Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 11084 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 419
Tiểu biệt thắng tân hôn

❊ ❊ ❊

Con ch.ó vàng lớn vẫn giữ dáng vẻ cũ, nó nhìn chằm chằm Hải Châu không chớp mắt. Đợi người đến gần, ngửi thấy mùi thịt tanh thì mắt nó mới đảo qua món đồ trên tay Hàn Tễ, cái đuôi đang cứng đờ bỗng vẫy tít thò lò, hai tai cũng cụp xuống vẻ mừng rỡ.

“Hải Châu, phu nhân… Thiếu tướng quân phu nhân……”

“Bà ơi, cứ gọi cháu là Hải Châu được rồi. Nương cháu hôm nay không ra khỏi thôn sao?”

“Nương cháu ở nhà đấy, vừa nãy còn ngồi đây khâu đế giày, giờ chắc về nấu cơm rồi.”

“Vậy bà làm việc tiếp nhé. Cháu về bảo nương làm thêm món ăn.”

“Cháu về thế này nương cháu thế nào chẳng bày biện cả một bàn tiệc.”

Hải Châu cười khẽ rồi theo chân con ch.ó vàng về Vu gia. Trong sân đang phơi y phục, trên ghế đặt rổ kim chỉ, ống khói trên mái nhà đang tỏa khói nghi ngút.

Con ch.ó vàng lao vào bếp.

Tần Kinh Nương thấy nó về thì ngạc nhiên hỏi:

“Hôm nay tan học sớm thế à?”

“Bình Sinh đi học ở trường huyện rồi sao nương?”

Hải Châu ló đầu vào hỏi.

“Ái chà!” Tần Kinh Nương giật mình bởi giọng nói bất ngờ. Nhìn rõ người, bà ấy kích động vỗ đùi: “Cái con bé này, là con à! Nương cứ tưởng thằng Bình Sinh tan học. Về bao giờ thế? Mười hôm trước Bình Sinh về bảo con đã tới Vĩnh Ninh, nương ra bến tàu hỏi thì người ta bảo đúng là con nhưng đến rồi lại đi ngay, sao không về nhà một chuyến?”

“Giờ con về rồi đây. Con tính đợi lúc quay về mới ghé qua. Nữ tế của nương cũng đến này.”

Hải Châu cười nói.

Hàn Tễ ló đầu vào chào:

“Nương, chúng con đến đón Bình Sinh ra đảo chơi ít hôm. Nương cũng đi cùng đi.”

“Tính ngày thì Vu thúc các con cũng sắp về rồi, nương không đi đâu. Hai đứa đón Bình Sinh đi là được. Đừng vào bếp, ra ngoài ngồi đi để nương nấu cơm.”

Tần Kinh Nương nhét thêm củi vào bếp, tráng lại bát rồi rót nước ấm mang ra lại vào nhà lấy đồ ăn vặt. Hai người mang trái cây đến, bà ấy cũng rửa sạch bày ra đĩa. Thấy con chim vẹt thì khen nó béo lên cứ như khen cháu ruột vậy:

“Hai đứa ngồi phơi nắng ngoài sân đi, âm u cả nửa tháng nay rồi giờ mới tạnh ráo, trời sắp ấm lại rồi đấy.”

“Con cũng thấy trời sắp ấm, mùa đông năm nay coi như qua rồi.” Hải Châu rút d.a.o găm cắt quả cho vẹt ăn, liếc thấy con ch.ó vàng lăn một vòng bò dậy chạy ra ngoài liền nói: “Bình Sinh về rồi.”

Nhưng ngoài cửa chưa thấy ai vào. Con ch.ó vàng chạy thẳng ra đầu thôn. Một lát sau đám trẻ trong thôn đi học về, Bình Sinh cũng nằm trong số đó. Cậu bé huýt sáo một tiếng, con ch.ó vàng vẫy đuôi thở hổn hển đón chủ, cái đuôi vẫy nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh còn hông lắc lư như sắp trật khớp.

“Bình Sinh, Đại tỷ với đại tỷ phu cháu đến đấy.”

Bà cụ ngồi đan lưới trước cửa nói vọng ra.

“Đại tỷ cháu đến sao?”

Bình Sinh dẫn ch.ó chạy nhanh về, thấy người ngồi trong sân thì toét miệng cười hì hì.

“Đừng có cười ngây ngô nữa, đói chưa? Vào ăn chút gì lót dạ đi. Trưa nay chắc ăn cơm muộn đấy.”

Hải Châu vẫy tay gọi.

Bình Sinh đặt túi sách xuống, múc nước rửa tay rồi ngồi vào bàn:

“Đại tỷ, hôm trước nghe người trong trường bảo tỷ đến rồi.”

“Ừ, đợt đó đi gấp quá nên không ghé thăm đệ được,” Hải Châu lấy hạt thông đã bóc vỏ từ tay Hàn Tễ đưa cho Bình Sinh, “Chúng ta đến đón đệ ra đảo chơi, ở lại một thời gian, lúc nào nhớ nhà thì ta đưa về.”

Bình Sinh gật đầu:

“Để đệ đi thu xếp y phục.”

Con vẹt nhìn cậu bé nuốt chửng cả nắm hạt thông mà thèm thuồng:

“Mồm to thế.”

Hàn Tễ gõ nhẹ xuống bàn, đưa mấy hạt thông nhân lấp miệng nó lại.

Bữa cơm chỉ có bốn người. Hải Châu không để Tần Kinh Nương nấu nhiều vì sợ ăn không hết, lát nữa phu thê nàng đưa Bình Sinh đi rồi thì ở nhà còn mỗi một mình bà ấy lại phải ăn đồ thừa.

Lúc ăn cơm, con ch.ó vàng nằm im thin thít dưới gầm bàn. Ai ném thức ăn thì nó đớp, không ai ném cũng chẳng kêu xin. Mãi đến khi mọi người buông đũa, xới cơm cho nó ăn thì nó mới chui ra.

Hải Châu hỏi Bình Sinh đã thu xếp hành lý xong chưa, rồi quay sang bảo nương:

“Nương, bọn con còn phải đi thuyền nên không ở lâu được, giờ đi luôn đây.”

“Haizz, mới vào nhà chưa được bao lâu đã đi. Lúc nào đưa Bình Sinh về thì nhớ ở lại chơi vài hôm nhé.” Tần Kinh Nương cởi tạp dề tiễn con ra cửa. Thấy hàng xóm đối diện có người, bà ấy dặn một tiếng rồi cũng chẳng buồn khóa cửa, tiễn Hải Châu ra tận bến tàu, đợi thuyền đi xa mới quay về.

Trên thuyền, Hải Châu hỏi thăm chuyện chuyển nhà.

Bình Sinh lắc đầu:

“Nương không nói cho đệ cũng không cho đệ hỏi.”

“Đó là mồi nhử đấy, nương chưa chắc chắn bao giờ chuyển được nên mới không nói với đệ.”

Hải Châu nói.

Gió biển lùa vào khoang thuyền lạnh buốt. Hải Châu kéo Bình Sinh vào trong. Con vẹt đã ngủ say trong ổ. Hàn Tễ đang tự đ.á.n.h cờ một mình thấy mọi người vào thì ngước mắt hỏi:

“Làm một ván không?”

“Chàng chấp ta năm quân.”

“Được thôi.”

Hải Châu ngồi xuống, bảo Bình Sinh ngồi bên cạnh xem. Lúc đ.á.n.h cờ với Hàn Tễ, để làm hắn phân tâm, nàng bắt hắn dạy Bình Sinh luật chơi còn mình thì dồn hết tâm trí tính toán từng nước cờ.

Hàn Tễ nhìn thấu quỷ kế của nàng, thi thoảng giả vờ thả lỏng, mỉm cười nhìn nàng mừng thầm. Đến cuối cùng khi nàng tưởng sắp thắng, hắn mới bắt đầu thu lưới, rụt rè bảo:

“Thắng hiểm một quân, đa tạ.”

“Xì.” Hải Châu lườm hắn, “Lại ván nữa.”

“Lại ván nữa.”

“Lại ván nữa...”

“Lại...”

Con vẹt đứng trên bàn thò chân chặn tay Hải Châu lại:

“Thôi đi, trời tối rồi, chim đói.”

Nó nhìn mà phát chán cũng đoán trước được kết cục, kiểu gì Hải Châu cũng thua thôi.

Hàn Tễ cười lớn, châm chọc:

“Minh Châu coi thường nàng kìa.”

Hải Châu buông quân cờ, lắc lắc cái cổ mỏi nhừ:

“Không chơi với chàng nữa, ra xem bữa tối xong chưa.”

Cơm tối đã xong. Đồ ăn trên thuyền đơn giản, b.ún cá, xào thêm hai món rau là xong bữa. Ăn xong đi dạo tiêu cơm, rửa mặt qua loa rồi đi ngủ. Mở mắt ra đã thấy bến tàu hải đảo.

Lúc này trời mới tờ mờ sáng, mặt biển vẫn một màu xanh đen. Bến tàu vắng vẻ chỉ có lính gác đêm. Hàn Tễ chọn một quán ăn sáng quen thuộc đi vào, con vẹt theo sau, Hải Châu dắt Bình Sinh đi cuối cùng. Hơi nóng trong quán phả ra khiến nàng rùng mình một cái.

“Tiểu nhị, có món gì ăn được rồi?” Hàn Tễ ghé sát Hải Châu hỏi nhỏ: “Lạnh à?”

Hải Châu lắc đầu.

“Bánh bao nước, cháo hải sản, cháo rau, bánh chay, hoành thánh đều có cả.”

Tiểu nhị đáp.

“Một l.ồ.ng bánh bao nước, ba bát hoành thánh, một đĩa bánh chay.” Hải Châu gọi món, liếc nhìn con vẹt rồi lấy cái bát ra, “Cho xin bát nước ấm.”

“Có ngay.”

Bánh bao và bánh chay lên trước. Tiểu nhị múc một bát nước ấm đổ vào bát sứ. Một lát sau chưởng quầy bưng ba bát hoành thánh ra xoa tay chào hỏi:

“Thiếu tướng quân mới rời thuyền về đấy sao?”

Hàn Tễ gật đầu:

“Ông cứ làm việc đi, lát nữa khách đông bây giờ.”

Người ăn cơm, chim uống nước, canh nóng vào bụng khiến cả người lẫn chim đều khoan khoái, cơn buồn ngủ tan biến. Trả tiền xong bước ra khỏi quán, trên đường đã có người gánh củi và gánh rau đi bán, trời cũng đã sáng hẳn.

“Từ từ đã.” Hàn Tễ quay lại quán mượn hộp đựng thức ăn mua bữa sáng mang sang cho nhà nhạc mẫu, thuận tay nhét luôn Bình Sinh vào cửa Tề gia và để con vẹt lại chơi với Triều Bình và Tinh Châu: “Nãi nãi, trưa nay con với Hải Châu sang bên này ăn cơm, giờ bọn con về phủ xử lý công việc cho xong đã.”

Con vẹt nghe thấy họ nói chuyện gì đó mà nó không hiểu liền bỏ ý định đi theo:

“Cơm chín thì gọi chim nhé.”

Hàn Tễ mặt ngoài nói chuyện nghiêm túc nhưng thực ra trong lòng đã ngứa ngáy như trăm cái vuốt cào. Không đợi Tề A Nãi nói gì hắn đã kéo Hải Châu đi, rảo bước nhanh qua phủ tướng quân, vào đến sân chính liền bế bổng nàng lên chạy nhanh vào phòng.

“Gấp thế hả cái đồ chết bầm này.”

Hải Châu cười lớn.

“Đúng đấy, ta sắp gấp chết rồi,” Hàn Tễ thẳng thắn thừa nhận. Lao vào phòng, hắn một tay ôm người một tay cởi giày cho nàng: “Mấy đêm trên thuyền ta có ngủ được giấc nào trọn vẹn đâu.”

Người vừa chạm giường hắn đã nhào tới rồi trở tay kéo màn xuống, y phục từng món bị ném xuống đất. Hắn thì thầm:

“Nàng tưởng ta đi thuyền đêm vội vã về làm gì?”

Cửa phòng ngủ chưa đóng, nha hoàn nghe thấy tiếng động thì đỏ mặt tía tai lui ra khỏi sân còn phải canh chừng bên ngoài đề phòng con vẹt đến quấy rối.

Từ lúc nắng sớm mới lên đến khi mặt trời đứng bóng, ánh nắng ch.ói chang chiếu qua cánh cửa mở rộng. Hải Châu nằm vật ra giường không còn chút sức lực, ngón chân khẽ móc tấm màn lụa lên nhìn ra ngoài rồi kéo góc chăn che người, giọng khàn khàn:

“Ta muốn uống nước.”

Hàn Tễ xách ấm trà đi ra, lát sau xách một ấm nước nóng vào, tay còn bưng chậu nước ấm. Hắn dùng chân đóng cửa rồi rót chén nước thổi nguội đưa vào trong màn:

“Nào, uống nước đi, ta đỡ nàng.”

Hải Châu lườm hắn một cái rồi tự ngồi dậy đón lấy bát nước, uống cạn một hơi mới thấy như sống lại.

“Cút đi.” nàng đưa trả cái bát, “Ta ngủ một lát, không qua bên kia ăn cơm đâu, chàng tự tìm cớ mà chặn con vẹt lại.”

“Ta cũng chẳng qua đó đâu.”

Hàn Tễ ra bàn uống liền hai chén nước rồi bưng chậu nước lại lau người cho Hải Châu, bản thân cũng vệ sinh sạch sẽ. Hắn sai nha hoàn sang Tề gia báo rằng hai người có việc phải ra ngoài, chiều tối mới về.

Cả hai ngủ một giấc, đói bụng tỉnh dậy gọi nha hoàn đưa cơm, ăn no lại lăn lộn trên giường, mệt lại ngủ tiếp. Lần nữa tỉnh lại là bị đ.á.n.h thức, con vẹt đã về đang cãi nhau ỏm tỏi với nha hoàn chặn cửa bên ngoài.

“Mặc y phục vào.”

Hải Châu ngồi dậy vớ lấy yếm và q**n l*t bên cạnh giường mặc vào.

“Chim nghe thấy tiếng rồi nhé, còn lừa chim à! Hải Châu ơi…”

“Cho nó vào đi.”

Hải Châu gọi với ra, vén màn bước xuống.

Hàn Tễ ra mở cửa, con vẹt lao đầu húc vào, hắn che mặt bị lông chim quệt qua:

“Gấp cái gì? Người có mất đâu mà sợ.”

Con vẹt hừ một tiếng, đậu lên giá bình phong tức tối nhìn hai người không thèm nói gì.

Nó không mở miệng, Hải Châu và Hàn Tễ cũng im lặng. Mỗi người một việc, vì không định ra ngoài nên Hải Châu chỉ b.úi tóc đơn giản để mặt mộc ngồi trên sập uống trà.

“Uống nước không?”

Nàng nâng chén hỏi con vẹt.

“Các người lừa chim.” con vẹt lên án, “Các người ở nhà.”

“Bọn ta cũng mới về chưa được nửa canh giờ, vừa chợp mắt thì bị ngươi đ.á.n.h thức đấy.” Hàn Tễ kéo ghế ngồi xuống, “Mai đưa Bình Sinh đi chơi, chỗ nào vui nhỉ? Hay về phủ thành? Về phủ thành đi, ở đó sầm uất hơn.”

“Vậy thì về phủ thành, ở chơi hai ngày rồi về. Suýt quên mất lão rùa, ta đi thăm lão rùa đây. Chàng xuống bếp dặn dò một tiếng chuẩn bị nhiều đồ ăn chút, tối mời nãi nãi sang đây ăn cơm.” Hải Châu xỏ giày xuống giường, “Minh Châu, ngươi đi bờ biển với tao hay ở nhà?”

Bị ngắt lời mấy lần, con vẹt cũng hết giận, phành phạch cánh bay theo ra ngoài. Gặp nha hoàn lúc nãy chặn đường nó hất mặt mắng:

“Đồ l.ừ.a đ.ả.o.”

Nha hoàn cười gượng.

Hải Châu cũng thấy hơi ngại.

Một người một chim ra đến bờ biển thì vừa lúc thuyền đ.á.n.h cá về. Hải Châu đang đứng xem cá ở bến tàu thì Lão rùa đang kiếm ăn nghe tiếng nàng liền tìm tới. Đến gần, bất ngờ không kịp đề phòng nó đớp một phát vào gót chân nàng.

“Á..”

Hải Châu hét lên, theo phản xạ nhấc chân. Chiếc giày mắc vào hàm rùa không rút ra được, chân nàng tuột ra khỏi giày. Chân còn chưa chạm đất thì lão rùa lại há mồm định đớp nốt chân kia.

Con vẹt lao xuống mổ mạnh vào cổ rùa, giọng lanh lảnh mắng to:

“Lão già mù dở này.”

“Đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h nhau.” Hải Châu vội vàng can ngăn, giải thích, “Lão rùa không c.ắ.n thật đâu. Chân tao không bị xước da. Minh Châu bớt giận.”

Gót chân nàng chỉ hằn dấu răng chứ không rách da ngược lại cổ rùa bị vẹt mổ chảy máu, máu tươi chảy dọc theo lớp da rùa màu nâu xanh. Lão rùa ngẩng đầu nhìn vẹt, con vẹt bay vòng quanh trừng mắt nhìn lại đầy hung dữ.

“Con chim này dữ thật đấy, biết hộ chủ ghê.”

Ngư dân bên cạnh cười nói.

Hải Châu nhặt chiếc giày thêu in hằn dấu răng lên đi vào, mua một mớ tôm của ngư dân rồi dẫn lão rùa đi chỗ khác, con vẹt cũng bay theo.

“Ta ra ngoài làm chính sự. Đây này, vừa về là ra thăm ngươi ngay.”

Đến chỗ vắng người, Hải Châu ngồi xổm xuống bóc vỏ tôm đút thịt tôm cho lão rùa ăn.

“Đầu đất, không cho nó ăn.”

Con vẹt đậu trên bãi cát đi đi lại lại vẻ bực bội.

“Nó đang đùa với ta thôi, không phải c.ắ.n thật đâu.” Hải Châu bóc một con tôm đút cho vẹt, “Ăn miếng tôm đi, bớt giận nào.”

Trong lòng nàng vui như mở cờ, con chim này thiên vị nàng quá, bé tí teo mà cũng biết bảo vệ chủ.

“Chim ngoan.” Nàng vui vẻ dùng mu bàn tay cọ cọ đầu con vẹt rồi quay sang bảo lão rùa: “Tính nết ngươi xấu lắm. Trước kia c.ắ.n ta thì thôi, giờ thì chừa nhé, ta có bảo vệ rồi đấy. Còn bắt nạt ta nữa, ta không nỡ đ.á.n.h ngươi nhưng chim sẽ báo thù cho ta đấy.”

--

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »