Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 10867 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 421
Đi thuyền lên phương bắc

❊ ❊ ❊

Hồng bao phát xong từng người, Hàn Tễ và Hải Châu lại dẫn đám tiểu hài t.ử đi chúc tết lão tướng quân và Hầu phu nhân rồi qua Tề gia. Sau đó họ mới ở nhà tiếp đãi cấp dưới đến chúc tết.

Mãi đến hết mùng năm tháng giêng, người đến chúc tết mới thưa dần.

“Chúng ta đi phương bắc đi.” Hải Châu đột nhiên nảy ra ý tưởng, “Tết Nguyên Tiêu năm nay mình đón ở nơi khác hoặc đón trên biển cũng được.”

“Thế thì phải mua nhiều đèn l.ồ.ng đấy.”

Hàn Tễ nói.

“Đúng là nên mua nhiều một chút. Đêm đến treo đèn l.ồ.ng quanh thuyền, cái nào rơi xuống biển thì coi như thả đèn hoa đăng cho cá tôm xem.”

Hai người tâm đầu ý hợp, lập tức ra cửa mua sắm.

Tuy đang dịp cuối năm người trên đảo đều bận rộn thăm hỏi họ hàng bạn bè, nhưng tin tức thuyền Quan đi phương Bắc vừa truyền ra thì đám thương nhân quanh năm buôn bán ngược xuôi lập tức rục rịch. Ai nấy gói ghém tay nải, khua chiêng gõ mõ gom hàng, tranh thủ chọn gánh và vác bao lên thuyền trước khi Quan thuyền nhổ neo.

Sáng sớm mùng tám tháng giêng, ba chiếc Quan thuyền chở đầy hàng hóa mang theo đám thương nhân trên đảo dong buồm về hướng Đông. Hải Châu đứng ở đuôi thuyền vẫy tay chào người trên đảo, cho đến khi họ chỉ còn nhỏ như con kiến thì nàng mới khép vạt áo đi về phía khoang ở.

Lão rùa đang nằm trong chậu gỗ dưới cầu thang, nghe tiếng bước chân quen thuộc liền thò đầu ra. Không thấy người đâu nó lại rụt cổ vào mò mẫm trong cát đá dưới đáy chậu tìm nghêu sò, c.ắ.n "bộp bộp" như c.ắ.n hạt dưa, nhằn vỏ ra rồi nuốt thịt vào.

Lần này đi xa, Hải Châu ngoài mang theo chim còn mang cả rùa. Năm trước nàng đi vắng hơn nửa tháng, lão rùa không thấy người là giận dỗi. Nàng lo lần này đi một hai tháng, ngộ nhỡ lão rùa bỏ đi mất thì về biết tìm ở đâu.

“Ngủ thêm lát nữa không?” Hàn Tễ thấy nàng vào liền nhấc ấm nước sôi rót trà, đưa cho nàng một ly, “Hay là làm ván cờ? Mệt thì ngủ tiếp nhé?”

Đêm qua ngủ muộn, sáng nay lại dậy sớm nên Hải Châu chẳng còn sức đâu mà đ.á.n.h cờ. Nàng cởi giày leo lên giường, bảo:

“Ta nằm đây. Minh Châu, hát một bài đi.”

Con chim đang rỉa lông liền quay cổ lại, kêu chiêm chiếp mấy tiếng lấy giọng rồi cất giọng hát bài tủ của mình. Càng hát càng sung, hết bài này lại nối tiếp bài khác.

“Suỵt, Hải Châu ngủ rồi, nghỉ ngơi cái họng đi.” Hàn Tễ gõ nhẹ xuống bàn thấp giọng bảo, “Qua đây uống nước này, đói không?”

“Không đói.”

Hàn Tễ đóng cửa sổ lại, rút một cuốn sách quăn mép từ trong rương ra:

“Ta dạy ngươi học thuộc thơ.”

Hắn dạy vẹt học thơ không chỉ đơn giản là đọc đi đọc lại một cách nhạt nhẽo mà còn giải thích điển cố trong thơ. Nếu nhắc đến địa danh nào đó, hắn lại mở rộng thêm ở đó có món gì ngon. Con chim nghe say sưa thỉnh thoảng lại hỏi:

“Ngươi ăn bao giờ chưa?”

Thuyền đi trên biển sóng nước cuồn cuộn, thân thuyền dập dềnh lên xuống, tiếng sóng vỗ rì rào theo nhịp lắc lư khe khẽ làm Hải Châu ngủ say sưa. Khi bị đ.á.n.h thức, nàng nheo mắt nhìn ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ hé mở. Đã giữa trưa trời cũng nóng lên, nàng đắp chăn toát cả mồ hôi, người uể oải chẳng muốn động đậy.

“Dậy đi dạo chút đi, lát nữa còn ăn cơm.” Hàn Tễ kéo nàng dậy, “Uống nước không?”

Miệng thì hỏi nhưng chén trà ấm đã đưa tới tận môi. Hải Châu nương theo tay hắn uống hai ngụm, trà trôi xuống cổ họng làm người tỉnh táo hẳn. Nàng xỏ giày ra cửa, mặt biển bao la đập vào mắt, hải âu trắng muốt chao lượn tầng thấp, gió biển mang theo hơi nước phả vào mặt khiến tinh thần phấn chấn lên ngay.

“Không nhìn thấy đảo nữa rồi.”

Nàng đứng ở đuôi thuyền nhìn lại, hòn đảo giờ chỉ còn là một chấm đen mờ nhạt giữa biển khơi.

“Hải Châu, lại đây câu cá.”

Con chim đậu ở đuôi thuyền gọi.

Hàn Tễ cùng con chim đã câu được nửa canh giờ nhưng thuyền đi nhanh quá, chẳng con cá nào c.ắ.n câu mà chỉ câu được một bụi rong biển cho lão rùa ăn.

Chiếc thuyền này chỉ chở nửa khoang hàng, trên thuyền ngoài Hàn Tễ và Hải Châu thì chỉ có đầu bếp nữ và người lái thuyền thì không còn ai khác. Hai người hành xử chẳng cần giữ ý, ăn cơm thì ăn ngay trên boong, cơm thừa đổ xuống đuôi thuyền cho hải điểu. Lũ chim ăn vài miếng rồi bay theo thuyền, mỏi cánh thì đậu lên mạn thuyền và boong tàu tò mò ngắm con vẹt có bộ lông sặc sỡ.

Thời gian trên thuyền dư dả, lúc rảnh rỗi Hải Châu lại lấy b.út viết sách, viết về loài sứa phát sáng, bạch tuộc và cá tôm. Nàng thậm chí dùng than chì vẽ phác thảo rồi nhờ Hàn Tễ là người giỏi vẽ tranh chỉnh sửa lại, sao chép sang giấy và tô màu theo mô tả của nàng.

“Chà, giỏi thật đấy, biết đ.á.n.h giặc, biết đọc sách, biết vẽ tranh, hiểu chiến thuật lại giỏi thơ từ, hồi nhỏ chàng học bao nhiêu thứ vậy?”

Hải Châu chống cằm nhìn người đang vẽ tranh trước mặt với vẻ thán phục.

Hàn Tễ mỉm cười:

“Chủ yếu là mưa dầm thấm lâu thôi. Ta không giỏi thơ từ ca phú, vẽ tranh cũng chỉ biết sơ sơ. Hồi nhỏ cũng giống Trường Mệnh, học võ, đọc sách, bản lĩnh thực sự hữu dụng chủ yếu tích lũy trên sa trường. Nào, nàng xem xem, có giống con cá nàng từng gặp không?”

Con cá hình vuông màu vàng, da vàng lốm đốm đen, màu sắc giống hệt quả xoài mà thương thuyền chở đến. Hải Châu ngắm nghía một hồi, đợi mực khô nàng cầm b.út lông lên bảo:

“Minh Châu, mài mực.”

“Được thôi.” Con chim quắp lấy thỏi mực, sai bảo: “Thêm nước.”

Hàn Tễ ngoan ngoãn nhỏ vài giọt nước vào nghiên mực, nhìn Hải Châu chấm mực rồi viết:

Sống ở đáy biển, bình thường ít gặp. Cá sống đơn độc, có độc, khi phóng độc tố thì chính nó cũng trúng độc mà chết. Vậy nên nếu đi biển bắt hải sản gặp cá nóc hòm chết, tuyệt đại đa số đều có độc, không được ăn cũng không được chạm vào.

“Ba chữ ‘chính nó cũng’ sửa thành ‘tự thân’ đi. Viết sách đừng có viết như văn nói thế.”

Hàn Tễ không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

Hải Châu mặc kệ hắn, cứ viết theo ý mình. Viết xong chữ cuối cùng, nàng dùng cái chặn giấy đè lên trang giấy chờ mực khô rồi đứng dậy vươn vai cảnh cáo:

“Không được chạm vào tranh quý của ta.”

Hàn Tễ buồn cười, không chạm thì không chạm. Hắn lấy tờ giấy Tuyên Thành khác viết lời bạt, viết một đoạn văn ngắn trêu chọc Hải Châu mãi không chịu nghe lời khuyên.

Khi hoàng hôn buông xuống thì thuyền cập bến. Lúc này đã ra khỏi Quảng Nam, người trên thuyền lên bờ bổ sung nước ngọt và lương thực rồi quay lại thuyền nghỉ đêm.

Mặt trời lặn thì neo thuyền rạng sáng lại dong buồm. Chiều hôm sau thuyền vòng qua một hòn đảo, đến sáng lại tiếp tục hành trình rồi đổi hướng đi về phía Đông Bắc.

Đúng ngày Tết Nguyên Tiêu, thuyền Quan tìm chỗ neo đậu. Người trên thuyền mặc áo bông dày lên bờ, đám thương nhân khuân hàng xuống nộp phí qua đường rồi vào trấn bày hàng bán. Dừa và ghế mây vận chuyển từ Quảng Nam rất được ưa chuộng, rau khô và hẹ trồng trong chậu của Quảng Nam cũng bán rất chạy. Mùa đông chưa qua nên rau xanh ở làng chài phương Bắc hiếm hoi, khắp nơi tiêu điều xơ xác.

Hải Châu và Hàn Tễ đi dạo trên phố. Làng chài ven biển hầu như đều giống nhau, phong vị cũng chẳng khác mấy, không có gì đặc sắc. Muốn đến phủ thành thì phải thuê xe lừa đi thêm một ngày đường.

Trở lại thuyền, hai người thắp sáng những chiếc đèn l.ồ.ng mang theo treo quanh thuyền. Hơn ba mươi chiếc đèn l.ồ.ng chiếu sáng rực rỡ cả con thuyền thu hút sự chú ý của mọi người. Bờ biển gió lạnh thấu xương bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Con vẹt mặc chiếc áo bông mỏng dính nấp trong khoang nhìn qua cửa sổ. Đèn l.ồ.ng đung đưa trong gió lạnh, ánh sáng hắt hiu không chiếu được xuống mặt nước biển tối sầm. Nó thò cổ ra nhìn rồi hét lên:

“Lạnh quá, lạnh quá.”

Hải Châu sụt sịt mũi bước vào:

“Đóng cửa sổ lại, đêm xuống lạnh thật đấy.”

Con chim giơ chân đóng cửa sổ. Ngay sau đó đầu bếp nữ bưng nước nóng vào, nó nói giọng non nớt:

“Đa tạ ~”

“Ha ha, không có chi.”

Đầu bếp nữ vui vẻ đi ra.

Hải Châu múc nước rửa mặt, bôi một lớp sáp thơm dày rồi bảo:

“Lại đây rửa chân đi. Tối nay ngủ sớm, mai ngồi xe lừa lên phủ thành chơi. Ngươi chưa thấy con lừa bao giờ phải không?”

“Chim thấy voi rồi.”

“Mai cho mày thấy lừa.”

Con chim rửa sạch móng vuốt lau khô lông m.ô.n.g, Hải Châu trở tay ném nó lên giường. Lúc nàng ra ngoài đổ nước thì Hàn Tễ vào, hai người cùng ngâm chân, vệ sinh sạch sẽ rồi chui vào chăn đã ủ ấm bằng bình nước nóng. Hải Châu rúc vào lòng hắn, đêm lạnh ôm nhau ngủ, nghe tiếng sóng tiếng gió biển rì rào, trong khoang thuyền nhỏ bé này nàng bỗng thấy an tâm và ấm áp lạ thường.

Nửa đêm Hàn Tễ ngủ bị nóng liền đá bình nước nóng ra làm con chim ở cuối giường tỉnh giấc. Nó nhảy ra khỏi ổ, đi qua người hắn tò mò hỏi:

“Gặp ác mộng à?”

Hàn Tễ không thèm để ý, nó lầm bầm vài tiếng rồi giẫm lên chăn đi từ người hắn xuống cuối giường, dùng mỏ quặp lấy góc chăn bị đá ra, dùng hết sức bình sinh kéo chăn che lại đôi chân thò ra ngoài của hắn rồi mới chui về ổ ngủ tiếp.

Hàn Tễ nhắm mắt nhếch môi cười. Có hành động này, sáng mai dậy rửa cứt chim dưới gầm giường hắn cũng không chê.

Thương nhân muốn lên phủ thành nhập hàng, Hàn Tễ thay bộ áo vải thô rồi cùng Hải Châu mang theo con chim trà trộn vào đám thương nhân ngồi xe lừa lên phủ thành. Trước khi đi, hắn dặn đi dặn lại con chim không được mở miệng nói chuyện. Nó rất nghe lời, suốt dọc đường im thin thít, có người ở đó là không nói tiếng người.

Ngồi xe lừa đến phủ thành mua vải vóc. Nơi này tiếp giáp Giang Nam, lụa là gấm vóc và mẫu thêu rất tinh xảo. Bất luận đi ngược lên bắc hay xuôi về nam, y phục giày tất, túi tiền quạt tròn đều cực kỳ đắt hàng.

Hàn Tễ biết rõ tình hình phương Bắc. Nơi đó lạnh giá khắc nghiệt, vải thô áo gai và áo bông dày dặn được ưa chuộng hơn. Hắn bảo những thương nhân chưa rõ tình hình trả lại túi tiền quạt tròn và giày tất cổ thấp đổi hết sang áo bông chăn bông. Hắn cũng mua thêm cho mình và Hải Châu hai bộ áo bông dày. Dạo quanh phủ thành một vòng, mua một xe đồ ăn thức uống, hắn quyết định mua hai cửa tiệm ở đây. Một là để tiếp ứng cho thương nhân Quảng Nam hai là vị trí thuận lợi, mua da lông từ phương Bắc về đây thuê người may vá rồi lại theo thuyền bán ngược lên phương Bắc, qua tay đổi chác kiểu gì cũng ra bạc.

Lưu lại phủ thành một ngày sau đó rời đi rồi tiếp tục dong buồm lên phía Bắc. Đi thêm năm ngày nữa thì trên bờ đã xuất hiện những mảng tuyết trắng xóa.

Nửa đêm tuyết rơi, bông tuyết rơi xuống biển lặng lẽ không tiếng động nhưng trên boong thuyền đã tích một lớp tuyết mỏng.

“Tuyết rơi rồi!”

Thương nhân trên hai chiếc thuyền phía trước đẩy cửa khoang, thấy tuyết đọng ngoài cửa liền hưng phấn reo hò ầm ĩ.

Con chim nghe tiếng động liền tỉnh dậy ghé mắt nhìn qua khe cửa, tiếng ồn ào đ.á.n.h thức cả Hải Châu và Hàn Tễ. Hải Châu theo phản xạ bật dậy vội vàng xuống giường.

“Làm gì mà gấp thế?”

Hàn Tễ kéo nàng lại.

“Rùa của ta...”

“Đêm qua chẳng phải đã mang lên đây rồi sao? Ở khoang bên cạnh ấy, nàng ngủ quên rồi à?”

“Hình như thế.”

Hải Châu bình tĩnh lại, đúng là ngủ đến mụ mị cả người.

“Không phải hình như, là chính tay ta mang lên mà.” Hàn Tễ kéo nàng vào chăn, “Nằm thêm lát nữa hẵng dậy.”

Nhưng hắn đã đ.á.n.h giá thấp sự tò mò của người phương Nam đối với tuyết. Hải Châu bật dậy mặc áo bông dày, đội mũ lông lại tròng thêm cái áo bông mỏng cho con chim rồi nhét nó vào vạt áo sau đó mở cửa khoang đi ra ngoài.

Đầu bếp nữ đang xúc tuyết, nghe tiếng mở cửa thì chun cái mũi đỏ ửng nói:

“Thiếu phu nhân, ta xúc hai thùng tuyết sạch nấu nước rửa mặt, phu nhân đợi chút nhé.”

“Được, ta không vội.”

Hải Châu bước vào tuyết, bốc một nắm tuyết trên mạn thuyền. Lớp tuyết bên ngoài đóng một tầng băng mỏng, trong tay nàng chốc lát đã tan thành nước.

“Đây là tuyết à?”

Con chim hỏi.

“Ừ, chưa thấy bao giờ à?”

“Chưa.”

Con chim rụt sâu vào trong vạt áo nàng.

“Đồ nhà quê.” Hải Châu cười hì hì mắng, “Ta thấy rồi đấy.”

Con chim cứng họng.

Hàn Tễ ăn mặc chỉnh tề bước ra, cầm lấy cái chổi bắt đầu quét tuyết. Hắn lo tuyết tan rồi đóng băng, người vừa ra cửa sẽ trượt ngã.

Buồm được kéo lên, Quan thuyền tiếp tục hành trình trên biển lớn đến trưa thì cập bờ. Nước biển ven bờ đã đóng băng, quân tốt trên thuyền đầu dùng mái chèo đập băng mở đường. Thuyền cần bổ sung nước ngọt và thịt tiện thể bán chút hàng hóa.

Hải Châu và Hàn Tễ không rời thuyền, nàng đứng ở ngoài khoang nhìn về phía Đông, trên mặt biển sương mù mênh m.ô.n.g chẳng thấy rõ gì.

“Đi tiếp về phía Đông là Oa Quốc đấy.”

Hàn Tễ nói.

“Cách chỗ chúng ta xa không?”

Hải Châu hỏi.

“Không rõ lắm, ta cũng chưa đi bao giờ.”

Hải Châu ngẩng đầu nhìn hắn, Hàn Tễ hiểu ý nàng nói:

“Nơi đó khá loạn, theo công văn ghi chép thì mảnh đất bằng bàn tay mà có hơn bảy mươi bộ lạc, tàn sát thôn tính lẫn nhau để lớn mạnh.”

“Tức là triều ta có người từng đến đó rồi?”

Hàn Tễ gật đầu.

“Chúng ta cũng đi thăm dò tình hình xem sao, đằng nào cũng rảnh rỗi mà.”

Hải Châu nói.

Hàn Tễ không rõ nàng tò mò cái gì, có thể chỉ là muốn đi xem vùng biển sâu bên đó. Hắn suy nghĩ một lát rồi bảo:

“Chúng ta không lên đảo mà chỉ đi dạo một vòng quanh vùng biển sâu, xem qua rồi xuôi Nam, chúng ta đi cũng gần một tháng rồi.”

“Được.”

Hải Châu chỉ nhớ là hải cẩu làm tổ ở bên kia, nghe nói còn có vịnh cá heo có hải cẩu có cá heo thì đàn cá voi sát thủ có lẽ sẽ thường trú ở đó.

Hàn Tễ bảo người lái thuyền cập bờ để bổ sung đầy đủ nước ngọt và thịt rau. Trước tiên bán bớt hàng hóa trên thuyền này, bán không hết thì giữa đường đổi tuyến đi về phía Đông, hai chiếc thuyền còn lại tiếp tục đi lên phía Bắc.

--

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »