"Bai"
Trong mắt Trương Ngọc Tuyền cùng rất nhiều thủy thủ, gã kiếm khách khí thế ngút trời, phong thái hơn người, xứng danh bậc thầy kiếm thuật lại bị đánh cho đầu tan óc, thành một đống thịt vụn. Thuyền nhỏ tan nát, trôi dạt trên mặt biển.
Lúc này, họ mới thấy giữa không trung một đạo nhân khoác áo huyền bào.
Hắn đeo mặt nạ "Nguyên Thủy Thiên Tôn", uy nghiêm trang trọng, cao chừng hai trượng, toàn thân dường như được tạo thành từ những quy tắc pháp lý, khiến người ta cảm thấy vừa chạm tới trời cao, vừa chạm đến đáy biển sâu.
Hắn tựa hồ lấp đầy cả hư không, là khởi nguyên của vạn vật, chúa tể của các vị thần. Biển lặng gió ngừng, lôi quang lóe lên trong sương mù, trong lòng Trương Ngọc Tuyền cùng các thủy thủ, hắn đích thực là thần Phật, là tiên nhân thực sự, để lại ấn tượng không thể xóa nhòa.
"Di." Mạnh Kỳ khẽ kêu lên một tiếng, không kịp nghĩ nhiều, vẫn dùng Pháp Thiên Tượng Địa, đứng trên không trung, tay phải nắm chặt đấm ra, các khớp xương hiện rõ, trắng nõn hữu lực.
Vị cường giả Ngoại Cảnh ẩn mình trong sương mù kia dường như thấy một cây Ngọc Như Ý khổng lồ nện xuống, tỏa ra những điểm sáng vàng óng ánh thần thánh, đan xen giữa hà quang đạo đức màu đen và trắng. Không hề có bất cứ dị tượng thiên địa nào xảy ra, sóng biển vẫn vậy, sương mù vẫn vậy, điện chớp sấm rền cũng vẫn vậy.
Điều kỳ lạ duy nhất là, tất cả sấm chớp và sương mù đều tự động tránh né, chủ động nhường đường cho nắm đấm Ngọc Như Ý khổng lồ!
Vị cường giả Ngoại Cảnh vô hình âm trầm kia nghĩ đến bộ dạng thê thảm của gã kiếm khách vừa rồi, sợ mình cũng chung số phận óc phọt ra, thân thể hóa bùn, không dám nghênh đỡ, năm ngón tay trái phải kết thành các pháp ấn, chậm rãi đẩy ra.
Theo cú đẩy này, cả người hắn dường như hòa vào làm một với sương mù, ngay lập tức bỏ chạy.
Khi hắn đang đắc ý vì độn pháp của mình quá giỏi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nguy hiểm tột độ. Cảm nhận được "Ngọc Như Ý" vẫn không hề lệch hướng nện xuống.
Tại sao có thể như vậy?
Hắn lúc này mới phát hiện hư không xung quanh đen trắng lưu chuyển, đạo đức đan xen, tạo thành một Thái Cực không ngừng xoay chuyển. Vừa rồi hắn chỉ đảo quanh tại chỗ!
Mà những điểm sáng màu vàng kim dung nhập vào sương mù, khiến xung quanh trở nên thần thánh cứng rắn, không thể phá vỡ trong chốc lát!
Đây rốt cuộc là chiêu thức gì, thần công gì?
Hắn vừa định bộc phát, lại đột nhiên cảm thấy quanh thân mềm nhũn, như gặp phải khắc tinh, khó lòng sinh ra ý riệm phản kháng, động tác chậm lại nửa nhịp.
Nắm đấm Ngọc Như Ý rơi xuống, xuyên thấu qua lớp hào quang bí bảo mà hắn kích phát, đánh vào trán hắn.
"Bụp!"
Trán hắn vỡ toác, óc chảy ra, nhưng không giống gã kiếm khách biến thành thịt nát, mà vẫn duy trì thân hình hoàn chỉnh. Tựa hồ một quyền đáng sợ như vậy chỉ có thể hủy đi phần đầu.
Đúng lúc này, đống huyết nê của gã kiếm khách đột nhiên co lại, như thể trung tâm có một cơn lốc xoáy, trong nháy mắt đã biến mất không còn, chỉ còn lại một vật kỳ quái. Thân thể nó thon dài, như thân cây, phủ đầy râu dài, hai bên mọc tay chân nhỏ xíu. Nó trực tiếp lặn xuống biển, mượn nước bỏ trốn, khiến Mạnh Kỳ chậm một bước.
Trong khi Mạnh Kỳ chú ý đến quái vật này, thì cường giả Ngoại Cảnh thao túng âm linh quỷ dị cũng gặp phải tình huống tương tự. Điểm khác biệt là, phần còn lại của hắn là một viên cầu màu đỏ lớn bằng nắm tay, giống như đá lại như trái cây, trên đó có những họa tiết sặc sỡ như mắt và Triệng.
"Phù phù," viên cầu màu đỏ cũng rơi xuống biển, khiến Mạnh Kỳ chỉ có thể túm được một vốc nước biển.
Kỳ quái? Đây đều là thứ gì? Mạnh Kỳ lần đầu tiên gặp phải những thứ tương tự. Không hề đề phòng, khó tránh khỏi bị chúng thừa cơ đào tẩu.
Nhưng điều khiến hắn nghi hoặc không chỉ có vậy. Cho dù là gã kiếm khách khí thế xuất chúng, hay kẻ vô hình thao túng âm linh, thực lực của bọn họ đều tuyệt đối không phải hạng người mới nhập Ngoại Cảnh như Trương Ngọc Tuyền có thể so sánh. Ít nhất cũng phải tiếp cận tầng thứ nhất của Thiên Thê, cảnh giới cao hơn hắn, chiến lực cũng không kém.
Cho nên, khi ra tay, Mạnh Kỳ thực ra không hề hy vọng một chiêu có thể thành công. Dù hắn đã dùng Pháp Thiên Tượng Địa phối hợp với Phiên Thiên Ấn "Thiên Địa Đảo Khuynh" để lập uy, thì hắn vẫn nghĩ rằng gã kiếm khách có thể liều mạng bị thương để ngăn cản, sát chiêu thực sự là Tam Bảo Như Ý Quyền cấp Pháp Thân.
Ai ngờ, gã kiếm khách trực tiếp bị lực lượng áp đảo, không thể chống đỡ. Sau đó đến kẻ vô hình, khi đối mặt với Tam Bảo Như Ý Quyền cũng thiếu vài phần phản kháng. Cả hai đường như đều không phát huy ra thực lực thực sự.
"Chẳng lẽ bị khí thế của ta áp chế hoàn toàn, tâm linh thất thủ, hoặc là bị thân phận 'Nguyên Thủy Thiên Tôn' này dọa vỡ mật?" Mạnh Kỳ phỏng đoán rồi xoay người, một bước bước về phía con thuyền, thân hình dần dần thu nhỏ lại, khôi phục trạng thái bình thường.
Nhưng trong mắt các thủy thủ và Trương Ngọc Tuyền, hình tượng của hắn đã hoàn toàn khác biệt so với trước. Không phải tiên nhân gì đó của tông môn thần bí Bích Du Cung, mà là một tiên nhân thực sự có thể chống đỡ cả bầu trời. Dù thân hình có bình thường, cũng cao lớn uy nghi!
Không hổ là cường giả có một trong Tam Thanh danh hiệu!
Mạnh Kỳ đeo mặt nạ, không để lộ hỉ nộ, chậm rãi đi về khoang thuyền, chỉ để lại một câu:
“Mang kiếm của gã kiếm khách tới đây, ta muốn kiểm tra một chút, tìm kiếm manh mối.”
Vật phẩm trên người gã kiếm khách và kẻ vô hình đều bị hai thứ kỳ quái kia cuốn đi, chỉ còn lại một thanh bảo kiếm. Mà trước mắt hắn là "Nguyên Thủy Thiên Tôn", là một tiên nhân uy nghiêm siêu thoát, sao có thể tự mình động thủ đi lấy?
"Vâng, Thiên Tôn." Trương Ngọc Tuyền cung kính trả lời. Hắn cũng đã thấy dị trạng sau khi hai vị cường giả Ngoại Cảnh chết, càng thêm nghi hoặc về sự việc ở Kiều Châu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đó? Vừa rồi là quái vật gì?
Mạnh Kỳ nghĩ nghĩ, bổ sung một câu:
"Đừng làm mất."
Nói xong, hắn uy nghiêm trầm ổn bước vào khoang thuyền.
............
Trong gian mật thất kia, trên bệ nến có thêm hai ngọn thanh đăng, thiêu đốt ngọn lửa đỏ rực như hạt đậu, chúng không ngừng nhảy nhót, tràn đầy sinh cơ.
Đây là hồn đăng đơn giản, chỉ có thể duy trì một khoảng thời gian.
"Tính tính canh giờ, bọn chúng cũng nên động thủ rồi. Nếu hồn đăng không có biến hóa, chứng tỏ sự việc thuận lợi hoàn thành." Giọng nói the thé vang lên.
Một giọng trầm thấp nói: "Chúng ta đều hiểu, không cần ngươi giải thích."
"Hai lần trước cũng tương tự như vậy, chỉ là có thêm một tiên nhân Bích Du Cung mà thôi." Giọng nói phá la nói.
Hắn vừa dứt lời, bỗng có một trận âm phong thổi qua.
"Hô," hai ngọn hồn đăng đồng thời tắt, căn phòng chìm trong bóng tối!
"Này......"
"Sao có thể”
"Bọn chúng đều chết? Gần như cùng một lúc?"
Những tiếng thốt lên vang lên, tất cả đều không thể chấp nhận sự thật này, mật thất trở nên ồn ào và hỗn loạn.
Rất lâu sau, bọn chúng mới lại im lặng.
Lại đợi một lát, một giọng nói tang thương chậm rãi nói: "Bọn chúng đều có thể phát huy thực lực tứ trọng thiên trong thời gian ngắn, đủ để đối phó với phần lớn cường giả của triều đình. Nay đồng thời bỏ mạng, chỉ có thể chứng minh một sự thật: Vị tiên nhân Bích Du Cung kia đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, có lẽ cũng ngang hàng với Đấu Mẫu Nguyên Quân, Thái Ất Chân Nhân năm xưa."
Không ai phản đối. Sự thật đã bày ra trước mắt, mù quáng phủ nhận và không chịu tin tưởng chỉ gây ra tổn thất lớn hơn.
"Đối với tiên nhân như vậy, tốt nhất chúng ta không nên đối đầu trực diện. Lúc này, nên lấy lùi làm tiến." Giọng nói khàn khàn của một người đàn ông nói.
"Lấy lùi làm tiến như thế nào?" Giọng phá la hỏi.
Giọng nói tang thương của ông lão nói: "Tùy ý để Trương Ngọc Tuyền tiếp quản Kiều Châu, đưa chúng ta hồi kinh sư. Chúng ta sẽ lấy cớ thu nạp gia quyến để kéo dài thời gian. Nếu thực sự không được, thì trên tuyến đường hàng hải cướp quyền kiểm soát con thuyền, lặng lẽ quay về."
"Đợi đến khi tuyến đường an toàn gián đoạn, với thế lực mà chúng ta âm thầm gây dựng cùng với nội tình của các ngươi, đủ để gạt Trương Ngọc Tuyền để tiến hành chuyện đó. Đợi đến năm sau, khi tuyến đường an toàn được mở lại, chúng ta sẽ đại công cáo thành, còn sợ gì?"
Bọn chúng đã sớm biết khâm sai là ai, đủ để chứng minh không thiếu thế lực duy trì bọn chúng ở triều đình!
Một giọng nói trầm thấp nói: "Nếu vị tiên nhân Bích Du Cung kia 'áp giải' chúng ta quay về thì sao?"
Mật thất lại lâm vào im lặng. Không biết bao lâu sau, có người nghiến răng nghiến lợi nói:
"Vậy thì đập nồi dìm thuyền, dụ hắn đến đó, ta không tin là không giết được hắn!"
"Hay!" Những người còn lại do dự một lát rồi lần lượt hạ quyết tâm.
Nhân sinh như một giấc mộng, bất tử vạn vạn niên
............
Tân Hải Thành, châu thành của Kiều Hạ Châu.
Ánh nắng tươi sáng, rải xuống những vệt lốm đốm trên mặt biển xanh thẳm, tựa như những vảy cá vàng đang nhảy nhót. Ở nơi giao thoa giữa trời và biển, dần dần xuất hiện những con thuyền lớn, cột buồm cao ngất, dường như có thể đâm thủng cả tầng mây.
Không ít ngư dân và thương thuyền mở to mắt nhìn. Đã bao năm rồi không thấy những con thuyền lớn như vậy. Đội tàu hùng vĩ như vậy có lẽ chỉ từng gặp khi di chuyển đến thành lập Kiều Châu!
Lâu thuyền còn chưa tới gần hải cảng, Tuần Phủ Kiều Hạ Châu Phương Bất Đồng đã cưỡi quan thuyền tới gần, lên boong tàu của khâm sai Trương Ngọc Tuyền.
Ông từng tạo kỷ lục là người lớn tuổi nhất triều đại đạt tới Ngoại Cảnh. Nay dần dần già đi, vẫn chưa thể đột phá đến đệ nhị trọng thiên, không phải vì thiên địa nguyên khí không đủ, cũng không phải vì không tìm thấy thiên tài địa bảo, mà là vì huyền quan có sai sót, khó lòng bù đắp.
Phương Bất Đồng tóc bạc trắng, thân hình hơi cong, trên mặt nhiều nếp nhăn, không hề có phong thái của một vị Tuần Phủ cai quản một phương. Ông cung kính chào Trương Ngọc Tuyền, lặng lẽ đánh giá vị đạo nhân đeo mặt nạ uy nghiêm phía sau, vị nhân vật đáng sợ có danh hiệu "Nguyên Thủy Thiên Tôn"!
Mà Mạnh Kỳ cũng đang đánh giá ông ta. Quả thực, không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá một người. Ai có thể ngờ rằng lão già gầy guộc ốm yếu này lại cùng với những Tuần Phủ khác khiến hai đội tàu của triều đình táng thân dưới đáy biển, ước chừng tổn thất hai vị cường giả Ngoại Cảnh.
Về điểm này, mật thám của triều đình mai phục ở Tân Hải Thành vừa báo cáo.
Phương Bất Đồng lão thần tại tại, nghe Trương Ngọc Tuyền tuyên đọc thánh chỉ, nói hoàng thượng thương xót ông tuổi cao, cho phép ông lá rựng về cội, giao Trương Ngọc Tuyền tạm thay chức Tuần Phủ Kiều Hạ Châu.
Nghe xong, Phương Bất Đồng hô to "Thiên ân hạo đãng", cảm động đến rơi nước mắt, không hề có ý kháng cự.
Vào Tân Hải Thành, qua yến tiệc, Trương Ngọc Tuyền mới có thời gian rảnh tìm đến Mạnh Kỳ, thỉnh giáo tiên nhân: "Thiên Tôn, tại hạ cảm thấy sự việc có điểm không đúng, Phương Bất Đồng quá phối hợp, sự có khác thường tất vi yêu."
Mạnh Kỳ đeo mặt nạ "Nguyên Thủy Thiên Tôn", khoanh chân ngồi trên giường, giọng nói đạm mạc: "Kẻ có thể liên tục mai táng hai vị khâm sai sẽ cam tâm bó tay chịu trói sao?"
Người đã đường cùng thì rất khó quay đầu!
Về điểm này, Trương Ngọc Tuyền rất hiểu, thấp giọng nói: "Thiên Tôn, ta sẽ đề phòng Phương Bất Đồng, mau chóng tra ra nguyên do.”
"Làm gì phải khách sáo với bọn chúng, nói không chừng bọn chúng đang muốn kéo dài thời gian, chờ đợi tuyến đường an toàn gián đoạn. Ngươi có đại nghĩa, lại được Bích Du Cung chúng ta ủng hộ, nên đảo khách thành chủ, tiên hạ thủ vi cường!" Mạnh Kỳ bình tĩnh nói.