Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 240
chương 242: mở tiệc..

❊ ❊ ❊

Minh Tiến còn đang ngẩn ra, Liên Liên đã kéo tay hắn tới, ánh mắt hướng tới hắn đầy ý van cầu. Nàng bí mật truyền âm. “Tướng công, chàng đỡ Quế Chi lên đi, giúp thiếp tạ lỗi. Lúc trước thiếp… thiếp không kiềm chế được bản thân!”. Minh Tiến khẽ cười, véo nhẹ má nàng rồi cúi người xuống, ý định nâng Quế Chi lên. Quế Chi có chút sợ hãi, nhưng sau đó nhắm mắt đợi hình phạt. Nàng biết khiến hắn phát điên lên như vậy, chẳng dễ gì có thể bỏ qua. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nhưng nàng chấp nhận, bởi nàng không muốn tâm sự của các tỷ muội cùng thuyền phải cất giấu mãi như vậy.

Trước mặt tất cả, chỉ thấy hắn phủ phục quỳ gối trước mặt Quế Chi, bái một lạy. Giọng run run.

- Quế Chi, cảm ơn nàng đã nói cho ta rõ. Ta không thể ngờ nổi các nàng lại phải chịu đựng nhiều thứ như vậy. Ta thật vô tâm!

Hắn lại quay qua chúng nữ, dập đầu một cái.

- Các nàng, ta xin đã tạ các nàng!

Hành động của hắn khiến chúng nữ hoàn toàn bất ngờ, không kịp có chút phản ứng. Ngay cả Quế Chi trên mặt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, cứng ngắc đứng đó không kịp làm gì. Ngân Nguyệt cuối cùng vẫn là người phản ứng nhanh nhất, kinh hãi nói.

- Tướng công, sao chàng lại…!

Minh Tiến mỉm cười, hắn khẽ đứng dậy, hướng tới phía Quế Chi mà nâng tay nàng đứng lên. Trên bàn tay hắn, một luồng kim quang nhu hòa xuất hiện, bàn tay kim quang ấy nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên má Quế Chi. Nàng vẫn còn đang trong mông lung, lúc này cảm nhận được một luồng khí ấm áp trên mặt mình mới hồi tỉnh. Thân hình thoáng run lên, nhưng sau đó ánh mắt liếc tới hắn hiện lên sự cảm kích, tin phục. Nàng cảm nhận bàn tay ấm áp ấy nhẹ nhàng xoa lên vết bàn tay kia, từng chút từng chút một làm thuyên giảm đi sự nóng rát của vết tát. Quế Chi hai chân dường như mềm nhũn, vô lực dựa vào lòng hắn. Ánh mắt nàng lúc này hoàn toàn là sự si mê và yêu thích, không hề rời khỏi khuôn mặt nam nhân kia lấy một chút.

Chúng nữ im lặng, đều âm thầm cảm thấy trong lòng thật sự ấm áp, ngọt ngào hơn cả đường mật. Tai U Châu này, nam nhân tuyệt đối không bao giờ quỳ gối trước nữ nhân. Nam nhân chỉ chịu quỳ gối duy nhất ba lần: lễ phụ mẫu sinh thành, lễ bái sư thừa; Nếu có lễ bái nữ nhân cũng chỉ duy nhất trong lễ bái đường. Còn thông thường, cho dù đó là lúc sinh tử, nam nhân cũng vẫn giữ lấy chút danh dự bản thân mình. Nhưng hắn thì khác, hắn mặc kệ thứ danh dự hão huyền ấy. Đương nhiên, sẽ có lúc hắn điên cuồng làm mọi thứ để bảo vệ danh dự bản thân, bảo vệ cái tôi bất khả xâm phạm của hắn. Nhưng lúc này, trước mặt các nàng, một cái bái lễ này thật sự chưa đủ để tỏ rõ sự cảm kích của hắn…

Bàn trà đông đủ, đương nhiên bao gồm cả hắn cùng tất cả các nàng. Liên Liên ngồi bên phía trái hắn, chỗ bên phải là Bạch Hổ nhanh chân chiếm lấy. Mọi người chậm rãi uống trà, ăn điểm tâm, nói chuyện phiếm. Dường như hoàn toàn không có việc trước đó xảy ra. Ưu tiên nhất, có lẽ vẫn là Bạch Quế Chi, nàng lúc này đang ngồi trên đùi hắn, hai má đỏ bừng dựa trên vai hắn. Đôi tay thon dài khẽ mân mê chén trà thơm.

Hắn im lặng, lắng nghe các nàng nói chuyện. Thi thoảng mới nói chen vào một hai câu. Các nàng trao đổi, thực chất vẫn chủ yếu là về vấn đề tu luyện, vượt bình cảnh. Một số ít mới nói đến vấn đề sinh hoạt thường ngày khiến hắn đa phần đều im lặng. Hắn vốn cứ tuần tự tiến giai, cũng chẳng có kinh nghiệm gì mà nói, vì thế chỉ ngồi im cười trừ. Một hồi, dường như đã hết chủ đề, các nàng đều im lặng uống trà. Hắn nghĩ tới điều gì, đột nhiên nói.

- Các nàng, đã lâu chúng ta chưa tập trung đông đủ thế này. Hay là vậy đi, các nàng muốn ăn món gì cứ nói, lát nữa ta đích thân vào bếp!

Chúng nữ nghe hắn nói xong, nhất thời tròn mắt kinh dị. Ngoại trừ Tử Hàm, Mỹ Mỹ và Tuyết Liên ra, còn lại ánh mắt đều chiếu tới hắn như thể ngắm nhìn một sinh vật lạ. Minh Tiến thấy phản ứng của các nàng mạnh như vậy, tức thời trên mặt hiện lên sự tò mò. Hắn rút trong túi trữ vật ra một cuốn sổ trắng, lại lục tìm bút nghiên. Tay đều đều mài mực, không ngẩng lên, cười mà nói.

- Chà, còn ngại sao? Vậy ta điểm danh, đầu tiên là từ nàng, Liên Liên...!

Hắn cầm trên tay một tờ thực đơn dài các món ăn, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm. Có nhiều món hắn từng nghe, xong cũng có những thứ hắn chưa từng biết. Liệt kê ra ở đây cũng tới bảy tám chục món ăn. Tay nghề nấu nướng của hắn cũng chẳng phải cao thủ, lúc này hắn thoáng trầm ngâm. “Có cách rồi!”. Hắn đột nhiên mỉm cười, đứng dậy rời đi…

Thời tiết đã chớm hạ, dần dần buổi trưa tiết trời oi bức hơn. Tuy vậy về buổi tối, vẫn còn một phần nào đó se se lạnh, dường như mùa đông vẫn cố níu kéo lại nơi này. Nơi hậu viện, một bàn đá dài đã được kê tới, bên trên bày ra ba cái chảo bằng đồng, hình dạng những cái chảo này vô cùng đặc biệt. Nơi giữa trung tâm được gò cao lên, thon dài như một ngọn núi nhỏ. Đặt phía dưới chảo đồng là một bát đất lớn, bên trong chứa đầy than củi đang hừng hực tỏa nhiệt. Hắn lúc này hai ống tay xắn cao lên tận vai, khệ nệ bê một cái nồi lớn, trút nước trong nồi lần lượt vào ba cái chảo đồng. Bỏ nồi lớn qua một bên, hắn lại tất tả chạy về phía nhà bếp, thoăn thoắt như thoi đưa.

Lần lượt, vô số những đĩa đựng đồ ăn được bày lên. Trong chảo đồng, nước sôi mang theo một mùi thơm thơm, cay cay thật đặc biệt. Chúng nữ muốn phụ hắn một chút, nhưng lại bị hắn hoàn toàn cự tuyệt. Vì thế chỉ biết đứng im một bên mà quan sát hắn. Các nàng thì thào trao đổi, ánh mắt đều chiếu tới sự tất tả, bận rộn kia mà như mỉm cười âu yếm. Khệ nệ bê từ bếp ra một cái vò lớn, hắn cười mà nói.

- Mọi người vào bàn tiệc đi nào...!

Đương nhiên, nếu là bình thường, ai cũng chắc chắn biết tới món lẩu này. Chỉ có điều, chúng nữ dường như mới lần đầu được nếm qua. Cách thức chế biến cùng với hương vị lạ miệng khiến các nàng đều tấm tắc khen ngon, luôn tay đưa đũa. Minh Tiến nhìn tới cảnh tượng vui vẻ ấy, trên mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn chỉ nhấm nhấp chút đỉnh, còn đâu phần lớn thời gian là ngắm nhìn các nàng; hoặc là giúp các nàng làm chín đồ ăn. Đối với hắn lúc này, hạnh phúc đơn giản chỉ cần có thế.

Rượu đã qua ba bốn lượt, thức ăn cũng đã vơi đi quá nửa. Trên các khuôn mặt xinh đẹp ấy lúc này đều hiển hiện một lớp phấn hồng, không rõ là do có chút say, hay là nhiệt hỏa từ bát than kia có chút lớn quá mức. Thứ rượu này là rượu trái cây, do chính hắn tự chế biến. Chỉ đơn giản là hoa quả ướp đường, sau đó cho thêm một chút men rượu. Lợi dụng nhiệt hỏa bản thân mà ép chế thành. Rượu này tuy nồng độ cồn không cao, nhưng vì hương vị thơm ngọt; lại thêm lúc rót vào ly, hắn thêm vào đó ba bốn khối băng nhỏ. Vì vậy các nàng cao hứng uống khá nhiều. Ăn lẩu nóng, có một cốc rượu mát lạnh, thơm phức chiêu miệng không phải là quá tuyệt diệu hay sao?

Lại qua một vài lượt nữa, toàn bộ đồ ăn đã được diệt sạch. Minh Tiến cũng có chút bất ngờ, sau đó lại càng vui vẻ bởi các nàng ưa thích lẩu hắn nấu. Hắn nhẩm tính, có khi thường xuyên chế biến món ăn này để mời các nàng. Hắn khẽ mỉm cười, nhìn xung quanh. Đa phần các nữ nhân đều đã có điểm say, khuôn mặt đỏ bừng, dường như bước đi cũng lảo đảo. Hắn đương nhiên y như lúc đầu, cự tuyệt các yêu cầu phụ giúp của các nàng, tự hắn dọn dẹp tất cả. Sau khi rửa dọn xong mọi thứ, hắn quay lại. Lúc này mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại Như Như và Quế Chi đứng đó. Như Như dường như có chuyện gì đó giấu diếm, khuôn mặt đỏ bừng càng toát nên vẻ xinh đẹp, thu hút. Quế Chi thì đứng trước nàng ta, ánh mắt đầy thản nhiên, tĩnh lặng như nước nhìn tới phía Minh Tiến.

Hắn cười.

- Khuya rồi, hai nàng mau về nghỉ đi thôi!

- Ca ca… Muội…!

Như Như ấp úng nói, giọng điệu y như tiếng muỗi kêu. Quế Chi thấy vậy thì thở dài, nắm tay Như Như sau đó nói.

- Tướng công, Như Như đang đợi chàng cùng về nghỉ ở phòng muội ấy!

Minh Tiến không hiểu ý tứ câu nói này, hắn chỉ cười xòa.

- Không cần đâu, ta về phòng Liên Liên cũng được. Hai người nghỉ sớm đi!

Như Như trên mặt vội lộ ra nét gấp gáp, tay vội vàng kéo áo Quế Chi mà giật giật nhẹ. Quế Chi thấy hắn vô tâm, cuối cùng không nhịn được mà nói thẳng.

- Tướng công. Quế Chi mong chàng công bình. Hôm qua, chàng đã ở phòng của đại tỷ, ít nhất hôm nay chàng phải đến phòng của Như Như. Theo thứ bậc, Như Như là Bình Thê. Chúng ta thuyền đông, tỷ muội nhiều. Mong chàng cân nhắc hợp lý, đừng để các tỷ muội khác phải oán trách!

Minh Tiến ngẩn người, cuối cùng là cười trừ, thở nhẹ.

- Hóa ra là việc này sao...? Ta không phải đã nói rồi ư, tất cả các nàng đều là thê tử của ta, không phân thứ bậc gì cả. Tại sao cứ phân biệt làm gì?

- Tướng công, mong chàng công bình!

Quế Chi vẫn y như trước, nhẹ giọng nói. Trong lời nói dường như mang theo chút nhu hòa, chờ mong. Minh Tiến hơi cau mày, nhưng cuối cùng cũng đã nhận ra chuyện gì, hắn cười mà đáp.

- À… Ta biết rồi, các nàng vì Liên Liên hôm qua đúng không...? Sớm nay, có bốn người bí mật tới phòng Liên Liên xem xét. Các nàng cho rằng ta và nàng ấy đã động phòng đúng không?

Hắn nói, sau đó đột nhiên nhìn về phía bụi trúc cách đó không xa, cười lớn.

- Không cần núp ở đó, ra đây hết cả đi...!

Trước mặt các nàng, hắn nghiêm giọng, chân thành nói.

- Các nàng, trước tiên,ta muốn nói rõ ta và Liên Liên tuy chung giường, nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Không chỉ Liên Liên, trước đó ngay cả Như Như, Tiểu Sương, Xảo Nhi, Tử Hàm và Mỹ Mỹ cũng đã từng cùng giường với ta. Nhưng ta tuyệt đối chưa từng có suy nghĩ về việc kia!

Hắn giơ tay, trịnh trọng như tuyên thệ. Sau đó mới tiếp.

- Ta cũng xin nói rõ. Trước khi chúng ta bái dường thành thân, ta tuyệt đối không bao giờ đi quá giới hạn. Ta sẽ gắng tu luyện để có thể đưa cha mẹ ta tới đây. Lúc ấy, cũng là lúc chúng ta thành hôn… Ha ha ha… Các nàng chạy không thoát đâu!

Minh Tiến còn đang ngẩn ra, Liên Liên đã kéo tay hắn tới, ánh mắt hướng tới hắn đầy ý van cầu. Nàng bí mật truyền âm. “Tướng công, chàng đỡ Quế Chi lên đi, giúp thiếp tạ lỗi. Lúc trước thiếp… thiếp không kiềm chế được bản thân!”. Minh Tiến khẽ cười, véo nhẹ má nàng rồi cúi người xuống, ý định nâng Quế Chi lên. Quế Chi có chút sợ hãi, nhưng sau đó nhắm mắt đợi hình phạt. Nàng biết khiến hắn phát điên lên như vậy, chẳng dễ gì có thể bỏ qua. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nhưng nàng chấp nhận, bởi nàng không muốn tâm sự của các tỷ muội cùng thuyền phải cất giấu mãi như vậy.

Trước mặt tất cả, chỉ thấy hắn phủ phục quỳ gối trước mặt Quế Chi, bái một lạy. Giọng run run.

- Quế Chi, cảm ơn nàng đã nói cho ta rõ. Ta không thể ngờ nổi các nàng lại phải chịu đựng nhiều thứ như vậy. Ta thật vô tâm!

Hắn lại quay qua chúng nữ, dập đầu một cái.

- Các nàng, ta xin đã tạ các nàng!

Hành động của hắn khiến chúng nữ hoàn toàn bất ngờ, không kịp có chút phản ứng. Ngay cả Quế Chi trên mặt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, cứng ngắc đứng đó không kịp làm gì. Ngân Nguyệt cuối cùng vẫn là người phản ứng nhanh nhất, kinh hãi nói.

- Tướng công, sao chàng lại…!

Minh Tiến mỉm cười, hắn khẽ đứng dậy, hướng tới phía Quế Chi mà nâng tay nàng đứng lên. Trên bàn tay hắn, một luồng kim quang nhu hòa xuất hiện, bàn tay kim quang ấy nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên má Quế Chi. Nàng vẫn còn đang trong mông lung, lúc này cảm nhận được một luồng khí ấm áp trên mặt mình mới hồi tỉnh. Thân hình thoáng run lên, nhưng sau đó ánh mắt liếc tới hắn hiện lên sự cảm kích, tin phục. Nàng cảm nhận bàn tay ấm áp ấy nhẹ nhàng xoa lên vết bàn tay kia, từng chút từng chút một làm thuyên giảm đi sự nóng rát của vết tát. Quế Chi hai chân dường như mềm nhũn, vô lực dựa vào lòng hắn. Ánh mắt nàng lúc này hoàn toàn là sự si mê và yêu thích, không hề rời khỏi khuôn mặt nam nhân kia lấy một chút.

Chúng nữ im lặng, đều âm thầm cảm thấy trong lòng thật sự ấm áp, ngọt ngào hơn cả đường mật. Tai U Châu này, nam nhân tuyệt đối không bao giờ quỳ gối trước nữ nhân. Nam nhân chỉ chịu quỳ gối duy nhất ba lần: lễ phụ mẫu sinh thành, lễ bái sư thừa; Nếu có lễ bái nữ nhân cũng chỉ duy nhất trong lễ bái đường. Còn thông thường, cho dù đó là lúc sinh tử, nam nhân cũng vẫn giữ lấy chút danh dự bản thân mình. Nhưng hắn thì khác, hắn mặc kệ thứ danh dự hão huyền ấy. Đương nhiên, sẽ có lúc hắn điên cuồng làm mọi thứ để bảo vệ danh dự bản thân, bảo vệ cái tôi bất khả xâm phạm của hắn. Nhưng lúc này, trước mặt các nàng, một cái bái lễ này thật sự chưa đủ để tỏ rõ sự cảm kích của hắn…

Bàn trà đông đủ, đương nhiên bao gồm cả hắn cùng tất cả các nàng. Liên Liên ngồi bên phía trái hắn, chỗ bên phải là Bạch Hổ nhanh chân chiếm lấy. Mọi người chậm rãi uống trà, ăn điểm tâm, nói chuyện phiếm. Dường như hoàn toàn không có việc trước đó xảy ra. Ưu tiên nhất, có lẽ vẫn là Bạch Quế Chi, nàng lúc này đang ngồi trên đùi hắn, hai má đỏ bừng dựa trên vai hắn. Đôi tay thon dài khẽ mân mê chén trà thơm.

Hắn im lặng, lắng nghe các nàng nói chuyện. Thi thoảng mới nói chen vào một hai câu. Các nàng trao đổi, thực chất vẫn chủ yếu là về vấn đề tu luyện, vượt bình cảnh. Một số ít mới nói đến vấn đề sinh hoạt thường ngày khiến hắn đa phần đều im lặng. Hắn vốn cứ tuần tự tiến giai, cũng chẳng có kinh nghiệm gì mà nói, vì thế chỉ ngồi im cười trừ. Một hồi, dường như đã hết chủ đề, các nàng đều im lặng uống trà. Hắn nghĩ tới điều gì, đột nhiên nói.

- Các nàng, đã lâu chúng ta chưa tập trung đông đủ thế này. Hay là vậy đi, các nàng muốn ăn món gì cứ nói, lát nữa ta đích thân vào bếp!

Chúng nữ nghe hắn nói xong, nhất thời tròn mắt kinh dị. Ngoại trừ Tử Hàm, Mỹ Mỹ và Tuyết Liên ra, còn lại ánh mắt đều chiếu tới hắn như thể ngắm nhìn một sinh vật lạ. Minh Tiến thấy phản ứng của các nàng mạnh như vậy, tức thời trên mặt hiện lên sự tò mò. Hắn rút trong túi trữ vật ra một cuốn sổ trắng, lại lục tìm bút nghiên. Tay đều đều mài mực, không ngẩng lên, cười mà nói.

- Chà, còn ngại sao? Vậy ta điểm danh, đầu tiên là từ nàng, Liên Liên...!

Hắn cầm trên tay một tờ thực đơn dài các món ăn, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm. Có nhiều món hắn từng nghe, xong cũng có những thứ hắn chưa từng biết. Liệt kê ra ở đây cũng tới bảy tám chục món ăn. Tay nghề nấu nướng của hắn cũng chẳng phải cao thủ, lúc này hắn thoáng trầm ngâm. “Có cách rồi!”. Hắn đột nhiên mỉm cười, đứng dậy rời đi…

Thời tiết đã chớm hạ, dần dần buổi trưa tiết trời oi bức hơn. Tuy vậy về buổi tối, vẫn còn một phần nào đó se se lạnh, dường như mùa đông vẫn cố níu kéo lại nơi này. Nơi hậu viện, một bàn đá dài đã được kê tới, bên trên bày ra ba cái chảo bằng đồng, hình dạng những cái chảo này vô cùng đặc biệt. Nơi giữa trung tâm được gò cao lên, thon dài như một ngọn núi nhỏ. Đặt phía dưới chảo đồng là một bát đất lớn, bên trong chứa đầy than củi đang hừng hực tỏa nhiệt. Hắn lúc này hai ống tay xắn cao lên tận vai, khệ nệ bê một cái nồi lớn, trút nước trong nồi lần lượt vào ba cái chảo đồng. Bỏ nồi lớn qua một bên, hắn lại tất tả chạy về phía nhà bếp, thoăn thoắt như thoi đưa.

Lần lượt, vô số những đĩa đựng đồ ăn được bày lên. Trong chảo đồng, nước sôi mang theo một mùi thơm thơm, cay cay thật đặc biệt. Chúng nữ muốn phụ hắn một chút, nhưng lại bị hắn hoàn toàn cự tuyệt. Vì thế chỉ biết đứng im một bên mà quan sát hắn. Các nàng thì thào trao đổi, ánh mắt đều chiếu tới sự tất tả, bận rộn kia mà như mỉm cười âu yếm. Khệ nệ bê từ bếp ra một cái vò lớn, hắn cười mà nói.

- Mọi người vào bàn tiệc đi nào...!

Đương nhiên, nếu là bình thường, ai cũng chắc chắn biết tới món lẩu này. Chỉ có điều, chúng nữ dường như mới lần đầu được nếm qua. Cách thức chế biến cùng với hương vị lạ miệng khiến các nàng đều tấm tắc khen ngon, luôn tay đưa đũa. Minh Tiến nhìn tới cảnh tượng vui vẻ ấy, trên mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn chỉ nhấm nhấp chút đỉnh, còn đâu phần lớn thời gian là ngắm nhìn các nàng; hoặc là giúp các nàng làm chín đồ ăn. Đối với hắn lúc này, hạnh phúc đơn giản chỉ cần có thế.

Rượu đã qua ba bốn lượt, thức ăn cũng đã vơi đi quá nửa. Trên các khuôn mặt xinh đẹp ấy lúc này đều hiển hiện một lớp phấn hồng, không rõ là do có chút say, hay là nhiệt hỏa từ bát than kia có chút lớn quá mức. Thứ rượu này là rượu trái cây, do chính hắn tự chế biến. Chỉ đơn giản là hoa quả ướp đường, sau đó cho thêm một chút men rượu. Lợi dụng nhiệt hỏa bản thân mà ép chế thành. Rượu này tuy nồng độ cồn không cao, nhưng vì hương vị thơm ngọt; lại thêm lúc rót vào ly, hắn thêm vào đó ba bốn khối băng nhỏ. Vì vậy các nàng cao hứng uống khá nhiều. Ăn lẩu nóng, có một cốc rượu mát lạnh, thơm phức chiêu miệng không phải là quá tuyệt diệu hay sao?

Lại qua một vài lượt nữa, toàn bộ đồ ăn đã được diệt sạch. Minh Tiến cũng có chút bất ngờ, sau đó lại càng vui vẻ bởi các nàng ưa thích lẩu hắn nấu. Hắn nhẩm tính, có khi thường xuyên chế biến món ăn này để mời các nàng. Hắn khẽ mỉm cười, nhìn xung quanh. Đa phần các nữ nhân đều đã có điểm say, khuôn mặt đỏ bừng, dường như bước đi cũng lảo đảo. Hắn đương nhiên y như lúc đầu, cự tuyệt các yêu cầu phụ giúp của các nàng, tự hắn dọn dẹp tất cả. Sau khi rửa dọn xong mọi thứ, hắn quay lại. Lúc này mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại Như Như và Quế Chi đứng đó. Như Như dường như có chuyện gì đó giấu diếm, khuôn mặt đỏ bừng càng toát nên vẻ xinh đẹp, thu hút. Quế Chi thì đứng trước nàng ta, ánh mắt đầy thản nhiên, tĩnh lặng như nước nhìn tới phía Minh Tiến.

Hắn cười.

- Khuya rồi, hai nàng mau về nghỉ đi thôi!

- Ca ca… Muội…!

Như Như ấp úng nói, giọng điệu y như tiếng muỗi kêu. Quế Chi thấy vậy thì thở dài, nắm tay Như Như sau đó nói.

- Tướng công, Như Như đang đợi chàng cùng về nghỉ ở phòng muội ấy!

Minh Tiến không hiểu ý tứ câu nói này, hắn chỉ cười xòa.

- Không cần đâu, ta về phòng Liên Liên cũng được. Hai người nghỉ sớm đi!

Như Như trên mặt vội lộ ra nét gấp gáp, tay vội vàng kéo áo Quế Chi mà giật giật nhẹ. Quế Chi thấy hắn vô tâm, cuối cùng không nhịn được mà nói thẳng.

- Tướng công. Quế Chi mong chàng công bình. Hôm qua, chàng đã ở phòng của đại tỷ, ít nhất hôm nay chàng phải đến phòng của Như Như. Theo thứ bậc, Như Như là Bình Thê. Chúng ta thuyền đông, tỷ muội nhiều. Mong chàng cân nhắc hợp lý, đừng để các tỷ muội khác phải oán trách!

Minh Tiến ngẩn người, cuối cùng là cười trừ, thở nhẹ.

- Hóa ra là việc này sao...? Ta không phải đã nói rồi ư, tất cả các nàng đều là thê tử của ta, không phân thứ bậc gì cả. Tại sao cứ phân biệt làm gì?

- Tướng công, mong chàng công bình!

Quế Chi vẫn y như trước, nhẹ giọng nói. Trong lời nói dường như mang theo chút nhu hòa, chờ mong. Minh Tiến hơi cau mày, nhưng cuối cùng cũng đã nhận ra chuyện gì, hắn cười mà đáp.

- À… Ta biết rồi, các nàng vì Liên Liên hôm qua đúng không...? Sớm nay, có bốn người bí mật tới phòng Liên Liên xem xét. Các nàng cho rằng ta và nàng ấy đã động phòng đúng không?

Hắn nói, sau đó đột nhiên nhìn về phía bụi trúc cách đó không xa, cười lớn.

- Không cần núp ở đó, ra đây hết cả đi...!

Trước mặt các nàng, hắn nghiêm giọng, chân thành nói.

- Các nàng, trước tiên,ta muốn nói rõ ta và Liên Liên tuy chung giường, nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Không chỉ Liên Liên, trước đó ngay cả Như Như, Tiểu Sương, Xảo Nhi, Tử Hàm và Mỹ Mỹ cũng đã từng cùng giường với ta. Nhưng ta tuyệt đối chưa từng có suy nghĩ về việc kia!

Hắn giơ tay, trịnh trọng như tuyên thệ. Sau đó mới tiếp.

- Ta cũng xin nói rõ. Trước khi chúng ta bái dường thành thân, ta tuyệt đối không bao giờ đi quá giới hạn. Ta sẽ gắng tu luyện để có thể đưa cha mẹ ta tới đây. Lúc ấy, cũng là lúc chúng ta thành hôn… Ha ha ha… Các nàng chạy không thoát đâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »