Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45574 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 196

❊ ❊ ❊

Thác Bạt Tam Nương đã đưa Đậu Kính trở về phủ đệ của hắn, còn Vi Huấn thì ôm lấy Bảo Châu, mỏi mệt trở về phòng ngủ.

Vì muốn sớm hoàn thành kế hoạch trả thù, nàng không đợi thân thể khỏi hẳn, đã như tiếng sấm vang chớp giật mà hành động, dốc hết sức thực hiện từng bước.

Ngày ấy ở phủ Kỳ Vương, nàng kiên cường kéo cung quá sức, làm tổn thương gân tay, đến giờ vẫn không thể nhấc nổi hai cánh tay.

Dây cung kéo sâu vào da thịt, suýt nữa đứt gân, khiến cho việc cử động thường ngày cũng trở nên khó khăn.

Đôi tay nàng run rẩy dữ dội, đến mức một chén trà cũng không thể giữ vững.

Khi đối mặt Đậu Kính, nàng đánh phấn đậm để che lớp da bong tróc. Tất cả đều do Vi Huấn kiên nhẫn tỉ mỉ dùng phấn trang điểm cho nàng. Đến cả lúc tẩy trang cũng phải nhờ hắn giúp.

Hắn lấy khăn vải thấm nước vo gạo, chậm rãi và cẩn thận lau từng lớp phấn trên mặt nàng.

Lớp da khô chết cùng với phấn bong ra từng mảng, để lộ lớp da non bên trong còn đỏ loang lổ máu.

Làn da từng trắng mịn giờ đã sần sùi, những vết sâu cạn không đều, như dấu tích của muôn ngàn vết dao âm thầm.

Vi Huấn đau lòng như dao cắt, nhưng vẫn nhẹ nhàng nói: “Đỡ hơn hôm qua rồi, da mới cũng sắp lành..”

Bảo Châu chỉ “Ừm” một tiếng thất thần, ánh mắt trống rỗng nhìn ra xa, thần trí như đã bay đi chốn không ai với tới được.

Trước đây, nàng rất yêu vẻ ngoài của mình, ra ngoài luôn đội nón có rèm, thích chọn son phấn, cài hoa trên tóc. Dù không đeo vàng ngọc, nàng vẫn vui chơi thoải mái.

Nhưng từ khi bị bắt cóc trở về, nàng chưa từng soi gương lần nào nữa, như thể không muốn nhìn thẳng người xa lạ trong gương kia, người ấy không còn là nàng của ngày xưa.

Và cũng không rơi lấy một giọt lệ.

Điều đó khiến Vi Huấn lo lắng khôn nguôi.

Như lời Khâu Tứ từng nói, những vết thương trên thân thể chỉ cần thời gian là sẽ lành.

Nhưng điều khiến người ta sợ nhất, chính là những vết nứt sâu trong lòng, không nhìn thấy, không sờ được, không thuốc nào cứu nổi.

Nàng từng là cô gái rạng rỡ, có thể khóc, có thể cười, sống động như mầm non đón gió xuân.

Nhưng giờ đây, những nỗi sỉ nhục, sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng đã rèn nên một con người hoàn toàn khác, trong yên lặng, ánh mắt cũng đổi khác hẳn.

Ngọn lửa vô hình cháy trong thân thể thương tích ấy không chỉ để trả thù.

Mà là ngọn lửa muốn thiêu rụi hết thảy, một thứ lạnh lùng không màng sống chết, sẵn sàng cùng kẻ thù đồng quy tận diệt.

Dáng vẻ ấy như ngọn lửa hủy diệt, đang chực chờ cuốn cả chính mình lẫn kẻ địch thành tro bụi.

Vi Huấn biết rõ lúc này nàng đặc biệt yếu đuối, khiến hắn không dám rời xa dù chỉ nửa bước.

Hắn thậm chí không tự mình đi làm việc bắt cóc Đậu Kính, mà phải vòng vèo nhờ người khác thay mặt hành động, chỉ vì một nỗi lo sợ sâu sắc trong lòng.

Hắn đầy ắp sợ hãi: sợ vừa quay lưng, nàng sẽ gặp điều chẳng lành; sợ khi nàng gọi một tiếng mà bên cạnh không có ai đáp lời.

Phải tốn không ít công sức, hắn mới lau hết lớp son phấn trên khuôn mặt tổn thương kia, nhẹ nhàng hỏi: “Lau xong rồi, nàng có muốn soi gương không?”

Bảo Châu khẽ lắc đầu, cúi xuống nhìn đôi tay chính mình, trầm mặc một lúc, rồi lên tiếng: “Có thể lau lớp màu trên móng tay đi không?”

Vi Huấn không nói gì, liền bắt tay vào việc.

Hắn thử nước vo gạo, lại thử nước đậu tắm, rồi ngâm trong nước ấm lâu dài, nhưng thứ phượng tiên hoa ấy không chỉ nhuộm bên ngoài, mà đã thấm sâu vào vân móng, như vết dao ăn mòn, chẳng thể nào rửa sạch.

“Thử cạo đi.” Nàng nói. Giọng nhàn nhạt, nhưng trong mắt ánh lên một tia chán ghét sắc lạnh, như thể móng tay ấy là thứ dơ bẩn, mùi máu thối làm người ta phát ói.

Vi Huấn không làm theo, chỉ dịu giọng đáp: “Như thế sẽ cắt cả ngón tay của nàng.”

Lời nói dù nhẹ nhàng, vẫn nặng trĩu như ngàn cân. Bảo Châu lại chìm sâu vào im lặng.

Vi Huấn âm thầm suy đoán cách nhuộm móng kia, tuy bắt nguồn từ Quý phi, nhưng nàng chắc chắn không thể nào tự nguyện.

Nhất định là bị ép buộc.

Bằng không, sao nàng có thể ghét màu đỏ đó đến mức muốn rút nó ra khỏi thịt da?

Hắn biết, trên thân thể nàng có những vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường, như chính lớp màu kia bám riết lấy người, ngấm sâu vào da thịt, không cách nào gột rửa.

“Đợi móng mới mọc lên rồi, lớp cũ tự sẽ thay.” Hắn khẽ khàng khuyên nhủ.

“Nhưng quá chậm, ta không đợi được.”

Bảo Châu ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang, lo lắng. Nàng nhẩm tính, rồi thốt khẽ: “Thư gửi đến Trường An, đợi lệnh, Lạc Dương… Mười lăm ngày… chậm lắm cũng hai mươi ngày, chắc sẽ có kết quả.”

Vi Huấn giả vờ ung dung: “Lúc đó, nàng cũng đã khỏe hơn nhiều rồi. Chúng ta có thể ra Nam thị dạo một vòng, chọn ít hành lý cần thiết rồi lại lên đường.”

Bảo Châu không trả lời.

Vi Huấn quay đi, vắt khăn giặt trong bồn nước son phấn. Lúc ấy, một câu nói nhẹ như gió thoảng bỗng lặng lẽ bay ra từ giường: “Ta… đi không nổi…”

Tiếng nói mỏng manh, như làn gió nhẹ thoảng qua sẽ tan biến vào hư không ấy lại như mũi dao sắc đâm thẳng vào lòng Vi Huấn. Tay hắn run lên, bồn nước khẽ lay động, nổi lên những gợn sóng nhỏ.

Hắn há miệng muốn nói, nhưng lời nghẹn lại nơi cổ họng, như xương cá mắc kẹt, khô cứng đến không thể thốt ra.

Những câu đùa ngày xưa từng làm nàng bật cười, giờ phút này đều trở thành vô dụng.

Nàng đã kiên trì đến tận cùng, hiện tại chỉ còn tro tàn sức kiệt?

Từ khi Bảo Châu tỉnh lại, Vi Huấn đã lấy hết can đảm, nhẹ nhàng hỏi nàng có bằng lòng để hắn tiếp tục bên cạnh hay không.

Nàng không từ chối, nhưng lại đưa ra một yêu cầu lạ lùng: bắt hắn phải tìm trong đống hành lý đôi tất, rồi tự tay giúp nàng xỏ vào.

Thế nhưng đêm đó, khi hắn đưa tay định nắm lấy tay nàng, nàng không còn như trước nữa.

Không né tránh, cũng chẳng lạnh nhạt, chỉ đơn giản là buông xuôi, như thể đã dốc hết sức lực, tình cảm, kể cả từ kiếp trước.

Nàng đã dành trọn hiện tại để lặng lẽ chờ đợi hồi kết, chờ một dấu chấm buốt giá rơi xuống tất cả.

Trong đêm tối đè nặng áp lực, Vi Huấn trằn trọc không ngủ được, mắt mở trừng suốt đêm dài.

Hắn không khỏi tự hỏi: đến ngày ấy, khi mọi thứ hạ màn, liệu nàng có thể trút bỏ được gánh nặng hay chỉ thêm quặn thắt trong lòng?

Dương Hành Giản mỗi ngày đều ra ngoài dò xét tin tức.

Quả thật, cục diện trong Kỳ Vương phủ biến động đúng như nàng Công chúa đã đoán trước.

Bề ngoài, Đậu Kính vẫn dùng danh nghĩa “truy tìm hung thủ” để tiếp tục đóng quân trong phủ, nhưng thực tế thế trận canh phòng đã thay đổi.

Hắn lấy cớ chưa rõ ràng, không cho phép ai bước ra khỏi cổng chính nửa bước, giam toàn bộ phủ trong bức tường cao khóa chặt.

Kỳ Vương sau khi qua đời lẽ ra phải được tổ chức lễ tang trọng thể, nhưng Đậu Kính lại sắp xếp khác thường khiến vương phi tức giận.

Tuy nhiên, lão cáo già này vốn quen việc xoay xở rắc rối, lấy chuyện phức tạp làm lý do kéo dài mọi chuyện đến khi có chỉ dụ từ Trường An.

Về những nô lệ bỏ trốn, triều đình cũng không còn sức mà truy bắt, để họ tự do tản mát bốn phương: người thì lặng lẽ trở về quê hương, kẻ âm thầm rời Lạc Dương, tìm đường sống mới.

Toàn thành chìm trong chờ đợi đầy bất an, ngày tháng trôi qua như kéo dài vô tận, khiến người ta phát hoảng vì nôn nóng.

Theo thời gian, Bảo Châu dần hồi phục thân thể, nhưng tâm trạng lại chẳng hề sáng sủa.

Nàng vẫn thường nằm im trên giường, đôi khi gắng gượng ngồi dậy viết vài dòng, nhưng những chữ viết vừa xong liền bị thiêu thành tro, không giữ lại được mảnh giấy nào.

Vi Huấn lo lắng đến tột cùng, lòng như căng ra từng sợi dây, sợ bỏ lỡ tiếng thở dài, ánh mắt chớp động hay hành động vô thức nào của nàng.

Cả người hắn dồn trọn sự chú ý vào nàng, từng hơi thở đều nghẹn ngào lo âu.

Một ngày, Vi Huấn như mọi khi hỏi nàng muốn ăn gì, Bảo Châu chỉ thản nhiên đáp:“Giống như bình thường là được.”

Hắn thở dài, rời phòng, sai Thập Tam Lang ra chợ mua cơm rồi lui vào bếp chuẩn bị rửa tay.

Bỗng nhiên, từ phòng trong vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ rất nhỏ nhẹ Tiếng động rất nhỏ, nhưng rơi vào tai Vi Huấn như sấm sét giữa trời quang.

Hắn giật mình, vội bước vào phòng, chỉ thấy Bảo Châu ngồi lặng người trên mép giường, dưới đất một cái bát trà vỡ nát tan tành.

Tay nàng từng bị dây cung cắt sâu, đến giờ vẫn chưa lành hẳn, đôi khi cầm đồ hay đánh rơi.

Vi Huấn vội vã nói: “Nàng chớ động, để ta.”

Hắn cúi người, cẩn thận nhặt từng mảnh vụn, không quên soi cả dưới gầm giường, sợ sót lại mảnh nào gây thương tích.

Dọn xong, hắn ôm đống sứ vỡ ra ngoài, đổ vào thùng rác sau bếp.

Đang định quay đi, trong lòng bỗng dấy lên cơn bất an kỳ lạ, như mây đen lặng lẽ kéo tới không tiếng động.

Thân là người tập võ nhiều năm, linh cảm nhạy bén, Vi Huấn không dám chậm trễ. Hắn rà soát quanh phòng, đến cả mái nhà cũng xem xét kỹ, nhưng chẳng thấy điều gì lạ.

Hiểm họa, xem ra không đến từ bên ngoài.

Hắn quay lại phía sau nhà, ánh mắt vô tình chạm vào đống mảnh sứ trắng sắc lẹm, trong lòng bỗng chấn động.

Một điềm chẳng lành thoáng qua, hắn vội gom hết mảnh vụn, dùng cơm thừa hôm qua làm hồ dính, kiên nhẫn ráp từng mảnh một.

Dáng chiếc bát dần hiện rõ, chỉ còn thiếu một góc nhỏ.

Tim Vi Huấn như lửa đốt, vội trở về phòng, đến bên Bảo Châu, nắm lấy tay nàng, giọng khẩn thiết: “Đưa ta!”

Bảo Châu chỉ ngồi yên trên mép giường, ánh mắt thản nhiên nhìn hắn, bình lặng như nước hồ thu.

Vi Huấn đỏ mắt, cuối cùng không thể kìm nén, giọng trầm hẳn, nhẹ nhàng mắng nhưng nghiêm nghị: “Nàng muốn dùng mảnh sứ nhỏ bé ấy để chết!

Mảnh nhỏ thế kia, lại chẳng đủ sắc bén, chẳng phải vết chí mạng.

Máu chưa kịp chảy đã đông, cuối cùng cũng chỉ uổng công chịu đau mà thôi!”

Bảo Châu chậm rãi hạ mi, như lời hắn nói nhẹ nhàng khắc sâu trong lòng. Một lúc sau, nàng từ dưới gối lấy mảnh sứ cuối cùng, lặng lẽ đặt vào tay Vi Huấn.

Hắn siết chặt tay lại, nghe tiếng nhỏ xíu, mảnh sứ vỡ vụn thành bột mịn, rơi xuống như tro bụi. Sau lưng hắn, mồ hôi lạnh thấm ướt áo xiêm.

“Ngươi sẽ không để ta chịu khổ, phải chăng?” — Bảo Châu ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt bình thản mà ép sát, “Tới khi ấy… ngươi có bằng lòng?”

Vi Huấn liên tiếp lui bước, trước ngực nghẹn ứ như sóng chua dâng trào, xộc thẳng lên cổ họng khiến hắn khó thở.

Mãi đến giờ, hắn mới chợt nhớ ra lý do lần trước Bảo Châu không khóc không gào bên cửa An Hóa, nàng chịu nhục giữa đám đông, hiểu rằng mình vĩnh viễn không thể quay về hoàng cung.

Sau khi quyết chí tìm cái chết, nàng trở về Thúy Vi Tự tẩy rửa hết ô nhục, đến một giọt lệ cũng không rơi.

Giờ đây, nàng nhẫn nhục chờ đợi, chờ máu kẻ thù trả mối hận sỉ nhục, rồi cũng định sẵn sẽ khép lại cuộc đời.

Người còn biết khóc, là còn thiết tha đời người.

Đến khi lòng đã lạnh ngắt, nước mắt cũng trở nên vô nghĩa.

Hắn từng nghĩ nàng là người “trở về từ cõi chết”, nào ngờ, thứ trở lại chỉ là hồn phách mang vết thương chí mạng.

Thân phận, quyền lực, địa vị… tất cả đã bị tước đoạt, cái kiêu hãnh còn sót lại cũng bị đập tan không thương tiếc.

Chỉ có điều, lần này… hắn không thể lấy cớ “bán nàng làm minh hôn” để lay động ý chí nàng nữa rồi.

“Nàng từng nói… sẽ viết thư mời ta đi U Châu…” — Vi Huấn nghẹn ngào lên tiếng, âm thanh mảnh như sợi tơ, lời nói chưa dứt, nước mắt đã vòng quanh nơi hốc mắt.

“Chúng ta từng nắm tay, từng ngủ đầu gối bên nhau…” — nàng nhẹ giọng nói, “Đã như thế, cũng chẳng còn cần thư mời. U Châu xa quá, ta… thật sự không đi nổi.”

Trong mắt nàng thoáng ánh lên chút dịu dàng, nhưng rất nhanh liền tan biến, thay bằng một vẻ điềm tĩnh lạnh lùng, không gì lay chuyển được.

“Ngươi là người ta tin tưởng nhất,” nàng khẽ nói, “ccó vài chuyện muốn giao phó với ngươi.

Thứ nhất: nếu đến lúc đó ta thật sự ra đi, nhớ khép quan tài sớm một chút… ta rất sợ bóng tối.

Thứ hai: đường xa xôi, không phiền ngươi đưa ta về Trường An. Ở Bắc Mang sơn tìm một nơi vắng vẻ là được rồi.”

Nàng cúi đầu, nhìn hai bàn tay mình, trong mắt ánh lên hận ý không giấu được: “Cuối cùng… nhớ rút hết mười cái móng tay này, đem vứt đi thật xa, đừng để lại trên người ta nữa.”

Vi Huấn ngây người, cuối cùng hiểu ra: nàng đang sắp xếp hậu sự của mình.

Nước mắt nóng ròng ròng tuôn trào, ngực hắn phập phồng dữ dội, yết hầu như bị sợi dây vô hình siết chặt, giọng khàn đặc nghẹn lại, không thể thốt nên lời.

Hắn cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng, gắng gượng đến khi Thập Tam Lang trở về, liền sai sư đệ trấn giữ trước cửa phòng, không rời nửa bước, cũng không để nàng cô đơn một khắc.

Rồi hắn dò tìm những ngõ nhỏ không tên, vất vả tìm đến Dương Hành Giản. Vừa gặp mặt, liền kể lại hết thảy lời Bảo Châu dặn dò, giọng khàn đặc, mang theo nỗi tuyệt vọng không chốn trút.

“Phải làm sao bây giờ?” — hắn khẩn thiết, “Nàng đã nảy ý định vứt bỏ bản thân rồi!”

Dương Hành Giản nghe xong, sắc mặt vẫn bình thản như không đổi, như đã sớm biết trước kết cục hôm nay, chẳng lấy làm kinh ngạc.

Hắn im lặng một lúc, rồi trầm giọng đáp: “Quả nhiên là như thế.

Hậu thân thế tộc, khí tiết cương liệt, chịu một trận nhục này, chẳng thể cam chịu sống lay lắt.

Năm xưa chủ nhân của ta cũng từng giấu bên gối một con dao găm, để dùng kết thúc đời mình khi cần thiết.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tỏ vẻ thành kính.

“Công chúa nhẫn nhịn đến giờ, chỉ vì máu thù chưa rửa. Khi đã trả xong nợ máu, nàng sẽ chọn đoạn tuyệt. Đó không phải phí hoài cuộc đời, mà là giữ gìn phẩm giá cuối cùng.”

Nói xong, Dương Hành Giản chậm rãi đứng dậy. Hắn vén lại khăn đầu, chỉnh lại nếp áo, từ từ duỗi người. Trên đôi vai vốn nặng trĩu tháng ngày gió sương, chợt hiện rõ khí sắc khác lạ.

Một luồng khí phách âm thầm trỗi dậy, khiến ánh mắt hắn thêm phần kiên định. Hắn ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, chắp tay sau lưng, thong thả bước về phòng mình.

“Công chúa nếu đã hạ quyết tâm,” — hắn vừa đi vừa nói, “ta đương nhiên không thể để nàng đơn độc lên đường..”

“Hôm nay còn mấy ngày thong dong, vừa hay có thể tính một bài thơ tuyệt mệnh thật hay, lưu danh đời sau, không uổng kiếp làm người..”

Nói rồi, hắn không mang theo gậy trượng, để Vi Huấn đứng sững giữa sân, một mình thong thả bước đi, miệng ngân nga: “Một đời khô vinh vô dị cùng, Trăm năm nhạc buồn lại về không.”

Hắn cười nhè nhẹ, tán thưởng nói: “Không tồi. Chính là khí khái ấy, phong thái ấy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »