Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 171

❊ ❊ ❊

“Cái gì? Ta cũng phải đi sao?” Đan Tuệ kinh hãi thốt lên, nàng không thể tin nổi mà nói: “Ta đi làm gì chứ? Ta vốn chẳng biết võ công, cũng không dám cầm đao chém người, lại càng không biết nấu nướng. Ta cùng các chàng đi Triều Châu làm chi? Nếu ta đi rồi, Yến Bình biết tính sao? Ai chăm sóc con bé? Nó vẫn còn đang bú mớm mà.”

“Nàng đi rồi thì để Phi Nhạn chăm sóc nó, sẵn tiện cho nó cai sữa luôn, ta nghe nói nữ nhi nhà Tôn đại ca đã cai sữa rồi, con bé đó lớn hơn Yến Bình có một tháng thôi, Yến Bình cũng đến lúc cai sữa được rồi.” Hàn Ất nắm lấy tay Đan Tuệ, cố gắng trấn an cảm xúc của nàng, hắn giải thích: “Nàng trí nhớ tốt, lại hiểu được một ít phương ngôn bên ngoài huyện Triều An, thuận tiện cho việc giao tiếp với hương dân bản địa, có thể giúp bọn ta thuyết phục họ cầm đao đứng lên phản kháng.”

“Nhưng mà…” Đan Tuệ vẫn không cam lòng, nàng có chút khó xử nói: “Quá nguy hiểm, ta sợ lắm, ta vốn trói gà còn không chặt, lúc chạy trốn cũng chẳng nhanh nhẹn gì.”

“Ta sẽ bảo vệ nàng, ta sắp xếp Ngụy Đinh đi theo nàng, đệ ấy chỉ có duy nhất một nhiệm vụ là bảo vệ nàng.” Hàn Ất buông tay nàng ra, đặt tay lên vai, nhìn thẳng vào mắt nàng mà nói: “Đan Tuệ, đây là nỗ lực cuối cùng của chúng ta, vô cùng hệ trọng. Có nàng ở đó, bọn ta có lẽ sẽ bớt đi nhiều thương vong.”

Đan Tuệ thầm nghĩ mình làm gì có bản lĩnh lớn đến thế, nhưng lời đã nói đến nước này, nàng không thể không đồng ý.

“Được rồi, hy vọng ta có thể giúp được gì đó.” Nàng thấp thỏm nói, dứt lời lại bất an dặn dò thêm: “Nếu ta có mệnh hệ gì, chàng nhất định phải nuôi nấng con của chúng ta nên người. Còn nữa, chàng không được cưới nữa.”

Hàn Ất ôm nàng vào lòng, thề thốt đảm bảo: “Nhất định không để nàng gặp chuyện gì đâu.”

“Chàng phải hứa với ta trước đã.”

Hàn Ất không muốn nghĩ đến khả năng đó, nhưng dưới sự thúc giục liên hồi của Đan Tuệ, hắn đành mở miệng cam đoan: “Nếu ta để nàng xảy ra chuyện, sau khi nuôi dạy Yến Bình khôn lớn, ta sẽ đi theo bầu bạn với nàng.”

Đan Tuệ nghe vậy, chẳng biết nên nói gì thêm.

Hàn Ất còn có việc cần sắp xếp, hắn vỗ vai Đan Tuệ bảo nàng thu dọn đồ đạc, rồi quay người rời đi.

Đan Tuệ đi tìm Phi Nhạn, Phi Nhạn đang bế Yến Bình xem chim dưới gốc cây, nghe thấy tiếng bước chân liền ngoái đầu nhìn, rồi lập tức xoay người lại: “Yến nhi, xem ai đến này.”

“Đang xem chim à.” Đan Tuệ đón lấy đứa trẻ ôm vào lòng, Yến Bình tiếp tục ngước đầu nhìn chim, Đan Tuệ nói với Phi Nhạn: “Muội muội, nhị ca của muội muốn ta cùng họ đến Triều Châu trước một bước. Ta không thể mang Yến Bình theo, chỉ đành phó thác con bé cho muội, muội hãy cùng con bé ở lại trong trại. Đợi Triều Châu bình định xong, ta và nhị ca sẽ đến đón hai cô chất.”

“Được, cứ giao cho ta. Nhị tẩu, tẩu đã tin tưởng ta thì ta cũng xin đem mạng mình ra bảo vệ chất nữ, chỉ cần ta còn sống, con bé chắc chắn sẽ bình an.” Phi Nhạn khẳng định chắc nịch.

Đan Tuệ gượng cười, nàng nói với Phi Nhạn mà cũng như tự trấn an mình: “Định An Trại rất an toàn, mọi người ở đây sẽ không sao đâu.”

“Tẩu nói đúng lắm.” Phi Nhạn thuận theo lời nàng.

Sau khi gửi gắm con cho Phi Nhạn, Đan Tuệ lại đi nhờ vả Lý Lê và Quách Phi Yến để mắt trông nom đứa nhỏ thêm một chút.

“Muội cũng định theo đám nam nhân về Triều Châu giết Hồ lỗ? Muội không biết võ công, đi làm gì cơ chứ?” Lý Lê lo lắng hỏi.

“Ta hiểu chút phương ngôn của ba huyện khác ở Triều Châu, việc thuyết phục hương dân địa phương hợp lực vây giết Hồ lỗ có thể góp chút sức lực.” Trước mặt người ngoài, Đan Tuệ tuyệt nhiên không lộ ra vẻ miễn cưỡng, nàng tỏ vẻ anh dũng nói: “Biết đâu có ta góp sức, thuyết phục được hương dân cầm đao phản kháng, bọn ta nội ứng ngoại hợp, quân ta sẽ bớt đi nhiều người ngã xuống.”

Lời này truyền ra ngoài, hương dân Triều Châu và người trong trại không ai là không khen ngợi nàng anh dũng đại nghĩa.

Chịu ảnh hưởng từ nàng, còn có thêm hơn hai mươi nữ tử có lòng đại nghĩa muốn đi theo đại quân về Triều Châu, bọn họ muốn giống như Đan Tuệ, đứng ra thuyết phục thân tộc và đồng hương đứng lên giết địch.

Tin tức truyền đến tai Hàn Ất, Đỗ Giáp đang ngồi cùng hắn đắc ý lên tiếng: “Đề nghị của ta không sai chứ? Danh tiếng và sức ảnh hưởng của Khúc phu tử trong lòng người Triều Châu không thể xem thường, chẳng phải đã có niềm vui bất ngờ này sao.”

Hàn Ất liếc hắn ta một cái, không đáp lời đó mà tiếp tục nói với Mã huyện quan: “Lão xem, đến những nữ nhân tay không tấc sắt còn muốn góp sức, lão là quan phụ mẫu, cứ trốn trốn tránh tránh thế này thì còn mặt mũi nào nữa.”

Mã huyện quan cúi đầu không đáp lời.

“Lão yên tâm, ta có thể bảo đảm an toàn cho lão, dợi chuyện Triều Châu bình định xong, ta sẽ lại đưa lão về Định An Trại.” Hàn Ất một lần nữa cam đoan, giải thích thêm: “Nếu không phải vì vết tích luyện võ trên người ta không thể che giấu được, ta đã chẳng đến cầu cạnh lão, tự mình đứng ra cho xong.”

Mãi lâu sau, Mã huyện quan thở dài một tiếng, cực kỳ miễn cưỡng nói: “Muốn tìm một kẻ trông có vẻ không chút đe dọa để đứng ra đối phó Hồ lỗ, các ngươi ùy tiện tìm lão già nào giả mạo là được, hà tất phải làm phiền ta. Ta chỉ muốn sống những ngày tháng yên ổn bình an.”

“Nói nhảm, nếu tìm được người như thế thì bọn ta còn đến đây tốn nước miếng với lão làm gì? Lão tưởng Hồ lỗ đều là lũ ngu ngốc sao? Một lão già từng làm Huyện lệnh với một lão nông giả dạng Huyện lệnh có thể giống nhau được hả?” Đỗ Giáp rút đao đặt lên gối, đứng ra đóng vai kẻ ác buông lời đe dọa: “Nói lời hay ý đẹp mà lão vẫn không biết điều, đã muốn uống rượu phạt thì hôm nay không đi cũng phải đi. Lão cứ an phận làm theo lời bọn ta dặn, bọn ta bảo đảm lão sẽ được về Định An Trại dưỡng lão.”

“Các ngươi đã sớm định đoạt cả rồi, còn tìm ta nói làm gì nữa.” Mã huyện quan đã nhìn thấu, sự phản kháng của lão ta là vô ích.

Đỗ Giáp thu đao lại, nhìn chòng chọc Mã huyện quan một lượt rồi nói: “Khí sắc của lão tốt quá rồi, một vị Huyện lệnh dẫn hương dân chạy nạn không thể có bộ dạng này được. Những ngày tới, mỗi ngày lão chỉ được ăn một bữa, mà phải là cháo loãng. Bất kể có gầy đi nhanh được hay không, trước tiên cứ hành hạ bản thân cho tiều tụy một chút. Quần áo và giày tất sau khi xuất phát không được giặt giũ thay đổi, chỗ nào rách hay sờn thì vá chằng vá đắp vào, tóc tai cũng không được bôi dầu, đổi cái khăn trùm đầu cũ kỹ đi.”

“Những thứ này ta tự biết, không cần ngươi phải dặn.” Mã huyện quan cực kỳ khó chịu đáp, “Ta biết phải làm thế nào, không cần ngươi dạy.”

Đỗ Giáp không quan tâm đến thái độ của lão ta, mục đích đạt được là tốt rồi.

Rời khỏi phòng Mã huyện quan, Hàn Ất cùng Đỗ Giáp đi xuống lầu, giữa tiếng mài đao vang lên liên hồi xung quanh, hắn cất tiếng hỏi: “Đợi chuyện Triều Châu bình định xong, huynh không đi nữa chứ?”

“Ta còn phải từ đường biển đi ngược lên phía Bắc.”

“Cũng là đi Thượng Kinh cứu Văn đại nhân sao?”

Đỗ Giáp ngập ngừng, mơ hồ đáp: “Tùy tình hình đã.”

“Cục diện đã không thể xoay chuyển nổi nữa, huynh đừng có đến lúc cuối cùng lại bỏ mạng đấy. Sớm quay về đi, bọn ta ở Triều Châu đợi huynh.” Hàn Ất dặn dò.

Đỗ Giáp không đưa ra câu trả lời chắc chắn, hắn ta cũng không rõ quay về Triều Châu thì có thể làm gì? Làm một võ sư sao? Hắn ta có chịu nổi những ngày tháng bình lặng đó không?

“Đến lúc đó hãy hay, ta sẽ gửi tin cho đệ.” Đỗ Giáp nói.

Hàn Ất thầm nghĩ đúng là một gã cứng đầu, xem ra chưa đâm đầu vào tường đến mức tàn phế thì hắn ta sẽ không quay đầu đâu, chỉ khi nào không động đậy nổi nữa, trái tim mới ngừng xao động.

“Bao năm qua huynh không gặp được nữ nhân nào khiến huynh muốn dừng chân à? Giống như ta, sinh một đứa con cũng tốt mà.” Hàn Ất hỏi.

Ánh mắt Đỗ Giáp chợt lóe, hắn ta khẳng định chắc nịch: “Ta không có lòng dạ nghĩ đến chuyện đó.”

Hàn Ất vỗ vai hắn ta, khuyên nhủ: “Tính kế lâu dài một chút đi, những ngày tháng bất ổn phía trước ít nhất còn hai ba mươi năm nữa, huynh đừng vội phung phí cái mạng của mình.”

Đỗ Giáp ghét bỏ hất tay hắn ra: “Đệ cứ lo tốt cho gia đình mình đi, bớt lo chuyện của ta lại.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »