Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20058 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 137
bắt tay

❊ ❊ ❊

Mặt trời lặn, ánh sáng dần nhạt đi, bóng đêm dần bao phủ, tâm trạng của Tạ Tinh ngược lại lại trở nên ổn định hơn.

“Cốc cốc!” Có tiếng gõ cửa văn phòng: “Tiểu Tạ, cô còn ở đó không?”

Đàn Dịch đến.

Tạ Tinh đứng dậy, bước nhanh ra cửa, bật đèn rồi mới mở cửa.

Đàn Dịch mặc một chiếc áo khoác xanh đậm kiểu trung niên, quần tây đen, đeo kính gọng đen, trông càng giống cán bộ kỳ cựu.

Cô bật cười: “Chuẩn bị xong chưa ạ?”

Đàn Dịch nói: “Xong hết rồi, cô đi theo tôi.”

Tạ Tinh cầm đồ, khóa cửa lại, đi cùng Đàn Dịch xuống tầng, ra bãi đậu xe.

Đàn Dịch lấy một túi đồ từ ghế phụ trên xe đưa cho cô: “Xem xem có thiếu món nào không.”

Tạ Tinh mở ra kiểm tra.

Một bộ quần áo mới toanh nhưng quê mùa, từ nội y in hoa, áo quần mùa thu, đồ bông dày dặn, áo khoác bên ngoài, đến một đôi giày vải bông cũ kỹ, kèm theo tất len chất lượng cực kém.

Tạ Tinh nói: “Cảm ơn Đội trưởng Đàn, chuẩn bị vô cùng đầy đủ.”

Hai chữ “vô cùng”, thật nhiều hàm ý.

Đàn Dịch không đáp, rút nhanh một điếu thuốc kẹp vào miệng, châm lửa hút.

Tạ Tinh quay lại xe của mình, ngồi xuống ghế lái, cởi hết áo trong áo ngoài, mặc lên người bộ đồ Đàn Dịch vừa đưa.

Nội y mới, chưa giặt, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành chịu đựng mà mặc.

quần lót thì vừa vặn, chỉ có áo ngực là hơi rộng.

Tạ Tinh chỉnh lại áo, cố gắng lấp đầy phần cúp ngực, trong lòng âm thầm oán thán: [Mắt thẩm mỹ của Đàn Dịch thật chẳng ra gì, phân biệt B với C mà cũng làm không xong. Chậc, đây là lần đầu tiên mặc đồ lót do đàn ông mua cho, lại còn là trong tình huống thế này.]

Cô nhanh chóng thay xong cả bộ, nhét quần áo của mình vào ba lô, lấy ra điện thoại, máy nhắn tin và ví, rồi nhét ba lô vào cốp sau, dùng giẻ lau phủ lên.

Sau đó, cô kiểm tra đầu mũi giày bông, xác nhận vị trí dao lam, thử lấy ra rồi lắp lại.

Thiết bị nghe trộm được may chắc chắn vào lớp bông áo.

Còn có hai chiếc kẹp tóc nhỏ màu đen cô tự chuẩn bị, giấu sâu trong lớp tóc sau gáy.

Mọi thứ kiểm tra xong, một chiếc xe chạy tới, bấm còi một cái.

Tạ Tinh xuống xe, khóa cửa xe mình, bước lên một chiếc xe Charade đã qua sử dụng, người lái là Đàn Dịch.

Anh liếc nhìn cô hai lần, tóc cô xõa xuống, vì không đủ dài nên hơi bù xù, chọc chọc vào gáy, quần áo lòe loẹt, cồng kềnh, nhưng cô vẫn mặc rất ra dáng. Dù có quê mùa, cũng không thể che lấp khí chất linh hoạt ẩn sâu trong xương tủy.

Người có học, tự nhiên toát ra thần thái, Đàn Dịch tin là vậy.

Tạ Tinh mở miệng bằng giọng quê mùa đặc sệt: “Anh trai, mình đi đâu đấy?” Cô nhấn mạnh chữ “đâu”, nghe chẳng khác gì cô thôn nữ mới lên thành phố.

Đàn Dịch cười: “Tôi thấy, em đừng gọi là Tạ Tinh nữa, gọi là Diễn Tinh (diễn sâu) thì hợp hơn.”

Tạ Tinh không khách sáo: “Nếu đội trưởng Đàn không ngại để em gọi anh là Ống Nhổ (Cách đọc lái tên Đàn Dịch), thì cứ việc gọi em là Diễn Tinh.”

Đàn Dịch điềm nhiên: “Được thôi. Dù sao thì cũng bị gọi như vậy hai mươi mấy năm rồi, tôi quen rồi.”

Tạ Tinh: “…”

Cô nhận ra, Đàn Dịch tuy không lắm lời như Sài Dục, nhưng thực ra lại là kiểu bụng dạ thâm sâu, mồm miệng sắc bén.

Thôi được.

Tạ Tinh quyết định lùi một bước để tiến hai bước: “Gọi là Diễn Tinh cũng được, chỉ mong em diễn tròn vai của vở kịch lớn lần này.”

Đàn Dịch thu lại nụ cười bên môi: “Yên tâm, tất cả sẽ lấy em làm trung tâm. Chỉ cần em thấy nguy hiểm, lập tức dừng hành động. Đừng liều mạng, nhớ chưa?”

Tạ Tinh đáp: “Yên tâm, em không lấy nửa đời sau của mình ra để đùa đâu.”

Đàn Dịch nhìn cô một cái: “Thông minh là việc tốt, nhưng cũng dễ tự hại mình. Tôi hy vọng em nhớ kỹ lời tôi nói.”

Tạ Tinh nghiêm túc gật đầu: “Đội trưởng Đàn yên tâm, em sẽ nhớ kỹ.”

Xe rời thành phố An Hải, phóng về phía Bắc. Một tiếng rưỡi sau, dừng lại ở một trạm xe nhỏ, giọng của người nơi này đã khác đôi chút so với trong nội thành An Hải. Chỉ cần nắm được vài điểm cần chú ý, Tạ Tinh có thể dễ dàng nhập vai trong nhiệm vụ nằm vùng lần này.

Trước khi xuống xe, Đàn Dịch lại dặn lần nữa: “Tôi sẽ không bao giờ rời em quá 500 mét. Tuyệt đối đừng mạo hiểm, biết chưa?”

Tạ Tinh đáp lại với vẻ sốt ruột: “Đội trưởng yên tâm, em biết chừng mực mà.”

Đàn Dịch đưa tay ra: “Hứa đấy nhé!”

Tạ Tinh nắm lấy: “Dạ, hứa!”

Hai bàn tay đều lạnh buốt, nắm lại càng thêm tỉnh táo, Tạ Tinh là vì căng thẳng, Đàn Dịch là vì lo lắng.

Tạ Tinh còn cảm nhận được ngón tay anh khẽ run.

Cô giơ tay trái lên, vỗ nhẹ: “Đội trưởng yên tâm, nhất định chúng ta sẽ thuận lợi.”

Đàn Dịch lại dùng tay trái giữ lấy tay cô: “Tôi tin em, tin rằng em sẽ không lấy mạng mình ra để đùa.”

Tạ Tinh khẽ “ừ” một tiếng, rút tay lại, nhìn ra ngoài. Thấy trên đường không có ai, cô lập tức mở cửa xe, xuống xe mà không ngoái đầu lại, bước nhanh về phía trạm xe.

Bóng lưng cô gầy gò nhưng kiên cường, quả quyết.

Đàn Dịch lặng lẽ nhìn theo, mãi đến khi bóng dáng biến mất mới cúi đầu, gom tất cả đồ cô để lại vào túi vải lớn, gồm điện thoại chẳng có gì đặc biệt, ví tiền nam đơn giản, chỉ có máy nhắn tin có dán một tấm ảnh thần tượng nam.

“Đẹp chỗ nào cơ chứ?” Đàn Dịch lắc đầu khẽ, đạp ga, lái xe quay ngược về An Hải…

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »