Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 21104 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 122
đàn dịch đập bàn

❊ ❊ ❊

Tạ Tinh và Đỗ Chuẩn không có thu hoạch gì, còn Đàn Dịch thì lại tỉ mỉ chụp hết cả một cuộn phim.

Lúc quay về cục cảnh sát thành phố thì đã tám giờ tối.

Giờ này, tiệm chụp hình đã nghỉ, nhân viên kỹ thuật phụ trách buồng tối ở cục cảnh sát cũng đã tan ca rồi.

Đỗ Chuẩn ngồi trên bàn làm việc, vừa than thở: “Chụp được ảnh mà không rửa được, làm tôi ngứa ngáy hết cả người.”

Đàn Dịch nói: “Tôi biết rửa. Anh Đỗ tìm cách lấy chìa khóa buồng tối đi.”

Đỗ Chuẩn nhảy phắt xuống khỏi bàn: “Chuyện này là sở trường của tôi.” Nói rồi, anh ta xoay người đi ngay, chưa bao lâu đã xách chìa khóa quay về.

Tạ Tinh không có việc gì ở văn phòng pháp y, cũng đi theo Đàn Dịch và Đỗ Chuẩn vào buồng tối.

Đàn Dịch lấy cuộn phim ra, quấn vào bình tráng phim, rồi đổ dung dịch hiện hình mà kỹ thuật viên đã pha sẵn vào...

Động tác của anh rất thuần thục, vừa nhìn đã biết là tay lão luyện. Chiếu hình, cố định, rửa ảnh, phóng to, phơi khô... Những tấm ảnh lần lượt được kẹp lên dây phơi, khẽ đung đưa trong không khí.

Đỗ Chuẩn học qua một lượt, không nhịn được mà cảm thán: “Không có bản lĩnh thì đúng là không làm được đội trưởng.”

Đàn Dịch nói: “Hồi đại học từng thích chụp ảnh, chơi một thời gian khá lâu.”

“Bảo sao lại thành thạo thế.” Tạ Tinh giúp dọn dẹp tàn cuộc, cười nói: “Chụp ảnh nghèo ba đời, DSLR hủy cả đời, chúc mừng đội trưởng Đàn quay đầu là bờ.”

Đỗ Chuẩn hơi mơ màng: “Sao chụp ảnh lại nghèo ba đời? DSLR là cái gì thế?”

Đàn Dịch treo tấm ảnh cuối cùng lên: “Tiểu Tạ nói rất chí lý. Ví dụ nhé, một người bạn cùng lớp của tôi, chiếc máy ảnh đầu tiên là do ông nội để lại, vừa cũ vừa xấu. Lên đại học, bố cậu ta tặng một chiếc máy ảnh tiêu cự 135mm cố định nhập khẩu. Dùng chưa được bao lâu đã thấy không đủ dùng, thế là mua thêm một ống kính góc rộng, một cái zoom, rồi một cái khẩu lớn. Sau lại thấy máy tiêu cự 120mm chụp tốt hơn, thế là lại mua thêm một cái Rolleiflex 120.”

Khi không tiện nói về bản thân, nhiều người sẽ lấy “bạn cùng lớp”, “em họ” để thay thế.

Tạ Tinh cảm thấy “bạn cùng lớp” mà Đàn Dịch nói, chắc chắn là chính anh.

“Trời đất ơi, tốn tiền thế cơ à?” Đỗ Chuẩn móc ra hai túi quần trống trơn, cảm thán: “Tôi hiểu rồi, ai mà túi sạch hơn mặt thì không xứng chơi máy ảnh.”

Tạ Tinh âm thầm gật đầu trong lòng, đây chính là lý do Đàn Dịch không muốn lấy bản thân làm ví dụ.

Không phải coi thường ai, mà là cố gắng tránh tạo ra những rào cản không cần thiết từ sự khác biệt cá nhân.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng câu chuyện kia đúng là về bạn học của anh thật.

Sáng hôm sau, Tạ Tinh và Đàn Dịch cùng đến trại tạm giam. Vừa lên xe, Đỗ Chuẩn đã kẹp cặp chạy tới, mở cửa ngồi luôn vào hàng ghế sau: “Đội trưởng Đàn, tôi cũng muốn đi xem.”

Đàn Dịch hỏi: “Anh Đỗ không về ngủ chút à?”

Đỗ Chuẩn đáp: “Xong việc rồi về ngủ cũng được. Đừng nhìn tôi lớn tuổi mà coi thường, tôi lúc nào cũng tò mò. Muốn biết rốt cuộc nhà họ Lữ mất cái gì, có đáng tiền không, đáng bao nhiêu.”

Tạ Tinh mỉm cười nhẹ, đúng kiểu tâm lý ăn dưa hóng chuyện, vừa hay, cô cũng có.

Đỗ Chuẩn thức trắng cả đêm, vừa lên xe không bao lâu đã ngáy khò khò.

Tạ Tinh ngồi ở ghế phụ, lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh tiêu điều ven đường. Thành phố An Hải thời điểm này đâu đâu cũng là những khu nhà thấp chừng hai ba tầng, ba bốn tầng cũ kỹ, ít cây xanh, cơ sở vật chất lạc hậu. So với thời đại của cô, đúng là một trời một vực.

Đàn Dịch chợt lên tiếng: “Tết không về nhà, bác Tạ sẽ không giận chứ?”

Tạ Tinh khẽ cười: “Thế đội trưởng Đàn thì sao?”

Đàn Dịch ngừng một lát: “Tôi thấy không về thì hơn.”

Tạ Tinh gật đầu: “Em cũng vậy.”

Cả hai nhìn nhau, ăn ý mà cười một tiếng.

Là một cán bộ công chức, Tạ Tinh không muốn chia sẻ mâu thuẫn gia đình vào môi trường làm việc. Cô không thích người ngoài bàn tán chuyện riêng tư của mình, càng không thích bị chỉ trích hay đạo đức hóa về nguyên tắc sống của bản thân.

Công việc là công việc, đời sống là đời sống.

Tại trại tạm giam thành phố An Hải.

Ba người vào phòng gặp và gặp được Lữ Kinh.

Lữ Kinh biết vụ án đã được điều tra lại, tinh thần phấn chấn hẳn, vừa thấy Đàn Dịch liền sốt ruột hỏi: “Cảnh sát, có phát hiện gì chưa?”

Đàn Dịch đáp: “Hiện tại vẫn chưa thể khẳng định có phát hiện.”

Lữ Kinh mặt như đưa đám.

Tạ Tinh bổ sung một câu: “Có phát hiện hay không, còn phải xem anh có làm việc nhà không.”

Lữ Kinh mặt mếu máo: “Tôi làm một ca là mười hai tiếng, về nhà chỉ ăn với ngủ, thì phát hiện được cái gì?”

Tạ Tinh cười lạnh: “Anh vẫn còn thời gian uống rượu đánh vợ cơ mà?”

Nước mắt Lữ Kinh “tách tách” rơi xuống: “Tôi là đồ khốn, tôi không phải người, tôi có lỗi với cô ấy, có lỗi với con trai tôi, sau này nhất định tôi sẽ sửa đổi.”

Sau khi xảy ra vụ án, con trai Lữ Kinh được người nhà họ Lữ đón về. Đứa bé mới năm tuổi, nghe nói bị hoảng sợ nặng, Đàn Dịch và đồng nghiệp không tiện đến quấy rầy.

“Được rồi được rồi.” Đỗ Chuẩn sốt ruột nói: “Người chết rồi, khóc thì có ích gì? Mèo khóc chuột, giả từ bi.”

“Thôi thì còn nước còn tát đi.” Đàn Dịch lấy xấp ảnh ra, trải lên bàn: “Anh nhìn kỹ đi, trong nhà có món nào nhỏ nhặt mà biến mất không?”

Lữ Kinh nhận khăn giấy Tạ Tinh đưa, lau nước mắt, cố gắng lấy lại tinh thần nhìn đống ảnh.

Đàn Dịch để anh ta xem từng phòng một: sân, bếp, phòng ngủ phía đông, phòng ngủ phía tây...

Nửa tiếng trôi qua, Lữ Kinh vẫn không nhớ ra gì, mồ hôi ướt đẫm trán, tuyệt vọng òa khóc...

Đỗ Chuẩn cũng thất vọng: “Anh đúng là đầu đất, vợ anh lấy phải anh đúng là xui xẻo, chúng ta đi thôi, cho anh ta tự gánh lấy hậu quả.”

Đàn Dịch đập bàn: “Đủ rồi! Khóc lóc thì giải quyết được gì?”

Tạ Tinh và Đỗ Chuẩn lần đầu thấy Đàn Dịch nổi giận, đều giật nảy mình.

Lữ Kinh cũng run lên.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »