Nàng Thiếp Bỏ Trốn

Lượt đọc: 3890 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »
Chương 162

❊ ❊ ❊

Trong phòng, Đan Tuệ bế con ngồi xuống, nói: “Tối nay ta sẽ tra khảo nhị ca muội, ngày mai nói cho muội biết vì sao hai người họ đánh nhau.”

Phi Nhạn cười khẽ: “Nhị ca ta chịu nói sao?”

Đan Tuệ khẳng định gật đầu: “Chàng ấy không nói, ta sẽ để khuê nữ chàng ấy chịu đói.”

Phi Nhạn im lặng, chiêu này đúng là có thể chế ngự kẻ địch, nhưng nàng ta ngập ngừng bảo: “Thôi, đừng hỏi nữa, hai người bọn họ có thể hòa hảo là được rồi.”

Nàng ta sợ hỏi ra những lời sẽ khiến mình khó xử.

Đan Tuệ ngoài mặt đáp ứng, thực chất lại dự tính nếu có lời nào không lọt tai thì nàng sẽ không nói cho Phi Nhạn biết.

Đến giữa trưa, Văn cô bà và Văn nương tử đã chuẩn bị xong xuôi bàn cỗ, tiệc đầy tháng hôm nay là do Hàn Ất bỏ ra ba quan tiền mời Văn nương tử và đầu bếp trong quán ăn của nàng ta đến sửa soạn.

Lúc khai tiệc, Đan Tuệ thay bộ quần áo rực rỡ nhất, bế đứa nhỏ mặc áo bông đỏ quần bông đỏ xuống lầu, người qua kẻ lại đều ghé mắt nhìn đứa nhỏ, ai nấy đều xuýt xoa bảo đứa bé giống phụ thân như đúc từ một khuôn ra.

“Cái miệng vẫn là giống ta, tai cũng giống ta nữa.” Đan Tuệ nhấn mạnh với mọi người.

“Điều này thì đúng.” Văn nương tử đứng bên cạnh phụ họa, “Nhưng giống ngươi nhất là nước da, hai mẫu nữ đều trắng trẻo đến lóa mắt, Yến Bình còn trắng hơn một chút, nhìn rõ cả gân xanh dưới mí mắt.”

Hàn Ất đi tới, hắn đưa tay muốn bế con: “Để ta bế đi cho Lưu trại chủ xem, ông ấy vẫn chưa thấy nữ nhi của chúng ta.”

Đan Tuệ đưa đứa bé cho hắn, Yến Bình đã quen được hắn bế nên đổi người cũng không quấy khóc, đôi mắt đen láy cứ thế láo liên quan sát xung quanh.

“Nhị tẩu, lại đây dùng bữa thôi.” Phi Nhạn vẫy tay.

Đợi Hàn Ất khoe khoang xong, thấy Đan Tuệ đã bắt đầu ăn, hắn không đưa con lại cho nàng nữa mà tự mình một tay bế con, một tay cầm đũa gắp thức ăn.

Ngụy Đinh ngồi cạnh Hàn Ất, nhìn mà thèm thuồng, ánh mắt tha thiết nói: “Nhị ca, đại chất nữ của ta thật ngoan, con bé chẳng khóc nhè tí nào.”

Hàn Ất “ừ” một tiếng.

Ngụy Đinh: “Nhị ca, ta ăn no rồi, để ta bế đứa nhỏ cho.”

Hàn Ất không màng tới.

“Nhị ca, huynh cho ta bế một lát đi, ta không bế đi đâu đâu, ngay cạnh huynh thôi mà.” Ngụy Đinh lại năn nỉ.

“Hàn quán chủ, bọn ta kính ngươi một ly. Từ năm ngoái lúc lánh nạn sang đây cho đến tận hôm nay, vẫn luôn là ngươi lo liệu cho bọn ta, lão Kim ta xin kính ngươi một ly trước.” Kim xã trưởng đứng dậy nói.

Hàn Ất đặt đũa xuống cầm chén rượu, thấy Ngụy Đinh đưa tay vào lòng mình định bế đứa nhỏ, hắn liếc hắn ta một cái rồi giao đứa bé qua, dặn: “Bế cho chắc vào, làm ngã con bé là ta vặn đầu đệ đấy.”

Dứt lời, hắn nâng chén đứng dậy, năm vị xã trưởng khác thấy vậy cũng đứng lên theo, một người trong số đó thấy Mã huyện quan ngồi một mình có chút ngượng nghịu, liền lên tiếng: “Mã đại nhân, ngài không uống với bọn ta một ly sao?”

Mã huyện quan thuận thế nâng chén rượu, lão ta nhấp một ngụm rồi hít hà hai tiếng, nói: “Nhân cơ hội này, ta có chuyện muốn nói, năm nay ta đã năm mươi mốt, đã đến tuổi tri thiên mệnh, không còn tâm trí sức lực để quán xuyến việc huyện của huyện Triều An nữa. Có lẽ vài năm nữa cũng chẳng còn sức mà trèo đèo lội suối đi bộ về Triều An, cho nên ta quyết định từ nay về sau sẽ ở lại Định An Trại, không dời về Triều Châu nữa. Còn về chức Huyện lệnh trên người ta, nói câu đại bất kính thì triều đình danh nghĩa tồn tại thực chất đã vong, ta đây cái chức Huyện lệnh này cũng chẳng phải chính thống. Đã là ta cáo lão không cần triều đình đồng ý, thì vị Huyện lệnh tiếp theo cũng chẳng cần triều đình bổ nhiệm. Những việc Hàn Ất làm mọi người đều đã rõ mười mươi, trước là giết Vương Gia Cửu Bá trừ hại cho dân, sau dẫn dắt hơn một ngàn ba trăm hộ dân huyện Triều An đi lánh nạn, lại tự bỏ tiền túi mua lương thực cho chúng ta, hắn là người dám gánh vác trách nhiệm, trong lòng lại mang hai chữ công nghĩa, để hắn tiếp quản chức Huyện lệnh huyện Triều An, sáu vị đây không có ý kiến gì chứ?”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt những người ngồi đó mỗi người một vẻ, sáu vị xã trưởng thần sắc có chút khó coi, nhưng nghĩ kỹ lại, có Hàn Ất ở đây, vị trí này quả thực không đến lượt mình ngồi, họ tuy không cam lòng nhưng cũng coi như tâm phục khẩu phục, đều không đưa ra lời phản đối nào.

“Ta có ý kiến.” Lưu trại chủ sa sầm mặt lên tiếng, “Ta đã thương lượng với Hàn tiểu huynh đệ rồi, hắn sẽ ở lại Định An Trại của bọn ta chứ không về Triều Châu.”

Hàn Ất xua tay: “Lưu trại chủ, ta sẽ không ở lại Định An Trại đâu.”

“Hàn tiểu huynh đệ, ngươi đừng để bị lừa, cựu triều sắp mất, tân triều đã lập, Huyện lệnh của huyện Triều An tự có tân triều bổ nhiệm, ngươi ngồi không vững cái ghế đó đâu. Ở lại Định An Trại thì khác, vị trí Trại chủ này tám phần là của ngươi. Nếu ngươi chê làm Trại chủ toàn xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, ngươi cũng có thể làm thủ lĩnh đội vũ trang trong trại, cũng gọi là Trại chủ. Ngươi đừng coi thường trại dân của bọn ta, cứ nhìn Mục Quế Anh mà xem, vị nữ tướng ấy dẫn dắt trại dân Mục Kha Trại đánh thắng không biết bao nhiêu trận đấy.” Lưu trại chủ hết mực níu kéo.

Hàn Ất lại thấy xiêu lòng, hắn tiến thoái lưỡng nan, hận không thể phân thân làm hai.

“Bây giờ trời ấm lên rồi, bọn ta có thể giúp người Triều Châu xây lũy đất.” Lưu trại chủ bồi thêm.

Hàn Ất xua tay: “Không cần đâu, dân huyện Triều An tổ tiên mấy đời sống bằng nghề biển, đại đa số mọi người sẽ không ở lại Mai Châu lâu dài.”

Sáu vị xã trưởng cùng gật đầu, dân huyện Triều An không thạo cày cấy, ở lại đây sẽ không đủ ăn.

Hàn Ất đã nghĩ thông suốt, hắn nói với Lưu trại chủ: “Định An Trại nằm giữa núi non, trại dân sống bằng nghề nông, là những thảo dân hiền lành chất phác. Ngày sau cựu triều sụp đổ, mảnh đất này thuộc về tân triều, các người chỉ cần không chống đối tân triều, họ sẽ không làm khó các người, ta ở lại đây cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Nếu thực sự để ta luyện ra cho ông một đội tinh binh, ngược lại sẽ rước họa sát thân cho Định An Trại.”

Lưu trại chủ nghe vậy, cảm xúc cũng bình tĩnh lại đôi chút.

“Mà Triều Châu giáp biển, có cản, những năm loạn lạc thường có hải khấu lên bờ tác oai tác quái, ta ở Triều Châu sẽ có đất dụng võ hơn. Còn về chức Huyện lệnh, một khi Mã đại nhân đã nhường lại cho ta, ta sẽ không để kẻ khác cướp mất. Triều Châu là địa bàn của bọn ta, lại cách xa Thượng Kinh, quan lại bên ngoài đến mà có xảy ra chuyện gì thì tin tức cũng chẳng truyền đi xa được.” Hàn Ất tự tin nói.

Một bàn tay lặng lẽ đặt lên vai hắn, Hàn Ất giật mình quay đầu, đối diện với gương mặt Đan Tuệ, da mặt hắn giật giật, vội vàng nói chữa: “Ta không có nói là sẽ giết hắn, ta đưa hắn đến Định An Trại là hắn hết đường ra thôi.”

“Vậy sao?” Đan Tuệ cười mà như không cười, nhưng nàng tất nhiên sẽ không ngăn cản con đường thăng tiến của Hàn Ất, nàng lên tiếng: “Ta đến để bế con, chàng cứ thong thả mà trò chuyện.”

Đan Tuệ bế đứa nhỏ từ tay Ngụy Đinh, lúc này sắc mặt Hàn Ất mới trở lại bình thường.

“Nhị ca, huynh sợ vợ à?” Ngụy Đinh hỏi.

Hàn Ất lườm hắn ta một cái, những người khác đều bật cười thành tiếng, bầu không khí trầm mặc do việc “mưu tính sát quan” gây ra lúc nãy lập tức bị phá vỡ.

“Đa tạ Mã đại nhân đã coi trọng.” Hàn Ất nâng chén về phía Mã huyện quan.

Mã huyện quan uống cạn chén rượu này, lão ta thầm nghĩ thay vì bị kẻ có tâm âm thầm trừ khử, chi bằng mình tự biết điều mà dứt khoát thoái vị, lấy từ trong ngực áo ra quan ấn giao cho hắn: “Ta tại chức hơn mười năm, từ đầu đến cuối đều là một viên quan tầm thường, chẳng có thành tựu gì, cái đống hỗn độn này giao lại cho ngươi vậy.”

Hàn Ất vân vê quan ấn, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, mình lại có ngày làm quan. Hắn muốn nói vài lời cho ra dáng vẻ quan trường, nhưng nghĩ nát óc cũng chẳng ra được lời khiêm tốn nào có chút chữ nghĩa, lời đến cửa miệng lại chẳng thành câu, hắn chỉ đành gượng gạo gật đầu.

Tiệc tan, Hàn Ất ôm quan ấn lên lầu tìm Đan Tuệ: “Khúc phu tử? Khúc phu tử, khi nào tư thục của nàng mở lớp lại, ta cũng đến ủng hộ nàng, học vài lời của thánh hiền.”

Đan Tuệ nhận lấy quan ấn tung hứng một hồi, bảo: “Bổ nhiệm ta làm thầy kiện, ta sẽ nhận người học trò này, còn có thể dạy kèm riêng cho chàng nữa đấy.”

“Không thành vấn đề.” Hàn Ất sảng khoái đồng ý.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang