại Xung chửi: “Mẹ kiếp, mày suốt ngày chỉ biết chơi chơi chơi, chơi xong còn bán được bao nhiêu tiền nữa?”

Đại Mậu nói: “Mả mẹ nó, đàn ông con trai cả ngày không có đàn bà, sống còn có gì thú vị nữa chứ?”

Đại Sơn nói: “Đủ rồi, đợi lúc có hàng trắng thì tha hồ mà chơi.”

Hàng trắng, tức là phụ nữ đã kết hôn.

Tạ Tinh vừa nghĩ ngợi, đầu đã mệt mỏi gục xuống lúc nào không hay.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »