Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 112

❊ ❊ ❊

Bóng râm dưới mái hiên quán ăn dài thêm một tấc lại một tấc, hạt bàn tính cuối cùng vang lên một tiếng “cạch”, Đan Tuệ đứng dậy nhấc tay hạ vài chữ ở góc dưới bên phải, sau đó gác cán bút lông lên nghiên mực.

“Tính xong rồi, đây là sổ sách sáu tháng năm nay.” Đan Tuệ nhường chỗ, “Văn tỷ tỷ, tỷ lại đây, ta chỉ cho tỷ cách xem, hàng ngang là tháng, từ tháng một đến tháng mười hai, cuối cùng là tổng hợp. Hàng dọc là các loại rau và rượu tỷ mua vào, số tiền tương ứng ngang dọc là tổng chi phí mua một loại rau nào đó mỗi tháng…”

Đan Tuệ giảng giải chi tiết, đến cuối cùng, nàng chỉ vào cột ngoài cùng bên phải và hàng dưới cùng, nói: “Đây là số tiền tổng cộng, cột bên phải này là tổng số tiền mua một món đồ trong sáu tháng, hàng dưới cùng này là tổng chi tiêu của từng tháng đơn lẻ.”

Còn về sổ sách thu vào, chưởng quầy nương tử không lấy ra, Đan Tuệ cũng không nhắc tới.

Chưởng quầy chen vào, ông ta nhìn bên trái rồi nhìn bên phải, đón lấy tờ giấy thơm mùi mực như nâng niu trân bảo.

“Cách ghi này hay đấy, một tờ giấy đã liệt kê hết những gì ta muốn xem rồi. Nữ, Khúc phu tử, cuối năm nếu ngươi rảnh rỗi có thể nhận mối làm ăn này không, giúp bọn ta chỉnh lý sổ sách, một cuốn sổ ba trăm văn.” Chưởng quầy nhiệt tình nói.

“Dạy người ta con cá không bằng dạy cách câu cá, Văn tỷ tỷ nếu có thời gian có thể tới chỗ ta học toán thuật, tỷ ấy có nền tảng biết chữ, tới luyện chữ thêm cũng tốt, một ngày học một canh giờ rưỡi, một tháng cũng chỉ nửa quan tiền thôi.” Đan Tuệ nắm lấy tay chưởng quầy nương tử, chân thành khuyên nhủ: “Nếu tỷ học được rồi, không chỉ có thể làm sổ thu chi năm, mà còn có thể ghi chép sự thay đổi của giá rau, tích lũy từng năm một, mười năm hai mươi năm sau, sự thay đổi của giá cả nhìn qua là rõ mười mươi.”

Chưởng quầy và chưởng quầy nương tử nghe xong, hai người đều động tâm trước đề nghị của nàng, tự mình đi học một năm cũng chỉ mất sáu quan tiền, so với mời Đan Tuệ làm sổ sách thì có lời hơn nhiều, chỉ là phải chịu khổ chút thôi. Chưởng quầy nương tử tặc lưỡi, khổ sở nói: “Ta cứ nghe mấy thứ này là buồn ngủ à, vả lại ta cũng không có thời gian, ta phải trông tiệm.”

“Trong tiệm có ta để mắt, cùng lắm còn có tiểu nhị, đâu cần bà cứ phải trông suốt, vả lại cũng chỉ có một canh giờ rưỡi, bà đi sau bữa trưa, về trước bữa tối, vừa hay kịp lúc.” Chưởng quầy khuyên.

“Vậy thì ông đi mà học.” Chưởng quầy nương tử lườm một cái.

Đan Tuệ lên tiếng giảng hòa: “Không đi học cũng không sao, tầm hai ba tháng nữa, ta ước tính có thể dạy ra được ba phòng thu chi xuất sắc, đến lúc đó hai người thuê họ, vừa giải quyết được vấn đề của hai người, họ cũng có kế sinh nhai.”

“Hai ba tháng mà đã học thành tài sao?” Chưởng quầy nương tử hỏi.

“Mấy nàng ấy là ngoại trừ ăn cơm ngủ nghỉ, thời gian còn lại đều học với ta, sáng gảy bàn tính, chiều theo ta nhận chữ luyện chữ.” Đan Tuệ khiêm tốn nhắc khéo.

Chưởng quầy nương tử tính toán một chút, bà ta đoán mình ít nhất cũng phải đi học một năm.

“Ta sang tiệm lương thực đối diện xem thử.” Đan Tuệ cầm bàn tính đi ra ngoài.

Hàn Ất lập tức hiểu ra mục đích của nàng, lúc bước qua cửa, hắn không để lộ sắc mặt mà nói: “Tư thục chỉ có thể bày mười tám bộ bàn ghế, nhà xây vẫn hơi nhỏ rồi.”

Mười tám bộ bàn ghế có nghĩa là chỉ có thể nhận mười tám học trò, chưởng quầy nương tử và chưởng quầy nhìn nhau, bà ta đợi khoảng một nén nhang, ước chừng Đan Tuệ ở tiệm lương thực đã bắt đầu gảy bàn tính, bà ta liền mang theo nửa quan tiền sang đó nói: “Khúc phu tử, ta nộp trước tiền học phí một tháng, tư thục nhập học nhớ để cho ta một chỗ nhé.”

Đan Tuệ ngẩng đầu nhìn bà ta, thấy rõ ý cười trong mắt chưởng quầy nương tử, nàng liền biết mục đích chuyến đi này của mình đã bị nhìn thấu.

Lúc từ tiệm lương thực đi ra, tay Hàn Ất xách theo hai xâu nửa quan tiền, chưởng quầy tiệm lương thực đã đặt trước một suất nhập học cho phòng thu chi nhà mình.

Đan Tuệ ở trên trấn đến tận trời tối, một con phố vẫn chưa đi hết, ngày hôm sau nàng lại đi nửa ngày, thành công thu nhận được hai mươi tám học trò. Trong đó có mười hai người là nữ nhi hoặc muội muội còn nhỏ của các chưởng quầy, mười hai người này sẽ cùng đám Tiểu Nga đi học ở tư thục vào buổi sáng, lớp của các phụ nhân được xếp vào buổi chiều.

Chiều ngày hai mươi sáu tháng Năm, Hồng Anh tẩu xách một cái bọc cười ha ha tìm đến tận cửa gọi Đan Tuệ đi: “Một đứa muội tử của ta sắp gả đi, nhưng mấy ngày trước ra biển đi dạo, sóng cuốn muội ấy vào bãi đá ngầm, trên người bị rạch máu me đầm đìa, đầy vết thương, không mặc được áo, tự nhiên cũng không cách nào thử áo cưới. Ta nhớ ra muội với muội ấy dáng người gần như nhau, đều là khung xương nhỏ, người thanh mảnh, chiều cao cũng tương đương, muội giúp ta thử thay muội ấy, rồi cho chút ý kiến, muội là người từng ở đại gia tộc, mắt nhìn tốt.”

Lý Lê cũng ở đó, nàng ta lên tiếng nói: “Nhà ta không có ai, lại yên tĩnh, hai người sang nhà ta mà thử.”

Đan Tuệ chưa kịp nói gì đã bị kéo đi mất.

Hai người vừa đi, Quách Phi Yến và Lý Lê lập tức bận rộn lên, vải đỏ lụa đỏ giấu trong phòng Vương Tĩnh được đem ra, cái thì treo, cái thì quấn.

Lúc mặt trời chếch bóng về tây, tiểu nhị của quán ăn Văn gia khiêng những chiếc bàn phủ vải đỏ ra khỏi cửa, đi thẳng về hướng đông.

“Đây là làm gì thế?” Người qua đường hỏi.

“Tiệc rượu Hàn quán chủ đặt, nhà hắn có hỷ sự.” Tiểu nhị mặt mày rạng rỡ nói.

“Hỷ sự gì vậy?”

“Hàn quán chủ và Khúc phu tử tổ chức bù tiền cưới, Hàn quán chủ trước kia cứ đi khắp nơi hành hiệp trượng nghĩa, nơi ở không cố định, không kịp tổ chức hôn lễ, hôm nay làm bù.” Chưởng quầy nương tử quán ăn chạy tới giải thích.

Mặt trời lặn ráng chiều lên, đã là hoàng hôn, Đan Tuệ mặc bộ váy cưới đỏ rực được Hồng Anh tẩu ấn ngồi trên giường của Lý Lê, tim nàng đập cực nhanh, đến lúc này nếu nàng còn chưa nhận ra điều gì thì đúng là kẻ ngốc.

“Tân nương tử đã trang điểm xong chưa?” Quách Phi Yến hân hoan hét lớn, “Tân lang quan tới đón tân nương rồi đây!”

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhanh chóng tiến lại gần, Đan Tuệ căng thẳng siết chặt nắm tay.

“Bình An, đứng lại, có phải ngươi cưới vợ đâu mà đẩy cửa làm gì?” Lưu Hoàn Nương lớn tiếng quát.

Sau một hồi đùn đẩy, một bàn tay lớn nắm lấy khung cửa khẽ đẩy ra, Đan Tuệ trông thấy một nam nhân thân vận áo đỏ, tóc búi cao. Dải buộc tóc màu đỏ trên đầu hắn trông rất quen mắt, chính là dải băng mà nàng đã dùng vải thừa lúc may áo để khâu cho hắn khi hai người chạy khỏi thành Bình Giang, rồi dừng chân ở ngôi làng trống không năm đó.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang