Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3975 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Trà lạnh, tôm lạnh và bánh hấp trên bàn đều đã ăn xong, Đan Tuệ và Quách Phi Yến đi trả lại xửng hấp và chậu gỗ. Khi cảm ơn, hai người không nhắc đến chuyện trả tiền, mà nói rõ sau này họ có gặp rắc rối gì thì cứ đến võ quán tìm đám người Hàn Ất giúp đỡ.

Hàn Ất, Đại Hồ Tử, Khúc Đinh Khánh và Tôn Đại Thành, bốn nam nhân cao lớn vạm vỡ rời khỏi quán trà, ghé qua tiệm hàng rang đi dạo một vòng. Họ tiến lên trò chuyện với Thôi nương tử vài câu, để những người xung quanh nhận mặt mình rồi mới rời đi.

“Thôi nương tử, đám người Hàn nghĩa sĩ tìm ngươi nói gì vậy? Muốn mua đậu rang của ngươi sao?” Người của tiệm lương thực đối diện hỏi.

“Không có, nhi tử của ta đang tập võ ở võ quán, họ là võ sư của Ngộ An, đi ngang qua chào hỏi ta một tiếng.” Thôi nương tử nói.

“Nhi tử của ngươi tập võ ở võ quán thì các võ sư liền biết ngươi mở tiệm ở đây sao? Gã đồ tể bán thịt lợn ở cuối phố, nhi tử của hắn cũng tập võ ở võ quán đó thôi, sao chẳng thấy họ đến chào hỏi hắn bao giờ? Nói thật đi, có phải ngươi đã tặng quà cho họ rồi không?”

“Không có, chắc là Ngộ An đã nhắc tới thôi.” Thôi nương tử bình thản đáp lời.

Người đối diện định hỏi thêm, thì trên phố bỗng nhiên bùng lên một trận xôn xao, hắn ta chạy ra khỏi tiệm, thấy một đội nha dịch đánh xe bò từ trong một con ngõ đi ra, trên xe bò đặt ngang một tấm bia đá.

“Có chuyện gì vậy?” Một tiểu thương không hiểu chuyện lớn tiếng hỏi.

“Hình như là huyện thái gia bảo thợ đá Vương khắc một tấm bia, trên bia ghi rõ vụ án Kim Thế Xuân, giờ đang mang bia đến thôn Tiểu Kim.” Một người biết chuyện đáp lại.

“Chuyện này lại là thật sao? Hai ngày trước ta nghe tôn tử nhà thợ đá Vương ở ngoài nói chuyện này, ta vẫn luôn không tin.” Một thực khách khác xen vào.

“Không sai được đâu, biểu huynh của tôn tử của cô cữu ở ngoại gia ta chính là nha dịch, chính hắn đã đến thôn Tiểu Kim lấy tông phả đấy. Tên của tất cả mọi người trong thôn Tiểu Kim đều được khắc trên tấm bia đá này.” Có người đắc ý cao giọng tuyên truyền.

“Tên đều được khắc trên bia đá sao? Thế thì thật sự là chết rồi cũng vẫn bị người ta chỉ vào mũi mà mắng.”

“Đáng đời, cả một thôn toàn kẻ ác. Ta vốn còn lo lắng qua vài ba năm, chuyện này sẽ bị người ta quên mất. Giờ thì hay rồi, bia dựng ở đó, ngày ngày nhắc nhở người qua đường rằng đó là một thôn ác nhân, những người sống trong thôn đều là kẻ ác.”

“Đúng đúng đúng, thôn ác nhân, từ nay về sau không gọi là thôn Tiểu Kim nữa.”

Xe bò chở tấm bia đá đi ra khỏi đại lộ Nghênh An, bọn người Hàn Ất nghe xong lời bàn tán của mọi người thì mãn nguyện rời đi.

Sáu người đội cái nắng gắt đi suốt quãng đường về nhà, Đan Tuệ vừa về đến nhà đã nôn thốc nôn tháo.

“Ái chà! Quên mất, Khúc muội tử bị nắng ở pháp trường làm cho trúng nắng rồi. Ta thấy muội ấy ăn tôm lạnh uống trà xong lại thấy tinh thần nên quên khuấy mất chuyện này.” Quách Phi Yến dưới ánh nhìn của Hàn Ất có chút lúng túng, nàng ta huých Khúc Đinh Khánh một cái: “Chàng mau đi lên thị trấn một chuyến, mời đại phu về đây.”

“Không cần mời đại phu đâu, ta thấy khỏe hơn rồi.” Đan Tuệ ngăn cản, “Nôn ra được là thấy đỡ nhiều, chắc là do ăn đồ lạnh nhiều quá, dạ dày chịu không nổi.”

“Dạ dày có vấn đề thì càng phải gặp đại phu.” Quách Phi Yến nói.

“Ta cũng biết chút y thuật mà, không sao đâu.” Đan Tuệ mệt rồi, nàng muốn tắm rửa thay quần áo rồi về phòng ngủ một giấc, không muốn lăn lộn thêm nữa.

“Muội còn biết y thuật sao? Thật hay giả vậy?” Quách Phi Yến không biết phải nói gì nữa, Đan Tuệ biết chữ nghĩa, lại giỏi tính toán, có thể làm phu tử đã đành, nàng còn hiểu cả luật pháp và y thuật.

“Muội còn biết cái gì nữa không? Nói một lần cho hết đi, đừng có kích động ta thêm nữa.” Nàng ta bất đắc dĩ nói.

Đan Tuệ suy nghĩ một chút rồi bảo: “Hết rồi, chỉ có bấy nhiêu thôi.”

“Nàng ấy còn biết các huyệt đạo trên người, biết một vài chiêu thức đánh ngất người nữa.” Hàn Ất bổ sung, “Đúng rồi, nàng ấy còn biết giương buồm lái thuyền.”

Quách Phi Yến xua tay: “Ta về đây, không nghe nổi nữa rồi.”

“Tiểu tử.” Khúc Đinh Khánh vỗ vai Hàn Ất một cái, “Tiểu tử đệ vận khí tốt thật đấy, hời to rồi.”

Hàn Ất liếc nhìn Đan Tuệ một cái, hắn khẽ cười.

“Đi đây.” Đại Hồ Tử uể oải nói một câu, nắng quá, hắn ta phải về ngủ một giấc, ngủ cho tới khi mặt trời lặn mới ra khỏi cửa.

Chờ mọi người đi hết, Hàn Ất hỏi: “Thật sự không sao chứ? Lúc trước không khỏe sao không nói? Chúng ta có thể đến nhà Hồng Anh tẩu nghỉ ngơi nửa ngày, đợi mặt trời lặn mới về.”

“Đi được nửa đường mới thấy khó chịu, giờ thì đỡ rồi. Chàng đi đun nước đi, ta tắm rửa một cái, ngủ một lát chắc là sẽ khỏi.” Đan Tuệ mệt mỏi lắm rồi, nàng không muốn nói chuyện nữa, ra hiệu cho hắn đừng có lải nhải.

Hàn Ất chỉ đành nghe theo nàng, lúc đun nước tắm, hắn khuấy một bát trứng hấp. Chờ Đan Tuệ tắm xong đi ra, hắn bưng lại một bát canh hoa trứng rong biển tôm nõn còn ấm nóng.

Đan Tuệ vừa ngửi thấy mùi tanh của trứng đã thấy khó chịu: “Mau bưng đi đi, tanh chết đi được, ta thấy khó chịu quá.”

Hàn Ất nhìn nàng một cái, thấy nàng lại muốn nôn, hắn vội vàng bưng bát chạy ra ngoài. Đến khi hắn quay lại phòng, Đan Tuệ đã nằm trên giường ngủ say, gọi thế nào cũng không tỉnh. Hắn đi ra sảnh bưng bát lên ngửi thử, tanh chỗ nào đâu chứ? Hắn nếm một ngụm, sau đó uống sạch cả bát.

Mặt trời lặn, gió mát từ biển thổi tan cái nóng còn sót lại của ánh mặt trời, trời dịu mát hẳn đi, Đan Tuệ cũng tỉnh ngủ, nàng vừa tỉnh đã kêu đói.

Bữa tối vẫn chưa xong, Hàn Ất mang đến ít tôm khô do Văn cô bà phơi: “Ngửi thử xem, cái này có tanh không?”

“Thơm lắm.” Đan Tuệ ngửi thấy mùi thì ứa nước miếng.

“Vậy thì ăn đi.” Hàn Ất ngồi xuống bên cạnh nàng, “Ăn xong bữa tối nếu vẫn còn khó chịu, chúng ta lên trấn tìm đại phu.”

Đan Tuệ định nói không sao, nhưng thấy vẻ mặt kiên trì của hắn, bèn chiều theo ý hắn. Nhưng khi ăn đến con tôm thứ hai, nàng chợt khựng lại.

“Sao vậy? Lại muốn nôn à?” Hàn Ất vẫn luôn để ý đến động tĩnh của nàng.

“Hôm nay là ngày bao nhiêu tháng sáu?”

“Ngày hai mươi ba tháng sáu.”

Trên mặt Đan Tuệ hiện lên nụ cười, nàng nhìn hắn, giọng nói nhẹ nhàng: “Bận rộn quá nên quên mất, tháng này ta chưa thấy nguyệt sự, đã chậm mười ngày rồi.”

Hàn Ất ngơ ngác.

“Hàn đại hiệp, có lẽ chàng sắp được làm phụ thân rồi đó.” Đan Tuệ phấn khởi thông báo, nàng sắp được đón chào đứa con được sinh ra cùng nam nhân mà nàng yêu mến.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »