Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 251
chương 253: huyết hỉ..

❊ ❊ ❊

- Tiểu đệ đệ, việc của ta đã hoàn thành, ta phải trở về thôi!

- Ha ha ha, đa tạ tỷ tỷ. Nhưng sao tỷ tỷ lại rời đi sớm như vậy, chẳng lẽ tỷ không thể nán lại uống chén rượu mừng của tiểu đệ được sao?

Linh Trâm lắc đầu, nhìn xa xăm.

- Liên quân đang dốc sức tấn công chúng ta, sự việc gấp gáp chẳng thể trì hoãn. Bất đắc dĩ ta mới phải rời đi mà thôi. Đệ thông cảm cho ta!

- Đã vậy đệ không dám can ngăn, tỷ tỷ bảo trọng. Sau này còn gặp lại!

Linh Trâm gật đầu, sau đó cùng nữ nhân áo tím rời đi. Lãm Tiêu Dao cũng không chú tâm mấy nữa, vì chỉ ngay sau đó, một lão nhân tới ghé tai y mà nói.

- Môn chủ, giờ lành đã tới. Khách quan cũng đã tới đủ, chúng ta nên bắt đầu nghi lễ thôi, tránh mất giờ lành!

- Được, mau bắt đầu đi…!

Minh Tiến lặng lẽ truy tung, trên khuôn mặt hắn lúc này dường như được bao phủ bởi một lớp băng mỏng. Thi thoảng, ngoài đôi con ngươi màu bạc khẽ di động, còn lại đều cứng ngắc không có lấy một chút xê dịch. Hắn đột ngột dừng lại, thi triển hư khí thuật. Trước mắt, cách đó không xa, có hai luồng chân lực đột nhiên xuất hiện. Sau đó hai đạo phi hành, một trắng, một tím nhanh tróng lao vút đi, nhằm hướng nội địa mà bay nhanh. Minh Tiến sau phút thận trọng, ánh mắt hắn như bốc lên lửa đỏ. Hắn đã nhìn ra vách đá vừa vặn đóng lại trên sườn núi.

Trong hang, mọi người nhất thời ồ lên chúc mừng. tiếng người cười nói, ca tụng nối tiếp nhau vang lên. Dưới ánh sáng từ những viên dạ minh châu bên trên trần, Lãm Tiêu Dao dắt tay tân nương đang sóng vai bước tới lễ đài. Một lão nhân chờ cho hai người tới lễ đài, lúc bấy giờ mới cao giọng.

- Các vị quan khách, xin trật tự!

Đám ông ồn ào dần dần im lặng, lão nhân gật đầu, hài lòng nói tiếp.

- Các vị quan khách, hôm nay ngày lành tháng tốt. Môn chủ chúng ta đón tiếp thêm một vị cô nương nhập gia. Hôm nay, trước sự chúng kiến của tất cả mọi người, ta xin được làm người chủ lễ!

Lão nhân cung tay bái lễ một vòng, sau đó mới quay lại. Lão khẽ vuốt ngực, cao giọng.

- Nhất bái thiên địa!

Lãm Tiêu Dao vui vẻ bái nhất bái, chỉ duy nhất tân nương dường như lưỡng lự, một lúc sau mới chịu bái lễ trước linh án được bay ra trước mặt.

- Nhị bái cao đường!

Hai người lùi lại, cúi đầu bái lễ trước hai chiếc ghế thái sơn bỏ trống. Tất cả mọi người ở đương trường im lặng, chờ câu cuối cùng.

- Phu thê…

Lão nhân cao hứng,chưa kịp hô lên câu thứ ba thì từ ngoài phía cửa hang, một thanh âm nổ tung chát chúa vọng vào. Khói bụi mù mịt, gió lùa kéo theo đất đá khiến không gian càng thêm ngột ngạt. Nhiều người không kiềm chế nổi, ho sặc lên. Lão nhân thoáng cau mày, sau đó quay xuống trấn an đám khách nhân.

- Các vị, các vị xin bình tĩnh. Đây là một ngọn núi lâu năm, thi thoảng có chút thay đổi mà thôi. Xin hãy chú tâm lên đây nào!

Lão nhân bước lên, đứng trước hai người cung tay nói, trên mặt lộ ra chút áy náy. Đám khách người rũ bụi, kẻ che miệng ho nhưng cũng miễn cưỡng hướng tới lão. Lão nhân mỉm cười ý như đa tạ, hô lên.

- Phu thê…

Chỉ nghe tiếng lão ngắc ngứ rồi im bặt, một tiếng rít gió sắc lạnh vang lên khắp trong hang, kéo những ngọn nến lớn trên các bàn tiệc nghiêng ngả một hồi như sắp tắt. Không gian thoáng chốc tối xám đi, phải mất một lúc mới dần dần sáng trở lại. Lãm Tiêu Dao trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên, hỏi.

- Trung thúc, người mau tiếp tục,chỉ là chút gió lùa thôi mà!

Chợt y giật bắn người, hoảng sợ lùi lại. Đám tân khách mặt mày tái mét, kinh dị nhìn nhau, sau đó đều hướng cả lên lễ đài. Chỉ thấy trước hương án, trên bức vách đá treo chữ hỉ lớn màu đỏ. Lão nhân già nua nọ bị một thanh trường kiếm màu đỏ rực cắm ghim trên đó. Không biết vô tình hay cố ý, thanh trường kiếm còn xuyên qua cả bông hoa bằng vải lụa mà tân lang tân nương đang cầm, xé nó làm đôi. Nơi vết thương, màu sôi lên xèo xèo. Lãm Tiêu Dao sợ sệt, nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy phía xa, có một nam nhân mặc bạch y đang chậm rãi hướng về nơi này. Nam nhân kia cứ đi tới đâu, tức thì có người ngã xuống tới đó. Máu huyết tung bay, dường như muốn nhuộm đỏ cả bộ bạch y nọ. Lãm Tiêu Dao kinh ngạc, vội vã lấy ra từ túi trữ vật trường kiếm, lao tới phía tân nương. Vừa lao đi, hắn vừa kêu lớn.

- Dừng lại, nếu không đừng trách ta!

Nam nhân bạch y vẫn chầm chậm bước tới,mỗi bước hắn đi là mỗi mạng người nằm xuống dưới chân hắn. Không nói năng, không đáp lời, chỉ có tiếng kêu la thảm thương, tiếng gào thét van cầu vang lên. Lãm Tiêu Dao mặt mày hơi tái, đưa trường kiếm định kê tới cổ tân nương. Bang! Tay hắn run rẩy, tựa như đâm vào một tảng kim thạch. Hắn kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy một quả cầu chân khí màu xanh, không biết từ lúc nào bao bọc lấy tân nương tử. Bên trong,nàng ta đã ngả người ngất đi, ngồi dựa vào chân chiếc ghế thái sư. Hắn lại vươn kiếm đâm thêm một lần nữa. Bình một tiếng lớn,thanh kiếm bị đánh bật đi. Hắn cảm thấy tay mình tê dại, vội vàng thoái lui. Trong khối cầu, một vật ngắn với một đầu tròn từ từ bay lên, một luồng lửa màu lam chậm rãi bốc cháy trước mặt hắn. Lãm Tiêu Dao kinh sợ, vội thay đổi thái độ.

- Tiền bối là ai, sao lại tới phá hỉ sự của ta!

Không có ai đáp lời hắn, chỉ có những thanh âm răng rắc rợn người của xương vỡ vụn, thanh âm ồ ồ của máu chảy, tiếng rên rỉ thống khổ vang lên. Các bàn tiệc sớm đã trống không, đám người bỏ chạy toán loạn. Đám nữ nhân sợ hãi co rúm vào một góc. Những kẻ thông minh hơn vội chạy cả núp phía sau người hắn. Lãm Tiêu Dao run lên, cố gắng quan sát. Nam nhân bạch y, không, phải nói lúc này là nam nhân mặc huyết y mới đúng. Y phục của hắn đã nhuộm đỏ bởi máu tươi, bàn tay hắn đang nắm đầu một nam nhân trung niên, khuôn mặt bị che đi bởi mái tóc bù xù, rồi bời.

Rắc! Bàn tay huyết y kia nắm lại, bóp nát đầu nam nhân kia khiến máu tươi cùng não bắn ra tung tóe, tựa như bóp một miếng đậu phụ. Huyết y vươn tay, ném kẻ xấu số xuống đất, đứng im lặng, ánh mắt lóe lên ngân quang chiếu tới phía lễ đài. Tiếng bước châm dồn dập vang lên, chỉ chốc lát đã có vô số người cầm binh khí bao vây nơi huyết y kia đứng. Lãm Tiêu Dao cố lấy bình tĩnh, cười mà nói.

- Rốt cuộc ngươi là ai...? Mà ta cũng không quan tâm, giết hắn!

Đám người bao vây nghe lệnh, tức thì ồ ồ gầm lên, mang binh khí lao về phía huyết y. Huyết y tay khẽ động, hai cánh tay từ từ đưa lên ngang ngực, sau đó nắm chặt lại. Lập tức, một lực hút vô hình từ phía huyết y xuất hiện, thu hút, lôi kéo toàn bộ binh khí của đám người lao về phía mình. Đám người lao lên thấy sự lạ, cố gắng giữ lại binh khí trước sức hút vô hình ấy. Ba bốn người trung niên lao lên, hộ vệ Lãm Tiêu Dao. Nhưng y gạt đi, mặc sự lo lắng của đám người mà quan sát sự lạ.

Thanh trường kiếm găm lão nhân lên tường khẽ rung, sau đó từ từ rút ra khỏi vách đá. Nó bay về phía nam nhân mới tới, lơ lửng trước mặt y. Một ai đó chợt hô lớn.

- Mau thả lưới!

Trong hang động này, các kiến trúc tự nhiên vốn không hề chắc chắn. Rất nhiều nơi đã phải cải tạo lại. Ngay cả trong sảnh này cũng vậy. Đừng nhìn lên mái trần bằng phản kia mà cho rằng chúng là tự nhiên. Hoàn toàn sai lầm, bởi tất cả chúng đều được sửa sang lại.

Có ai đó chạy tới bốn góc sảnh, vung đao chặt đứt mấy sợi dây xích lớn. Tức thời, từ phía trên trần cao rung lên ầm ầm, bụi đất đá lả tả phủ xuống ròi ẩm một tiếng lớn, đất đá cứ thể phủ xuống khoảng sân giữa sảnh, nơi huyết y kia dang đứng.

- Tiểu đệ đệ, việc của ta đã hoàn thành, ta phải trở về thôi!

- Ha ha ha, đa tạ tỷ tỷ. Nhưng sao tỷ tỷ lại rời đi sớm như vậy, chẳng lẽ tỷ không thể nán lại uống chén rượu mừng của tiểu đệ được sao?

Linh Trâm lắc đầu, nhìn xa xăm.

- Liên quân đang dốc sức tấn công chúng ta, sự việc gấp gáp chẳng thể trì hoãn. Bất đắc dĩ ta mới phải rời đi mà thôi. Đệ thông cảm cho ta!

- Đã vậy đệ không dám can ngăn, tỷ tỷ bảo trọng. Sau này còn gặp lại!

Linh Trâm gật đầu, sau đó cùng nữ nhân áo tím rời đi. Lãm Tiêu Dao cũng không chú tâm mấy nữa, vì chỉ ngay sau đó, một lão nhân tới ghé tai y mà nói.

- Môn chủ, giờ lành đã tới. Khách quan cũng đã tới đủ, chúng ta nên bắt đầu nghi lễ thôi, tránh mất giờ lành!

- Được, mau bắt đầu đi…!

Minh Tiến lặng lẽ truy tung, trên khuôn mặt hắn lúc này dường như được bao phủ bởi một lớp băng mỏng. Thi thoảng, ngoài đôi con ngươi màu bạc khẽ di động, còn lại đều cứng ngắc không có lấy một chút xê dịch. Hắn đột ngột dừng lại, thi triển hư khí thuật. Trước mắt, cách đó không xa, có hai luồng chân lực đột nhiên xuất hiện. Sau đó hai đạo phi hành, một trắng, một tím nhanh tróng lao vút đi, nhằm hướng nội địa mà bay nhanh. Minh Tiến sau phút thận trọng, ánh mắt hắn như bốc lên lửa đỏ. Hắn đã nhìn ra vách đá vừa vặn đóng lại trên sườn núi.

Trong hang, mọi người nhất thời ồ lên chúc mừng. tiếng người cười nói, ca tụng nối tiếp nhau vang lên. Dưới ánh sáng từ những viên dạ minh châu bên trên trần, Lãm Tiêu Dao dắt tay tân nương đang sóng vai bước tới lễ đài. Một lão nhân chờ cho hai người tới lễ đài, lúc bấy giờ mới cao giọng.

- Các vị quan khách, xin trật tự!

Đám ông ồn ào dần dần im lặng, lão nhân gật đầu, hài lòng nói tiếp.

- Các vị quan khách, hôm nay ngày lành tháng tốt. Môn chủ chúng ta đón tiếp thêm một vị cô nương nhập gia. Hôm nay, trước sự chúng kiến của tất cả mọi người, ta xin được làm người chủ lễ!

Lão nhân cung tay bái lễ một vòng, sau đó mới quay lại. Lão khẽ vuốt ngực, cao giọng.

- Nhất bái thiên địa!

Lãm Tiêu Dao vui vẻ bái nhất bái, chỉ duy nhất tân nương dường như lưỡng lự, một lúc sau mới chịu bái lễ trước linh án được bay ra trước mặt.

- Nhị bái cao đường!

Hai người lùi lại, cúi đầu bái lễ trước hai chiếc ghế thái sơn bỏ trống. Tất cả mọi người ở đương trường im lặng, chờ câu cuối cùng.

- Phu thê…

Lão nhân cao hứng,chưa kịp hô lên câu thứ ba thì từ ngoài phía cửa hang, một thanh âm nổ tung chát chúa vọng vào. Khói bụi mù mịt, gió lùa kéo theo đất đá khiến không gian càng thêm ngột ngạt. Nhiều người không kiềm chế nổi, ho sặc lên. Lão nhân thoáng cau mày, sau đó quay xuống trấn an đám khách nhân.

- Các vị, các vị xin bình tĩnh. Đây là một ngọn núi lâu năm, thi thoảng có chút thay đổi mà thôi. Xin hãy chú tâm lên đây nào!

Lão nhân bước lên, đứng trước hai người cung tay nói, trên mặt lộ ra chút áy náy. Đám khách người rũ bụi, kẻ che miệng ho nhưng cũng miễn cưỡng hướng tới lão. Lão nhân mỉm cười ý như đa tạ, hô lên.

- Phu thê…

Chỉ nghe tiếng lão ngắc ngứ rồi im bặt, một tiếng rít gió sắc lạnh vang lên khắp trong hang, kéo những ngọn nến lớn trên các bàn tiệc nghiêng ngả một hồi như sắp tắt. Không gian thoáng chốc tối xám đi, phải mất một lúc mới dần dần sáng trở lại. Lãm Tiêu Dao trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên, hỏi.

- Trung thúc, người mau tiếp tục,chỉ là chút gió lùa thôi mà!

Chợt y giật bắn người, hoảng sợ lùi lại. Đám tân khách mặt mày tái mét, kinh dị nhìn nhau, sau đó đều hướng cả lên lễ đài. Chỉ thấy trước hương án, trên bức vách đá treo chữ hỉ lớn màu đỏ. Lão nhân già nua nọ bị một thanh trường kiếm màu đỏ rực cắm ghim trên đó. Không biết vô tình hay cố ý, thanh trường kiếm còn xuyên qua cả bông hoa bằng vải lụa mà tân lang tân nương đang cầm, xé nó làm đôi. Nơi vết thương, màu sôi lên xèo xèo. Lãm Tiêu Dao sợ sệt, nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy phía xa, có một nam nhân mặc bạch y đang chậm rãi hướng về nơi này. Nam nhân kia cứ đi tới đâu, tức thì có người ngã xuống tới đó. Máu huyết tung bay, dường như muốn nhuộm đỏ cả bộ bạch y nọ. Lãm Tiêu Dao kinh ngạc, vội vã lấy ra từ túi trữ vật trường kiếm, lao tới phía tân nương. Vừa lao đi, hắn vừa kêu lớn.

- Dừng lại, nếu không đừng trách ta!

Nam nhân bạch y vẫn chầm chậm bước tới,mỗi bước hắn đi là mỗi mạng người nằm xuống dưới chân hắn. Không nói năng, không đáp lời, chỉ có tiếng kêu la thảm thương, tiếng gào thét van cầu vang lên. Lãm Tiêu Dao mặt mày hơi tái, đưa trường kiếm định kê tới cổ tân nương. Bang! Tay hắn run rẩy, tựa như đâm vào một tảng kim thạch. Hắn kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy một quả cầu chân khí màu xanh, không biết từ lúc nào bao bọc lấy tân nương tử. Bên trong,nàng ta đã ngả người ngất đi, ngồi dựa vào chân chiếc ghế thái sư. Hắn lại vươn kiếm đâm thêm một lần nữa. Bình một tiếng lớn,thanh kiếm bị đánh bật đi. Hắn cảm thấy tay mình tê dại, vội vàng thoái lui. Trong khối cầu, một vật ngắn với một đầu tròn từ từ bay lên, một luồng lửa màu lam chậm rãi bốc cháy trước mặt hắn. Lãm Tiêu Dao kinh sợ, vội thay đổi thái độ.

- Tiền bối là ai, sao lại tới phá hỉ sự của ta!

Không có ai đáp lời hắn, chỉ có những thanh âm răng rắc rợn người của xương vỡ vụn, thanh âm ồ ồ của máu chảy, tiếng rên rỉ thống khổ vang lên. Các bàn tiệc sớm đã trống không, đám người bỏ chạy toán loạn. Đám nữ nhân sợ hãi co rúm vào một góc. Những kẻ thông minh hơn vội chạy cả núp phía sau người hắn. Lãm Tiêu Dao run lên, cố gắng quan sát. Nam nhân bạch y, không, phải nói lúc này là nam nhân mặc huyết y mới đúng. Y phục của hắn đã nhuộm đỏ bởi máu tươi, bàn tay hắn đang nắm đầu một nam nhân trung niên, khuôn mặt bị che đi bởi mái tóc bù xù, rồi bời.

Rắc! Bàn tay huyết y kia nắm lại, bóp nát đầu nam nhân kia khiến máu tươi cùng não bắn ra tung tóe, tựa như bóp một miếng đậu phụ. Huyết y vươn tay, ném kẻ xấu số xuống đất, đứng im lặng, ánh mắt lóe lên ngân quang chiếu tới phía lễ đài. Tiếng bước châm dồn dập vang lên, chỉ chốc lát đã có vô số người cầm binh khí bao vây nơi huyết y kia đứng. Lãm Tiêu Dao cố lấy bình tĩnh, cười mà nói.

- Rốt cuộc ngươi là ai...? Mà ta cũng không quan tâm, giết hắn!

Đám người bao vây nghe lệnh, tức thì ồ ồ gầm lên, mang binh khí lao về phía huyết y. Huyết y tay khẽ động, hai cánh tay từ từ đưa lên ngang ngực, sau đó nắm chặt lại. Lập tức, một lực hút vô hình từ phía huyết y xuất hiện, thu hút, lôi kéo toàn bộ binh khí của đám người lao về phía mình. Đám người lao lên thấy sự lạ, cố gắng giữ lại binh khí trước sức hút vô hình ấy. Ba bốn người trung niên lao lên, hộ vệ Lãm Tiêu Dao. Nhưng y gạt đi, mặc sự lo lắng của đám người mà quan sát sự lạ.

Thanh trường kiếm găm lão nhân lên tường khẽ rung, sau đó từ từ rút ra khỏi vách đá. Nó bay về phía nam nhân mới tới, lơ lửng trước mặt y. Một ai đó chợt hô lớn.

- Mau thả lưới!

Trong hang động này, các kiến trúc tự nhiên vốn không hề chắc chắn. Rất nhiều nơi đã phải cải tạo lại. Ngay cả trong sảnh này cũng vậy. Đừng nhìn lên mái trần bằng phản kia mà cho rằng chúng là tự nhiên. Hoàn toàn sai lầm, bởi tất cả chúng đều được sửa sang lại.

Có ai đó chạy tới bốn góc sảnh, vung đao chặt đứt mấy sợi dây xích lớn. Tức thời, từ phía trên trần cao rung lên ầm ầm, bụi đất đá lả tả phủ xuống ròi ẩm một tiếng lớn, đất đá cứ thể phủ xuống khoảng sân giữa sảnh, nơi huyết y kia dang đứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »