Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20078 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 130
nghỉ tết

❊ ❊ ❊

Đàn Dịch rời An Hải mấy ngày nay, đã đi khắp những nơi mà Phó thị trưởng Thẩm Mạc Ngôn từng công tác, điều tra sâu về các chính vụ ông ta phụ trách năm xưa, cũng như các mối quan hệ phát sinh từ đó.

Danh tiếng quan chức của Thẩm Mạc Ngôn không tệ, cũng được coi là chính trực liêm khiết, đắc tội với một số người là chuyện đương nhiên.

Những người đó đa phần hoạt động trong giới chính trị và thương mại, bên ngoài thì bóng bẩy hào nhoáng, quyền lực trong tay, nếu chỉ đi công tác một chuyến mà đào được bí mật thì gần như không thể.

Điều duy nhất Đàn Dịch có thể làm là ghi lại tên tuổi, lý lịch, các mối quan hệ xã hội từ mọi mặt của những người này.

Sau đó sẽ tiến hành điều tra sâu hơn, để xác minh xem liệu họ có dính líu đến thế lực đen tối hay không. Nếu có, thì là loại thế lực nào, có liên quan gì đến vụ án của Thẩm Ý không. Nếu không có, thì liệu họ có dùng cách khác để thuê người trả thù, tấn công Thẩm Mạc Ngôn hay không.

Tất cả những điều này đều được giữ bí mật nghiêm ngặt, chỉ có Đàn Dịch và một vài lãnh đạo cấp trên trực tiếp biết rõ tình hình. Dù sao thì việc này có phạm vi ảnh hưởng rất rộng, những người liên quan đều có thân phận đặc biệt, một khi bị tiết lộ sẽ gây chấn động lớn.

Còn về phía An Hải, Đàn Dịch mượn cớ mới nhận chức vụ, vừa vào cục cảnh sát thành phố không lâu đã điều tra qua một lượt.

Hiện tại cho thấy, băng nhóm tội phạm này hành sự kín kẽ, ẩn thân rất sâu, nếu xác nhận là cùng một nhóm với vụ bắt cóc năm xưa, thì e rằng kẻ đứng sau chúng có thế lực rất lớn.

Nhậm Á Quang gãi đầu húi cua của mình: “Hung thủ ẩn thân quá kỹ, chẳng lẽ chúng ta không còn cách nào khác sao?”

Tạ Tinh nói: “Loại tổ chức thế này thường sẽ không im hơi lặng tiếng quá lâu. Em nghĩ, một mặt chúng ta nên liên kết ngang hàng với các khu vực khác, tổng hợp những vụ án chưa phá tương tự, mặt khác, chờ đợi chúng mắc sai lầm. Nếu em đoán không nhầm, chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Đội trưởng Đàn đâu. Đội trưởng Đàn, anh phải cẩn thận đấy.”

Đây là suy nghĩ của cô về vụ án Thẩm Ý, dù đang dịp Tết, cô vẫn thẳng thắn bày tỏ.

Đàn Dịch mỉm cười gật đầu: “Tốt, mọi người đều đang động não.”

Anh lấy bao thuốc ra từ túi, như thường lệ hỏi ý kiến Tạ Tinh, được cô đồng ý thì cùng Nhậm Á Quang mỗi người hút một điếu.

Anh nói: “Tôi đồng ý với quan điểm của Tiểu Tạ, chúng ta nên chú ý tới những vụ chưa phá mà nạn nhân có thân phận đặc biệt ở các nơi khác. Sau Tết, tôi sẽ báo cáo lên cục, để cục trình lên tỉnh xin phép, cố gắng thu thập càng nhiều trường hợp như vậy càng tốt, đến lúc đó sẽ tổng hợp phân tích.”

Dù anh đã nắm trong tay một phần tài liệu, nhưng đó là kết quả điều tra cá nhân, khó đưa ra sử dụng chính thức.

Nếu gom các vụ án lại với nhau, anh có thể đường hoàng lấy thêm thông tin từ nhiều nguồn khác nhau.

Ba người thảo luận quanh vụ án của Sử Phương, nói chuyện đến khi tiếng pháo đêm mùng 1 vang lên mới từng người đi về ký túc xá, tắm rửa dọn dẹp rồi tan ca đúng giờ.

Về đến chung cư Ngọa Long, Tạ Tinh đỗ xe ngoài cổng, vừa định bước vào thì thấy Tạ Huân mặc đồ thể thao từ trong đi ra.

Tạ Tinh chào một tiếng: “Ba, con về rồi.”

“Ừ.” Ánh mắt Tạ Huân lộ rõ ý cười: “Vừa nhìn đã biết cả đêm không ngủ, mắt thâm đen cả rồi, mau về ngủ đi.”

Tạ Tinh đáp: “Con cũng chưa đến mức buồn ngủ lắm, con đi dạo với ba một lát nhé.”

Tạ Huân do dự chốc lát: “Được, hai cha con mình cũng lâu rồi chưa gặp, trò chuyện chút cũng tốt.”

Mặt trời còn chưa mọc nhưng trời đã sáng, những tầng mây xếp chồng lên nhau trên mặt biển, vô cùng hùng vĩ.

Hai cha con vừa chạy bộ chậm theo con đường nhỏ ra biển, ra khỏi khu chung cư, men theo đường ven biển, vòng qua một chòi ngắm cảnh rồi quay về, tổng cộng khoảng ba cây số.

Khi gần vào lại chung cư, Tạ Huân chuyển từ chạy sang đi bộ, bắt đầu trò chuyện với Tạ Tinh.

Ông nói: “Căn nhà con muốn, ba đã tìm được rồi. Ở bên Túy Long có căn biệt thự khá ổn, hai tầng lầu một tầng hầm, tổng cộng 158 mét vuông, kích thước đúng theo yêu cầu của con, giá một mét vuông là 1680 đồng, chưa tới 270 ngàn. Mọi thứ đều ổn, chỉ là vị trí không được vuông vắn, sân hơi méo mó, diện tích cũng không lớn lắm. Con rảnh thì đi xem thử, thích thì mua, không thích thì thôi.”

Lại là khu biệt thự Túy Long!

Đàn Dịch sống ở đó, Tạ Quân cũng sẽ đến, Tạ Tinh không muốn, dù Đàn Dịch không có ý gì với Tạ Quân, nhưng anh ta dù sao cũng là nam phụ, cô không muốn dính dáng gì trong đời sống thật.

Tuy nhiên, Túy Long là khu nhà biển, cũng là khu chung cư biệt thự cao cấp ở An Hải.

Nhà nơi đó bán chậm không phải vì chất lượng kém, mà vì giá quá cao, hơn 1600 đồng một mét vuông, không phải người dân bình thường có thể mua nổi.

Nếu Tạ Huân từng khảo sát, thì chắc chắn đây là căn có tỷ lệ giá trị tốt nhất, tiềm năng tăng giá cao nhất, nếu không thì nữ chính như Tạ Quân sao có thể mua?

Tạ Tinh nghĩ một lát: “Ba cũng định mua một căn ở Túy Long à?”

Tạ Huân nói: “Mua hai căn được giảm giá, ba để ý một căn thông tầng, định mua căn áp mái.” (penhouse)

“Dạ…” Tạ Tinh đáp, cô nghĩ, ai ở thì ở, mọi người ai lo việc nấy, không qua lại là được chứ gì? Cô đâu cần vì người không liên quan mà từ bỏ nhà biển, từ bỏ căn nhà đúng ý mình?

Tạ Huân tưởng cô còn lưỡng lự: “Đội trưởng Đàn chẳng phải sống ở chung cư Túy Long sao, mùng 5 con đi xem thử rồi quyết định.”

Tạ Tinh đã quyết: “Được, nếu con thấy ổn thì phiền ba lo liệu giúp con nhé.”

Tạ Huân nói: “Được. Nghe Quân Quân nói, hai mẫu thiết kế quần áo của con đã bắt đầu mở bán rồi, tình hình khả quan lắm, chắc tiền hoa hồng cũng đủ mua nhà lẫn sửa sang.”

Tạ Tinh vui mừng: “Thế thì tuyệt quá, lúc ba tìm người sửa nhà, có thể làm phần cứng tốt một chút, phần mềm con tự lo sau.”

Tạ Huân không hiểu: “Phần cứng là gì?”

Tạ Tinh đáp: “Phần cứng là sàn nhà, tường… những phần khó thay đổi, còn phần mềm là nội thất, đèn, các món đồ trang trí linh tinh.”

Tạ Huân cười nói: “Cách dùng từ này thú vị thật.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »