Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19907 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 139
cá cắn câu

❊ ❊ ❊

Khách sạn Tạ Tinh thuê tên là An An, là một tòa nhà cũ kỹ hai tầng, bên trong đèn đuốc sáng choang, người qua lại tấp nập, trông có vẻ làm ăn không tệ.

Sau khi trả tiền ở quầy lễ tân, người phụ nữ dẫn cô lên lầu hai, phòng 2011.

Bà ta nói: “Phòng bốn người, cô ở một mình, nhà vệ sinh ở ngoài, không có chuyện gì thì đừng có đi lung tung, không thì chết lúc nào cũng không biết.”

Phòng không sạch sẽ, trên ga trải giường còn có tóc dài và vết máu kinh nguyệt không giặt sạch được, nhưng nhìn tổng thể vẫn tạm chấp nhận được.

Tạ Tinh khóa trái cửa, đặt ba lô lên bệ cửa sổ, mặt hướng ra ngoài, lấy ra một chiếc áo cũ không rõ của ai từ trong túi, đặt lên gối, rồi nằm xuống, nhắm mắt, bắt đầu thở bụng.

Cô là kiểu người có năng lực hành động mạnh, định lực cũng không tệ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong một khách sạn đối diện con phố, Đàn Dịch đứng bên cửa sổ, dán mắt qua khe rèm quan sát khách sạn An An.

Ngoài khách sạn có một người phụ nữ đội mũ len, tuy không thấy rõ mặt nhưng nhìn thân hình thì ít nhất cũng hơn ba mươi tuổi, tuổi tác tương đương với nghi phạm.

Anh nói: “Cuối cùng cũng mắc câu.”

Phó Đạt lại gần, cầm ống nhòm nhìn một cái: “Tiểu Tạ ngủ rồi à? Dạn dữ ha!”

Đỗ Chuẩn từ trên giường bật dậy: “Chưa chắc ngủ được, nhưng chợp mắt một lúc là điều cần thiết, không thì ban ngày không đủ tỉnh táo, dễ xảy ra sơ suất.”

Đàn Dịch nói: “Anh Phó, cá đã cắn câu, mọi người cứ theo kế hoạch mà làm.”

Phó Đạt đặt ống nhòm xuống: “Được, tôi đi sắp xếp, làm theo bảng phân ca.”

Tạ Tinh ngủ được nửa buổi, sáu giờ sáng đã dậy.

Cô lấy ra cái cốc tráng men, mang theo khăn mặt và bàn chải đi đến buồng vệ sinh rửa mặt.

Khi từ nhà vệ sinh dạng ngồi ra ngoài, có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang đánh răng trước tấm gương đầy vệt nước.

Tạ Tinh cười ngại ngùng, rửa mặt bằng nước lạnh, rồi cũng bắt đầu đánh răng.

Người phụ nữ nhìn cô kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, như thể đang định giá một món hàng.

Tạ Tinh hỏi: “Dì ơi, mặt cháu còn dính bẩn à?”

“Gọi dì cái gì, gọi chị là được rồi.” Người phụ nữ mỉm cười hài lòng: “Cô bé xinh xắn đấy, lên thành phố làm gì vậy?”

Tạ Tinh ngừng đánh răng, nhìn vào gương ngắm mặt mình. “Haizz… xinh đẹp… cũng chẳng để làm gì.”

Cô không nói tiếp.

Người phụ nữ gặng hỏi: “Sao thế, xinh đẹp không phải là chuyện tốt à?”

Tạ Tinh uể oải lắc đầu: “Ở quê thì chẳng có tác dụng gì, chỉ là thứ dùng để đổi một mối hôn sự tốt cho anh trai em thôi.”

“Ối trời ơi.” Người phụ nữ đập đùi cái đét: “Ở quê thì đổi được hôn sự gì chứ, còn không bằng đi làm kiếm tiền cho nhà!”

Tạ Tinh nhổ bọt kem đánh răng ra: “Đúng thế, em cũng nghĩ vậy.”

Người phụ nữ hỏi: “Vậy em đến An Hải để đi làm à?”

Tạ Tinh súc miệng: “Vâng, lát nữa em sẽ đi tìm việc. Chị thì sao?”

Người phụ nữ đáp: “Chị cũng đi làm thuê. Chồng chị mất, nhà thì nghèo, con gửi cho bà nội chăm, chị ra ngoài kiếm tiền.”

Tạ Tinh hiện rõ niềm vui trên mặt: “Chị định đi đâu tìm việc? Có mối nào chắc chắn không?”

Người phụ nữ nói: “Tất nhiên rồi, không chắc thì lên thành phố làm gì.”

“Em…” Tạ Tinh như muốn nói lại thôi.

Người phụ nữ hỏi: “Em chưa có mối hả?”

Tạ Tinh thu dọn cốc tráng men. “Không sao, tìm rồi sẽ có thôi. Chị cứ từ từ dọn dẹp, em đi trước.”

Tạ Tinh rời khỏi nhà vệ sinh.

Người phụ nữ nhìn theo bóng lưng cô, trong mắt ý cười nồng đậm.

Về đến phòng, Tạ Tinh hít sâu một hơi, giơ nắm đấm trước gương nhỏ, rồi cho cái cốc tráng men vào túi nilon, xếp gọn ba lô rồi ra khỏi cửa. Mới tới cầu thang thì đã chạm mặt người phụ nữ lúc nãy trong nhà vệ sinh.

Người phụ nữ mắt cười, dáng người hơi mập, cao khoảng một mét sáu ba, trông khá thân thiện. Cô ta mỉm cười hỏi: “Em gái định đi đâu đấy? Có muốn đi cùng không?”

Tạ Tinh đáp: “Em định đến mấy nhà hàng xem có tuyển người không.”

Người phụ nữ nói: “Đi nhà hàng làm gì, đi theo chị đi. Nhà máy đồng hồ điện tử Nhật Thanh đang tuyển công nhân, cần hai ba chục người, không bao ăn nhưng có ký túc xá.”

Tạ Tinh lập tức rạng rỡ: “Thật ạ? Chị đừng lừa em đấy nhé.”

Người phụ nữ nhiệt tình khoác tay cô. “Thật chứ, chị cũng đi mà, lừa em làm gì.”

Chỉ vài câu nói, hai người đi ra khỏi khách sạn.

“Thế thì tốt quá rồi.” Tạ Tinh liếc sang chiếc xe Charade quen thuộc bên kia đường, trong lòng an tâm hơn một chút: “Chị tên gì ạ?”

Người phụ nữ vẫy gọi một chiếc xe ba bánh: “Chị họ Mã, tên Mã Liên Hoa. Tên quê mùa đúng không? Biết sao được, bố mẹ không có học thức, em tên gì?”

Tạ Tinh nói: “Em họ Nghiêm, tên là Nghiêm Tĩnh, đọc tên nghe như mắt kính ấy.”

“Hahaha…” Người phụ nữ cười rung cả lớp mỡ: “Bố mẹ em cũng sáng tạo ghê. Đi nào, lên xe.”

Tạ Tinh liếc nhìn người lái xe ba bánh, chính là gã đàn ông hút thuốc mà cô đã gặp lúc rạng sáng.

Vậy nên, hai người này chắc là một tổ chuyên nhắm vào phụ nữ đi một mình, một người tìm mục tiêu, một người tiếp cận mục tiêu.

Tạ Tinh lên xe.

Người phụ nữ cũng leo lên theo, rút từ túi ra một chai nước: “Em gái, uống nước không?”

Tạ Tinh từ chối: “Cảm ơn chị Mã, em vừa uống ở khách sạn rồi, giờ chưa khát.”

Người phụ nữ cũng không để tâm, lại nhét chai nước về túi.

Tạ Tinh nói: “Chị Mã, nếu chị giúp em tìm được việc, em… em sẽ mời chị ăn một bữa thật ngon.”

“Hahaha…” Người phụ nữ cười như gà mái mẹ: “Được, chị chờ em mời ăn.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »