Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 21107 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 124
cướp đường

❊ ❊ ❊

Nhậm Á Quang thông thuộc đường sá, nên anh là người cầm lái.

Đàn Dịch ngồi ghế phụ, còn Tạ Tinh một mình hưởng trọn hàng ghế sau, thảnh thơi ngắm cảnh.

Huyện Lịch Sơn nằm ở phía nam thành phố An Hải, chỉ cần chạy dọc theo tuyến đường ven biển là tới. Hai bên đường toàn là đồi núi và biển lớn, phong cảnh hùng vĩ hơn hẳn nội thành.

Biển xanh trời biếc, đầm lầy trải rộng những rặng lau sậy ngả vàng, gió Tây Bắc thổi qua khiến cả cánh đồng gợn sóng như biển lúa chín.

Đúng lúc Tạ Tinh đang nghĩ mình nên mua một chiếc máy ảnh, thì nhận được điện thoại của Tạ Thần.

“Anh cả, chúc mừng năm mới.”

“Tinh Tinh, em đang ở cục cảnh sát à?”

“Không, em đang trên đường đến huyện Lịch Sơn.”

“Em trực mà, sao lại đi công tác rồi?”

“Bên đó có nghi phạm, cần lập tức đến bắt giữ.”

“Vất vả thật đấy.”

“Cũng tạm, ngồi xe ngắm cảnh, cũng thú vị.”

“Giao thừa mà ngắm cảnh gì?”

“Anh à, có câu thế này: Làm gì có chuyện gì dễ dàng, chẳng qua là có người thay mình gánh vác phần nặng mà thôi.”

Thật ra hôm nay Tạ Tinh chỉ theo người ta đi vòng vòng, chẳng gọi là gánh vác gì, câu này cô nói ra chỉ là để dành lời khen cho Đàn Dịch, Nhậm Á Quang và cả tập thể cảnh sát.

Nhưng Tạ Thần lại lặng lẽ ghi nhớ. Anh trầm mặc vài giây rồi nói: “Cũng đúng... Em gái anh cũng là người đang gánh vác thay người khác... Ba nói em nhớ giữ an toàn.”

“Vâng, bảo ba yên tâm, có đội trưởng Đàn và các đồng nghiệp ở đây mà.”

“Đội trưởng Đàn không về ăn Tết à? Đưa điện thoại cho anh ấy, anh muốn nói vài câu.”

“Vâng, anh đợi chút.”

Tạ Tinh chuyển điện thoại sang cho Đàn Dịch.

Hai người chúc Tết nhau mấy câu, rồi Đàn Dịch liên tục nói “không cần”, có vẻ như đang từ chối lời mời ăn cơm của Tạ Thần. Cuối cùng, anh nói một câu: “Sài Dục nói sẽ về sớm, tối mùng năm mời các cậu sang nhà tôi chơi. Thế nhé.” Rồi kết thúc cuộc gọi.

Tạ Thần chắc là đã đồng ý.

Đàn Dịch đưa điện thoại trả lại, nói: “Tiểu Tạ ăn nói cũng giỏi đấy.”

Nhậm Á Quang cũng phụ họa: “Đúng vậy, câu đó hay thật, nói đúng tâm trạng tôi luôn. Mới làm chưa đầy tháng, mà những tội ác mười năm tám năm mới thấy một lần, tôi đã chứng kiến hết trong mười ngày.”

Tạ Tinh lục ba lô lấy ra ba quả quýt, lột vỏ từng quả rồi đưa hai quả cho hai người phía trước: “Lúc còn học đại học, chỉ thấy nghề cảnh sát rất ngầu. Làm rồi mới biết, thực tế tàn khốc thế nào.”

“Ồ, còn có cả quýt nữa. Đi công tác với đồng nghiệp nữ đúng là sướng. Cảm ơn nhé.” Nhậm Á Quang nhận lấy một quả, cảm thán: “Haiz, làm cảnh sát lâu rồi, sẽ bắt đầu nghĩ rằng bản tính con người vốn là xấu. Khó mà tin tưởng ai dễ dàng. Dắt con đi chơi mà có ai lạ lại gần, là tôi cảnh giác ngay, cứ thấy giống người buôn người…”

Nhậm Á Quang nói chuyện rất cởi mở, anh vừa mở miệng là không khí trong xe trở nên rôm rả hẳn.

Một tiếng rưỡi sau, đường bắt đầu xấu đi. Qua một khúc cua, xe đã tới đoạn đường khó đi nhất.

Nhậm Á Quang nhắc: “Đội trưởng Đàn, Tiểu Tạ, hai người bám chắc tay vịn nhé.”

Vừa dứt lời, xe leo lên một con dốc khá cao, lên đến đỉnh rồi lại xuống dốc. Đường đầy ổ gà, đá dăm rải khắp, đi lại rất khó khăn.

Phía trước có một chiếc xe ba bánh chở hàng Tết lắc lư đi xuống.

Nhậm Á Quang lái theo sau, giữ tốc độ ổn định, tay siết chặt vô lăng, cả người lái xe như một bà cụ chân yếu tay run, nhích từng bước một cách cẩn trọng.

Xuống dốc là một đoạn đường băng qua sông, mặt đường hư hỏng nặng, đất mềm, nhiều bùn cát, rất dễ bị sa lầy.

Chiếc xe Charade phía trước được một xe ba bánh lớn kéo qua.

Hai người đàn ông lực lưỡng tháo dây kéo, một người đầu trọc thu tiền, phối hợp cực kỳ ăn ý.

Tài xế Charade đưa vài tờ tiền qua cửa xe, đạp ga rời đi.

Đàn Dịch nói: “Đường xấu thế này, e là có người cố tình phá. Mọi người cẩn thận.”

Nhậm Á Quang “chậc” một tiếng: “Đúng là không giống người tốt thật.”

Lời còn chưa dứt, chiếc ba bánh vừa thuận lợi đi qua đoạn đường vừa rồi cũng bị mấy người kia chặn lại. Khoảng cách không xa, có thể nghe rõ đoạn đối thoại.

“Anh bạn, đi đâu đấy?”

“Về thôn Dương.”

“Thôn Dương à, trông anh khá lắm, hàng Tết cũng đầy đủ ghê. Nhà tôi đang thiếu hai dây pháo đấy, pháo của anh có bán không?”

“Không bán đâu. Hàng xóm với nhau, các anh cứ lấy dùng đi.”

“Ha ha, anh bạn nghĩa khí ghê. Cảm ơn nhé, chúc phát tài!”

Chiếc xe ba bánh tiếp tục rời đi.

Đàn Dịch nói: “Đám này lợi dụng dịp Tết, ai cũng ngại sinh chuyện, mà làm mấy trò lấp lửng cướp giật.”

Nhậm Á Quang tiếp lời: “Cũng khôn đấy. Dù chúng ta biết rõ sự thật, e là cũng chẳng làm gì được chúng.”

Đàn Dịch nói: “Để xem tình hình như nào đã.”

Nhậm Á Quang gạt cần số về số hai, chuẩn bị đạp mạnh ga, thì bị Đàn Dịch đưa tay chặn lại.

Đàn Dịch bảo: “Đám này chắc chắn sẽ không để chúng ta đi dễ dàng. Chúng ta là cảnh sát, có thể đánh nhau, nhưng không được đâm chết người.”

Nhậm Á Quang hỏi: “Vậy có cần lộ thân phận không?”

Đàn Dịch nghĩ một lát, đáp: “Chưa vội, xem thử chúng dám làm tới mức nào.”

“Rõ.” Nhậm Á Quang buông chân ga, giữ tốc độ bình thường, cho xe chạy chậm qua.

Tài xế xe ba bánh cũng đã xuống xe.

Bốn gã lực lưỡng đứng chặn ngay giữa đường, không nhúc nhích, tỏ rõ thái độ “không tránh đó, có giỏi thì đâm chết tao đi.”

Nhậm Á Quang hạ kính xe xuống: “Các anh ơi, các anh làm thế là có ý gì đấy ạ?”

Gã đầu trọc khoanh tay trước ngực, cười híp mắt lại gần: “Tết nhất rồi, nhà nghèo không có tiền mua thịt, mấy cậu hào phóng cho ít tiền lẻ đi.”

Nhậm Á Quang quay đầu nhìn Đàn Dịch.

Đàn Dịch hỏi: “Muốn bao nhiêu?”

“Ồ, giọng lạ nhỉ, dân ngoài tỉnh à, chắc giàu lắm.” Gã đầu trọc bám sát cửa xe, giọng giễu cợt: “Chúc mừng phát tài, hào phóng tí đi.”

Nhậm Á Quang đáp: “Anh bạn, biển số xe đăng ký ở An Hải, sao lại bảo bọn tôi không phải người An Hải được, chỉ là có người thân từ ngoài tỉnh về chơi nên mới bị lây giọng thôi.”

Gã đầu trọc xoa lên kính xe một cái: “Người thành phố An Hải thì cũng không phải dân huyện Lịch Sơn.”

Đàn Dịch cười lạnh: “Đúng, không phải dân Lịch Sơn. Vậy anh thấy nên thu bao nhiêu?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »