Khắp nơi trước mắt là một màu đen kịt của đất đai, nhưng nhưuốm đầy vệt máu đỏ sẫm, tạo nên một màu sắc quái dị.
Nơi này không núi, không sông, không nhật nguyệt, không mây trời, chỉ có tia sáng nhạt nhòa từ trên cao rọi xuống, chiếu lên những cánh tay cụt, chân tàn, những thi thể thối rữa, nhuộm chúng một vệt đỏ tươi.
Trên bình nguyên mênh mông vô tận, điểm đặc biệt duy nhất là làn hắc khí lượn lờ phía xa, tầm mắt khó có thể xuyên thấu, tựa hồ đang bao phủ thứ gì.
Quan sát một hồi, Mạnh Kỳ thi triển Đạp Hư Cân Đẩu Bộ, chân đạp dòng khí, sinh ra mây mù, men theo mặt đất bay về phía nơi hắc khí lượn lờ.
Nơi này quỷ dị, hắn không dám bay nhanh, sợ giữa không trung ẩn chứa điều gì đáng sợ.
Trong khi bay, mùi huyết tinh và tanh tưởi xộc thằng vào mũi, khiến Mạnh Kỳ cảm giác như đang tiến vào một chiến trường cổ đại nào đó, vẫn còn ngổn ngang thi cốt chưa được thu dọn.
Bay mãi, phía trước xuất hiện không ít thi thể tương đối nguyên vẹn, tỷ như một gã đang đứng tấn kim kê độc lập kỳ quái ở đằng xa.
Gã mặc áo cà sa, đầu trọc lốc, mặt và thân thể có nhiều chỗ hư thối, sâu hoắm đến tận xương, rỉ ra thứ dịch vàng đậm đặc, vô cùng ghê tởm. Trong tay gã xách một vật, lại chính là cái chân trái của mình, bắp đùi huyết nhục nhầy nhụa, tựa hồ bị xé đứt trực tiếp, rồi nhét vào miệng, vẫn giữ nguyên tư thế gặm nhấm.
"Sao lại xé chân mình ra ăn chứ..." Mạnh Kỳ hơi bay cao hơn, định vòng qua.
Đồng thời, tinh thần hắn lan tỏa ra, cảm ứng những biến động nhỏ nhất, cố gắng tìm kiếm bí mật của nơi này.
Đột nhiên, cái xác kia bật dậy, vung cái chân trái thối rữa trong tay, ném mạnh về phía Mạnh Kỳ!
Tử khí âm u, cái chân trái đột nhiên phình to, còn chưa chạm vào người, Mạnh Kỳ đã cảm thấy da thịt bắt đầu hư thối.
Bên ngoài thân hắn ánh lên kim quang nhàn nhạt, phát ra những tiếng "tư tư tư" kỳ lạ. Tay phải vung "Thiên Chi Thương", vạch ra một đường cong tuyệt diệu, chém xuống, cực kỳ biến ảo khôn lường, mang đến cảm giác thay đổi thất thường. Chính là một thức trong Ngọc Hư Thanh Nguyên Đao Pháp.
Phốc phốc phốc, ánh đao tỏa ra, tại chỗ như có bạch vân tràn ngập, không ngừng phát ra những tiếng động nặng nề, xé toạc cương thi thành một đống xương trắng không còn thịt!
Rầm, xương trắng đổ xuống, nhanh chóng hư thối, hóa thành bùn máu.
Theo tiếng động đổ vỡ, những thi thể ở gần đó bắt đầu lảo đảo đứng lên, chúng hoặc thiếu tay, hoặc thiếu nội tạng, hoặc không đầu, tóm lại không một ai còn nguyên vẹn
Mạnh Kỳ nhíu mày, khiếu huyệt mở ra, quanh thân quang mang đại thịnh, phảng phất một vầng hồng nhật, ném về phía phương xa.
Trường kiếm diễn hóa nhật huy, quang mang như nước lan tràn, nóng rực, cực nóng, thần thánh, sáng lạn, không gì sánh kịp, trừ khử hết thảy bóng tối!
Những thi thể bị nhật quang nuốt chửng nhanh chóng hóa thành tro bụi, xung quanh trở nên trống trải, chỉ còn hồng nhật biến thành lưu quang xé gió, lao về phía nơi hắc khí lượn lờ.
............
“Tình nghĩa thiện nhân, chớ vào cửa này.” Tám chữ ẩn chứa thiện ý sâu sắc, ánh lên màu lưu ly sáng bóng, khắc trên vách đá, cho người ta cảm giác thanh tịnh như Bồ Đề, kiên cố như Kim Cương.
"Ngươi có biết tám chữ này ai viết không?" Vương Tư Viễn không hề có vẻ khẩn trương, lo lắng hay thấp thỏm khi đang ở trong mật địa Thiếu Lâm, ngược lại như trở về nhà mình, hứng thú nhàn nhã hỏi thăm người bên cạnh.
Bên cạnh hắn là một gã khoác áo choàng đen, giọng nói chưa hẳn đã trưởng thành, cố ép xuống thật thấp, tựa hồ sợ bị các cao tăng canh giữ ở ngã rẽ phát hiện:
"Không biết."
Ngoài Vương Tư Viễn và gã áo choàng đen, còn có hai người khác, một vị tóc trắng xóa, nếp nhăn dày đặc, mặt ngựa mũi cao, khí tức mang theo bụi bặm thời gian tích lũy.
Hắn nhắm nghiền hai mắt, không nói một lời, cho dù Vương Tư Viễn đối mặt hắn, cũng không có vẻ thoải mái tự nhiên, nắm chắc mọi việc trong lòng như vậy.
Người còn lại tóc đen như mực, lưng thẳng tắp, mặc khoan bào đại tụ, theo kiểu trang phục thời trung cổ, mi mắt có vài phần tương đồng với Vương Tư Viễn, nhưng góc cạnh rõ ràng, dương cương thành thục hơn.
Nghe được câu trả lời, Vương Tư Viễn khẽ cười một tiếng: "Nơi này là mật đạo phía sau núi Thiếu Lâm, tám chữ này lại ẩn chứa từ bi của Bồ Tát, trải qua ngàn năm mà không phai, tự nhiên là do tổ sư Thiếu Lâm, Đạt Ma viết."
"Đạt Ma..." Gã áo choàng đen thoáng kinh ngạc, tựa hồ không ngờ tới lại là nhân vật truyền thuyết đã tọa hóa nhiều năm.
Giọng hắn trầm khàn, là giọng nam rõ ràng.
Vương Tư Viễn đặt tay phải lên tám chữ, nhẹ nhàng vuốt ve: "Đạt Ma chứng được Già Diệp Pháp Thân, có hy vọng thành Phật, tuy cả đời không thành công, nhưng khi còn sống đã đạt quả vị Bồ Tát, là một trong những người mạnh nhất sau Ma Phật loạn thế. Cảnh cáo ông để lại dù bị thời gian bào mòn, sau hơn ngàn năm vẫn kiên cố như Kim Cương, phong ấn cánh cửa này. Không có biện pháp đặc biệt, dù là cao nhân Pháp Thân cũng không thể mở ra.
Trên tám chữ, lưu ly quang chuyển động, thiện ý sâu sắc, phảng phất chứng thực lời Vương Tư Viễn.
Nếu Mạnh Kỳ ở đây, hẳn sẽ vô cùng sửng sốt, bởi vì tám chữ hắn từng thấy bình thường vô cùng, không hề có chút lực lượng ẩn chứa nào, tựa hồ đã bị thời gian gột rửa sạch sẽ!
Gã áo choàng không khỏi dâng lên lòng hiếu kỳ: "Sau cánh cửa rốt cuộc có gì?"
Vương Tư Viễn cười mà không nói, quay đầu nhìn về phía vách núi bên cạnh, đọc lên những dòng châm ngôn:
“Nếu không nhập hồng trần, không lịch khổ hải, không bối giới luật, sao biết được chân ý thanh quy, sao khám phá thế sự hư ảo, chiếu soi phật tính tự thân, chứng được chân không diệu hữu?”
"A Nan không hổ là một trong hai đại tôn giả dưới trướng Phật Tổ, tìm lối tắt khác, phật tính thâm hậu..." Hắn tán thưởng một câu, "Bất quá con đường này gian nan vô cùng, hễ có mê hoặc, liền sẽ tà niệm tràn lan, không thể vãn hồi, vĩnh cửu trầm luân, trải qua từng kiếp luân hồi cũng không thể siêu thoát."
Hắn tựa hồ có ý khác, nhưng gã áo choàng làm như không nghe thấy, ngược lại nhìn về phía đồ án bên cạnh châm ngôn, đó là những bức vẽ các hòa thượng vung giới đao, động tác khác nhau, dùng chữ nhỏ chú thích tâm pháp và những nghi vấn về chiêu thức, cuối cùng là một hàng nhắn lại:
"Lão nạp cùng A Nan tôn giả đi con đường khác nhau, chưa thể lĩnh ngộ hết chân ý Phá Giới Đao Pháp, mà truyền thừa chỉ có một lần, lại không còn tồn tại, nên cảm thấy vô cùng buồn bã, lưu lại bí kíp ở đây, nếu Thiếu Lâm không còn, hữu duyên nhân đến đây, mong lĩnh hội chân ý, phản bản hồi sơ. Đạt Ma."
"A Nan Phá Giới Đao Pháp..." Ánh mắt gã áo choàng dường như trở nên nóng rực, "Hắn luyện chính là môn đao pháp này?"
“Ngươi và hắn khác nhau, nếu ngươi luyện môn đao pháp này, sẽ lập tức trầm luân, không còn thanh tịnh." Vương Tư Viễn ho khan hai tiếng, "Khi Đạt Ma còn sống, nơi này không phải là bí mật, nhưng sau khi ông Niết Bàn, toàn bộ Thiếu Lâm đường như quên mất nơi này.”
Gã áo choàng thu hồi ánh mắt: "Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ta có thể giúp gì?"
Lúc này, vị lão giả nhắm mắt từ nãy đến giờ bước lên một bước, không chút khách khí ngồi xổm xuống, vuốt ve cái lỗ nhỏ kia, cảm ứng ngọn lửa vô hình nhưng dường như vẫn đang hừng hực thiêu đốt bên trong.
"Yêu Thánh chi uy vượt qua vạn cổ mà bất hủ..." Lão cảm khái một câu, hai mắt đột ngột mở ra.
Đây là một đôi mắt khiến người ta sởn gai ốc, chỉ có lòng trắng, không có con ngươi!
Gã áo choàng lùi lại một bước, dường như bị dọa sợ.
Lão giả cười khằng khặc: "Có thể xem quá khứ, có thể vọng tương lai, nên không nhìn thấy hiện tại."
Lời nói đầy huyền cơ, nhưng gã áo choàng không hiểu ra, chỉ có thể nhìn về phía Vương Tư Viễn.
Vương Tư Viễn nắm chặt tay đặt lên môi, hít sâu một hơi: "Ngươi không cần để ý chuyện khác, cứ vận công, thử đẩy cửa xem."
"Ta?" Gã áo choàng đầu tiên là kinh ngạc, chợt trầm tĩnh, thấp giọng nói, "Hi vọng sau việc này các ngươi sẽ giữ lời hứa."
Hắn mạnh vén áo choàng lên, lộ ra khuôn mặt thật, ngũ quan bình thường, nhưng khí chất sâu thắm, đồng thời vẫn còn nét khỏe mạnh kháu khinh, rõ ràng chính là "Đoàn Thụy” mà Mạnh Kỳ đang đốc sức tìm kiếm!
Thiếu niên luyện [Dịch Cân Kinh] không đúng cách mà tinh thần phân liệt, khi người khi ma!
Đột nhiên, hai mắt hắn trở nên đen kịt, biểu tình vô cùng vặn vẹo. Khí tức lập tức chuyển hóa, tà dị phi thường, hai bàn tay ẩn ẩn có hắc khí kỳ quái lượn lờ.
Hai tay đặt lên cửa đá, hắc khí vô thanh vô tức chui vào.
Lúc này, mai rùa đại phóng quang minh, những điểm đen trắng không ngừng xoay tròn, diễn hóa vô số quẻ tượng, rồi nhập vào hắc khí!
“Tình nghĩa thiện nhân, chớ vào cửa này." Tám chữ không hề biến đổi, vẫn ánh lên màu lưu ly, nhưng đại môn từ tử mở ral
............
Hồng nhật xé gió, phi hành cực nhanh, Mạnh Kỳ thoát khỏi những xác chết trên bình nguyên đen kịt, đến gần hắc khí lượn lờ.
Trong hắc khí bao phủ, mơ hồ có thể thấy những tòa Phật miếu, có công đức trì, có kim ngân lưu ly mã não và thất bảo khác, có cây Bà Sa Bồ Đề, có ngọn núi ở vị trí trung tâm, nhưng tất cả đều trong trạng thái đổ nát, hoặc là héo úa thối rữa, chỉ có tiếng nước róc rách vẫn rên rỉ, thoáng ánh lên màu nâu máu.
Đến nơi này, Mạnh Kỳ cảm thấy thiên địa pháp lý và xung quanh có một chút khác biệt, giống như khí tức Cửu U ở trung tâm Vô Ưu Cốc.
Ở đây, thiên địa nguyên khí trong trạng thái nửa chết, đáy có màu thất thải lưu ly, trên thì đè nặng hắc trạch, mà pháp lý tối nghĩa, biến hóa không ngừng, Bát Cửu Huyền Công và Đại Nhật Chân Hỏa lúc bị áp chế, lúc lại được gia trì, Tử Điện lôi quang và công đức vàng óng cũng tương tự như vậy, số khác thì hoàn toàn bị suy yếu.
Lần trước hắn có thể biến thành âm quỷ, thích ứng pháp lý, nhưng lần này Mạnh Kỳ không biết nên biến thành cái gì để không bị ảnh hưởng, dù sao hắn còn chưa học xong chín biến hóa.
Kim quang nhàn nhạt nổi lên, chống đỡ hắc khí, Mạnh Kỳ cẩn thận bước vào khu chùa chiền Phật môn đã bị hủy diệt này.
Đột nhiên, dưới một cây Bồ Đề héo úa, một đạo thân ảnh được phản chiếu bởi mảnh pha lê nửa vỡ, nàng bạch y như tuyết, thanh thuần không linh, dung mạo tinh xảo, như cười như không.
"Cố Tiểu Tang..." Mạnh Kỳ hoảng sợ, đề phòng bốn phía, nhưng xung quanh trống trơn, không có bất kỳ kẻ địch nào.
Lúc này, bên tai hắn truyền đến một giọng nói khàn khàn: "Có phải rất muốn đánh bại nàng, bắt lấy nàng, chà đạp nàng, khiến nàng hiểu rằng lợi dụng ngươi, trêu chọc ngươi sẽ phải trả giá?”
"Ai?" Mạnh Kỳ càng thêm sửng sốt, đối với Cố Tiểu Tang, ngoài đề phòng và đối địch, nếu nói không có những ý niệm u ám tương tự thì chắc chắn là giả, nhưng đó chỉ là những suy nghĩ thoáng qua, căn bản sẽ không hành động.
Lúc này bị người vạch trần những góc khuất đáy lòng, Mạnh Kỳ không khỏi khiếp sợ, càng thêm cảnh giác.
Cảm ứng xung quanh, Mạnh Kỳ vẫn không thể phát hiện bóng người.
Một chiếc lá Bồ Đề rơi xuống, thu hút tầm mắt Mạnh Kỳ, trên đường vân của nó dường như là khuôn mặt Giang Chỉ Vi!
Đúng lúc này, giọng nói khàn khàn lại vang lên: "Có phải rất căm ghét nàng, cái gì trảm ngã gặp ta ta phi ta, cái gì bình sinh chỉ yêu bảy thước kiếm?”
"Không có!" Mạnh Kỳ buột miệng thốt ra.
Nhân tâm quỷ vực, thường có những ý tưởng u ám, nhưng như tuyết mỏng dưới ánh mặt trời, thoáng qua rồi biến mất, nhưng bây giờ lại bị người nhìn thấu những góc khuất này, nói ra bí mật, hắn nhất thời tâm tư khó bình, thậm chí có cảm giác không thể đối mặt với Giang Chỉ Vi!
Lá Bồ Đề rơi vào bụi cỏ um tùm, một đóa kim liên nửa tàn từ từ nở rộ, bên trong dường như có hình ảnh Nguyễn Ngọc Thư, Tề Chính Ngôn và Triệu Hằng hiện lên.
"Có phải cảm thấy bọn họ cản trở, hận không thể đá bọn họ ra một cước?" Giọng nói khàn khàn lại vang lên.
Mạnh Kỳ hít sâu, cất cao giọng nói: "Không có! Ngươi rốt cuộc là ai?”
"Quay lại đây, ngươi sẽ biết ta là ai." Giọng nói khàn khàn từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Mạnh Kỳ mạnh xoay người, chỉ nhìn thấy dòng suối róc rách chảy, mà trong suối nước phản chiếu khuôn mặt mình.
Đây là một khuôn mặt vặn vẹo, như điên như dại, hai mắt đen kịt.
Mạnh Kỳ kinh hãi tột độ, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn!
Ta?
Sao có thể!
Ta bị tà ma xâm nhập từ khi nào?
"Ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, lời ta nói đương nhiên là thật!" Giọng nói khàn khàn cười ha ha, Mạnh Kỳ lại thấy miệng mình khép mở, "Ngươi còn cảm thấy mình là người tốt sao?"
"Hắn" giọng nói trở nên thấp hơn, như tụng kinh văn:
“Nhân tâm âm u, bản tính đều ác, vừa vào cửa này, soi rọi tự thân, tình nghĩa không còn, nhân thiện không tồn!”