Cù Cửu Nương tính tình mạnh mẽ, làm theo ý mình, thấy tiền sáng mắt, nhưng không phải không có con mắt nhìn người, không hiểu lòng người. Nghe vậy, nàng nhíu đôi mày liễu: "Ngươi định tính kế ai?”
"Tắc La Cư." Mạnh Kỳ vén vạt áo, ngồi đối diện Cù Cửu Nương một cách thoải mái.
Cù Cửu Nương tặc lưỡi: "Tắc La Cư này, lão già đó hành sự âm độc, làm việc cay nghiệt, sao còn chưa nghĩ đến chuyện bóp chết ngươi trước đi? Nay báo ứng tìm tới cửa rồi."
Mạnh Kỳ cười tủm tỉm nói: "Hắn từng đuổi giết ta ở Giang Đông."
"Giang Đông..." Cù Cửu Nương như có điều suy nghĩ, có lẽ nghĩ đến Tiên Tích âm thầm bảo hộ Ngoại Cảnh, tùy tiện một ai cũng có thể dọa Tắc La Cư lui, "Hiện tại ngươi có nắm chắc giết hắn không?"
Khuôn mặt kiều diễm như hoa của nàng nở một nụ cười xinh đẹp, ánh mắt nhìn chằm chằm Mạnh Kỳ, phảng phất đang nói: "Tiêu tiền mời ta đi, ta cùng ngươi liên thủ, dù sao cuối cùng người gánh hận thù của Khóc Lão Nhân là ngươi mà. ˆ
Mạnh Kỳ ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tạm thời không cần. Tuy rằng Tắc La Cư là Ngoại Cảnh nhiều năm, sớm đã lên Tam Trọng Thiên, nhưng thủy chung chưa vượt qua tầng thứ nhất Thiên Thê, thực lực cho dù mạnh cũng có hạn. Nếu đánh nhau trực diện, ta có lẽ còn kém hắn một chút, nhưng giết người không phải chỉ xem thực lực. Việc ta xuất hiện ở đây đã có thêm ba phần thắng rồi!"
Chỉ cần thực lực không chênh lệch quá lớn, thích khách của Bất Nhân Lâu lấy yếu thắng mạnh nhiều vô kể.
Cù Cửu Nương không hề che giấu sự thất vọng của mình: "Tắc La Cư thành danh nhiều năm, lại là thủ lĩnh mã phỉ, nếu nói trên người hắn không có thứ tốt, ta không tin."
"Từ trước đến nay, Ngoại Cảnh bị thích khách giết chết thiếu sao? Đại bộ phận còn chưa kịp dùng bí bảo đã thân tử đạo tiêu. Nếu để Tắc La Cư phản ứng lại, có cơ hội sử dụng bí bảo, lấy Cuồng Sa Thần Công cùng Hãn Hải dung hợp, ngươi và ta liên thủ sợ cũng khó cản hắn bỏ chạy. Chẳng lẽ ngươi nỡ dùng Phong Thần bí bảo?" Mạnh Kỳ nói không chê vào đâu được, Bát Cửu Huyền Công của hắn, đột kích và chạy trốn đều có thể vô thanh vô tức. Mang theo Cửu Nương ngược lại dễ gặp sự cố.
“Chi cần ngươi ra giá được, lão nương có gì mà luyến tiếc?” Cù Cửu Nương bĩu môi, bỗng nhiên xua đi vẻ thất vọng, cười như không cười nói: "Vừa rồi chỉ là thử xem ngươi tự tin đến đâu thôi, người có thể độ Tứ Trọng Thiên kiếp quả nhiên không giống bình thường."
"Nếu ngươi thật muốn ta liên thủ, ta cũng sẽ không đáp ứng, bởi vì Tắc La Cư đã không ở Tà Lĩnh, năm ngày trước đã tây phản Cáp Lặc, dự tính là đi tìm Khóc Lão Nhân cầu đối sách. Cáp Lặc không thiếu Ngoại Cảnh, Bát Cửu Huyền Công của ngươi biến hóa đa đoan, phạm tội xong chạy trốn không khó, ta nào dám cùng ngươi đi mạo hiểm."
Nàng làm ra vẻ không phải không thể liên thủ, nhưng giá cần tăng lên vài lần, đúng là một gian thương.
Người đàn bà này... Mạnh Kỳ thầm đổ mồ hôi lạnh, trầm ngâm suy tư: "Tắc La Cư năm ngày trước đi Cáp Lặc..."
Tin tức hắn nhận được sớm hơn dự đoán mấy ngày, xem ra có người cố ý tìm hiểu tình hình của mình.
"Có kẻ thù như ngươi, ta cũng không dám tự cao tự đại. Vẫn là cẩn thận thì hơn, cầu Khóc Lão Nhân âm thầm bảo hộ mai phục cũng được, hay trực tiếp tìm cơ hội đột kích giết ngươi cũng thế, chưng quy phải có đối sách. Không thể cứ chờ ngươi trưởng thành." Cù Cứu Nương rrim cười nói.
Mạnh Kỳ nhẹ nhàng gõ bàn: "Sau khi 'củng cố cảnh giới', ta lúc nào tìm Tắc La Cư báo thù không ai có thể biết, khó mà suy tính. Khóc Lão Nhân lại có hùng tâm nhất thống Hãn Hải lấy tây, Táng Thần lấy đông. Chắc chắn không rảnh rỗi mà âm thầm bảo hộ Tắc La Cư, khả năng lớn nhất là ban cho vật hộ thân hoặc khắc địch, sau đó chờ cơ hội tiến nhanh Trung Nguyên, diệt trừ hậu hoạn."
"Khóc Lão Nhân 'Oan Hồn Thập Bát Phách' thiên hạ nổi tiếng, nếu có vật khắc địch phỏng chừng liên quan đến nó, không hẳn là bí bảo. Đợi Tắc La Cư từ Cáp Lặc trở về, hắn dù không thể ngờ ngươi đã ở Tà Lĩnh chờ hắn, ngươi chỉ sợ cũng khó mà đắc thủ." Cù Cửu Nương phỏng đoán theo Mạnh Kỳ.
"Khóc Lão Nhân hiện tại ở Cáp Lặc sao?" Mạnh Kỳ trong lòng đã có tính toán.
Đến Hãn Hải báo thù, vấn đề lớn nhất là tin tức không thông, tìm người hỏi thăm rất dễ để lộ hành tung, vì thế đối tượng báo thù trốn vào hiểm địa, tránh mặt. Đó cũng chính là nguyên do nhiều cường giả Ngoại Cảnh Trung Nguyên khó làm gì được kẻ thù ở Hãn Hải. Cho nên Mạnh Kỳ mới tìm Cửu Nương để thu thập tình báo.
Cù Cửu Nương lúm đồng tiền như hoa, hai mắt lấp lánh, ngón cái và ngón trỏ vuốt phăng, làm động tác đếm tiền: Nói cho ngươi hành tung của Tắc La Cư miễn phí sao.”
Mạnh Kỳ hiểu rõ tính tình của nàng, móc ra một vật: "Ta không mang bảo thạch, chỉ có tờ địa khế này."
"Địa khế Giang Đông... Được, hoàn toàn không thành vấn đề." Cù Cửu Nương nhanh tay chộp lấy địa khế, phân biệt xong nhét vào giới tử hoàn, sợ Mạnh Kỳ đổi ý.
Má nàng hồng nhuận, giống như chồn trộm được gà con: "Cáp Lặc thôn tính Tiểu Uyển, nhưng chưa thể khiến quốc vương Tiểu Uyển thần phục. Hắn là tuyệt đỉnh cao thủ, liên tục gây phá hoại cho Cáp Lặc. Khóc Lão Nhân tự mình đuổi giết, hiện tại đã vào Táng Thần sa mạc, dù mọi chuyện thuận lợi, trở lại Cáp Lặc cũng phải nửa tháng sau."
Ta biết ngay Khóc Lão Nhân không rảnh mà... Mạnh Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải như vậy, đợi Tắc La Cư có được bảo vật trở về Tà Lĩnh, hắn chỉ có thể tìm Cù Cửu Nương tham tiền kia liên thủ, không biết sẽ bị nàng chém đẹp đến mức nào!
Về phần hiện tại, Cáp Lặc tuy hiểm, hắn cũng có gan xông xáo một phenl
............
Trong cát vàng dày đặc, Tắc La Cư hòa mình vào bão cát, xuyên qua không trung, phi nước đại về Cáp Lặc.
Sắc mặt hắn ngưng trọng, con mắt còn sót lại hơi híp lại, ánh sáng lục mờ ảo dưới miếng che mắt đen lờ mờ lộ ra.
Không ngờ Chân Định hòa thượng lại một bước lên trời, còn vượt qua Tứ Trọng Thiên kiếp, ngang hàng Nhân Hoàng!
Chuyện đến nước này, đã vượt quá khả năng của hắn. Dù bị sư tôn trách phạt, oan hồn nhập thể, cũng phải thỉnh lão nhân gia ra tay!
Nếu cứ mặc kệ, chỉ cần chín năm, thậm chí ngắn hơn, hắn sẽ có đủ thực lực chém giết cả sư tôn!
Tắc La Cư không nghĩ mượn chuyện Cuồng Đao có thể tìm đến mình báo thù để bố trí cạm bẫy, bởi vì sau khi hắn củng cố cảnh giới, tu luyện tốt Ngoại Cảnh công pháp, mình bên này nhận được tin tức đã lâu, hắn sẽ không ngờ mình có đề phòng, thỉnh sư tôn xuất mã sao?
Nếu hắn là Cuồng Đao, chắc chắn sẽ kiên nhẫn, không vội nhất thời, bởi vì với tiềm lực của Cuồng Đao, chỉ cần chờ vài năm, có thể bỏ qua mọi phòng bị của mình, muốn báo thù thế nào thì báo, một mẻ hốt gọn, trảm thảo trừ căn!
Huyền Bi trung niên sửa tu công pháp, huyền quan có hối, Ngoại Cảnh đỉnh phong sau trưởng thành chậm chạp, nếu không thể nhập Xá Lợi Tháp thượng tầng, xem nhiều xá lợi cao tăng, cảm ngộ tự thân, Niết Bàn trùng tố, tái tạo huyền quan, đến cuối đời cũng không nhất định có thể bằng lực lượng của mình "Niết Bàn" bước vào nửa bước Pháp Thân, cho nên sư đồ hắn không cần e ngại. Còn Cuồng Đao một bước lên trời, Tứ Kiếp gia thân, tốc độ tu hành và tiềm lực kém nhất cũng phải cỡ Tô Vô Danh. Với hắn và những người khác mà nói, quả thực là chuông tang vang hết năm này qua năm khác, tất yếu phải sớm chuẩn bị!
"Lần này nhất định phải thỉnh sư tôn ban cho Ngũ Độc Âm Quỷ'. Nếu Cuồng Đao thực sự lỗ mãng, mấy tháng nữa đến báo thù, ta sẽ bớt lo lắng rất nhiều." Tắc La Cư suy nghĩ đối sách: "Đồng thời thỉnh sư tôn liên lạc Bất Nhân Lâu, tìm hiểu hành tung, tìm đúng cơ hội, tự mình ra tay gạt bỏ hậu hoạn.”
Bởi vì không biết Cuồng Đao khi nào sẽ đến, mà Ngũ Độc Âm Quỷ lại dễ phản phệ, Tắc La Cư không muốn cứ lo lắng đề phòng mãi. Dùng lời Trung Nguyên mà nói, chỉ có nhiều ngày làm tặc, chứ không có nhiều ngày đề phòng trộm!
"Tóm lại, không tiếc đại giới, trong hai năm phải giết chết Cuồng Đao!" Ánh mắt Tắc La Cư lóe lên vẻ độc ác, hắn tin sư tôn sẽ đồng tình với mình!
Cuồng phong gào thét, cát bay mù trời. Tắc La Cư theo bản năng đề phòng, trốn trong đó, nhanh chóng bay đi.
............
Mặt trời lên cao, phun ra nuốt vào ngọn lửa. Cát vàng táp vào mặt, gió khô khốc.
Mạnh Kỳ khoanh chân ngồi sau cồn cát, quanh thân khiếu huyệt mở ra, hút vào Đại Nhật Chân Hỏa và nhiều nguyên khí khác. Từng sợi, từng đợt, dung nhập vào Bát Cửu Chân Khí.
Trong rất nhiều khiếu huyệt, chân hỏa ngưng tụ. Phảng phất từng vòng tiểu thái dương, Mạnh Kỳ tinh thần Không Minh, chỉ cảm thấy chúng hô ứng với mặt trời chói chang, nhiệt lưu quanh thân sục sôi, có thể đốt cháy vạn vật.
Hô, Mạnh Kỳ phun ra một ngụm trọc khí, chậm rãi đứng lên. Trải qua chín ngày bôn ba, hắn cuối cùng cũng đến biên giới phía tây Hãn Hải. Ốc đảo phía trước chính là quốc gia Cáp Lặc.
Chín ngày trước, hắn căn cứ tình báo của Cù Cửu Nương, chuyển đi những khu vực ít mã phỉ và yêu vật, tránh bị người khác phát hiện hành tung. Điều này khác với trước kia, khi ở Đại Tấn, hắn còn cố ý để lại dấu vết, để sau này người có tâm suy tính khai quật. Còn hiện tại, mỗi một tên mã phỉ, mỗi một sa khách, đều có thể liên quan đến Tắc La Cư, tất yếu phải bí mật, chỉ có thể bí mật!
Trên đường đi, Mạnh Kỳ gần như không dừng lại ở ốc đảo nào, ban ngày chạy như điên, ban đêm phi hành, nên thể xác và tỉnh thần mỏi mệt. Trước khi vào quốc đô Cáp Lặc, hắn đả tọa điều tức một đêm, từ việc phun ra nuốt vào tỉnh thần và Thái Âm chỉ lực cho đến hấp thu Đại Nhật Chân Hỏa, cuối cùng cũng khôi phục trạng thái định phong cho cả tỉnh thần và thân thể.
Quốc đô Cáp Lặc nằm sâu trong ốc đảo khổng lồ, có tường thành, phòng ốc có đỉnh nhọn, có mái vòm, tràn ngập phong tình dị vực. Người lui tới không thiếu thần ma hậu duệ, đủ loại màu mắt, mắt dọc ở mi tâm và hai cánh trên lưng cũng thường thấy.
Mạnh Kỳ mặc áo trắng, hóa trang thành sa khách, bước vào một quán rượu đông khách.
Cách bố trí ở đây khác với phía đông Hãn Hải, có nhiều quầy rượu, phía trước có một hàng ghế, có thể uống rượu trực tiếp ở đó, không cần mỗi người chiếm một bàn.
Lúc này chưa đến giờ ngọ, đám ma men còn đang trong mộng đẹp, trong quán rượu không có mấy người. Mạnh Kỳ đi đến trước quầy, gõ gõ bàn, giọng khàn khàn nói: "Một ly Hỏa Diễm Rượu."
Nghe tiết tấu gõ bàn, chưởng quầy không ngẩng đầu lên: "Bán hết rồi.”
Hắn cao gầy, da ngăm đen, râu ria xồm xoàm.
"Vậy à..." Mạnh Kỳ xoay người bỏ đi, vòng ra phía sau quán rượu.
Ngay lúc này, chưởng quầy đã chờ ở đó.
Mạnh Kỳ cầm tín vật Cù Cửu Nương đưa giơ lên: "Ta đã trả tiền cho Cửu Nương."
“Ngươi muốn tin tức gì?” Tên chưởng quây này là thành viên bên ngoài Tiên Tích do Cù Cửu Nương phát triển, phụ trách thu thập tình báo ở Cáp Lặc, nhưng Mạnh Kỳ cố ý không dùng thân phận Tiên Tích, mà làm ra vẻ tiêu tiền mua tin tức từ Cù Cửu Nương.
"Tắc La Cư ở đâu?" Mạnh Kỳ hỏi thẳng.
Chưởng quầy không do dự: "Đến từ sáu ngày trước, ở trong Quốc Sư Phủ."
"Khóc Lão Nhân đâu?" Mạnh Kỳ truy hỏi.
"Chưa trở về." Đây đều là tin tức tầm thường, chưởng quầy đáp rất thoải mái.
Mạnh Kỳ gật đầu: "Hiện tại trong quốc đô có mấy Ngoại Cảnh?”
"Trừ Tắc La Cư và Duyên Sư Xa, còn có ba người nữa, mạnh nhất là đại tướng quân Ô Tôn Kỳ, Tông Sư Thất Trọng Thiên." Chưởng quầy nghĩ ngợi nói.
Mạnh Kỳ đã nghe Cù Cửu Nương nói qua, trừ Khóc Lão Nhân, Cáp Lặc là đại quốc Tây Vực, có mười một Ngoại Cảnh, một Tông Sư, hai tuyệt đỉnh.
"Quốc Sư Phủ ở đâu? Có bản đồ thành không?" Mạnh Kỳ hít một hơi.
Chưởng quầy lấy ra bản đồ, chỉ vị trí Quốc Sư Phủ, cảnh cáo: "Trong thành có trận pháp, Quốc Sư Phủ cũng có, ngươi đừng hành động lỗ mãng!"
Mạnh Kỳ nhận lấy bản đồ, mim cười xoay người.
Trận pháp Cáp Lặc so với Thần Đô thế nào?
............
Trong Quốc Sư Phủ, ở diễn võ sảnh, từng lớp trận pháp được mở ra, để khi Tắc La Cư luyện tập đao pháp, kiến trúc không bị dao động.
Một đao bổ ra, âm hồn theo sau, Hắc Phong thực cốt, đồng nhân trước mặt đột ngột sụp đổ, toàn bộ hóa thành vụn đồng, giống như phi sa.
Tắc La Cư thở hắt ra, dường như đồng nhân chính là Cuồng Đao đáng chết!
Sau khi phát tiết xong oán độc trong lòng, hắn đóng trận pháp lại, rời khỏi diễn võ thính, trở về phòng.
Sau khi đến Cáp Lặc, sự đề phòng của hắn đã tiêu tan gần hết, bởi vì đây là nơi hắn cảm thấy an toàn nhất.
Đêm tối buông xuống, trận pháp Quốc Sư Phủ mở ra, Tắc La Cư đả tọa điều tức, tu luyện công pháp.
Ngoài phòng hắn, trong hoa viên, một con chuột lẻn vào trước khi mặt trời lặn đang lặng lẽ chờ đợi!
Tắc La Cư ít nhất có một kiện hộ thân chỉ bảo, nên không thể hy vọng vào một kích thành công, phải tính đến kích thứ hai, kích thứ bai
Sau ba kích, nếu không thành công, lập tức bỏ chạy!
Mạnh Kỳ nhắm mắt, chờ trời sáng. Đêm tối khiến người cảnh giác, nhật thăng khiến người lơi lỏng!