Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19852 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 132
tại sao không giúp?

❊ ❊ ❊

Mua rau thơm về, Tạ Tinh vốn định nhờ Tạ Thần lái xe đưa cô đi một vòng quanh khu để tìm căn biệt thự mà Tạ Huân đã nói đến.

Không ngờ, vừa nghiêng mắt nhìn sang phải một chút, cô đã thấy căn nhà hai tầng mang phong cách hoàn toàn khác biệt ấy.

Nếu thời đại này mà coi trọng cây xanh, thì mảnh đất đó hẳn là để làm cảnh quan, xây một cái đình hóng mát, trồng vài cây xanh, hoa cỏ.

Nhưng hiện tại, nó là một căn biệt thự nhỏ, nằm sát cạnh biệt thự sang trọng của Đàn Dịch, khoảng cách giữa hai bên không đến tám mét.

Biệt thự có hình thang, tường ngoài ốp đá cẩm thạch xám, thiết kế đơn giản mà cứng cáp, giống như mấy hộp diêm lớn xếp chồng lệch nhau. Mái bằng, có hàng rào sắt nghệ thuật, hẳn là sân thượng lớn.

Tạ Tinh xuống xe, xách túi ni lông đi vài bước về phía trước. Phía sau biệt thự là bức tường cao hơn ba mét, phải lên tầng hai mới thấy được biển.

Dù có hơi quê mùa, nhưng lại rất riêng tư, an toàn hơn hẳn loại hàng rào thông thường.

Tạ Tinh không thể không thừa nhận, căn nhà này có tính thực dụng cao, cô rất ưng ý.

Tạ Thần bước tới bên cạnh cô, đắc ý nói: “Đây là căn anh chọn cho em đấy, thích không?”

Tạ Tinh đáp: “Cảm ơn anh. Dù em không muốn sống quá gần sếp, nhưng em vẫn quyết định mua nó.”

Tạ Thần nói: “Khách sáo gì chứ. Mai anh lo thủ tục luôn, còn mặc cả chút nữa, chắc là có thể rẻ thêm đấy.”

“Này, anh em hai người ngơ ngác nhìn gì thế? Muốn ngắm biển thì phải lên tầng trên chứ.” Sài Dục chống nạnh đứng trước cửa biệt thự: “Tạ Quân vẫn đang chờ rau thơm đấy.”

“Chúc mừng năm mới, anh Sài!” Tạ Thần khoác vai Tạ Tinh, bước nhanh về phía nhà Đàn Dịch.

“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ.” Sài Dục nhận lấy chai rượu Mao Đài Tạ Thần mang tới, nói: “Cậu tặng thứ này cho Đàn Dịch thì phí của quá, chi bằng cho tôi.”

Tạ Thần cười: “Anh Sài cũng có phần, để ở cốp sau rồi, lát nữa lúc đi sẽ đưa cho anh.”

Sài Dục cười híp mắt, vỗ vai anh một cái: “Cảm ơn người anh em.”

Tạ Tinh cảm thấy, kiểu người như Sài Dục vốn chẳng mấy khi để tâm đến mấy thứ như rượu Mao Đài. Hành động hôm nay của anh ta có phần lạ thường.

Chẳng lẽ… anh ta vẫn chưa dứt ý định với Tạ Quân?

Hay là…

Tạ Tinh đang nghĩ ngợi thì ánh mắt Sài Dục lại chuyển sang cô.

Anh ta nói: “Nghe nói em với Đàn Dịch vừa phá được một vụ án vu oan? Giỏi thật đấy!”

Tạ Tinh đáp: “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến em, toàn là công lao của đội trưởng Đàn.”

Ba người vừa nói vừa bước vào phòng khách.

Đàn Dịch mua loại biệt thự lớn, mỗi tầng ít nhất cũng hơn trăm mét vuông, phong cách phương Tây, màu sắc chủ đạo mang tông xám đen lạnh lẽo.

Phòng khách nối liền phòng ăn, diện tích ít nhất cũng hơn sáu mươi mét vuông. Phía đông có một phòng ngủ, góc tây bắc là bếp. Tạ Quân và Đàn Dịch đang bận rộn trong đó.

Cố Lăng ngồi trên sofa, đang nhặt một túi giá nhỏ. Thấy anh em Tạ Thần bước vào, anh khách sáo chào một câu, rồi lại cúi đầu tiếp tục vật lộn với đống giá.

Theo lẽ thường, Tạ Tinh nên vào bếp giúp một tay, nhưng cô và Tạ Quân không phải kiểu quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, thế nên cô ngồi xuống ghế sofa dài bên cạnh Cố Lăng, kéo túi ni lông lại gần: “Anh Cố nghỉ tay đi, để em nhặt.”

Tạ Thần và Sài Dục cùng vào bếp, một lúc sau quay lại với cối giã tỏi, cùng các loại nguyên liệu đã sơ chế như ớt, tiêu hoa.

Tạ Tinh nhìn qua là đoán được, Tạ Quân chuẩn bị làm món cá hoặc thịt bò nấu cay, hai món từng rất thời thượng vào nửa cuối thập niên 90.

Sài Dục thì cứ như ông tướng nằm phè trên sofa, chỉ huy Tạ Thần giã ớt. Lúc thì nói lực yếu, lúc lại bảo mạnh tay quá, cả phòng khách toàn là tiếng của anh ta.

Tạ Thần là công tử nhà giàu, chưa từng đụng việc nhà, nhưng lần này làm lại rất hào hứng, hoàn toàn không để ý đến sự sai bảo của Sài Dục.

Hai người đàn ông đều bận, Cố Lăng ngồi không cũng thấy ngại, bèn đứng dậy vào bếp giúp đỡ.

Tạ Quân đang thái thịt thăn, thấy Cố Lăng vào tay không, liền hỏi: “Anh Cố, nhặt xong giá chưa ạ?”

Hai người vẫn chưa là người yêu, mới ở giai đoạn tình cảm nhen nhóm, cách xưng hô vẫn khách khí, chuẩn mực.

Cố Lăng đáp: “Em gái em nhận làm rồi. Giờ cần anh làm gì không?”

Tạ Quân đảo mắt một vòng: “Vậy phiền anh rửa dưa chuột giúp em nhé.”

Cố Lăng xắn tay áo, nhặt dưa chuột dưới đất lên, đem ra chậu nước rửa kỹ.

Đàn Dịch tháo kính, phía trước đeo một chiếc tạp dề màu nâu, đang xử lý một con cá trắm cỏ nặng khoảng năm, sáu ký. Cạo vảy, bỏ mang, moi ruột, tay nghề tuy không thuần thục, nhưng thao tác rất đúng cách.

Tạ Quân tò mò hỏi: “Đội trưởng Đàn biết nấu cá à?”

Đàn Dịch đáp: “Không biết nấu, nhưng sơ chế thì biết một chút.”

Cố Lăng hơi ngạc nhiên: “Xử lý cá cũng là kỹ thuật đó. Đội trưởng Đàn từng làm việc nhà sao?” Cái bếp này không mất mười ngàn để trang hoàng thì không xong, anh không tin một người như Đàn Dịch lại không thuê giúp việc.

Đàn Dịch xử lý xong lớp vảy cá, đặt sang một bên: “Hồi nhỏ sống với ông nội, việc nhà ít nhiều vẫn phải làm.”

Thế là hợp lý rồi.

Tạ Quân hỏi: “Đội trưởng Đàn có món tủ nào không?”

Đàn Dịch suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp: “Trứng chiên, trứng hấp, cà chua xào trứng, tôi làm đều không tệ.”

“Ha ha!” Tạ Quân không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Bảo sao trong tủ lạnh của Đội trưởng Đàn lại có nhiều trứng đến thế.”

Đàn Dịch bắt đầu dọn thớt: “Công việc bận rộn, ba bữa cơm thường ăn ở nhà ăn, trứng là để phòng khi cần dùng gấp.”

Cố Lăng rửa xong dưa leo, đặt vào một cái thau sạch: “Làm cảnh sát thật sự rất vất vả.”

Đàn Dịch nhìn sang Tạ Quân: “Pháp y cũng vậy, như thầy của Tiểu Tạ, pháp y Tào, bị thoái hóa cơ thắt lưng, nhiều khi không cúi người được.”

Tạ Quân gật đầu: “Đúng vậy, đêm Giao Thừa Tinh Tinh trực ban, mùng 1 ngủ mê man cả ngày.”

Câu này nghe ra cũng giống như lời của một người chị quan tâm đến em gái.

Đàn Dịch ngoái đầu nhìn ra phòng khách, cô nàng mê ăn vặt giỏi nấu nướng ấy vẫn đang từ tốn nhặt giá đỗ, hoàn toàn không có ý định vào bếp giúp một tay.

Tại sao không giúp? Câu trả lời đã quá rõ ràng!

Anh thuận miệng phụ họa một câu, mở vòi nước, rửa cá trước rồi đến thớt, chuẩn bị thái đồ chín.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »