Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19871 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 140
nhà máy bỏ hoang

❊ ❊ ❊

Chiếc xe ba bánh lăn bánh, quay đầu rồi hướng về phía đông.

Khu phát triển nằm ở phía đông, có nhiều nhà máy điện tử, hướng đi là đúng, càng dễ đánh lừa người khác.

Nói nhiều dễ lộ.

Tạ Tinh giữ nguyên tắc không cần thiết thì đừng nói, vừa ngắm cảnh vừa ậm ừ đáp vài câu lấy lệ với Mã Liên Hoa.

Mã Liên Hoa gặng hỏi hoàn cảnh gia đình cô, biết được nhà ở nông thôn, trên có hai anh trai, một người đã lập gia đình, một người đang chờ đổi hôn thì cũng không hỏi thêm nữa. Cô ta kéo chiếc mũ len xuống, tựa đầu vào ghế xe, lim dim ngủ.

Cô ta thả lỏng, còn Tạ Tinh thì không dám lơi là, cô ghi nhớ tuyến đường, tìm các biển chỉ đường, đồng thời quan sát gã đàn ông đang lái xe ba bánh.

Gã đàn ông kia cũng đang quan sát Tạ Tinh, có lẽ đã mơ hồ đoán được ý đồ của cô, nên cố tình quẹo lung tung mấy lần.

Tạ Tinh làm như không biết gì, lên giọng gọi to: “Anh ơi, còn xa không vậy?”

Gã đàn ông đáp: “Gấp cái gì, đây là khu phố cũ, nhà máy đồng hồ điện ở khu phát triển cơ. Nghe đâu chỗ đó yêu cầu tốt nghiệp cấp hai, hai cô có bằng không đấy?”

Mã Liên Hoa lập tức tỉnh táo lại: “Phải rồi ha, tôi tốt nghiệp cấp hai, tạm gọi là đạt. Này, tay em mềm mịn quá đấy, em tốt nghiệp chưa, ở nhà không làm ruộng à?”

Thật ra cũng không quá mềm nữa.

Ba ngày trước, Tạ Tinh đấm bao cát bằng tay không suốt một thời gian dài, mu bàn tay hơi sưng đỏ, trông như bị bỏng lạnh.

Cô ta nói “mềm” là vì lòng bàn tay không có chai sạn.

“Chị Mã đừng sờ nữa, kỳ lắm.” Tạ Tinh rút tay lại: “Em mới tốt nghiệp cấp ba, không quen làm ruộng, chứ không thì đã chẳng bỏ nhà đi.”

“Ối giời, còn tốt nghiệp cấp ba nữa cơ à!” Mã Liên Hoa có vẻ hào hứng: “Thế thì tốt quá, kiếm được nhiều tiền.”

“Kiếm nhiều tiền” ở đây nghĩa là “bán được giá cao hơn”.

Trong lòng Tạ Tinh hơi bất an, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại.

Về điểm này, cô và bên cục cảnh sát đã tính trước: [Nếu đám buôn người này làm ăn lớn, thì chắc chắn sẽ dính đến loại hình m** d*m cao cấp.]

Cao cấp, nghĩa là có học vấn, ngoại hình đẹp, và một thân thể chưa từng quan hệ tình dục.

Cô đoán Mã Liên Hoa sẽ sớm hỏi về điểm đó.

Quả nhiên, Mã Liên Hoa lại gần niềm nở: “Em gái, không thích người khác nắm tay à? Trước giờ chưa từng yêu đương sao?”

“Chưa.” Tạ Tinh nhìn ra ngoài xe: “Thầy cô không cho yêu sớm, em lại muốn thi đại học, nên chẳng có thời gian. Tiếc là thi trượt rồi, haizz…”

“Xời.” Mã Liên Hoa đẩy nhẹ vào cánh tay cô: “Thi đại học cũng chỉ để kiếm nhiều tiền hơn thôi mà. Chị nói cho em biết, cách kiếm tiền thì thiếu gì. Em đi theo chị, không lo không có ăn.”

“Hả?” Tạ Tinh giả vờ mơ hồ: “Chị Mã, chỗ nhà máy đồng hồ có thể kiếm được nhiều tiền lắm sao?”

Mã Liên Hoa lại cười như gà mái: “Thì cũng không hẳn, ý chị là, em tốt nghiệp cấp ba, làm vài năm có khi lên làm tổ trưởng, mà tổ trưởng thì chắc chắn kiếm nhiều hơn công nhân rồi.”

Tạ Tinh “ồ” một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Còn xa không chị?”

Mã Liên Hoa đáp: “Sắp đến rồi.”

Xe vào khu phát triển, hai bên đường là những tòa nhà mới và bề thế hơn khu phố cũ.

Tạ Tinh say mê nhìn khung cảnh: “Khu này đẹp ghê, nếu kiếm được việc ở đây, còn hơn cả ở nhà.”

Mã Liên Hoa cười nhưng không nói gì.

Lúc này, xe ba bánh rẽ vào một khu nhà máy bỏ hoang, có hàng rào xung quanh, nhưng cỏ dại mọc um tùm trên bãi đất trống.

Tạ Tinh lập tức cảnh giác hỏi: “Chị Mã, nhà máy đồng hồ này phá sản rồi à?”

Mã Liên Hoa quay sang gã đàn ông: “Này anh bạn, chỗ này đâu phải nhà máy đồng hồ, anh chạy xe vào đây làm gì?”

Gã đáp: “Tôi làm gì được chứ, mắc tiểu quá. Còn một đoạn nữa mới tới, hai người đợi chút, tôi đi giải quyết cái đã.”

“Ồ…” Mã Liên Hoa quay lại trấn an Tạ Tinh: “Đợi anh ta một lát nhé, có chị Mã đây, đừng sợ.”

Tạ Tinh gật gật đầu.

Chiếc xe ba bánh dừng lại bên cạnh một nhà máy bỏ hoang, người đàn ông xuống xe, đi thẳng về phía nhà vệ sinh đất ở góc đông nam.

Từ chỗ này đến cổng nhà máy ước chừng khoảng 200 mét, nhóm của Đàn Dịch không thể theo vào được.

Cô phải cẩn thận hơn.

Đang suy nghĩ thì cửa một nhà xưởng bật mở, bốn người đàn ông bước ra, ai nấy đều cầm dao gậy trong tay.

Mã Liên Hoa lớn tiếng quát: “Mấy người định làm gì? Tôi nói cho mấy người biết, chúng tôi không có tiền đâu.”

Cô ta diễn cũng khá đạt, chỉ là ánh mắt lại không giấu nổi sự thích thú.

Dẫn đầu là một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, mắt phượng, cằm hơi bè, môi mỏng, sống mũi cao đeo cặp kính gọng vàng thời thượng, trông có vẻ nho nhã, nhưng không thể che được khí chất lưu manh.

Tên kính vàng tham lam nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Tinh: “Không có tiền cũng không sao, có người là được rồi.”

Mã Liên Hoa chắn trước Tạ Tinh: “Anh muốn làm gì? Con bé này mới vừa tốt nghiệp cấp ba đó.”

Tên kính vàng bước tới: “Thật sao? Vừa hay tao cũng muốn thử xem mấy đứa còn trinh có mùi vị thế nào.”

Tạ Tinh quay đầu bỏ chạy, nhưng không quá quyết liệt.

Hai tên gầy lập tức đuổi theo, mỗi tên túm lấy một tay cô kéo lại.

Tạ Tinh vùng vẫy dữ dội: “Buông tôi ra…”

Một con dao găm dí vào thắt lưng cô, lưỡi dao sắc bén rạch rách lớp áo, cắt trúng da thịt, không đau lắm, nhưng đủ để uy hiếp.

Tạ Tinh muốn khóc mà không khóc nổi, đành khuỵu gối ngồi bệt xuống đất.

Gã cầm dao không muốn làm cô bị thương, vội rút dao lại.

Hai tên kia kéo Tạ Tinh đi ngược trở về.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »