Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 10867 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 426
Phiên ngoại (2)

❊ ❊ ❊

Con ch.ó vàng nằm dưới cửa sổ nhìn con bé chạy ra chạy vào tí tách, lát sau lén lút thò đầu vào được ném cho miếng thịt cá, nó nuốt chửng một cái rồi khẽ vẫy đuôi.

“Ăn cơm thôi, ai đi được động được thì vào bưng thức ăn nào.”

Hải Châu gọi vọng ra từ bếp. Mọi người bên ngoài xếp hàng lần lượt đi vào rồi bưng từng đĩa thức ăn đi ra.

Thịt cá ngừ được bày trên đĩa sứ đặc chế, trên đĩa còn có một bát nước chấm nhỏ, thực khách tự bưng cả đĩa đi là được. Tôm biển cua biển hấp chín đựng trong chậu đồng ai ăn tự gắp, ăn bao nhiêu gắp bấy nhiêu. Cá đù vàng hấp chỉ bưng ra hai mươi con, mỗi bàn một đĩa, ăn hết lại vào nồi lấy cá nóng. Canh vây cá mỗi người một bát, ăn hết là thôi. Canh da cá chua cay được giữ ấm trên bếp lò, cũng là ai ăn tự múc. Ngoài ra còn có nộm của Bối Nương, đồ kho, đậu tương chiên giòn để nhắm rượu. Duy nhất đĩa gà xé phay trộn nộm là để người nhà ăn.

Sân rộng chật kín người ngồi. Đèn l.ồ.ng treo cao soi sáng cả khoảng sân. Thực khách trong sân trò chuyện rầm rì, cắm cúi ăn uống và nhâm nhi chút rượu. Tuy ăn cùng Thiếu tướng quân nhưng họ chẳng câu nệ gì. Trong sân này chỉ có thực khách và hàng xóm láng giềng, không phân cấp trên cấp dưới.

Mọi người ăn uống no say, thịt cá tôm gà thừa lại đều thuộc về con ch.ó vàng. Lúc Hải Châu đi cho nó ăn, cái đuôi ch.ó vẫy tít muốn thắt lại vẻ mặt nịnh nọt hết sức.

“Hừ!” Hải Châu cười nhạo, “Ăn nhiều vào, ăn càng nhiều càng lãi, ăn bù lại chỗ đồ nhà ngươi mang đến ấy.”

Tề A Nãi theo phản xạ nhìn sang đứa ngoại tôn, Bình Sinh cười tủm tỉm giả vờ không biết rồi chợt vỡ lẽ:

“Hèn gì hôm nay nó sống chết đòi đi theo con, hóa ra là sợ bị thiệt.”

“Lấy sự hiểu biết của ta về nó thì tám phần là nó thấy mỗi lần đệ sang đây đều mang đồ theo, nó xót của nên ở nhà không yên đấy.”

Hải Châu gõ đầu ch.ó một cái, con ch.ó cắm đầu ăn ngấu nghiến nhưng vẫn không quên vẫy đuôi.

“Đồ nịnh nọt.” Đông Châu nói, quay lại hỏi: “Nhị đệ, lần này ở lại được mấy hôm? Tiểu đệ bảo muốn làm thợ đóng thuyền, mai bọn ta cùng đưa nó đi xưởng đóng thuyền ở mấy hôm, đệ có đi không?”

“Làm thợ đóng thuyền á? Triều Bình sao?”

Bình Sinh ngạc nhiên.

“Vâng, đệ muốn thử xem.”

Triều Bình gật đầu.

“Thế để đệ đi cùng xem sao. Đệ ở chừng sáu bảy hôm rồi đi còn phải về tiễn cha, ông ấy sắp đi xa.”

Bình Sinh nói.

Hải Châu ngồi nghe không chen vào, lúc này mới bảo:

“Lúc về thì ta đưa đệ về, bọn ta đều về cả tiện thể về thăm nương.”

“Vâng.”

Hôm sau Bình Sinh theo các huynh đệ tỷ muội ra bến tàu. Tình cờ gặp người Vĩnh Ninh trở về, cậu nhờ nhắn lời bảo cha nương chuẩn bị nhiều đồ ăn chút.

Con ch.ó vàng không đi cùng Bình Sinh, nó ở lại phủ tướng quân, bữa nào cũng được gặm xương to và ăn cơm chan nước thịt, gặp ai cũng vẫy đuôi. Ngày đêm nó đều tuần tra trong phủ, người hầu trong phủ ai cũng khen nó là ch.ó ngoan. Đợi đến lúc Bình Sinh đến đón nó về, người hầu trong phủ còn luyến tiếc nó. Quản gia tự bỏ tiền túi mua mười cân thịt nhờ đầu bếp nữ nướng thành thịt khô cho ch.ó mang về.

Lúc ra về, con ch.ó vàng ngậm cái tay nải thơm lừng mùi thịt sướng rơn người, chuyến này đi theo quả nhiên không lỗ.

Quan thuyền chạy một mạch không nghỉ, rạng sáng kéo buồm, đến bến tàu Vĩnh Ninh thì mặt trời vẫn chưa lặn. Hàn Tễ cùng tỷ muội Hải Châu dắt theo chim và ch.ó rời thuyền, chào hỏi lính canh bến tàu vài câu rồi đi thẳng về thôn Hồng Thạch.

“Lão Vu, nhà ông có khách kìa.”

Thẩm nương ngồi hóng mát dưới gốc cây nhắc.

“Cha, con về rồi.”

Bình Sinh gọi.

“Vu thúc, đã lâu không gặp, trông thúc tinh thần lắm.”

Hải Châu chào hỏi.

“Biết các cháu sắp về, ta vui cả ngày cả đêm, tinh thần sao mà kém được. Đi, về nhà hết cả đi, về nhà nói chuyện.”

Con ch.ó vàng đã dẫn đầu chạy về nhà. Đợi mọi người vào cửa, cái tay nải trong miệng nó đã biến mất, không biết giấu đi đâu rồi. Lúc này nó ra vẻ chủ nhà, rụt rè vẫy đuôi đứng ở cửa đón khách.

“Nương, bọn con đến rồi.”

Hải Châu gọi.

“Nương.”

Đông Châu và Phong Bình đồng thanh.

Triều Bình, Trường Mệnh, Tinh Châu tíu tít gọi bá mẫu, con chim cũng hùa theo gọi bá mẫu. Gọi xong xuôi nó nhìn chằm chằm Hàn Tễ.

Hàn Tễ b.úng cái đầu chim đang dí sát vào mặt mình.

“Vô lễ.”

Con chim khinh thường hắn.

Hàn Tễ: ...

“Lại đây rồi thì ở chơi mấy hôm nhé?”

Tần Kinh Nương nói.

“Không được, mai đi luôn rồi, Hàn Tễ phải đi tuần biển. Bọn con đi cùng chàng ấy một chuyến.”

Hải Châu nói.

Được điểm danh, Hàn Tễ mở miệng gọi nương. Con chim đang đậu trên vai hắn lúc này mới hài lòng.

Cơm tối ăn ở t.ửu lầu, Vu Lai Thuận mời khách. Ăn xong nhóm Hải Châu về ngủ luôn trên thuyền mà không quay lại thôn Hồng Thạch nữa.

“Sáng mai sang ăn sáng nhé, nương dậy sớm chút không làm lỡ việc của các con đâu.”

Trước khi đi, Tần Kinh Nương dặn dò.

Hải Châu hiểu đây là tấm lòng của bà ấy, con cái đến mà không ăn miếng cơm nào ở nhà, trong lòng bà sợ áy náy bèn gật đầu đồng ý.

Sáng sớm hôm sau Hải Châu đợi mặt trời lên mới dẫn đám đệ muội vào thôn Hồng Thạch. Đến nơi thì bánh bao Tần Kinh Nương hấp vừa chín tới. Đêm qua bà trằn trọc nửa đêm không ngủ, gà vừa gáy đã dậy lọ mọ.

Vu Lai Thuận lén nói nhỏ với nàng một câu, Hải Châu hiểu ngay, lúc ăn cơm tỏ ra rất hào hứng, ăn no rồi còn đòi gói mang về, bánh bao ăn không hết gói đem đi tất.

Con ch.ó vàng lại giở cái nết xấu ấy ra, nhìn chằm chằm đám người vừa ăn vừa gói, chạy trước chạy sau lắc lắc cái mặt ch.ó tiễn mọi người ra khỏi thôn.

“Dừng bước, bọn con đi đây, đừng tiễn nữa.”

Hàn Tễ quay lại xua tay.

Hải Châu cũng quay lại xua tay, sơ ý một chút Triều Bình bất ngờ nhảy tót lên lưng nàng. Nàng vội vòng tay tóm lấy chân nó, vỗ bép bép hai cái vào m.ô.n.g.

“Ha ha ha ha.”

Triều Bình ngửa mặt cười to.

“Có giỏi thì nhảy lên lưng tỷ phu của đệ ấy.”

Hải Châu cõng nó đi.

“Đệ không dám.”

Triều Bình nói thẳng.

Tuy Hàn Tễ chưa từng nặng mặt với nó, ngày nào cũng cười nói nhưng cậu bé vẫn sợ hắn.

Hàn Tễ cười, xách cổ Triều Bình ném lên lưng mình, bảo:

“Đừng có như con khỉ thế, suốt ngày nhảy nhót lung tung.”

“Đến lượt đệ.” Phong Bình kéo chân Triều Bình, cậu cũng trèo lên lưng Hàn Tễ còn hét lớn: “Trường Mệnh, cậu cũng lên đi.”

Đoàn người đi xa, tiếng cười nói dường như được gió biển đưa lại. Bình Sinh ngồi xổm một mình ở đầu thôn chải lông cho ch.ó, thỉnh thoảng lại ngó đầu nhìn theo.

“Bình Sinh, tỷ tỷ ngươi thân thiết với đường đệ ngươi hơn cả với ngươi nhỉ? Chúng nó mới là tỷ muội ruột, Vu Lai Thuận tạo nghiệt mà...”

Bà lão cuốc đất trồng rau ở đầu thôn hạ giọng nói.

“Bà muốn nói gì? Tỷ tỷ cháu với đường đệ ở cùng một chỗ, ăn uống sinh hoạt cùng nhau, họ thân thiết cháu không ghen tị đâu.” Bình Sinh thản nhiên ngắt lời bà ta, “Bà gặp tam thúc của cháu bao giờ chưa? Thúc ấy đến rồi đấy, bà không thấy cháu nói chuyện với cha cháu thân thiết hơn với tam thúc à?”

Kẻ châm ngòi nhìn vào mắt cậu bé. Đôi mắt tiểu hài t.ử không biết nói dối, cậu bé thực sự nghĩ như vậy.

“Tam thúc cháu là thúc thúc ruột thịt cháu đấy, cháu không phụng dưỡng hắn mà lại phụng dưỡng kế phụ, bà không thấy lạ à?” Bình Sinh hỏi ngược lại. Cậu đứng dậy bảo: “Đi thôi, Tiểu Hoàng, về nhà.”

--

“Phong Bình.” Con chim vỗ cánh bay xuống đậu trên đầu Phong Bình, nói: “Hàn Tễ gọi ngươi đi đ.á.n.h cờ.”

Phong Bình vớt con chim xuống, nói một tiếng với người lái thuyền già rồi ôm con vẹt lên lầu. Trong khoang chỉ có hai người, Trường Mệnh mặt ỉu xìu nhìn là biết chưa thắng ván nào.

“Ngồi đi, để ta xem đệ có tiến bộ không.” Hàn Tễ phẩy tay đuổi Trường Mệnh nhường chỗ, thuận miệng hỏi: “Nói chuyện gì với người lái thuyền thế?”

“Chuyện liên quan đến hướng gió thôi. Tỷ phu, còn sách nào về khí tượng nữa không?”

“Hiện tại thì chưa, gặp ta sẽ tặng cho đệ.”

Hàn Tễ ra hiệu cho Phong Bình đi quân trước.

Trường Mệnh kéo ghế ngồi sang một bên xem. Thấy con chim sán lại, cậu đưa tay gãi má cho nó, nó thoải mái phát ra tiếng "rừ rừ".

Trong khoang chỉ còn tiếng quân cờ gõ lách cách lên bàn cờ, tiếng chim kêu cũng nhỏ dần. Lúc sắp ngủ gật thì cầu thang gỗ bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

“Là Hải Châu.”

Con chim vèo một cái bay ra ngoài.

“Từ từ thôi, mót ị hay sao mà chạy nhanh thế.” Hải Châu nhấc ấm trà nóng hổi ra, hỏi: “Uống nước không? Ta rót cho một chén để nguội nhé.”

“Uống.” Con chim đậu trên vai Hải Châu, lí nhí: “Chim ra đón nàng mà.”

“Ồ, thế thì cảm ơn ngươi.” Hải Châu đi vào khoang ở, hỏi: “Ai thắng?”

“Cái này còn phải hỏi à?”

Giọng Hàn Tễ không giấu nổi vẻ đắc ý.

“Cái nết, toàn bắt nạt tiểu hài t.ử.” Hải Châu pha trà, “Nửa ngày nữa là về đến nhà rồi.”

“Nhị tỷ với Tinh Châu đâu?”

Phong Bình hỏi.

“Đang làm chả cá.”

Ở trên thuyền buồn chán, cách giếc thời gian tốt nhất là quăng lưới bắt cá rồi cạo thịt làm chả cá, thông thường một mẻ cũng mất toi nửa ngày.

“Tập trung nào.” Hàn Tễ gõ bàn nhắc nhở Phong Bình rồi nói với hai khán giả: “Xem cờ không được nói.”

“Ta có mách nước cho Phong Bình đâu mà bảo xem cờ không được nói, rõ ràng là các người không tập trung chuyên chú nên mới bị bọn ta ảnh hưởng đấy chứ.”

Hải Châu đưa chén trà qua, kéo ghế đẩu ngồi bên cạnh xem.

Con chim cũng sà vào lòng nàng, giơ chân khều ngón tay nàng rồi dúi đầu vào đòi gãi ngứa.

Trong khoang lại yên tĩnh trở lại. Phong Bình đã lộ rõ thế thua. Hàn Tễ hạ một quân cờ, ngồi thẳng dậy nói:

“Không được rồi, tâm trí đệ không để trên bàn cờ, đang nghĩ gì thế?”

Trên nóc khoang vang lên tiếng đập cánh, chắc là có hải âu bay qua đậu lại nghỉ chân. Phong Bình nhìn lên trần khoang tay mân mê quân cờ, nói:

“Đại tỷ, tỷ chơi cờ với tỷ phu đi.”

“Ta không chơi với chàng.” Hải Châu uống hai ngụm nước, đưa phần còn lại cho con vẹt uống, hỏi: “Tỷ phu đệ nói trúng tim đen rồi à? Có tâm sự gì thế?”

“Có cô nương nào lọt vào mắt xanh rồi à?”

Trường Mệnh chen vào.

“Làm gì có.” Phong Bình đá cậu một cái. Cậu hít sâu một hơi rồi quay sang nhìn Hải Châu, ướm hỏi: “Đại tỷ, sau này đệ làm người lái thuyền được không?”

“Lái thuyền ư? Được chứ.”

Hải Châu nói.

“Thật sao?” Phong Bình mừng rỡ, cậu thả lỏng người hào hứng nói: “Vậy đệ không ru rú trong nhà đọc sách nữa. Đệ muốn bái một người lái thuyền già làm thầy, theo ông ấy ra khơi tích lũy kinh nghiệm. Đợi đệ thành nghề, đệ sẽ dẫn mọi người ra biển xem, xem phía bên kia đại dương là cái gì.”

“Chí hướng lớn thế cơ à?”

Hàn Tễ bắt đầu thu quân cờ rồi liếc nhìn Hải Châu một cái, cúi đầu làm việc không bình luận gì nhiều về chuyện của Phong Bình.

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »