Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 165

❊ ❊ ❊

Một tháng sau khi nhận được hai xe cổ tịch, Đan Tuệ lại nhận thêm hai xe sách cùng hai xe bút mực giấy nghiên do Đỗ Giáp sai người gửi đến.

Chẳng bao lâu sau, Đỗ Giáp bị thương trở về Định An Trại dưỡng bệnh, lại mang theo hai xe sách nữa, lần này, tàng thư của Đan Tuệ đã chất đầy một căn phòng.

Đỗ Giáp bị trúng tên ở chân phải, bụng lại chịu vết đao đâm, đi lại bất tiện, Lưu trại chủ đành dọn dẹp gian bếp ở lầu một của lũy đất nơi Đan Tuệ và Hàn Ất đang ở, dựng tạm một chiếc giường cho hắn ta nằm.

Trong phòng, Cô đại phu đang chữa trị cho Đỗ Giáp, Hàn Ất cũng ở bên trong, Đan Tuệ bế con đứng ngoài cửa, nàng nghe thấy Đỗ Giáp đang hỏi thăm tình hình ở Triều Châu.

“Triều Châu đã bị Hồ lỗ chiếm rồi, ngoại trừ huyện Triều An, các huyện trấn còn lại đều trở thành kho lương của Hồ lỗ, nhà nhà đều bị lục soát, dân chúng bị nô dịch. Huyện Triều An vì thôn dân đã chạy hết nên nhà cửa bỏ trống, Hồ lỗ liền dọn vào đó ở.” Hàn Ất tường thuật lại, hắn vừa từ Triều Châu trở về mười ngày trước.

“Thôn dân đệ đưa đi đều đưa về đủ cả chứ?” Đỗ Giáp hỏi.

“Ừ, bọn ta không giao tranh trực diện với Hồ lỗ, sau khi hành tung bị phát hiện, ta thấy quân số đối phương quá đông, đánh không lại, mà chạy thì sợ dẫn địch về Định An Trại, nên ta để bọn họ giả vờ bị bắt làm tù binh. Sau đó, hơn hai trăm người bị Hồ lỗ lùa đi làm khuân vác, ta và Đại Hồ Tử ở bên ngoài dò la suốt nửa tháng mới tìm được cơ hội cho bọn họ trốn thoát.” Hàn Ất nói.

Thuốc cao giã nát đắp lên vết thương, Đỗ Giáp đau đến mức mặt mũi xanh mét, hắn ta cắn chặt răng, đợi cơn đau dữ dội nhất qua đi mới khàn giọng lên tiếng: “Chiêu này của đệ quá mạo hiểm, lỡ đâu Hồ lỗ đồ giết hại tù binh, đệ trở về làm sao ăn nói với phụ mẫu thê nhi của bọn họ?”

“Lúc ấy cũng không còn cách nào khác. Để bảo toàn mạng sống cho bọn họ, ta để họ ở lại nơi giáp ranh giữa Mai Châu và Triều Châu, ta cùng Đại Hồ Tử vào Triều Châu thám thính trước, nào ngờ quay lại thì thấy họ đã bị Hồ lỗ bao vây.” Hàn Ất liếc nhìn vết thương trên bụng hắn ta, bụng bị rạch một đường, hắn thậm chí còn thấy thứ gì đó đang động bên trong, chẳng rõ là ruột hay là phần thịt trong khoang bụng. Nhìn mà xót xa, thấy sắc mặt Hắc Đại trắng bệch như tờ giấy, trông như sắp ngất đi, hắn chỉ còn cách tìm chuyện để nói cho hắn ta phân tâm.

“Cái đó… Quân Hồ lỗ có phải phần lớn đều ở Triều Châu không? Ta thấy khắp nơi đều là Hồ lỗ, liệu chúng có đánh tới Mai Châu không? Chúng ta có cần chuẩn bị trước không?”

“Không đâu, quân đóng ở Triều Châu là nhắm vào ấu đế, sẽ không tiến về phía Tây. Các đệ cần đề phòng là cánh quân từ phủ Cống Châu xuống nam, nhưng mà… ái chà!” Đỗ Giáp đau đớn kêu thét lên một tiếng.

“Đại phu đại phu, ông nhẹ tay chút.” Hàn Ất cũng kêu theo.

“Nhị ca, đại ca sao rồi? Ta vào được chứ?” Ngụy Đinh và Phi Nhạn nghe tin liền chạy về, hắn ta áp mặt vào khe cửa nhìn vào bên trong.

“Thêm một người nữa vào đây giữ chặt hắn.” Cô đại phu ra lệnh, “Vết đao trên bụng hắn không được xử lý tốt, thịt đã thối một mảng, lão phu phải cắt bỏ phần thịt thối đi.”

Ngụy Đinh bước vào, tay sau lưng đóng cửa lại, lần này đến lượt Phi Nhạn áp mặt vào khe cửa nhìn.

Trong phòng đột nhiên vang lên những tiếng rên rỉ đau đớn liên hồi, Đan Tuệ giật mình, tiếp đó nghe thấy tiếng Hàn Ất và Ngụy Đinh hoảng loạn hô hoán.

“Đừng la hét nữa, đau quá nên ngất đi rồi.” Cô đại phu tranh thủ nói một câu, “Không sao, lát nữa đau quá sẽ tỉnh lại thôi.”

Quả nhiên chưa đầy nửa tuần trà, trong phòng lại vang lên tiếng gào thét của Đỗ Giáp, hắn ta đau đến mức mặt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm, Hàn Ất và Ngụy Đinh dùng hết sức bình sinh đè chặt hắn ta lại, cả hai huynh đệ cũng vã mồ hôi hột.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc ra từ khe cửa, Phi Nhạn nôn khan một tiếng, nàng ta vịn tường lảo đảo, hai chân run rẩy nhưng vẫn cố nói: “Nhị tẩu, tẩu đưa đứa nhỏ đi trước đi, cảnh này đáng sợ quá.”

Đan Tuệ thấy Yến Bình không có vẻ gì là sợ hãi nên không rời đi, vẫn đứng đợi ngoài cửa.

“Nhị tẩu, tẩu nói xem đại ca có thể chống cự nổi không? Ta nghe đại phu nói thịt trên vết thương đều thối cả rồi.” Phi Nhạn lắp bắp hỏi.

“Có thể.” Đan Tuệ nói, “Ba huynh đệ bọn họ thể chất mạnh mẽ hơn người thường, chắc chắn sẽ vượt qua được.”

Trong phòng, đại phu đặt dao xuống, cầm lấy lọ kim sang dược do Đỗ Giáp mang về rắc lên để cầm máu, sau đó dùng vải trắng quấn chặt quanh bụng hắn ta, thắt thật chặt vết thương lại.

Đỗ Giáp nằm vật ra giường vì kiệt sức, Hàn Ất và Ngụy Đinh buông tay, cả hai đều im lặng, nhìn tấm vải trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ, sắc mặt hai người trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Cô đại phu tiếp tục châm cứu cầm máu, một nén nhang sau, vùng máu thấm trên vải không còn loang rộng thêm, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Máu cầm được rồi.”

Hơi thở gắng gượng của Đỗ Giáp nghe thấy câu này mới được trút ra, bấy giờ hắn ta mới nói đùa: “Tạ ơn trời đất, ta cứ tưởng ông định chữa cho ta chết luôn chứ.”

“Ngươi cái tên này… Thịt trên vết thương đã thối rữa, chậm vài ngày nữa là sinh dòi bọ, hôm nay không tìm ta thì hai ngày nữa có thể chuẩn bị quan tài cho ngươi rồi. Ngươi đừng có đổ oan cho ta, lần này nếu ngươi không qua khỏi thì cũng không phải do ta chữa chết, ngươi đừng có để hai đệ đệ của mình đến tìm ta gây phiền phức.” Cô đại phu bị một câu của hắn ta làm cho nổi giận, nói với Hàn Ất: “Hàn huyện quan, vết thương của đại ca ngươi rất nặng, lão hủ không chữa nổi, ngươi tìm người khác đi.”

“Đừng đừng đừng.” Hàn Ất vội đuổi theo, kéo tay Cô đại phu nói lời ngon ngọt: “Ta chỉ tin tưởng ông thôi, không tin ông thì sao lại tìm ông chứ. Ông đừng nghe hắn nói bừa, hắn đau đến hồ đồ rồi.”

Ngụy Đinh cũng bước ra, hắn ta đóng cửa lại, không cho Phi Nhạn và Đan Tuệ vào, hắn ta nói giúp: “Cô đại phu, cả Định An Trại này, người dám cầm dao cắt thịt thối chẳng có mấy ai, hôm nay ông dám hạ dao là bọn ta đã đội ơn lắm rồi, sao dám gây phiền phức cho ông chứ.”

Cô đại phu bấy giờ mới nguôi giận, quay trở lại phòng để rút kim.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »