Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3975 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

*Lễ băng nhạc hoại: lế nhạc giáo hóa hư hỏng, đạo đức quy củ, kỉ cương xã hội đổ nát.

Hàn Ất bê chậu than lên lầu, dọc đường đi không ngớt người hỏi thăm Khúc phu tử sinh trai hay gái. Mấy tháng nay, Đan Tuệ đã học được tiếng Hẹ từ tức phụ của Lưu trại chủ, ngược lại còn dạy người Hẹ và người Triều Châu nói quan thoại, đến nay, người dân hai vùng phần lớn đã hiểu được ý nhau, danh tiếng của vị phu tử như nàng cũng theo đó mà truyền xa.

“Là một bé gái… Trông giống ai ư? Ta cũng chẳng nhìn ra, vẫn còn là một cục nhăn nheo, chưa thấy rõ giống ai cả…”

Đi đến lầu bốn, Hàn Ất chặn những người đang định đi theo lên thăm hỏi, nói: “Đan Tuệ thân thể còn yếu, đại phu dặn nàng ấy không được hao tâm tổn trí, đợi nàng ấy ở cữ xong, các ngươi hãy đến thăm.”

“Hàn huynh đệ, mau lại đây, ta nghe thấy tiếng đứa nhỏ khóc rồi.” Lý Lê lên tiếng giải vây giúp hắn.

Hàn Ất bê chậu than rảo bước đi tới, vào cửa thấy Quách Phi Yến và Lưu Hoàn Nương đều ở đó, Đan Tuệ cũng đã tỉnh, đang nghiêng mình nhìn Lưu Hoàn Nương thay tã cho Yến Bình.

“Nha đầu nhà ngươi giọng lớn thật đấy.” Quách Phi Yến đứng bên cạnh nói.

“Điểm này giống ta.” Hàn Ất tiếp lời.

Quách Phi Yến cười một tiếng: “Đúng là giống người làm phụ thân rồi, lão Khúc cũng vậy, An Ca gan dạ thì chàng ấy bảo giống chàng ấy, An Âm chân tay linh hoạt chàng ấy cũng bảo giống chàng ấy, cái tốt đều theo cánh nam nhân các người cả.”

Đan Tuệ cười liếc Hàn Ất một cái, Hàn Ất hơi lúng túng, hắn giải thích: “Ta nào phải tranh công, Đan Tuệ giọng thanh nhẹ, tẩu đã bao giờ thấy nàng ấy oang oang bao giờ chưa? Yến Bình giọng vang thế kia, chẳng phải là theo ta sao.”

“Bọn ta thật sự đã thấy rồi đấy, năm ngoái ở huyện Triều An, lúc từ tòa nhà Vương gia đi ra, giọng Đan Tuệ cũng không nhỏ đâu.” Lý Lê chen lời, “Đứa nhỏ giọng trong là nhờ trong bụng mẫu thân được dưỡng tốt, Đan Tuệ nhìn người gầy yếu nhưng nền tảng không tệ, mẫu cường con khỏe.”

Cơn tức đang nghẹn trong lòng Đan Tuệ tan đi, nàng cứ ngỡ họ lại sắp nói mấy lời như “đất tốt giống tốt” gì đó.

Hàn Ất lĩnh hội được ý của Lý Lê, liền đổi giọng: “Đúng vậy, Yến Bình kháu khỉnh thế này đều là công lao của Đan Tuệ.”

Lý Lê đắc ý gật đầu.

Lưu Hoàn Nương đưa đứa nhỏ đang rúc vào lòng mình cho Đan Tuệ, hỏi: “Muội có sữa chưa? Đứa nhỏ đói rồi. Nếu vẫn chưa có, để ta cho bú tạm một hai bữa.”

Đan Tuệ nhìn Hàn Ất một cái, bảo: “Chàng ra ngoài trước đi.”

Hàn Ất sờ mũi, cúi đầu rảo bước rời đi.

Đan Tuệ bấy giờ mới nói: “Ngực trướng lắm, ta cũng không biết đã có sữa chưa.”

“Để ta xem cho.” Lưu Hoàn Nương đi tới cạnh giường ngồi xuống, dìu Đan Tuệ ngồi dậy nói: “Lần đầu ta sinh Bình An cũng chẳng biết cho bú thế nào, bế kiểu gì cũng thấy không thuận… Có sữa rồi, muội bế đứa nhỏ thế này này.”

Dưới sự chỉ dẫn của ba vị tẩu tử, Đan Tuệ hoàn thành lần nuôi con bằng sữa đầu tiên trong đời, trời lạnh giá mà nàng căng thẳng đến mức mồ hôi vã ra đầy trán.

Đợi Đan Tuệ nằm xuống, đám người Quách Phi Yến rời đi, Hàn Ất vẫn đợi bên ngoài, hắn đa tạ họ rồi mới đẩy cửa bước vào.

“Đứa nhỏ ngủ rồi sao?” Hắn nhỏ giọng hỏi.

Đan Tuệ bảo hắn tự lại mà xem, Hàn Ất kéo ghế ngồi cạnh giường, lại gần ngửi thấy mùi sữa thoang thoảng, hắn nhìn nàng một cái.

“Mệt quá.” Không có người ngoài, Đan Tuệ mới bộc lộ cảm xúc thật, nàng liếc nhìn dưới chăn, nhỏ giọng nói: “Cũng đau nữa, đau đến mức ta không ngủ được.”

“Ta đi tìm Cô đại phu hỏi xem có thể bốc cho nàng vài thang thuốc uống không?” Hàn Ất lo lắng.

“Thôi bỏ đi, ta đã hỏi Lưu tẩu tử rồi, nếu ta uống thuốc thì không thể cho con bú. Tẩu ấy bảo cố chịu năm sáu ngày là sẽ bớt đau thôi.” Đan Tuệ lắc đầu, “Ta gắng thêm mấy ngày nữa vậy.”

Hàn Ất suy nghĩ một lát, hắn xuống lầu xách một thùng nước nóng lên, tự dọn dẹp sạch sẽ rồi cởi áo ngoài ngồi vào trong chăn, để Đan Tuệ gối đầu lên chân mình. Hắn cầm chiếc lược sừng bò chải tóc cho nàng, trước đây hắn vô tình phát hiện ra mỗi khi hắn chải đầu, nàng lại thấy dễ chịu mà muốn đi ngủ.

Nam nhân thân nhiệt cao, có hắn ở trong chăn ủ ấm, thân thể đang phát lạnh của Đan Tuệ dần có hơi ấm, nàng nghe tiếng răng lược lướt qua làn tóc sột soạt, mí mắt nặng trĩu dần sụp xuống.

Hàn Ất nghe thấy nhịp thở của nàng đã bình ổn nhưng động tác vẫn không dừng lại, tay cầm lược sừng bò từng nhịp từng nhịp xuyên qua làn tóc đen dài, đợi đến khi nàng ngủ say hẳn, hắn mới đặt lược xuống, dùng đầu ngón tay day nhẹ da đầu cho nàng.

Cửa khép hờ, người ngoài vừa đẩy đã mở, Phi Nhạn thò đầu vào.

“Có chuyện gì sao?” Hàn Ất nén giọng hỏi.

“Ta sợ huynh đóng chặt cửa nên lên xem thử.” Phi Nhạn cũng hạ thấp giọng nói, nàng ta bước vào hỏi: “Chất nữ của ta đã bú chưa? Ồ, bú rồi. Ta bế ra ngoài cho Ngũ thúc con bé xem một chút, xem xong đệ ấy về ngay.”

Hàn Ất gật đầu.

Ngụy Đinh đang đợi bên ngoài, Phi Nhạn bế đứa nhỏ ra, hắn ta vọt tới như bay, rướn đầu nhìn đứa bé gái đang nhắm mắt ngủ.

“Ơ! Con bé còn đang mút môi kìa.” Hắn ta kinh ngạc.

“Đang mơ được bú sữa đấy.” Phi Nhạn bảo hắn ta, “Ngày mốt là lễ tắm ba ngày, ngày mốt đệ hãy lại đây.”

Ngụy Đinh gật đầu: “Ta biết rồi, ta đã hỏi thăm các trưởng bối trong trại, đại chất nữ của đệ làm lễ tắm ba ngày, người làm Ngũ thúc như ta còn phải tặng lễ nữa.” Nói xong, hắn ta lôi từ trong ngực ra một đôi vòng tay bạc, như dâng bảo vật mà nói: “Tỷ xem, ta đã chuẩn bị sẵn rồi.”

“Đẹp lắm.” Phi Nhạn gật đầu.

“Tỷ chuẩn bị chưa? Hay là chia cho tỷ một cái?” Ngụy Đinh đưa qua một chiếc.

Phi Nhạn quay người không nhận: “Ta cũng chuẩn bị rồi, là hai bộ quần áo nhỏ, ở trong rương trong phòng ta, lúc ta đến thì mang qua đây.”

Ngụy Đinh liếc mắt nhìn vào trong phòng, hừ một tiếng kỳ quái rồi nói: “Biết rồi, ta đi đây.”

Phi Nhạn cảm thấy thật khó hiểu: “Ta có đuổi đệ đâu, ăn cơm xong hãy đi.”

Ngụy Đinh chỉ tay vào trong cửa, xoay người bỏ đi luôn.

Sau cánh cửa, Hàn Ất vội vàng kiễng chân rời đi. Phi Nhạn đẩy cửa vào thấy hắn đang cầm tã bẩn đứng cạnh bàn đặt lược, nàng ta lại liếc nhìn sau cửa nhưng chẳng thấy gì lạ, đành nén xuống sự hoài nghi vô cớ.

“Đêm qua muội cũng chẳng ngủ được mấy, không buồn ngủ sao? Muội cũng nằm xuống giường chợp mắt một lát đi. Ta đi tìm cho muội một gian phòng trống, tối nay muội dọn qua đó mà ở.” Hàn Ất thản nhiên nói.

“Ta đã nói với Lý Lê tẩu tử rồi, ta ngủ chỗ tẩu ấy, ba mẫu tử bọn họ ngủ chung một phòng.” Phi Nhạn đáp.

Hàn Ất xua tay, nếu ở lâu dài thì vẫn nên có một gian phòng riêng cho tự tại.

“Nhị tẩu của muội sợ lạnh, muội lên giường nằm với nàng ấy đi.” Hắn nói xong liền xách tã bẩn và thùng nước đi ra ngoài.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »