Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19991 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 154
quán karaoke kim quỹ

❊ ❊ ❊

Buổi chiều, Tạ Tinh nhận được thông báo từ cục rằng cô được phê duyệt chuyển chính thức sớm.

Vì nhiệm vụ cô làm là nằm vùng, không tiện công khai, nên việc này do Phó cục trưởng Nghiêm chủ trì, với sự tham gia của Đàn Dịch, Tào Hải Sinh, Phó chi đội trưởng Hoàng và vài người khác, âm thầm hoàn thành.

Chiều tối, cô và Lê Khả hẹn nhau xuống nhà ăn ăn cơm, vừa mới xuống lầu thì chiếc điện thoại di động reo lên.

Là điện thoại của Đàn Dịch.

Tạ Tinh đại khái đoán được nội dung cuộc gọi này, vốn không muốn nghe, nhưng Lê Khả đang nhìn, nên cô đành phải bắt máy.

“Chào Đội trưởng Đàn.”

“Tiểu Tạ, tôi đang mời khách từ Kinh Thành ăn cơm, em và Lê Khả đến ngồi cùng nhé.”

“Em không thành vấn đề, để em hỏi Lê Khả.”

Lê Khả nhăn mày đồng ý, rõ ràng cô ấy không muốn đi, nhưng vì giữ thể diện nên vẫn phải nhận lời.

Ra đời, ai cũng có lúc bất đắc dĩ như vậy.

Đỗ xe xong, hai người lên tầng hai, được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng Mẫu Đơn.

Đàn Dịch, Sài Dục, cùng hai vị khách đều đã có mặt.

Vừa vào, Đàn Dịch mỉm cười gật đầu, giới thiệu với Giang Hàn Chi: “Giới thiệu với các cậu, đây là Lê Khả, cảnh sát hình sự của đội 2 chúng tôi, còn đây là Tạ Tinh, pháp y của Phòng Kỹ Thuật.”

Anh đã lược bỏ hai chữ “tập sự”.

Giang Hàn Chi nhìn Lê Khả trước, rồi nhìn Tạ Tinh, ánh mắt sáng lên: “Không ngờ cục các cậu nhiều trai xinh gái đẹp đến vậy, chuyến này coi như không uổng công.”

Sài Dục trêu: “Người biết thì nghĩ cậu đến phá án, người không biết còn tưởng cậu đi ngắm trai gái.”

“Ha ha ha…” Giang Hàn Chi cười lớn mấy tiếng, quay sang Lê Khả và Tạ Tinh: “Đùa chút thôi, thất lễ rồi, xin lỗi nhé.”

Lê Khả có chút ngượng, không biết nói gì, chỉ cười cười.

Tạ Tinh ngồi cạnh Na Uyển: “Đội trưởng Giang khách sáo rồi.”

Na Uyển giơ ngón tay cái: “Không ngờ trong đội pháp y cũng có chị em phụ nữ, giỏi thật đấy!”

Tạ Tinh nói: “Cảnh sát Na quá khen, chỉ là công việc thôi, nam hay nữ đều như nhau.”

Na Uyển lắc đầu: “Không giống đâu. Chị em cảnh sát chúng mình vất vả lắm, làm việc ngày đêm, không lo nổi việc nhà, chẳng có thời gian chăm chút bản thân, tìm bạn đời cũng khó, chẳng dễ dàng gì.”

Giang Hàn Chi chen vào: “Nói như thể tôi tìm bạn đời dễ lắm ấy.”

Na Uyển đáp: “Anh là không tìm được thật à? Rõ ràng là đứng núi này trông núi nọ.”

Giang Hàn Chi liếc Tạ Tinh: “Đừng nói bừa, giữ chút thể diện cho tôi.”

Sài Dục nói: “Có tôi ở đây, cậu còn muốn thể diện à?”

Giang Hàn Chi làm bộ than thở: “Anh Dục tha mạng!”

Na Uyển nói với Tạ Tinh: “Thực ra bình thường Tổ trưởng Giang không như vậy đâu, chỉ là gặp lại bạn học cũ nên thoải mái hơn.”

Quan hệ giữa Đàn Dịch và Giang Hàn Chi rõ ràng không mấy tốt.

Tạ Tinh không hiểu vì sao cô ấy lại giải thích với mình, nhưng cũng nể mặt mà gật đầu, rồi kín đáo đổi đề tài: “Cảnh sát Na đến An Hải khi nào?”

Na Uyển nói: “Tối qua, tới đây đã là 22 giờ rồi.”

Lê Khả tiếp lời: “Vất vả thật.”

Na Uyển nói: “Làm cảnh sát là nghề vất vả mà. Cảnh sát Lê năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Lê Khả đáp: “23.”

Na Uyển lại hỏi Tạ Tinh: “Còn pháp y Tạ?”

Tạ Tinh nói: “Bọn em cùng tuổi.”

Na Uyển liếc sang Đàn Dịch: “Trẻ thế cơ à? Nhưng chị cũng không phải lớn tuổi đâu, chị nhỏ hơn Đội trưởng Đàn một tuổi đấy.”

Cô ấy có ngoại hình rất ưa nhìn, dáng cao chân dài, nét đẹp mang phong cách Âu Mỹ, đứng giữa đám đông cũng là một sự hiện diện nổi bật.

Đàn Dịch không mấy để tâm đến lời của cô ấy, vừa hút thuốc vừa nghe Sài Dục và Giang Hàn Chi đấu khẩu.

Na Uyển hạ giọng hỏi Lê Khả và Tạ Tinh: “Đội trưởng Đàn có bạn gái chưa?”

Tạ Tinh vốn định nói không biết, nhưng Lê Khả nhanh mồm nhanh miệng trả lời.

Cô ấy nói: “Chưa ạ.”

Na Uyển khẽ hất mái tóc xoăn gợn sóng lớn, cười quyến rũ: “Các em thấy Đội trưởng Đàn có thể để mắt đến chị không?”

Lê Khả hơi bối rối: “Chuyện này… chị phải hỏi Đội trưởng Đàn thôi.”

Đàn Dịch nghe thấy câu này: “Chuyện gì vậy?”

Na Uyển lập tức bắt lấy câu chuyện: “Không có gì đâu, chỉ tám chuyện thôi. Đội trưởng Đàn đến An Hải bao lâu rồi?”

Đàn Dịch đáp: “Chưa đầy nửa năm.”

Na Uyển gật đầu: “An Hải là nơi rất đẹp, vịnh Bột Hải rộng lớn, phong cảnh hữu tình, lại gần Kinh Thành. Đội trưởng Đàn thường bao lâu về nhà một lần?”

Đàn Dịch nói: “Công việc bận quá, hầu như không về.”

Na Uyển hơi nhíu mày: “Cũng phải thôi.”

Món ăn được mang lên, câu chuyện tạm dừng.

Tạ Tinh và Lê Khả cũng hiểu được ý của Na Uyển, Đàn Dịch đẹp trai, gia thế tốt, có người để ý là chuyện bình thường.

Na Uyển mở đầu rất lịch sự, cũng coi như giữ phép.

Tiếc là Đàn Dịch không tạo cơ hội, phần lớn thời gian đều trò chuyện cùng Sài Dục và Giang Hàn Chi, hoàn toàn để Na Uyển cho Tạ Tinh và Lê Khả tiếp chuyện.

Tạ Tinh lúc này mới nhận ra, việc “ngồi tiếp khách” chỉ là phụ, chủ yếu là Đội trưởng Đàn không muốn yêu đương.

Cô không hiểu, mới 27, 28 tuổi, còn trẻ và đầy sinh lực, lẽ nào lại không có những nhu cầu bản năng đó?

Hay là mối hận đè nén trong lòng quá sâu, khao khát bắt được hung thủ đã trở nên điên cuồng đến mức không muốn thêm bất kỳ gánh nặng nào khác, dù đó có là gánh nặng ngọt ngào?

Mọi người đều là cảnh sát trẻ, không ai kiểu già dặn hay ham rượu chè, nên bữa ăn nhanh chóng kết thúc.

Sài Dục rủ cả nhóm sang quán karaoke Kim Quỹ hát tiếp.

Na Uyển muốn đi, vậy nên Tạ Tinh và Lê Khả cũng phải đi theo.

Cả nhóm lái xe đến nơi, được nhân viên dẫn lên tầng ba, đúng ngay căn phòng sát bên cạnh phòng xảy ra chuyện của Thẩm Ý tối hôm đó.

Tạ Tinh chợt thấy nhiều cảm xúc dâng lên.

Lê Khả khẽ nói: “Là phòng bên cạnh đúng không?”

Tạ Tinh gật đầu.

Lê Khả thở dài: “Vật đổi sao dời…” Nói đến đây, cô nghiêng người làm động tác lắng nghe: “Nghe này, bên cạnh đang hát Thiên Thiên Khuyết Ca, hát cũng hay đấy.”

Tạ Tinh liền nhớ đến một chuyện, Tạ Quân từng đi cùng Thẩm Thanh đến Kim Quỹ, hát bài Thiên Thiên Khuyết Ca suốt nửa buổi.

Có phải là hôm nay không?

Nếu đúng vậy, thì câu chuyện giữa Thẩm Thanh và Đàn Dịch đã tiến triển đến đâu rồi?

Cô liếc nhìn Na Uyển, trong truyện, Na Uyển không có tên tuổi gì đặc biệt, chắc cũng chẳng gây sóng gió gì.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »