Đây là một Thiếu Lâm trong Luân Hồi giới nào đó. Nếu Hàn Quảng dùng vật phẩm đặc thù kiểu "Thiên Đế" Cố Tiểu Tang để kéo người vào thì không có gì lạ, nhưng sao lại còn có Pháp Thân ở đây?
Như vậy chẳng phải sẽ bại lộ bí mật Lục Đạo sao?
Hay là những Pháp Thân này đều là luân hồi giả? Hoặc Hàn Quảng mang họ vào trước, nhưng đối phương chưa từng rời khỏi mảnh ma thổ này, nên chỉ coi đây là một mật địa?
Pháp Thân này là người trong Thiên bảng, hay đến từ những thế giới đáng sợ như Tây Du, Phong Thần?
Vô vàn nghi vấn dồn dập trào lên trong đầu Mạnh Kỳ, sự tình vốn đã rõ ràng bỗng trở nên mù mờ.
"Phương trượng, có thể cho biết là Pháp Thân nào không?” Mạnh Kỳ buột miệng hỏi.
Vừa nói ra, hắn đã cảm thấy khó có được câu trả lời hữu ích. Nếu Không Văn biết hoặc muốn nói, hẳn đã trực tiếp điểm danh khi kể chuyện, chứ không cần dùng "một Pháp Thân" để thay thế.
Không Văn khẽ niệm Phật hiệu: "Vị thí chủ kia luôn ẩn mình trong bóng tối chủ trì đại trận, lão nạp chỉ có thể mơ hồ nhận ra khi đối kháng trận pháp, chưa từng đối mặt trực tiếp."
Quả nhiên... Mạnh Kỳ thầm thở dài.
Tuy rằng số lượng Pháp Thân ở thế giới của hắn có hạn, phạm vi phỏng đoán không lớn, nhưng việc này liên quan đến luân hồi, Tây Du, Phong Thần, ai mà biết Hàn Quảng sẽ kéo được trợ thủ từ đâu tới. Không có manh mối thì thật là mò kim đáy bể.
Thấy Mạnh Kỳ trầm mặc, Không Văn thân thiện hỏi thăm: "Tô thí chủ, tình hình Thiếu Lâm hiện giờ thế nào?”
Mạnh Kỳ tóm tắt những việc quan trọng rồi hỏi: "Phương trượng, Hàn Quảng giả mạo ngài trà trộn vào Thiếu Lâm rốt cuộc mưu đồ gì? Theo lý mà nói, nhiều năm trôi qua, với thực lực và thủ đoạn của hắn, hẳn đã đạt được mục đích rồi chứ? Chẳng lẽ hắn định cứ giả mạo mãi, biến Thiếu Lâm thành căn cứ địa của mình, vừa cung cấp thân phận trên mặt nổi? Hắn không thể thi triển La Hán Pháp Thân, thiên hạ lại ngày càng hỗn loạn, không thể không giao tiếp với các Pháp Thân khác, vậy lấy gì để che giấu?"
Không Văn cũng nghi hoặc. Trầm ngâm nói: "Hàn thí chủ biết được mật địa này, có thể qua lại tự nhiên. Còn [Dịch Cân kinh] và các điển tịch truyền thừa cốt lõi khác tuy ở khu vực trung tâm phòng ngự của A Nan đao, nhưng với thủ đoạn của Hàn thí chủ, nếu trà trộn vào được, chỉ cần không sợ bại lộ thân phận, đột nhiên hành động, A Nan đao khó mà ngăn cản..."
"Chẳng lẽ hắn muốn từng bước luyện hóa A Nan đao? Bí thuật biến hóa của hắn chắc chắn không thể qua mắt thần binh, chỉ cần tới gần, hơi có động tác là sẽ bị phát hiện ngay. Chẳng lẽ hắn tu luyện Bát Cửu huyền công..."
Nghe Không Văn nghi hoặc và phân tích, Mạnh Kỳ đột nhiên nhận ra một điểm không đúng, ngắt lời: "Phương trượng, mật địa này không phải mật địa phía sau núi Thiếu Lâm."
Không Văn khẽ "Ô” một tiếng, lộ vẻ sửng sốt: "Nhưng nơi này hoàn toàn khớp với miêu tả trong bí điển của bổn môn.”
Mạnh Kỳ cố gắng diễn đạt: "Phương trượng, nên nói thế này, mật địa này đúng là phía sau núi Thiếu Lâm, nhưng Thiếu Lâm này không phải Thiếu Lâm kia."
"Vãn bối trước đây có chút kỳ ngộ, ngẫu nhiên tiến vào giới này, phát hiện Thiếu Lâm ở đây và Thiếu Lâm của chúng ta có địa thế gần như giống hệt, hơn nữa dùng tên gọi Thượng Cổ của Liên Đài sơn là 'Thiếu Hoa sơn'."
Không Văn im lặng lắng nghe, hồi lâu sau mới thở dài: "A Di Đà Phật. Lão nạp biết mục đích của Hàn thí chủ rồi."
"Mong được nghe tường tận!" Mạnh Kỳ biến sắc.
Tuy rằng hắn mới "thấy" Trung Cổ Số Thánh "biết quá nhiều mà chịu khổ sát hại”, nhưng việc này liên quan đến sư phụ và tiểu sư đệ, đồng thời cũng ảnh hưởng đến tính mạng của hắn, nhất định phải làm rõi
Là Pháp Thân nhiều năm, dù bị nhốt trong trận pháp, Không Văn vẫn có đủ loại thần dị, có thể cảm giác được sự thẳng thắn trong lời nói của Mạnh Kỳ. Cho nên ông cân nhắc rồi nói: "Tô thí chủ, có từng nghe qua 'mảnh vỡ trụ quang'?"
"Chưa từng." Mạnh Kỳ mờ mịt.
Không Văn hiểu rằng việc thoát khỏi khốn cảnh phụ thuộc vào người trẻ tuổi trước mặt, ông giải thích cặn kẽ: "Có lẽ do đại năng giao thủ, có lẽ do thiên địa dị biến, có lẽ do cơ duyên khác, thế giới của chúng ta thỉnh thoảng sẽ xuất hiện thoát phá. Thoát phá có thể là đại địa phân liệt thành nhiều mảnh, có thể là thời gian vỡ tan, ừm, tương lai đủ kiểu không chừng, phân liệt ra chính là một khả năng nào đó vào lúc ấy."
"Nói chung, mảnh vỡ trụ quang rất không ổn định, không hoàn chỉnh, chỉ một số rất ít có thể tồn tại lâu dài. Chúng trôi nổi trong trường hà thời gian, chỉ Pháp Thân chứng thành, có thể thần du chư tịnh thổ mới có thể phát hiện, nhưng vì số lượng ít ỏi, vị trí ẩn khuất, nên có thể ngộ mà không thể cầu."
Mạnh Kỳ, người từng trải qua đủ loại phổ cập khoa học, nghe vậy suy một ra ba: “Nói cách khác, nơi này là Thiếu Lâm 'quá khứ ?”
Khó trách nơi này có chân ý truyền thừa đao pháp A Nan Phá Giới, còn Thiếu Lâm chỉ có bí tịch!
"Ừm, cũng có thể sớm hơn, căn cứ miêu tả của ngươi, tăng nhân 'Dẫn ngoại ma' trong trận không phải Đạt Ma tổ sư." Không Văn tỏ vẻ bình tĩnh, có lẽ ông từng gặp ảo giác về Đạt Ma.
Mạnh Kỳ nhất thời khó hiểu: "Nhưng trên Thiếu Hoa sơn cũng có Thiếu Lâm, hơn nữa bố trí rất giống."
"Thí chủ an tâm, chớ nóng, hãy nghe lão nạp giải thích." Dù bị nhốt nhiều năm, Không Văn cũng không hề nôn nóng, thiền tâm tu vi thật sự tuyệt vời.
Ông dừng một chút rồi nói: "Mảnh vỡ trụ quang đến từ thế giới của chúng ta, có mối liên hệ thiên tỉ vạn lũ, tuy chỉ bao hàm một phần khu vực, nhưng địa mạo giống nhau, xưng hô giống nhau, thậm chí khi sơ phân liệt, ngay cả đại bộ phận người cũng giống nhau.”
Mạnh Kỳ nghe được vô cùng kinh sợ, nếu hắn gặp phải một lần "phân liệt", chẳng phải sẽ xuất hiện một người khác giống hệt mình sao?
Khi đó còn có cảm giác "ta chính là ta" bình thường và đặc thù sao?
"Chỉ khi đạt đến một cảnh giới nào đó, gặp phải 'phân liệt' mới không xuất hiện một người khác giống mình. Trong mảnh vỡ trụ quang chỉ có truyền thuyết lưu lại, cùng loại vật phẩm và chân ý truyền thừa cũng vậy, rất nhiều nhân quả cũng vậy." Không Văn dường như biết nỗi sợ hãi của Mạnh Kỳ.
Thì ra là vậy... Bỗng nhiên, Mạnh Kỳ có chút hiểu vì sao rất nhiều Luân Hồi giới lại xuất hiện những truyền thuyết thần thoại về Thiên Đế, Ma Chủ!
Thế nhưng, những Luân Hồi giới đó không cùng loại với thế giới của hắn, khác biệt rất lớn, không có cái thần dị “Thiếu Lâm kia, Thiếu Lâm này”, không giống "mảnh vỡ trụ quang”!
Mạnh Kỳ cảm thấy mình đã gần "chân tướng" hơn một chút, nhưng lại càng thêm mơ hồ.
"Nguyên nhân vì cường giả chỉ lưu truyền thuyết, mảnh vỡ trụ quang diễn hóa thường trở nên phổ thông, phàm tục hơn, chỉ số rất ít có thể tự vượt trội." Không Văn đại khái giải thích xong, lời vừa chuyển: "Nơi này hẳn là mảnh vỡ trụ quang nhỏ, lấy mật cảnh A Nan làm trung tâm, cho nên chủ yếu đối ứng Liên Đài sơn."
Quả nhiên là mật cảnh diễn hóa từ tịnh thổ A Nan... Mạnh Kỳ hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra.
"Vốn dĩ, sau khi phân liệt, mảnh vỡ trụ quang đã là một giới độc lập, tự thành một thể, không chịu ảnh hưởng từ thế giới của chúng ta. Nhưng sự tình luôn có ngoại lệ, chung quy có mối liên hệ thiên ti vạn lũ. Nếu có lực lượng tiêu chuẩn Pháp Thân, có thể thông qua loại liên hệ này lưu lại ấn ký trong mảnh vỡ trụ quang, nhưng không còn bao nhiêu lực lượng sót lại, trừ phi có cảnh giới đại năng Thượng Cổ." Không Văn hiền hòa cười nói: "Khi ngươi tiến vào mật cảnh này, có phải đã thấy một cánh cửa, trên đó có tám chữ 'Tình nghĩa thiện nhân, chớ vào cửa này', nhưng không có Phật quang thiện ý và lực lượng mạnh mẽ, mà giống như một lời cảnh cáo hơn?"
“Đúng!” Mạnh Kỳ phản ứng cực nhanh: “Trên cửa sau núi của chúng ta, tám chữ này có đủ lực lượng phong
"Thiếu Lâm là tông môn có đủ Pháp Thân, không hề thiếu thần công Pháp Thân, các loại bố trí chắc chắn cũng kết hợp cùng đại trận cấp Pháp Thân, cho nên cũng gián tiếp ảnh hưởng đến lựa chọn của tăng nhân nơi này?"
"Việc bát quái đồ văn đột nhiên xuất hiện cũng nên như vậy... Không xong, có người tiến vào mật địa sau núi!"
Hơn nữa là tiêu chuẩn Pháp Thân!
Không Văn ngược lại không hoảng không vội: "Không cần quá lo lắng, năm xưa Đạt Ma tổ sư cũng chỉ có thể đi đến tầng thứ sáu, đạt được thần chưởng đệ tam thức, không thể lên đỉnh núi. Nay thế gian, e là lại càng không dễ dàng, bằng không Hàn thí chủ đã không đại phí trắc trở ẩn mình trong Thiếu Lâm. Có lẽ hắn gần đây mới tìm được cách mở phong ấn của Đạt Ma tổ sư."
"Phong ấn của Đạt Ma tổ sư?” Mạnh Kỳ theo bản năng lặp lại.
Loại địa phương quỷ dị nguy hiểm này phong ấn lại thì tốt hơn.
Không Văn hiểu lầm ý khác, thở dài: "Nơi này tuy rằng có giấu thần chưởng, nhưng cũng có thể cường hóa tâm ma của bản thân. Đạt Ma tổ sư sơ nhập không để ý, bị tâm ma mai phục, mãi đến khi thành tựu Pháp Thân cũng không thể thoát khỏi, mà tâm ma ngày càng lớn mạnh. Sau này ông tìm được bí pháp, tìm đến vật ký thác, mạnh mẽ chém ra tâm ma, mà tâm ma và ông có thực lực tương đương, hóa thành 'Tà Đạt Ma'. Song phương giao chiến, 'Già Diệp tịnh thổ' thoát phá, tà ma thân vẫn, Đạt Ma tổ sư cũng thọ nguyên ngắn lại, viên tịch trước."
"Trước khi viên tịch, ông lưu lại phong ấn, khóa chặt cửa đá, đem tịnh thổ A Nan trục xuất vào vô ngần hư không. Cho nên lịch đại phương trượng đều chỉ có thể biết được nơi này từ bí điển, không ai có thể tìm được mật môn, tiến vào nơi đây. Nay cửa đá tái hiện, hơn phân nửa là bút tích của Hàn thí chủ."
Nguyên lai chân tướng trận chiến giữa Đạt Ma tổ sư và "Đại ma" năm xưa là như vậy... Khó trách có Pháp Thân "thiên nhãn thông", Thiếu Lâm vẫn có thể tồn tại mà không phát hiện ra mật đạo... Đủ loại nghi hoặc trước đây của Mạnh Kỳ lại được giải thích.
Không Văn tiếp tục: "Đạt Ma tổ sư nói trên đỉnh núi có lẽ cất giấu bí tân thiên đại hoặc vật phẩm thắng qua thần chưởng đệ tam thức. Hàn thí chủ e là đã đăng lâm đỉnh núi của mảnh vỡ trạ quang này, phát hiện manh mối, mới trăm phương ngàn kế muốn tiến vào tịnh thổ chân chính có vật phẩm và bí tân độc nhất vô nhị."
"Thiên hạ Pháp Thân còn nhiều, chỉ Lục thí chủ thôi Hàn thí chủ đã không thể địch lại, cho nên hắn chọn giả mạo thân phận, làm việc lâu dài."
Lực lượng trận pháp trong mảnh vỡ trụ quang chắc chắn thấp hơn tịnh thổ A Nan thật sự.
Mạnh Kỳ giật mình nói: "Cho nên hắn không dám trêu chọc A Nan đao, sợ bị thần binh nhận ra, thất bại trong gang tấc."
"Cho nên hắn vẫn không có cách nào nhìn thấy [Dịch Cân kinh] và các công pháp trấn tự khác, chỉ có thể nghĩ cách khác."
"Cho nên, hắn trong Thiếu Lâm cũng không tính là tự do, không phải muốn ra tay là ra tay, muốn rời đi là rời đi, phải có lý do thích hợp và che đậy. `
Không Văn không cảm thấy vui sướng, mà thở dài: "Nhưng hắn có thể ảnh hưởng tăng chúng."
"Ma công của Hàn thí chủ xuất chúng, có thể mê hoặc người ta đọa lạc một cách bất tri bất giác. Vô Tịnh vốn chỉ là chính trực, nay e là chính trực đến mức cổ hủ, thậm chí đã nhập ma đạo. Hắn đối xử với ngươi phù hợp tự quy, không có vấn đề, nhưng mất đi ý từ bi của ngã phật, lẽ ra phải đưa ngươi vào Xá Lợi tháp, diện bích mười năm, hóa đi tội nghiệt."
Thế thì vẫn là trục xuất ta ra khỏi môn tường tương đối tốt... Khóe miệng Mạnh Kỳ run rẩy một chút.
............
Bên trong tịnh thố A Nan thật sự.
Vương Tư Viễn nhìn A Nan mộc điêu trước mắt đã vỡ tan, vẻ mặt hiếm thấy tối tăm, nhưng càng nhiều là vẻ điên cuồng, không ngừng lẩm bẩm:
"Ngoài ý muốn... Thú vị..."
Hắn lại nhìn tầng thứ sáu, phát hiện trận pháp hoàn chỉnh, không có dị thường nào khác, lập tức quay đầu bỏ đi.
"Không, không lên nữa?" Đoàn Thụy khó hiểu.
Vương Tư Viễn đột nhiên cười ha ha: "Mắt trận tầng thứ năm, A Nan mộc điêu bị nhân quả phản phệ thoát phá. Không có nó phụ trợ, lại có Lạc Thư, với cảnh giới hiện tại của ta, cũng không có cách nào lừa đối, xuyên qua tầng thứ sáu."
Vương gia lần này phái hai vị Tông Sư phụ trợ Vương Tư Viễn, thêm Lạc Thư, không hề nghi ngờ về việc lấy được A Nan mộc điêu, ai ngờ lại xuất hiện biến cố kỳ quái.
Thì ra là thất bại... Vậy ngươi cười cái gì! Đoàn Thụy thầm mắng.
"Tại sao có thể như vậy?" Vương Bỉnh Ninh nhíu mày.
Vương Tư Viễn cười đến hộc máu: "Nhân quả của đại năng cũng là duy nhất. Trong mảnh vỡ trụ quang nào đó có người đi trước chúng ta một bước!"