Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45548 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 113

❊ ❊ ❊

Sâu thẳm, kéo dài, không bờ không bến… như hành lang cổ tháp dẫn vào lòng mộ đạo.

Tương ứng với bóng tối ấy là những bức bích họa sặc sỡ và rực rỡ sắc màu trên vách tường: từng hàng thần hộ pháp mặc giáp trụ oai vệ, Bồ Tát váy lụa nâng tịnh bình, các vị thiên nhân uyển chuyển, chẳng khác gì những vẽ trong cung đình hoặc trong mộ cổ.

Bảo Châu giơ cao bó đuốc, ngắm nghía kỹ lưỡng từng nét vẽ nhân vật, thấp giọng trách khẽ: “Bọn họ vẽ vội quá, chẳng buồn tô thêm sắc màu lên vẽ cung ta.”

Vi Huấn cảm thấy như có làn khói trầm hương phảng phất dâng lên trong lòng, từng đợt sương mờ bồng bềnh, che lấp tầm mắt.

Hắn bỗng dừng lại nơi môi nàng: đỏ mọng, đầy đặn, mềm như cánh hoa, thoảng như phủ một lớp phấn hồng.

Hắn biết không nên nhìn chăm chú, nhưng ánh mắt lại không sao dứt ra được.

“Ngươi còn nhớ cái hộp thất bảo lưu li ta đưa không? Cái hộp gỗ sơn chế từ thợ thủ công Thường Châu ấy?” — Bảo Châu bất chợthi.

“Nhớ rõ. Trong ấy là dạ minh châu giả, ta đã bóp vỡ từ lâu.”

“Lần sau nếu mở nắp quan tài mà gặp nữ tử đeo trang sức, nhớ rút một cây trâm cho ta. Ta muốn lấp đầy cái hộp ấy.”

Vi Huấn sững người: “Ngươi chắc chứ? Đó là trang sức trên thi thể, mùi ấy phải rèn lửa mới hết nổi.”

“Chẳng phải ngươi lúc nào cũng ám mùi tử khí sao? Ta nào có ghét bỏ.”

Vi Huấn nghẹn lời. Hắn đích xác là kẻ sống nhờ quật mộ, nhưng vẫn cảm thấy lời nàng có gì đó lạc lõng.

Nàng lại có thể nói những lời như thế sao?

Tác phẩm “Cửu tương đồ” của Ngô Quan Trừng, đến phần thứ ba: da chuyển màu bầm tím, thi thể trương phồng biến dạng, gần giống một xác trôi sông, nhưng làn da tím tái, dễ phân biệt hơn thi thể vừa chết.

Bức tranh khắc họa một thiếu nữ, tóc đen rậm rạp, thoạt nhìn còn trẻ lắm.

Vi Huấn mở quan tài bên cạnh bức họa, chỉ là thi hài một bé gái bảy tám tuổi, tóc thắt, tay đeo trâm ngọc, vòng tay chuỗi hạt đều tinh xảo.

Rõ ràng là con nhà quyền quý, được yêu chiều.

Hắn lặng lẽ khép nắp quan tài lại, không nỡ động đến bất kỳ món đồ nào.

Trở ra khỏi thiền phòng, Bảo Châu đang ngồi tựa lưng lên một bệ cao, bỏ giày, vắt chân, chân trần đung đưa, ánh mắt chờ mong: “Có thu hoạch gì không?”

Bệ cao chừng sáu thước, người thường khó lòng trèo lên mà không lấm lem hay trông luộm thuộm. Vậy mà nàng kẻ luôn tô son dặm phấn khi đối đầu với địch chẳng hề để lộ chút luộm thuộm.

Vi Huấn cúi đầu, hít sâu mộthi.

Trong lòng hắn, muôn vàn phương án phó đang lần lượt hiện ra.

Với bản lĩnh của mình, vốn dĩ chẳng cần lắm lo toan, nhưng nếu kẻ thù ngụy trang giống hệt nàng, thì khi ra tay… hắn có dám xuống tay không?

Hắn tiến tới, ngẩng đầu ra lệnh: “Xuống đây.”

Bảo Châu nghe lời nhảy xuống. Vừa chạm đất, Vi Huấn lập tức vung tay khóa chặt vai nàng, ép chặt vào tường.

“Ngươi làm gì vậy?” — nàng kinh ngạc.

“Nàng đâu?” — Vi Huấn lạnh lùng hỏi.

“Nàng nào?” — nàng cau mày, khó hiểu.

Không dám nhìn vào mắt nàng, hắn chỉ chăm chăm nơi xương quai xanh: “Đừng dùng giọng nàng ấy để nói chuyện. Nếu không ta sẽ móc cổ họng ngươi ra!”

“Ngươi làm ta đau. Muốn tạo phản sao?” — nàng vẫn như chưa hiểu chuyện gì.

Vi Huấn không còn nhẫn nại. Hắn ấn mạnh lên mặt nàng, tìm dấu vết dịch dung. Nếu là phấn sẽ nhanh chóng nhòe đi. Nhưng lần này, chỉ là da thịt mềm mại, chỉ có một chút son môi nhòe.

Hắn cúi nhìn bàn tay dính son đỏ, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác hoảng loạn. Phấn ấy đã bị chính hắn vứt bỏ. Giữa chùa chiền đầy tăng lữ này, nàng lấy đâu ra phấn son?

“Hoắc Thất nói ngươi hung dữ. Quả nhiên không sai, ngươi là con mèo hoang thô bạo.” — nàng rên nhẹ, đầy ẩn ý.

Vi Huấn càng thêm nghi hoặc. Hắn bất thần kéo tay nàng, vặn ngược, ép nàng quay mặt vào tường, xé rách áo.

Dưới xương vai trái có một vết bớt đỏ bằng móng tay út, hình như cánh hoa đào…

Không sai, đúng ngay chỗ đó.

Bảo Châu không vùng vẫy, chỉ run nhẹ mi dài, nước mắt loáng ánh trăng: “Còn chỗ nào nữa không? Cánh tay trái có nốt ruồi, sau đùi cũng có… nơi ấy chính ta còn không rõ lắm”.

Vi Huấn buông nàng ra, thoái lui, ánh mắt hoang mang.

“Ngươi biết những chỗ nhỏ nhặt ấy, vì lúc cứu ta ra khỏi địa cung, phải kiểm tra kỹ xem trong người có cắm trâm thép hay thứ gì cấm kỵ.

Khi ấy ngươi như kẻ vụng về, chỉ là đang lật thi thể thôi, ai ngờ hai tháng sau, bỗng nhiên nhớ lại trong mơ, rồi mất ngủ… phải không?”

Vi Huấn bước lui từng bước. Trong lòng dấy lên muôn câu hỏi: Nàng là ai? Sao lại giống Bảo Châu đến thế, đến cả dấu vết kín đáo cũng không sai? Sao lại biết chuyện ở Thúy Vi Tự?

Hắn vội lao về phía khách đường, phá cửa sổ xông vào. Trong phòng chỉ có những trang kinh Vu Lan còn bay lượn theo làn gió. Trống trơn. Không một bóng người.

“Bảo Châu?!”

Hắn vội chạy sang khu suối nước nóng. Vẫn không thấy ai. Chỉ có tiếng nước nhỏ qua bức tường trúc. Hắn trèo lên nhìn qua.

Giữa làn hơi nước mờ mịt, nàng đang ngâm mình.

“À, cuối cùng cũng dám qua đây. “— nàng giơ cánh tay trắng ngần vẫy hắn —” Lại đây, chẳng phải ngươi vẫn mong ta chạm vào ngươi sao?”

Vi Huấn trượt chân, sững sờ đứng bên ao.

Từ tường trúc vọng sang tiếng nàng: “À phải rồi, ngươi không dám.

Bởi ngươi biết ta chẳng còn gì: không thân phận, không quyền thế, chẳng châu báu hay thị vệ.

Gọi là công chúa, kỳ thực như trẻ mồ côi, chỉ còn mỗi lòng kiêu hãnh.

Ngươi sợ chạm vào, sợ làm vỡ đi thứ kiêu hãnh mong manh ấy, nên luôn nhẫn nhịn.”

“Nhưng khát khao không biến mất. Ngươi rất thích nhìn ta khóc, đúng chứ? Khi bị ép, khi tủi thân, như lúc nãy vậy…”

Lời nàng sắc lạnh hơn cả lưỡi kiếm, rạch từng vết nơi lòng hắn.

Là mộng chăng? Sao lại như thật thế này?

Vi Huấn tái mặt, ngước nhìn trăng, mong xác định phương hướng. Nhưng bầu trời u ám, không ánh sáng.

Hắn chạy. Vừa chạy vừa gọi tên nàng. Không ai đáp lại.

Xa xa có ánh sáng. Hắn lao tới như bắt được cứu cánh.

“Bảo Châu!”

“Mèo?

Nàng đứng giữa ánh trăng, tóc đen xõa dài, đưa tay đón hắn: “Đừng đứng trong bóng tối, ta nhìn không thấy ngươi.”

Vi Huấn chững bước, ngỡ ngàng nhìn bóng dáng ấy.

Nàng mỉm cười: “Hay là… ngươi vốn không phải mèo quý?”

Nàng tiến lại gần, hắn lùi từng bước.

“Ngươi từ trong bóng tối ngước nhìn trăng, bị ánh sáng hấp dẫn, thu lại móng vuốt, giả làm người lương thiện, quỳ bên ta.”

“Ta không giả…” — Vi Huấn lẩm bẩm.

“Vậy thứ trên tay ngươi là gì?”

Hắn giơ tay lên. Máu.

“Một đòn kết liễu. Kẻ ngươi giết, đều đáng chết cả sao?”

Đúng thế, bên nàng, ý niệm giết chóc bị che lấp. Nhưng chưa từng biến mất.

Bảo Châu sà vào, nâng tay chạm mặt hắn. Vi Huấn kinh hãi nhảy vọt lên nóc.

Hắn tung người, phóng qua từng gác chuông, tòa thiền, sân viện, chạy mãi lên đỉnh Phù Đồ.

Từ cao nhìn xuống, chùa Thiềm Quang chìm trong bóng tối, chỉ le lói đèn trường minh nơi quàn xác.

Đáng lẽ phải cắt đuôi rồi chứ? Không ai nhanh hơn hắn cả.

“Sao có thể?”

Giọng nói ấy bất ngờ vang lên sau lưng. Toàn thân Vi Huấn cứng đờ. Một thân thể mềm mại, ấm áp, ôm lấy hắn.

“Dù ngươi khinh công đệ nhất thiên hạ, cũng không thể thoát khỏi thân thể mình. “— nàng thì thầm bên tai — “Ta là dụ.c vọ.ng, là tâm ma của ngươi. Ngươi vĩnh viễn không thể vượt qua ta.”

Vi Huấn giật mình, túm lấy kẻ sau lưng, giật ra trước mặt.

Ánh trăng lặng lẽ, vu lan bồn đêm đen kịt. Trên đỉnh Phù Đồ, bóng dáng thướt tha như tiên nữ dần hiện ra.

Dải lụa tung bay, đầu đội hoa sen, chân trần Xích Túc, sáu cánh tay dài mảnh vươn ra từng nhánh…

Chỉ là một ước vọng thầm kín: mong nàng chạm vào mình. Nhưng đêm nay, ở ranh giới âm dương, ước vọng ấy vặn vẹo, hóa thành thứ quỷ dị đáng sợ.

Sáu cánh tay: một đôi nâng mặt, một đôi siết eo, một đôi trườn xuống dưới…

“Đây là ảo tưởng cuồng dại nhất của ngươi, phải không? “— nàng cúi đầu, nở nụ cười thần bí.

“Không! Không phải! “— Vi Huấn hoảng hốt kêu lên.

Nhưng ngay lúc hắn cất tiếng, đôi môi kia đã phủ xuống, môi lưỡi siết chặt, hòa vào nhau trong nụ hôn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »