Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 10867 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 424
Kết thúc

❊ ❊ ❊

Nửa năm sau.

Gió thu nổi lên, mặt trời ở Quảng Nam vẫn gay gắt chỉ khi ngâm mình dưới biển mới cảm nhận được sự mát lạnh. Hải Châu cùng lão rùa một trước một sau lượn lờ dưới đáy biển. Túi lưới buộc bên hông nàng đã đầy một nửa, bên ngoài còn treo lủng lẳng một con cá lạc da đen dài thẳng tắp. Vòng qua một tảng đá ngầm, Hải Châu nghe thấy tiếng sột soạt rất nhỏ. Nàng nhìn lão rùa một cái rồi nhẹ nhàng rẽ nước bơi qua. Đập vào mắt là một con hải cẩu đang nằm dưới đáy biển bới cát đào hố. Nó liếc Hải Châu một cái rồi quay đi tiếp tục công việc. Một con mực bị đứt xúc tu bị lôi lên, con hải cẩu nằm rạp xuống c.ắ.n “bộp” một cái vỡ đầu con mực rồi ngoạm lấy xúc tu nhét vào mồm sau đó lại tiếp tục tìm kiếm trong cát.

Hải Châu không quấy rầy nó càng không cho nó ăn. Nàng dẫn lão rùa đi đường vòng. Trên đường bơi đi, liếc thấy trong đám rong biển có con bào ngư đang kiếm ăn, nàng lặn xuống mở túi lưới chọn con bào ngư to nhất ném vào.

Lão rùa đã ăn no liền dừng lại một bên, vươn cổ c.ắ.n từng miếng rong biển tươi non, thỉnh thoảng phát hiện phía sau có động tĩnh lại ngoái cổ nhìn. Là con hải cẩu béo múp míp kia, cái bụng căng tròn của nó mà c.ắ.n được một miếng thì chắc no nê cả ba ngày.

Hải cẩu chỉ đi ngang qua. Sinh vật dưới đáy biển muôn hình vạn trạng, chỉ cần không phải thiên địch thì đều có thể chung sống hòa bình.

Hải cẩu rải rác dưới đáy biển đều là từ phương Bắc di cư tới từ hai ba tháng trước. Có con đi theo đàn, theo gia đình phần lớn đang trên đường di cư về phương Bắc cũng có những con lẻ loi hoặc lạc đường quên lối trôi dạt theo dòng nước đến phương Nam. Chúng sống rải rác dưới đáy biển, chỉ đêm khuya mới dám trồi lên mặt nước.

Ngư dân ra khơi đ.á.n.h cá hầu như không thấy bóng dáng chúng đâu.

Túi lưới đã đầy, Hải Châu cùng lão rùa bơi lên mặt biển. Càng gần mặt nước, màu sắc trong nước càng rực rỡ. Ráng chiều đỏ rực phản chiếu trên mặt biển xanh thẳm, những chú hải âu trắng nhàn nhã chao lượn trên không, đôi mắt lại chăm chú nhìn xuống mặt biển. Khi Hải Châu và lão rùa trồi lên, hàng loạt cặp mắt chim đồng loạt nhìn chằm chằm vào họ.

Lên thuyền kéo buồm, lâu thuyền xoay vòng trên biển. Hải Châu buộc dây buồm, để thuyền trôi tự do giữa biển khơi mênh m.ô.n.g.

Hải Châu lên lầu vào khoang thay y phục khô. Lúc lau tóc bước ra thì phát hiện đám hải âu đang ăn vụng tôm trong túi lưới, nàng mắng một tiếng rồi chạy huỳnh huỵch xuống dưới kéo túi lưới xuống khoang đáy phân loại.

Lũ hải âu trộm được miếng mồi ngon kêu quang quác vui sướng. Ngay sau đó nước biển chao đảo, thân thuyền dập dềnh mạnh. Lũ hải âu đậu trên mạn thuyền vội vàng bay tán loạn. Một con cá voi sát thủ trồi lên mặt nước rồi phun cột nước b.ắ.n ướt cả chân chim.

“Ọe…”

Tiếng nôn khan trầm đục gọi Hải Châu ra. Nàng bước lên boong tàu, xoa tay hỏi:

“Có việc gì thế?”

Sau khi núi lửa đảo Oa phun trào, vùng biển phía Nam Quảng Nam xuất hiện rất nhiều cá voi sát thủ, cá heo, cá mập. Cá voi sống ở vùng biển sâu không chịu nổi sự quấy nhiễu này nên trốn vào vùng biển nông. Mỗi lần ra khơi, Hải Châu thi thoảng lại bắt gặp những con cá voi há to miệng nổi trên mặt nước kiếm ăn, lưới đ.á.n.h cá kéo lên toàn tôm cá nhỏ nhảy tanh tách trong miệng chúng.

Cá voi sát thủ thỉnh thoảng cũng ghé qua tìm người xỉa răng, cọ răng. Hải Châu không biết chúng sống ở đâu, tóm lại nàng chưa từng gặp chúng dưới đáy biển, toàn là chúng tự tìm đến nàng.

Con cá voi sát thủ kêu trầm một tiếng rồi lặn xuống biển. Không lâu sau hai con cá voi sát thủ khác trồi lên. Con nhỏ hơn mới là đứa đến cầu cứu, hàm răng sữa sắc nhọn của nó quấn đầy lưới đ.á.n.h cá, dây lưới mắc kẹt vào kẽ răng.

Hải Châu hạ buồm, rút d.a.o găm đi tới, vỗ vỗ đầu con cá voi sát thủ con rồi nói với con cá voi mẹ đang bơi bên cạnh:

“Ngươi có phải là con cá voi sát thủ năm ngoái quỵt tiền công của ta không hả? Chải răng thối cho ngươi mà không trả phí khám, có phải ngươi không? Lần này nhớ trả tiền đấy, đừng làm xấu mặt giống loài các ngươi.”

Lưỡi d.a.o sắc bén cắt đứt dây lưới. Hải Châu ném đống lưới lên thuyền, lấy dụng cụ mang theo người ra xỉa răng cho cá voi con, giúp gỡ hết dây lưới mắc trong kẽ răng, loáng cái là xong.

Cá voi con reo lên một tiếng rồi lao xuống biển, nó vui vẻ phun nước về phía thuyền rồi lại phát ra tiếng nôn khan non nớt liên hồi.

“Đến đây đến đây, bảo mẹ ngươi bắt cá mang tới cho ta, nhớ trả phí khám đấy.” Hải Châu thu d.a.o găm đi kéo buồm, “Ta đi trước đây, bắt được cá thì đuổi theo ta. Ta chỗ cũ nhé, ta đợi các ngươi.”

Thuyền đi rồi, hai mẹ con cá voi sát thủ cũng định rời đi. Một con cá voi sát thủ khác dẫn đường phát ra một chuỗi tiếng kêu, ba con cá voi sát thủ đồng loạt lặn xuống đáy biển. Trong chốc lát mặt biển trở lại yên tĩnh.

Thuyền đi được khoảng một nén nhang thì Hải Châu gặp thuyền đ.á.n.h cá khác. Nàng chào hỏi mọi người, bàn luận về mẻ cá hôm nay và những chuyện mắt thấy tai nghe trên biển.

Phía sau đột nhiên vang lên ba tiếng kêu cao thấp khác nhau. Ngư dân quay đầu lại thấy cột nước vừa phun lên đang rơi xuống mặt biển, dưới cột nước là cái gì thì ai cũng biết.

“Tề đại phu, đến tìm cô nương đấy.”

Ngư dân ở gần trêu chọc.

“Đến trả phí khám bệnh đấy.”

Hải Châu cười đáp.

Đàn cá voi sát thủ đuổi theo lâu thuyền, chúng trồi lên mặt nước, rẽ sóng gạt những chiếc thuyền đ.á.n.h cá gần đó ra. Hai con cá voi lớn lần lượt áp sát đuôi thuyền, mạnh mẽ phun ra hai con cá đuối.

“Hai con cơ à, nợ cũ coi như xóa bỏ hết nhé.”

Hải Châu cẩn thận c.h.ặ.t đứt gai độc của cá đuối, nghe tiếng nôn khan dưới nước nàng cũng “ọe” lại một tiếng cho có lệ.

“Á…”

Nghe tiếng ngư dân kêu kinh ngạc, Hải Châu ngẩng đầu lên thấy một vệt đen bị hất tung lên trời, nhìn kỹ hóa ra là một con hải cẩu. Nàng vội đứng dậy, phát hiện con cá voi sát thủ con đang coi hải cẩu như quả bóng để chơi đùa dưới nước. Cái đuôi khỏe mạnh hất lên, hải cẩu bay lên không trung, sắp rơi xuống biển thì nó lại nhảy lên húc mạnh một cái, hải cẩu lại vèo một cái bay cao hai trượng. Một con hải âu xui xẻo bay ngang qua không tránh kịp bị hải cẩu đập trúng, gãy cánh rơi tõm xuống biển.

“Leng keng leng keng.”

Hải Châu lớn tiếng “ọe”, cố gắng thu hút sự chú ý của cá voi con. Cá voi con đã bơi tới, con hải cẩu rơi “bùm” xuống biển. Nàng chưa kịp thở phào thì chớp mắt lại thấy con hải cẩu bay vọt lên khỏi mặt nước kèm theo tiếng cười khanh khách khô khốc vọng lên từ dưới biển.

“Các ngươi ăn no rửng mỡ phải không? Cứ phải chơi chết nó mới chịu à?”

Hải Châu mắng to rồi nhảy tùm xuống biển. Lần này sự chú ý của ba con cá voi sát thủ đều dồn về phía nàng, không buồn để ý đến con hải cẩu vừa rơi “bùm” xuống nước nữa.

“Cút cút cút…!”

Hải Châu vỗ hai cái vào đầu cá voi con, vòng qua nó bơi ra xa.

Trên thuyền, lão rùa rúc dưới cầu thang không dám thò đầu ra, nghe tiếng động cũng run bần bật.

Ngư dân xung quanh đều hạ buồm nghển cổ xem náo nhiệt, thấy Hải Châu một tay cắp hải cẩu một tay túm con chim gãy cánh, ba con cá voi sát thủ tranh nhau muốn chở nàng đi chơi khiến nàng trốn đằng trời cũng không thoát.

“Ơ kìa! Thuyền trôi mất rồi, ai kia? Đại Lưu, huynh ở gần đó thì bơi sang thuyền Hải Châu thu buồm lại đi.”

Có người hô.

“Cá voi sát thủ không ăn thịt ta chứ?”

Nói thì nói vậy nhưng Đại Lưu vẫn chèo thuyền đuổi theo lâu thuyền. Đến gần đuôi thuyền, hắn nhảy xuống biển đạp lên thang gỗ leo lên thuyền hạ buồm.

Ba con cá voi sát thủ cũng chơi đã đời, cuối cùng con cá voi con cõng Hải Châu đuổi theo thuyền, thậm chí còn cong lưng đẩy nàng lên thuyền. Đại Lưu nhân cơ hội s* s**ng mấy cái, cao giọng khoe khoang:

“Tôi sờ được rồi, trơn tuồn tuột…… Mắt nó bé tí, cái đốm trắng kia không phải mắt đâu nhé? Trông lừa người ghê.”

Cá voi con phun một luồng nước vào mặt hắn rồi “ọe” với Hải Châu một tiếng mới chịu rời đi.

Tóc vừa hong khô lại ướt nhẹp, Hải Châu vuốt những lọn tóc ướt dính trên mặt và cánh tay, ngồi bệt xuống boong tàu nhìn một chim một hải cẩu trước mặt. Con chim gãy cánh, lông trắng muốt nhuộm máu, nó nằm vật ra boong há mỏ thở, nước chảy ra từ khóe mỏ. Còn con hải cẩu nhờ lớp mỡ dày nên bị hất lên đập xuống ba lần mà chẳng hề hấn gì, nằm trên boong vẫn cựa quậy được, chắc thấy nóng quá nên nó còn lết vào chỗ râm mát.

“Béo hơn cả heo.” Đại Lưu nhân cơ hội sờ con hải cẩu, “Con này cô nương mang về nuôi à? Hay thả luôn bây giờ?”

“Mang về nuôi mấy hôm xem sao, không biết nó có bị nội thương không. Nuôi vài bữa nó muốn đi thì đi, muốn ở lại thì làm bạn với mấy con kia.” Hải Châu đứng dậy, “Đi thôi, về nào, chậm trễ nữa là tối mất.”

“Đúng là không thể chậm trễ nữa, ta đi nhờ thuyền cô nương về luôn.” Đại Lưu gọi với sang thuyền huynh đệ hắn: “Kéo buồm lên, về thôi, ta đi thuyền Hải Châu về đảo, không chuyển qua chuyển lại nữa.”

Thuyền Hải Châu chạy thẳng về vịnh Hải Cẩu. Nơi này vách đảo dựng đứng, nằm ở một góc bãi biển vắng vẻ, nước sâu bãi cát ngắn, ít cá tôm nên hiếm người đến bắt hải sản. Mấy con hải cẩu nàng mang về từ đảo Oa được thả nuôi ở đây. Trước đó có bốn con bỏ đi nhưng chưa đầy một tháng lại tìm về, chắc thấy thiên địch dưới đáy biển nhiều quá, ở đây an toàn hơn.

“Hải Châu, ta đi trước nhé.” Đại Lưu rời thuyền, “Cô nương cũng về sớm đi, không Thiếu tướng quân lại đi tìm đấy.”

Hải Châu cười cười:

“Được rồi, lát nữa ta về ngay.”

Hang ổ của lão rùa cũng dời sang bên này. Rời thuyền, nó bò thẳng đến hố cát rồi chui tọt vào trong nằm im thin thít, bộ dạng mệt lử. Hải Châu vác con hải cẩu nhảy xuống, cả người lẫn vật rơi tõm xuống biển. Nàng kéo hải cẩu lặn xuống đáy, tám con hải cẩu đang kiếm ăn dưới đáy biển vây lại. Nàng xoa đầu từng con một rồi đặt gã béo ục ịch trên tay xuống cạnh tảng đá ngầm, đưa cho nó một con bạch tuộc. Thấy nó còn ăn được nàng mới yên tâm.

“Mang cho các ngươi thêm một người bạn, sống hòa thuận nhé, ta đi đây.”

Đáy biển tối tăm, Hải Châu không ở lâu, đạp chân bơi thẳng lên mặt nước.

Khi trồi lên mặt biển thì ráng chiều đã tắt. Hải Châu leo lên thuyền, để lại vệt nước dài trên sàn đi xuống khoang đáy. Nàng xách túi lưới vớt cá trong lu ra, nghe thấy trên thuyền có tiếng gọi, bèn lên tiếng:

“Ta ở dưới này.”

“Hải Châu.” Con vẹt vui vẻ bay xuống, “Chim biết ngay ngươi ở đây mà.”

Hải Châu chẳng ngạc nhiên, hễ nàng về muộn là nó lại đi tìm, lần nào đến cũng nói câu này.

“Ngươi thông minh thật đấy.”

Nàng khen một câu.

“Cạc cạc.”

“Mỗi ngươi đến thôi à? Hàn Tễ có đến không?”

“Không.”

Hải Châu xách túi lưới ra khỏi khoang, lên boong thấy một đám tiểu hài t.ử đang đi tới. Đông Châu, Phong Bình, Trường Mệnh, Triều Bình còn cả Tinh Châu đều đến. Nàng ném túi lưới xuống bảo:

“Đi nhanh lên, lại đây giúp một tay nào.”

“Tỷ, thu hoạch khá quá nhỉ?”

Đông Châu rảo bước nhanh hơn.

“Dù sao một mình ta cũng xách không hết.” Hải Châu nhặt con hải âu đứng không vững trên boong lên. Nghĩ ngợi một lát, nàng đưa nó cho Tinh Châu. Con bé giờ đang tuổi nói nhiều nghịch ngợm, vừa hay kiếm việc cho nó làm: “Con chim này gãy cánh, sau này chắc không bay được nữa đâu, muội mang về chăm sóc đi, chữa khỏi thì cho muội đấy.”

“Nó biết nói không?”

Tinh Châu đón lấy con chim hỏi.

“Không biết.”

“Không giống Minh Châu sao?”

Tinh Châu hơi thất vọng.

Con vẹt ưỡn n.g.ự.c tự đắc. Hải Châu bảo nó là con vẹt thông minh nhất, lanh lợi nhất, xinh đẹp nhất thiên hạ, độc nhất vô nhị mà lị.

“Muội không cần thì đưa ta đi.”

Đông Châu chìa tay ra.

Tinh Châu không chịu:

“Muội tự nuôi.”

Trường Mệnh và Phong Bình khiêng túi lưới rời thuyền, giục:

“Đi thôi, trời sắp tối rồi.”

Triều Bình vác con cá lạc da đen theo sau, Đông Châu vác một con cá đuối, Hải Châu cũng vác một con. Rời bến đi lại khó khăn, nàng sai con vẹt bay về gọi Hàn Tễ đến đón.

Ra đến đường cái, Tinh Châu thấy Tề lão tam đi đ.á.n.h cá về, con bé hét to một tiếng rồi ôm con chim nhảy chân sáo chạy tới khoe:

“Cha ơi, đại tỷ cho con con chim này. Cha xem, cánh nó bị hỏng rồi.”

Tề lão tam bế thốc nữ nhi lên, liếc nhìn rồi bảo:

“Lát nữa cha đưa con đi khám cho chim nhé.”

Tinh Châu cười tít mắt.

Đông Châu liếc nhìn, con chim này đi theo Tinh Châu đúng là được coi trọng hơn đi theo nàng thật.

“Hải Châu, Hải Châu.” Con vẹt bay tới, gào to: “Hàn Tễ đến rồi.”

Hàn Tễ rảo bước chạy tới đón lấy con cá đuối trên tay Hải Châu và Đông Châu, hỏi:

“Lại gặp cá voi sát thủ à?”

“Ừ, còn cứu được một con hải cẩu từ tay chúng nó nữa.”

Con vẹt đậu trên vai Hải Châu, theo nàng đi qua đám đông náo nhiệt. Những âm thanh hỗn tạp lọt vào tai, tiếng mặc cả, tiếng bàn luận về nó, tiếng nghị luận về Thiếu tướng quân, những ánh mắt ngưỡng mộ và kính nể dành cho Hải Châu. Đợi người đi xa nó chỉ còn nghe thấy tiếng rao hàng văng vẳng.

“Đậu phụ hai văn tiền một bìa…”

“Kim thêu một văn tiền hai cái…”

“Trứng gà một văn tiền một quả…”

“Quả hồng năm văn tiền một cân…”

Con chim nhại lại từng tiếng rao hàng của người bán rong, bay vào phủ tướng quân rồi mà vẫn còn gân cổ lên rao.

Hải Châu chê nó ồn ào, bèn sai nó đi truyền lời:

“Sang nhà Thẩm Toại mời cả nhà huynh ấy tối nay qua đây ăn cơm.”

“Được thôi.”

Con chim quay đầu bay vụt ra cửa.

Hoàng hôn buông xuống, đèn l.ồ.ng trong phủ đã được thắp lên, ánh sáng loang lổ chiếu lên đầu và lên vai người qua lại. Phủ đệ rộng lớn vì có đoàn người tới mà trở nên náo nhiệt, mùi khói bếp hòa cùng tiếng cười nói bay bổng ra tận ngoài tường bao.

Ánh trăng mờ ảo trải dài trên mặt biển, dập dềnh trôi lên đảo len lỏi vào từng nhà, cùng ngàn vạn vì sao trên trời mang ánh sáng lung linh đến cho muôn người.

Ngày mai lại là một ngày đẹp trời đáng để mong chờ.

(Tác giả có lời muốn nói: Chính văn kết thúc ở đây, cảm ơn các bạn đã cùng câu chuyện trưởng thành. Từng nghĩ sẽ mở rộng bản đồ đi hàng hải hoặc để Hải Châu đi thuyền buôn bán khắp nơi nhưng đều không phù hợp với ý định ban đầu khi viết câu chuyện này. Câu chuyện này dừng chân ở Quảng Nam. Hải Châu có người thân và người thương bên cạnh lại có thể ngao du biển cả, không thiếu tiền, không thiếu tình yêu, càng không thiếu tự do. Chúc nàng có thể tận hưởng tình yêu, tận hưởng cuộc sốn, và cũng chúc các bạn như vậy.)

--

-Hoàn Chính Văn-

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »