Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 46184 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

Sau khi Bảo Châu trở về phòng nghỉ ngơi, Vi Huấn cầm theo dây thừng tìm được trong chỗ ở cũ của Ngô Đạo Tử, lặng lẽ bước vào gian phòng phía sau điện Quy Vô Thường.

Trong phòng hương khói u tịch cuộn tròn như mây, quyện lẫn mùi xác thối và đàn hương, tạo thành một thứ có mùi kỳ lạ, đặc quánh trong từng ngóc ngách.

Vi Huấn thấm ướt dây thừng, đối chiếu với cỏ tranh tìm được trên thi thể Ngô Quan Trừng, nhận ra là cùng một loại.

Rõ ràng hắn đã từng tới nơi đây, thậm chí từ chỗ họa thánh ở phát hiện ra được thứ thuốc màu thần bí nào đó, khiến kỹ pháp vẽ mắt của hắn đạt tới cảnh giới chân thực đến lạnh người.

Từ bên xác chết đứng dậy, Vi Huấn bỗng thấy toàn thân nặng trĩu, mỏi mệt như có làn sương mờ vây phủ.

Giờ Tý vừa mới điểm, ánh nến trên tường hắt lên vách đá hình ảnh chập chờn.

Hắn vén tay áo ngó vào bắp tay, không có nước nóng tắm rửa như mọi khi, sắc tím đậm của kinh mạch càng lộ rõ.

Gương an hồn phản chiếu gương mặt hắn trắng bệch như xác không hồn. Ý niệm thoáng lướt, Vi Huấn chợt nghĩ đến một mai mình cũng sẽ như Trần Sư Cổ, rơi khỏi đài danh vọng, không theo kịp bước chân đồ đệ.

Do từng chạm phải thi thể, hắn lo trên mình còn mùi tử khí, lát nữa lại còn muốn nắm tay Bảo Châu, bèn tìm chút đồ để rửa sạch.

Qua điện Quy Vô Thường, thấy Đàm Lâm đang đốt lò hương, ngồi bên ao vôi, liền chẳng khách khí mà vào lấy bạc hà, vỏ quất, muối… tự pha một bát nước súc tay.

Đàm Lâm ngồi đối diện tro trắng, ánh mắt mê mẩn, thong thả nói: “Hai thầy trò các ngươi thực giống nhau. Sinh nơi u tối, rất dễ bị ánh sáng dịu dàng của người lương thiện hấp dẫn.”

Vi Huấn ngồi xếp bằng lau tay, đáp: “Phải, hạng như ta sống nơi tối tăm, thì đương nhiên mê thích những gì trong trẻo. Bằng không sao? Ai ưa mấy lão đầu âm u như ngươi?”

Đàm Lâm tiếp lời: “Nhân sinh như kẻ đi qua rừng gai, tâm không động thì thân yên, không động thì không đau.

Nhưng khi tâm dao động, thì thân sẽ bị thương.

Vì thế mới biết thế gian lắm khổ.

Ngươi nếu chẳng thuộc về chốn hồng trần này, cớ gì phải tham luyến chút ấm áp giả tạm để chuốc lấy khổ đau?”

Vi Huấn gọn lỏn đáp: “Ta tự tìm lấy.”

Đàm Lâm chăm chú nhìn hắn: “Chẳng lẽ ngươi không muốn biết chuyện cũ của Trần Sư Cổ?”

Vi Huấn dứt khoát lắc đầu: “Không, ta không tò mò gì hết.”

“Kẻ khôn nên lấy gương người trước.

Khi đã rơi vào tay tâm ma, ai cũng khó lòng tự cứu.

Lúc đó có hối hận cũng muộn.

Ngươi chẳng lo cho cô nương kia sao?

Một khi ngươi điên loạn, cô nương ấy làm sao chịu nổi một đòn của ngươi?”

Động tác lau tay của Vi Huấn chậm lại.

Đàm Lâm thấy hắn không phản bác, tiếp lời: “Năm xưa người quen Trần Sư Cổ, giờ sống sót chỉ còn ta.

Một mai ta cũng đi, chẳng ai biết đoạn quá khứ kia nữa.

Nhưng hắn để lại không ít tai họa cần có người phòng bị.

Ngươi cứ xem như nghe chuyện phiếm, sau đó phản ứng thế nào là việc của ngươi.”

“Ta gặp Trần Sư Cổ lần đầu là mùa xuân năm ấy, trong bữa tiệc Khúc Giang. Đó là buổi yến hội lớn mừng tân tiến sĩ, tổ chức trên ngự thuyền giữa dòng Khúc Giang, long trọng vô cùng.”

“Khi chưa kịp lên thuyền, ta thấy một người trẻ tuổi bị Kim Ngô Vệ ngăn lại.

Da ngăm đen, dáng cao gầy rắn rỏi, bên hông treo đoản kiếm, mặc áo đơn giản nhưng thần thái hiên ngang y hệt người luyện võ.

Rõ ràng không giống văn sĩ.”

‘Vệ binh không cho hắn lên thuyền. Ban đầu hắn định bỏ đi, sau bạn hắn khuyên giữ lại, hắn mới đưa thiệp vàng chứng minh thân phận tân tiến sĩ, rút kiếm ra kiểm tra, chỉ là thanh sắt gỉ.”

“Người đó chính là Trần Sư Cổ. Khi ấy ta chưa biết hắn, nhưng bạn hắn Nguyên Húc thì rất thân với ta.

“Nguyên Húc là người Lạc Dương, tổ tiên là quý tộc Bắc Ngụy, tuy đã sa sút nhưng vẫn là nhà nho.

Mồ côi từ nhỏ, được anh trai Nguyên Ấp và chị dâu Lý Nhàn nuôi lớn.

Từ thuở bé đã được mệnh danh thần đồng, mười bốn tuổi đậu châu học, có tư cách dự thí, là ứng viên trẻ tuổi nhất trong khoa bàng năm ấy.”

Vi Huấn ngắt lời: Liên quan gì tới ta? Ta không hứng thú.”

Đàm Lâm không giận, chỉ thở dài: “Nếu bỏ qua Nguyên Húc, thì chẳng thể hiểu vì sao Trần Sư Cổ nhập ma.

Nguyên Húc từng từ chối đề cử của thầy mình, lý do là đợi bạn mới học chữ đuổi kịp để cùng đi Trường An thi.”

“Nguyên Ấp nổi giận, nhưng Húc rất kiên quyết.

Bạn hắn là Trần Sư Cổ một thiếu niên nghèo, áo rách, nhỏ người vì đói .

Hắn tự xưng là con nhà nghèo vùng Bắc Mang, mồ côi cha mẹ, sống nhờ ông nội.

Nhưng Nguyên gia quen biết hắn hơn chục năm chưa từng gặp thân thích nào của hắn.”

“Nguyên Húc thương xót, dạy hắn học chữ, khen hắn thông minh hơn mình.

Nguyên Ấp thì phản đối, cho là thằng nhỏ nghèo cản đường tương lai dẹ ẹ.

Nhưng rồi loạn Thiên Bảo nổ ra, binh An Sử tràn vào Trung Nguyên, dân tình khốn khổ.”

“Trong cảnh loạn, chính Trần Sư Cổ cứu Nguyên gia, dẫn họ trốn lên núi, vượt lửa băng sông. Nguyên Ấp mới biết hắn không phải kẻ tầm thường, mà có thể là hiệp khách giang hồ.”

“Từ đó hai người kết nghĩa.

Mấy năm sau, triều đình mở lại khoa cử.

Nguyên Húc và Trần Sư Cổ cùng tới Trường An.

Húc đổi tự là Yến, văn chương ôn hòa, lại có huynh trưởng nâng đỡ, đậu tiến sĩ là chuyện sớm muộn.”

‘Còn Trần Sư Cổ thân phận thấp, không quen biết ai trong triều.

Thi hành quyển, người ta chẳng muốn nhìn mặt.

Nếu không nhờ tài viết truyền kỳ quái văn, chỉ gửi nửa cuốn, khiến người ta tò mò gọi đến hỏi nốt phần sau, thì có lẽ đã bị loại từ đầu.”

“Hắn nổi danh vì tài văn, thứ hai là vì dáng dấp oai vệ nhưng tính cách kiêu ngọ, có danh xưng “Trần không quỳ”. Sau đó được Trung Võ tướng quân phá lệ đề cử.”

Vi Huấn đưa tay xoa đầu gối, không lên tiếng.

“Thi đậu rồi, đến tiệc Khúc Giang.

Trên thuyền chật, phải ba lần quỳ lễ.

Ai nấy đều chuẩn bị thi phú, riêng Trần Sư Cổ mặt mày ủ dột, ngồi nửa canh giờ mồ hôi đầm đìa, sau được Nguyên Húc xin phép thánh nhân cho lui vì bệnh.

Thánh nhân đan vui, liền cho.”

“Lúc đó ta cười thầm, tưởng hắn hèn kém không biết nắm cơ hội. Mãi sau ta mới nhớ: thuyền trôi giữa dòng, xa bờ mấy chục trượng, hắn rời đi bằng cách nào? Nhưng rồi cũng quên đi trong men rượu.”

“Không ngờ, chính chuyện ấy lại là mở đầu cho một huyết án chấn động Lĩnh Nam…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »