Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 21106 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 125
đánh nhau

❊ ❊ ❊

“Xe mới nhỉ. Vậy xem các cậu thấy cái xe này đáng giá bao nhiêu.” Gã đầu trọc thấy giọng điệu Đàn Dịch không vừa, liền thay đổi sắc mặt, vung tay một cái, ba gã còn lại liền lăm lăm gậy gộc đi tới.

Nhậm Á Quang giật mình, quay đầu nhìn Tạ Tinh, gằn giọng hỏi: “Các anh định ăn cướp giữa ban ngày đấy à? Tết nhất mà làm vậy hả?”

Gã đầu trọc giả vờ ngây thơ: “Không dám, tụi tôi chỉ xin ít tiền tiêu Tết thôi mà.”

Đàn Dịch quay sang nói với Tạ Tinh: “Em cứ ngồi yên trong xe, để tôi ra nói chuyện với họ.”

Tạ Tinh hiểu ngay, những tên này không ra tay thì Đàn Dịch không có cớ xử lý chúng, vì vậy, anh định tự mình làm mồi nhử.

Cô khuyên: “Hay là cứ đưa tiền trước đi, rồi về tính.” Cô không quan tâm lắm, dù sao thì phép vua thua lệ làng, nếu một trong ba người bọn họ mà có chuyện gì, Đàn Dịch cũng khó mà giải thích với cục cảnh sát.

Đàn Dịch hít sâu, bình tĩnh lại: “Được, về rồi tính.” Anh lấy ví từ túi đeo bên hông: “Các anh muốn bao nhiêu?”

Gã đầu trọc tỏ vẻ hài lòng, ánh mắt tham lam dán chặt lấy chiếc ví phồng căng của anh: “Ví to phết nhỉ, thôi tụi tôi không tham, để lại cho cậu một tờ.”

Nhậm Á Quang cũng nhìn thấy, trong ví của Đàn Dịch có ít nhất một ngàn đồng, “để lại một tờ” nghĩa là lấy đi 900 đồng.

Quá đáng thật!

Nhưng đối phương có bốn tên, còn họ chỉ có hai người là đánh được. Muốn làm anh hùng cũng phải cân nhắc không liên lụy đồng nghiệp.

Đàn Dịch rút hết tiền ra, chỉ giữ lại một tờ…

Nhưng đời mà, nào có chuyện đơn giản thế… Khi bạn nghĩ rằng nhịn một chút là xong, thì đối phương lại tưởng bạn nhát, và thế là đối phương lấn tới.

Một tên đứng cạnh cửa sau nhìn vào trong xe, bật cười: “Ồ, còn có em gái xinh xắn ở đây này. Ui chao, còn có điện thoại di động nữa, đúng là nhà giàu! Nào nào, cho anh mượn chơi vài ngày nhé?”

Vừa nói hắn vừa mở cửa xe, thò ngay tay heo vào, định sờ ngực Tạ Tinh…

Chuyện này thì không thể nhịn được!

Tạ Tinh nổi giận, một cú đấm thẳng vào sống mũi đối phương, sau đó chân trái đá mạnh vào đùi hắn, chân phải bật lên, thoắt cái đã xuống xe. Nhân lúc tên kia còn đang ôm mũi, cô áp sát, tiếp thêm một cú vật ngược qua vai.

Nhậm Á Quang phản ứng không chậm, lập tức mở cửa xe, húc thẳng vào tên đầu trọc, rồi ném sang cho Tạ Tinh một chiếc còng tay: “Bắt lấy!”

Tạ Tinh nghe tiếng liền ngẩng đầu, chụp gọn chiếc còng, “cạch cạch” hai tiếng đã khóa gọn tay tên kia, hạ giọng nói: “Xin lỗi, chúng tôi là cảnh sát. Anh bị bắt vì tình nghi có hành vi cướp giật.”

Bên kia, Nhậm Á Quang và tên đầu trọc đã lao vào đánh nhau.

Đàn Dịch một mình đối phó với hai tên còn lại.

Tạ Tinh muốn giải quyết nhanh, nhặt ngay cây gậy dưới đất, bước hai bước dài xông tới, nhắm ngay chân một tên mà quật mạnh.

Tên đó đau đến mức hét toáng, nhưng lại bị kích động thêm, gào lên một tiếng rồi lao thẳng vào cô.

Tạ Tinh né trái tránh phải, xoay người tung một cú đá ngang, hắn lập tức ngã sấp mặt xuống đất.

Cô lập tức bước lên, dùng đầu gối ghì chặt lưng hắn lại.

Bên phía Nhậm Á Quang và Đàn Dịch cũng đã giải quyết xong.

Một chiếc còng trói hai tên, tên còn lại thì bị Đàn Dịch dùng dây thừng trong túi trói gọn.

Đàn Dịch gọi điện liên hệ với đồn công an huyện Lịch Sơn.

Nhậm Á Quang nhìn Tạ Tinh đầy thán phục: “Không ngờ pháp y Tạ lại lợi hại đến thế, sớm biết thế thì khỏi cần phí lời với bọn họ làm gì.”

Tạ Tinh xoa xoa cổ tay phải bị phản lực làm đau: “Chẳng qua không nghĩ tên Thợ Săn Hói này lại gà mờ đến thế.”

“Thợ Săn Hói? Ừ, gà mờ thật!” Nhậm Á Quang cười phá lên: “Buồn cười chết mất!”

Dù “Thợ Săn Hói” là một nhân vật hoạt hình mãi sau này mới có, nhưng với cái đầu bóng lưỡng đang nằm sấp kia, gọi thế cũng chẳng sai chút nào.

Đàn Dịch đang gọi điện cũng bật cười, anh tháo kính xuống, đôi mắt đào hoa không bị kính che phủ càng thêm sáng rực.

Anh vừa dứt cuộc gọi, mấy chiếc xe phía sau cũng đã lục tục vượt được con dốc kia.

“Ha ha, quá tốt, cuối cùng cũng có báo ứng rồi!”

“Mẹ kiếp, đi qua đây lần nào bị chặn đường lần đó, chỉ mười ngày đã mất hơn 200 đồng, giờ coi như hả giận rồi!”

“Tôi khinh!”

Đàn Dịch giơ thẻ ngành, đi đến chặn một chiếc xe tải nhỏ: “Chúng tôi là cảnh sát, cần trưng dụng xe.”

Tài xế giật mình: “Ý gì?”

Tạ Tinh hiểu ngay, nói với Nhậm Á Quang: “Mau, áp giải chúng lên xe!”

Nhậm Á Quang phối hợp với Đàn Dịch lôi mấy tên kia lên xe tải, rồi hai người cùng ngồi lên sau xe.

Tạ Tinh lái xe của cô bám theo phía sau.

Vừa mới tăng tốc, từ một lối nhỏ phía trước, một đám dân làng ùa ra, người cầm cuốc, kẻ cầm xẻng.

Nhậm Á Quang nhìn thấy thì hiểu ngay, rủa: “Má nó, đám người này điên thật rồi, muốn tạo phản hay gì?”

Đàn Dịch giải thích: “Bên đồn cảnh sát huyện nói dân vùng này hung hãn, bảo chúng ta dẫn người rời khỏi đây ngay lập tức.”

“May mà chạy kịp.” Nhậm Á Quang giơ nắm đấm với tên đầu trọc: “Nếu không phải là cảnh sát, thì tôi đã cho anh một trận nên thân rồi.”

“Cút mẹ mày đi!” Tên đầu trọc ngẩng cổ chửi to: “Nếu biết tụi mày là cảnh sát thì tao đã không làm! Hôm nay tao chịu thiệt, nhưng tụi mày đợi đấy, đợi tao ra tù, tao cho chết cả lũ!”

Đàn Dịch liếc xéo hắn một cái: “Tài cán chẳng ra gì, miệng lưỡi lại không vừa nhỉ. Được thôi, tôi cũng muốn xem là anh ăn đạn trước, hay tôi ăn dao trước.”

Tên đầu trọc không dám hé lời.

Bốn gã lực lưỡng bị một nữ cảnh sát đánh gục hai tên, còn nói gì được nữa?

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »