Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 235
chương 237: hồi trang.

❊ ❊ ❊

Hắn trầm ngâm, Tuyết Liên hướng ánh mắt đầy chờ mong chiếu tới hắn. Trên đổi mắt ấy lúc này trong veo, thuần khiết vô cùng. Hắn khẽ mỉm cười, cúi đầu xuống. Tuyết Liên nhận ra hắn định làm gì, tức thì hai má đỏ bừng đầy luống cuống, nhưng cuối cùng nàng lại là người chủ động vươn tay ôm lấy đầu hắn mà kéo xuống. Một nụ hôn ngọt ngào, thật lâu, thật lâu khiến cả hai như mê man đi…

Ngồi dựa vào gốc cây lớn, Tuyết Liên nhẹ nhàng ngồi trong lòng hắn, trên mặt ửng đỏ vô cùng mị hoặc. Minh Tiến nắm bàn tay của nàng, sau đó mới nói.

- Ta là một nam nhân, thứ tối thiểu ta phải làm được, đấy là bảo vệ nữ nhân của mình, bảo vệ người mà ta yêu quý… Nhưng có lẽ, ta không thể làm được điều tối thiểu ấy… Lần này trở về Minh Gia Trang kia, chỉ bởi ta đã hứa với Tử Hàm để mấy tỷ muội họ gặp mặt nhau mà thôi… Nơi đó, sớm không còn là nhà ta rồi… Minh Tiến… vốn đã chết lâu rồi…!

- Này… tại sao lúc đó chàng bỏ chạy, sao không tra xét cho rõ ràng? Chàng không lẽ nhu nhược tới vậy? Sẵn sàng buông tay sao?

Tuyết Liên nằm im trong lòng hắn, nghe hắn nói thì hỏi lại. Minh Tiến khẽ cười, lắc đầu.

- Không phải ta đã từng nói, ta tôn trọng các nàng ấy rồi đó sao? Chỉ cần hỏi,họ đáp là ta rời đi. Ta không muốn sắp đặt, bức ép bọn họ, chỉ có thể trách ta vô duyên vô phận mà thôi… Ha ha…

Hắn cười buồn, lắc đầu. Tuyết Liên khẽ thở dài, trong lòng không cho là đúng. Nàng khẽ nói.

- Đồ ngốc…! Cẩm Tuyết tỷ tỷ nói với ta, yêu là phải điên cuồng mà chiếm lấy. Chàng lẽ nào lại từ bỏ dễ dàng như vậy chứ? Chẳng lẽ nếu họ bị lừa gạt hay bắt ép, chàng lại buông tay hay sao?

Hắn lắc đầu.

- Chắc nàng cũng biết ta mang huyết thống Long tộc, ta có đặc trưng bởi cặp mắt có thể nhìn thấu nội tâm người khác. Nàng cho rằng ta ngốc tới mức ấy sao...? Hà… Có trách, chỉ trách ta không duyên, vô phận mà thôi…!

- Đồ ngốc...! Sau này… sau này dù có thế nào, ta cũng không rời xa chàng một bước. Ta… ta nhất định trói chặt chàng, xem chàng còn có thể chạy đi đâu được nữa!

Tuyết Liên nói, hai má càng thêm đỏ bừng, khuôn mặt ấy khẽ cọ cựa trong vòng tay hắn. Minh Tiến cười ha ha một hồi, sau đó ôm chặt lấy nàng, khẽ nói.

- Ngủ đi, mai chúng ta khởi hành sớm!

- Ưm...!

Bốn ngày sau, chiều tà. Hiểu Vân Trấn đón tiếp ba người mới tiến vào trấn. Trên một cỗ xe ngựa đơn giản, có ba nữ nhân che mạng, đi bên cạnh họ là một nam nhân mặc hắc y, mũ trùm kín mặt. Cả bốn che mặt khiến người xung quanh có chút hiếu kì, ánh mắt tò mờ chiều tới. Phần vì những người mới tới che mặt, phần vì khí tức tu chân Nguyên Anh Kỳ tỏa ra từ nam nhân áo đen và từ trong xe. Trưởng trấn nghe thông báo đã vội tiến ra tiếp đón, nhưng cả bốn người đều thờ ơ với lời mời mọc của lão, chầm chậm hướng Minh Gia Trang mà tiến tới. Điều khiến mọi người kinh ngạc chính là chỉ một cái truyền âm phù ném vào, cửa Minh Gia Trang lâu nay phong bế lại chậm chạp mở ra, đón tiếp bốn người nhập trang.

Minh Tiến theo ba nàng tiến vào, cảnh vật quen mắt ập tới khiến hắn có chút run rẩy. Người mở cửa cho họ là Bạch Hổ, nàng cười tươi mà mời mấy người.

- Mời bốn vị vào trong này!

Dọc theo hành lang, cả bốn người tiến tới một khoảng sân lớn, nơi đặt một bộ bàn ghế đá rộng, có vài người đang ở đó. Minh Tiến nhìn tới, tức thì cau mày, đuôi mắt hắn co giật. Chỉ thấy trên bàn đá kia, một vị công tử mặc áp lụa tím, khuôn mặt thư sinh vô cùng thu hút ánh nhìn đang ngồi đó, bàn tay uyển chuyển vẽ trên tấm giấy lụa lớn. Bên cạnh hắn, có cả thảy chín nữ nhân bao quanh, trầm trồ khen ngợi. Minh Tiến nhìn tới, lẩm nhẩm trong miệng.

- Liên Liên… Như Như… Bạch Phụng… Ngân Nguyệt… Bạch Hổ… Kim Minh…Kỳ Dao… Tiểu Sương… Xảo Nhi…!

Bạch Hổ vui vẻ chạy vào, hô lên.

- Các tỷ, chúng ta có khách nha!

Tiếng nàng nói khiến tất cả ngẩng đầu nhìn tới, ngay cả công tử áo tím kia cũng đã dừng bút, nở một nụ cười tươi như hoa. Tử Hàm thu lại kim sa che mặt, cười nói.

- Chào mọi người!

Chúng nữ ngạc nhiên, chưa nhận ra là ai. Chợt nghe thấy Bạch Hổ ấp úng, rồi nàng vui vẻ hô lớn mà lao vào lòng Tử Hàm.

- A… là Thanh Long tỷ… Tử Hàm tỷ tỷ nha!

- Tử Hàm… thật là muội sao?

Ngân Nguyệt sửng sốt, sau đó cũng ào chạy tới ôm lấy nàng. Chúng nữ ồn ào một hồi, sau đó mới dừng lại. Ngân Nguyệt tò mò nhìn tới ba người phía sau, ánh mắt dò xét.

- Ba vị này là…!

Tử Hàm cười, dắt tay hai nàng lên trước, ý bảo họ tháo mạng che mặt.

- Đây là Mỹ Mỹ tỷ, tỷ ấy là Miêu nữ. Còn đây là…

- Tuyết Lăng Tiên Tử - Tuyết Liên?!

Kỳ Dao ngắt lời nàng, thốt lên. Tuyết Liên khẽ gật nhẹ, đáp.

- Ừm, là ta… Muội vẫn khỏe chứ?

Kỳ Dao cau mày, lại nhớ tới một hồi đấu khẩu dạo trước, tức thì khuôn mặt có chút đỏ lên. Hứ một cái mà nhìn sang hướng khác. Ngân Nguyệt cười hì hì, bái lễ hai người rồi quay sang nam nhân áo đen.

- Vị công tử này là…?

- Là tướng công của muội!

Tử Hàm nói, nháy nháy mắt với mọi người. Ngân Nguyệt sững người, sau đó run run mà nói.

- Là… thật sự là chàng sao… Minh Tiến!

Nghe xong câu này, chúng nữ đồng loạt run rẩy, ánh mắt ầng ậng nước chiếu tới nam nhân áo đen che mặt. Chỉ thấy hắn đột ngột xoay người, bước nhanh theo lối cũ tiến ra ngoài. Liên Liên sốt sắng hơn cả, nàng điểm chân, lao nhanh chắn tới trước mặt hắn. Thân hình ấy run lên, vươn tay ôm lấy hắn.

- Tướng công…!

Chỉ nói được hai từ, nàng đã nức nở. Nhưng vòng tay của nàng ôm vào không trung, nam nhân áo đen từ lúc nào đã né tránh sang một chỗ khác. Một chất giọng trầm trầm, nhàn nhạt vang lên.

- Phu nhân, xin tự trọng!

Lúc này chúng nữ đều đã chạy tới, bao lấy hắn. Thấy tình cảnh kia thì sững người, chưa hiểu sự việc ra sao. Lại nghe hắc y nói.

- Xin các vị phu nhân nhường đường!

- Ca ca…!

- Chàng…!

- Tiến ca…!

- Tướng công…!

Thanh âm run rẩy nối nhau cất lên, chúng nữ trên mặt nước mắt như mưa, ào ào tuôn rơi. Hắc y nhân khẽ hừ nhẹ, trên miệng nở một nụ cười nhạt, đầy ý khinh thường. Ngân Nguyệt bước lên trước, nàng run lên, định ôm lấy hắn. Nhưng lại một lần nữa, y như với Liên Liên, nàng lại ôm vào khoảng không. Ngân Nguyệt run rẩy.

- Tướng công, chàng…!

Hắc y lại thêm một lần né tránh, bỏ chúng nữ lại phía sau. Bỗng hắn giật mình, lùi lại một bước. Đứng chắn trước mặt hắn lúc này là một thân ảnh áo xanh, khuôn mặt xinh đẹp ấy xanh xao, tiều tụy khiến hắn khẽ lắc đầu, im lặng.

Kỳ Dao đứng chặn trước mặt hắn, chiếu tới hắn một ánh mắt đầy ai oán. Nước mắt lưng tròng, cặp mắt ấy run lên khiến hắn trong lòng cũng run rẩy. Hắn im lặng, chờ đợi. Nhưng nàng không hề ôm hắn như những người khác. Bốp! Thanh âm lạnh lẽo vang lên, một cái tát nảy lửa tới mặt hắn, lực đạo mạnh tới mức cả chiếc mũ cũng theo đó mà văng khỏi đầu hắn, trấn nát cả cây trâm gỗ búi tóc. Mắt hắn hoa lên, có chút choáng váng mà loạng choạng một hồi, mái tóc dài bung ra rối bù. Trên má hắn in hằn năm ngón tay đỏ rực, khóe miệng hắn đã rỉ ra chút máu tươi. Kỳ Dao trên mắt thoáng ánh lên tia đau đớn cùng hối hận, nàng bặm môi, run rẩy chỉ tay tới phía hắn.

- Xem ra… xem ra chúng ta… chúng ta đã quá coi trọng chàng mất rồi!

Giọng nói đầy đau đớn, oán hận. Nàng nói xong, lập tức phi thân lao về phía hậu trang. Chúng nữ nhất thời ngây người, không ngờ nổi tình huống ấy. Minh Tiến cảm nhận nơi mặt đang dồn lên sự rát buốt, nóng hổi, hắn đột nhiên ngửa mặt mà cười lớn.

- Ha ha ha… Đánh hay, đánh hay lắm…!

Hắn vừa cười to vừa bình thản xoay lưng bước đi, rời khỏi nơi này…

Hắn trầm ngâm, Tuyết Liên hướng ánh mắt đầy chờ mong chiếu tới hắn. Trên đổi mắt ấy lúc này trong veo, thuần khiết vô cùng. Hắn khẽ mỉm cười, cúi đầu xuống. Tuyết Liên nhận ra hắn định làm gì, tức thì hai má đỏ bừng đầy luống cuống, nhưng cuối cùng nàng lại là người chủ động vươn tay ôm lấy đầu hắn mà kéo xuống. Một nụ hôn ngọt ngào, thật lâu, thật lâu khiến cả hai như mê man đi…

Ngồi dựa vào gốc cây lớn, Tuyết Liên nhẹ nhàng ngồi trong lòng hắn, trên mặt ửng đỏ vô cùng mị hoặc. Minh Tiến nắm bàn tay của nàng, sau đó mới nói.

- Ta là một nam nhân, thứ tối thiểu ta phải làm được, đấy là bảo vệ nữ nhân của mình, bảo vệ người mà ta yêu quý… Nhưng có lẽ, ta không thể làm được điều tối thiểu ấy… Lần này trở về Minh Gia Trang kia, chỉ bởi ta đã hứa với Tử Hàm để mấy tỷ muội họ gặp mặt nhau mà thôi… Nơi đó, sớm không còn là nhà ta rồi… Minh Tiến… vốn đã chết lâu rồi…!

- Này… tại sao lúc đó chàng bỏ chạy, sao không tra xét cho rõ ràng? Chàng không lẽ nhu nhược tới vậy? Sẵn sàng buông tay sao?

Tuyết Liên nằm im trong lòng hắn, nghe hắn nói thì hỏi lại. Minh Tiến khẽ cười, lắc đầu.

- Không phải ta đã từng nói, ta tôn trọng các nàng ấy rồi đó sao? Chỉ cần hỏi,họ đáp là ta rời đi. Ta không muốn sắp đặt, bức ép bọn họ, chỉ có thể trách ta vô duyên vô phận mà thôi… Ha ha…

Hắn cười buồn, lắc đầu. Tuyết Liên khẽ thở dài, trong lòng không cho là đúng. Nàng khẽ nói.

- Đồ ngốc…! Cẩm Tuyết tỷ tỷ nói với ta, yêu là phải điên cuồng mà chiếm lấy. Chàng lẽ nào lại từ bỏ dễ dàng như vậy chứ? Chẳng lẽ nếu họ bị lừa gạt hay bắt ép, chàng lại buông tay hay sao?

Hắn lắc đầu.

- Chắc nàng cũng biết ta mang huyết thống Long tộc, ta có đặc trưng bởi cặp mắt có thể nhìn thấu nội tâm người khác. Nàng cho rằng ta ngốc tới mức ấy sao...? Hà… Có trách, chỉ trách ta không duyên, vô phận mà thôi…!

- Đồ ngốc...! Sau này… sau này dù có thế nào, ta cũng không rời xa chàng một bước. Ta… ta nhất định trói chặt chàng, xem chàng còn có thể chạy đi đâu được nữa!

Tuyết Liên nói, hai má càng thêm đỏ bừng, khuôn mặt ấy khẽ cọ cựa trong vòng tay hắn. Minh Tiến cười ha ha một hồi, sau đó ôm chặt lấy nàng, khẽ nói.

- Ngủ đi, mai chúng ta khởi hành sớm!

- Ưm...!

Bốn ngày sau, chiều tà. Hiểu Vân Trấn đón tiếp ba người mới tiến vào trấn. Trên một cỗ xe ngựa đơn giản, có ba nữ nhân che mạng, đi bên cạnh họ là một nam nhân mặc hắc y, mũ trùm kín mặt. Cả bốn che mặt khiến người xung quanh có chút hiếu kì, ánh mắt tò mờ chiều tới. Phần vì những người mới tới che mặt, phần vì khí tức tu chân Nguyên Anh Kỳ tỏa ra từ nam nhân áo đen và từ trong xe. Trưởng trấn nghe thông báo đã vội tiến ra tiếp đón, nhưng cả bốn người đều thờ ơ với lời mời mọc của lão, chầm chậm hướng Minh Gia Trang mà tiến tới. Điều khiến mọi người kinh ngạc chính là chỉ một cái truyền âm phù ném vào, cửa Minh Gia Trang lâu nay phong bế lại chậm chạp mở ra, đón tiếp bốn người nhập trang.

Minh Tiến theo ba nàng tiến vào, cảnh vật quen mắt ập tới khiến hắn có chút run rẩy. Người mở cửa cho họ là Bạch Hổ, nàng cười tươi mà mời mấy người.

- Mời bốn vị vào trong này!

Dọc theo hành lang, cả bốn người tiến tới một khoảng sân lớn, nơi đặt một bộ bàn ghế đá rộng, có vài người đang ở đó. Minh Tiến nhìn tới, tức thì cau mày, đuôi mắt hắn co giật. Chỉ thấy trên bàn đá kia, một vị công tử mặc áp lụa tím, khuôn mặt thư sinh vô cùng thu hút ánh nhìn đang ngồi đó, bàn tay uyển chuyển vẽ trên tấm giấy lụa lớn. Bên cạnh hắn, có cả thảy chín nữ nhân bao quanh, trầm trồ khen ngợi. Minh Tiến nhìn tới, lẩm nhẩm trong miệng.

- Liên Liên… Như Như… Bạch Phụng… Ngân Nguyệt… Bạch Hổ… Kim Minh…Kỳ Dao… Tiểu Sương… Xảo Nhi…!

Bạch Hổ vui vẻ chạy vào, hô lên.

- Các tỷ, chúng ta có khách nha!

Tiếng nàng nói khiến tất cả ngẩng đầu nhìn tới, ngay cả công tử áo tím kia cũng đã dừng bút, nở một nụ cười tươi như hoa. Tử Hàm thu lại kim sa che mặt, cười nói.

- Chào mọi người!

Chúng nữ ngạc nhiên, chưa nhận ra là ai. Chợt nghe thấy Bạch Hổ ấp úng, rồi nàng vui vẻ hô lớn mà lao vào lòng Tử Hàm.

- A… là Thanh Long tỷ… Tử Hàm tỷ tỷ nha!

- Tử Hàm… thật là muội sao?

Ngân Nguyệt sửng sốt, sau đó cũng ào chạy tới ôm lấy nàng. Chúng nữ ồn ào một hồi, sau đó mới dừng lại. Ngân Nguyệt tò mò nhìn tới ba người phía sau, ánh mắt dò xét.

- Ba vị này là…!

Tử Hàm cười, dắt tay hai nàng lên trước, ý bảo họ tháo mạng che mặt.

- Đây là Mỹ Mỹ tỷ, tỷ ấy là Miêu nữ. Còn đây là…

- Tuyết Lăng Tiên Tử - Tuyết Liên?!

Kỳ Dao ngắt lời nàng, thốt lên. Tuyết Liên khẽ gật nhẹ, đáp.

- Ừm, là ta… Muội vẫn khỏe chứ?

Kỳ Dao cau mày, lại nhớ tới một hồi đấu khẩu dạo trước, tức thì khuôn mặt có chút đỏ lên. Hứ một cái mà nhìn sang hướng khác. Ngân Nguyệt cười hì hì, bái lễ hai người rồi quay sang nam nhân áo đen.

- Vị công tử này là…?

- Là tướng công của muội!

Tử Hàm nói, nháy nháy mắt với mọi người. Ngân Nguyệt sững người, sau đó run run mà nói.

- Là… thật sự là chàng sao… Minh Tiến!

Nghe xong câu này, chúng nữ đồng loạt run rẩy, ánh mắt ầng ậng nước chiếu tới nam nhân áo đen che mặt. Chỉ thấy hắn đột ngột xoay người, bước nhanh theo lối cũ tiến ra ngoài. Liên Liên sốt sắng hơn cả, nàng điểm chân, lao nhanh chắn tới trước mặt hắn. Thân hình ấy run lên, vươn tay ôm lấy hắn.

- Tướng công…!

Chỉ nói được hai từ, nàng đã nức nở. Nhưng vòng tay của nàng ôm vào không trung, nam nhân áo đen từ lúc nào đã né tránh sang một chỗ khác. Một chất giọng trầm trầm, nhàn nhạt vang lên.

- Phu nhân, xin tự trọng!

Lúc này chúng nữ đều đã chạy tới, bao lấy hắn. Thấy tình cảnh kia thì sững người, chưa hiểu sự việc ra sao. Lại nghe hắc y nói.

- Xin các vị phu nhân nhường đường!

- Ca ca…!

- Chàng…!

- Tiến ca…!

- Tướng công…!

Thanh âm run rẩy nối nhau cất lên, chúng nữ trên mặt nước mắt như mưa, ào ào tuôn rơi. Hắc y nhân khẽ hừ nhẹ, trên miệng nở một nụ cười nhạt, đầy ý khinh thường. Ngân Nguyệt bước lên trước, nàng run lên, định ôm lấy hắn. Nhưng lại một lần nữa, y như với Liên Liên, nàng lại ôm vào khoảng không. Ngân Nguyệt run rẩy.

- Tướng công, chàng…!

Hắc y lại thêm một lần né tránh, bỏ chúng nữ lại phía sau. Bỗng hắn giật mình, lùi lại một bước. Đứng chắn trước mặt hắn lúc này là một thân ảnh áo xanh, khuôn mặt xinh đẹp ấy xanh xao, tiều tụy khiến hắn khẽ lắc đầu, im lặng.

Kỳ Dao đứng chặn trước mặt hắn, chiếu tới hắn một ánh mắt đầy ai oán. Nước mắt lưng tròng, cặp mắt ấy run lên khiến hắn trong lòng cũng run rẩy. Hắn im lặng, chờ đợi. Nhưng nàng không hề ôm hắn như những người khác. Bốp! Thanh âm lạnh lẽo vang lên, một cái tát nảy lửa tới mặt hắn, lực đạo mạnh tới mức cả chiếc mũ cũng theo đó mà văng khỏi đầu hắn, trấn nát cả cây trâm gỗ búi tóc. Mắt hắn hoa lên, có chút choáng váng mà loạng choạng một hồi, mái tóc dài bung ra rối bù. Trên má hắn in hằn năm ngón tay đỏ rực, khóe miệng hắn đã rỉ ra chút máu tươi. Kỳ Dao trên mắt thoáng ánh lên tia đau đớn cùng hối hận, nàng bặm môi, run rẩy chỉ tay tới phía hắn.

- Xem ra… xem ra chúng ta… chúng ta đã quá coi trọng chàng mất rồi!

Giọng nói đầy đau đớn, oán hận. Nàng nói xong, lập tức phi thân lao về phía hậu trang. Chúng nữ nhất thời ngây người, không ngờ nổi tình huống ấy. Minh Tiến cảm nhận nơi mặt đang dồn lên sự rát buốt, nóng hổi, hắn đột nhiên ngửa mặt mà cười lớn.

- Ha ha ha… Đánh hay, đánh hay lắm…!

Hắn vừa cười to vừa bình thản xoay lưng bước đi, rời khỏi nơi này…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »