Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2838 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 214
chương 216: động thủ (1).

❊ ❊ ❊

Mỹ Mỹ cau mày nói nhưng Tử Hàm đã ngăn lại, hướng ánh mắt nàng ta chiếu tới khuôn mặt hắn. Mỹ Mỹ nhìn sang hắn, nàng giật mình sợ hãi. Trên khuôn mặt hắn lúc này dường như đen xạm đi, tối xầm lại. Con ngươi gườm gườm vằn lên những tia máu đỏ, một luồng sát khí điên cuồng trào tới, lan ra tứ phía khiến kẻ đang cười kia cũng lập tức câm bặt miệng. Luồng kim khí lúc trước chỉ xuất hiện trên da thịt hắn, nay mạnh mẽ bộc phát bao bọc lấy cả bên ngoài cánh tay của hắn. Bầu trời cùng lúc ấy nổi lên mây đen dày đặc, sấm chớp ỳ ầm ngân vang. Từng cơn gió lớn ào ào thổi đến, quét ngang mặt tất cả như sắp báo hiệu một hồi đảo thiên nghịch địa sắp bắt đầu.

Hắn cảm thấy tức giận, hắn cảm thấy uất hận, hắn cảm thấy bực bội không gì cản nổi. Trong lòng hắn trào lên một cảm giác diên cuồng, hắn muốn máu huyết tung bay, hắn muối ngửi mùi tanh của máu. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được một ai đó đang thúc dục hắn, đang khuyến khích hắn ra tay với kẻ xấc xược trước mắt. Bốn vòng tròn trên cánh tay hắn đang dần dần di chuyển tới mu bàn tay, trên mu bàn tay hắn, kim quang càng lúc càng chói mắt. Tử Hàm kinh sợ, vội vàng gọi.

- Minh Tiến, chàng bình tĩnh lại đã!

“Minh Tiến...?Minh Tiến... là ai...? Ờ, đó chẳng phải là tên của ta hay sao...? Đúng rồi, ta nhớ rồi… ta tên là Minh Tiến…”. Trong đầu hắn thoáng chốc thanh tỉnh, nhưng sau đó lại lập tức cảnh giác, những luồng sát ý vẫn không ngừng lan tỏa. Phía xa xa đã truyền tới tiếng tù và trầm thấp, hắn nhìn thấy có một đạo bạch quang đang bay nhanh tới đây, một thanh âm nữ nhân lạnh như băng từ xa truyền tới.

- Cuồng đồ to gan, dám tới náo động trong cốc. Mau xưng danh tính...!

Tuyết Liên đang đi dạo, chợt bắt gặp một nữ ngoại môn để tử gấp gáp bay về phía nội đường. Nàng tò mò gạn hỏi, tức thì giận dữ vội phi hành ngay tới đây, đưa lệnh bài của mình cho nữ đệ tử kia mang đi triệu tập người. Vừa tới nơi, chỉ thấy có bốn ngoại môn đệ tử bị thương đang lùi lại thủ thế, bên kia là bốn người khác, trong đó có một đệ tử khác dang được một nam nhân đỡ lấy. Tuyết Liên cho rằng nam nhân cùng hai nữ nhân kia bắt nam đệ tử trọng thương làm con tin, vì thế không hỏi nhiều, lập tức lấy ra Thiên Băng Kiếm xuất chiến.

Mỹ Mỹ cùng Tử Hàm thấy người đến là nữ nhân thì khẽ thở phào, nhưng chưa kịp mở lời đã thấy nữ nhân rút kiếm, nhằm hướng Minh Tiến mà công kích. Mỹ Mỹ tức giận, cặp song kiếm vung ra, lao lên đón đỡ, hai người lập tức đối chiến. Những thanh âm giao tranh chát chúa vang lên, lan truyền khắp dãy núi.

Chừng mười phút sau, có khoảng hơn hai trăm người xuất hiện, tất cả đều đã kết đan. Họ lặng lẽ đứng ngoài quan chiến, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn tới đương trường. Trong khi đó, Tuyết Liên và Mỹ Mỹ vẫn đang đấu kiếm bất phân thắng bại, những đạo bạch quang nỗi tiếp thanh quang va chạm nhau liên hồi, càng lúc càng nhanh khiến xung quang hai người dân dần trở thành một khối cầu mờ ảo bởi ánh bạch quang và thanh quang. Người bên ngoài khó lòng xem rõ mọi việc, mù mù mờ mờ nhưng với hắn và Tử Hàm thì khác. Minh Tiến xem kĩ chiêu kiếm của nữ nhân áo trắng mới tới, sau đó thận trọng quan sát chiêu thức của Mỹ Mỹ. Nữ nhân áo trắng dùng kiếm vô cùng linh hoạt, uyển chuyển tựa như đang múa chứ không phải đang chiến đấu. Còn Mỹ Mỹ thì chiêu thức vô cùng đơn giản, lấy chậm đánh nhanh. Nếu so tài thoáng chốc, cả hai sẽ ngang tài ngang sức, kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng càng về sau, chắc chắn Mỹ Mỹ sẽ càng thua thiệt; thêm nữa, thanh kiếm của nữ bạch y kia dường như là Cổ Bảo.

Cả hai phe đứng ngoài quan chiến, chưa phe nào có hành động nào cụ thể. Bên phía người của Lam Nguyệt Cốc, đây là cơ hội hiếm có họ được quan sát Tuyết Liên đấu kiếm, vì thế mà không nỡ can thiệp. Hơn nữa nàng là đệ tử cưng của cốc chủ, chưa có lệnh nàng không ai dám ra tay. Phía bên này, Tử Hàm cùng hắn vẫn đang chăm chú theo dõi cuộc đấu bất phân thắng bại ấy. Chợt hắn nhìn sang phía nàng, Tử Hàm qua ánh mắt hắn lập tức hiểu dụng ý của hắn. Cả hai vốn là Long nhân nên tâm ý tương thông, linh tê vạn dặm. Chỉ thấy Tử Hàm vận lực, khẽ ném thiết hoàn đỏ rực của nàng bay vào trong vùng hai người đấu kiếm. Cùng lúc ấy, Mỹ Mỹ vươn người đâm song kiếm tới vai nữ nhân áo trắng. Nữ nhân áo trắng khẽ trùn người, cố ý quay lưng như đang có ý bỏ chạy. Kỳ thực lại âm thầm chuyển tay cầm kiếm, đâm ngược một kiếm dưới cánh tay tới người địch thủ. Khi Mỹ Mỹ nhận ra thì đã trễ, thanh kiếm băng lãnh ấy đã nhắm tới bụng nàng.

Đinh! Thanh âm chói tai vàng lên, một thiết hoàn đã chặn lại đòn chí mạng đó cho nàng. Mỹ Mỹ nhân cơ hội đó nhảy lùi về phía cửa hang, Tử Hàm cũng vươn tay thu lại thiết hoàn. Phía bên này, Tuyết Liên cố gắng bình ổn hơi thở, ánh mắt thận trọng nhìn tới những người bên kia. Lúc này Cửu Hoàng lớn tiếng.

- Các vị sư huynh, bọn ma đạo kia bắt cóc Chung Cực đệ đệ khi đệ ấy cùng chúng đệ tuần núi. Muốn bắt ép chúng ta dẫn đường nhưng bị từ chối, vì vậy chúng cố ý đánh bị thương đệ ấy để bắt ép chúng ta. Mong các vị sư huynh sư tỷ đòi lại cho chúng ta một lẽ công bằng!

Đám người tức thì ồ lên, chửi rủa,trách móc. Binh khí, pháp bảo đều đã được xuất ra, chỉ chờ lệnh của Tuyết Liên là sẽ ào tới, băm vằm ba kẻ to gan kia thành bùn. Chung Cực nghe vậy thì tức tới run người.

- Cửu Hoàng, ngươi đừng ngậm máu phun người! Đây là ba vị ân nhân cứu mạng ta, kẻ hại ta chính là ngươi. Ngươi vì muốn lấy công pháp mà Tiên Tử ban tặng cho ta để lấy lòng Uyển Phượng nên mới bày mưu ép bức ta, câm miệng chó của ngươi lại!

- Chung Cực, đã có cả trăm huynh đệ đồng môn ở đây, tại sao đệ lại phải nói những rời yếu hèn như vậy? Cho dù đệ có bị bọn chúng ép chết, cũng đừng bao giờ làm ô danh bổn môn. Cứ tự tận đi, chúng ta sẽ băm vằm chúng báo cừu cho đệ!

Đám người phía sau tức thì ồ lên đồng tình, không ít lời tán dương hướng tới Cửu Hoàng. Thậm trí ngay cả Tuyết Liên cũng khẽ gật đầu. Mỹ Mỹ bực bội lên tiếng.

- Tên nam nhân miệng thối mau câm mồm lại. Ngươi chỉ biết ngậm máu phun người, chính ngươi gây ra thương thế cho kẻ này, nay còn đổ tội lên đầu chúng ta. Nếu không phải tướng công của ta tinh thông y lý, mạng tên nam nhân này sớm đã mất lâu rồi!

- Hừ, lời của lũ ma đạo chẳng nên nghe. Miệng chó không mọc được ngà voi!

- Ngươi…!

Mỹ Mỹ tức giận cực độ, chỉ thốt được thêm một chữ rồi im bặt. Tử Hàm cau mày, không nói gì thêm mà chỉ đỡ tay để Chung Cực dựa vào vách núi, sau đó nàng quay ra nhìn tất cả một lượt. Chỉ thấy đám người trên tay binh khí đều đã chờ sẵn, khí thế không hề nhỏ. Nàng quay sang phía hắn, dò hỏi.

- Tướng công, giờ chúng ta nên làm thế nào đây. Chúng ta khó có thể đấu lại mồm mép tên điêu ngoa xảo trá kia, chỉ e càng đối đáp càng thêm bất lợi!

Minh Tiến trầm ngâm, im lặng thở dài nhè nhẹ. Hắn lúc này không thể vận chân lực, trở thành gánh nặng cho hai nàng, cho dù đào thoát hay đấu tranh cũng sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu. Hắn đã từng nhủ bản thân phải luôn bảo vệ những người mình yêu thương. Nhưng lúc này hắn là gì? Chỉ là một thứ vô dụng, một thứ rác rưởi…

“Rác rưởi” hai từ vừa thoáng qua trong đầu hắn, lập tức làm bản thân hắn dâng lên một cơn cuồng nộ khó tả. Máu hắn như sôi lên, mắt hắn như muốn bốc cháy. Trong lòng hắn lúc này biến thành một biển lửa điên cuồng, bừng bừng bốc cháy. Minh Tiến không đáp lời nàng, ngắn nghiến răng ken két khiến nàng sợ hãi, bước lên hai bước ra phía trước. Trên không, mây đen tụ lại thành những vòng lớn như cơn lốc xoáy; sấm chớp nảy liên hồi mang theo những thanh âm gầm gào đầy uy áp. Hắn giơ bàn tay trái lên, chỉ thấy bốn vòng sáng nọ đã hoàn toàn hợp thành một, yên vị trên mu bàn tay hắn mà tỏa sáng. Minh Tiến giơ bàn tay ấy lên cao.

Ầm!!! Một tiếng sấm lớn gầm rung cả dãy núi, một tia sét sáng trắng từ trên không lao thẳng tới bàn tay hắn. Ánh sáng chói mắt khiến đám người gần như mất đi hoàn toàn thị giác trong phút chốc, cho tới khi tỉnh lại, họ đều không tự chủ mà lùi lại một quãng.

Hắn đứng đó, lặng lẽ nhìn đám người đông đảo phía trước với ánh mắt như không thấy bất cứ kẻ nào. Từ người hắn, từng luồng từng luồng kim khí lan tỏa, mang theo uy áp kinh thiên lan truyền ra xung quanh. Thậm trí ngay cả Tử Hàm cũng run rẩy cho dù nàng cũng là Long nhân. Thân hình hắn có chút thay đổi, vẫn là thân hình ấy, khuôn mặt ấy những nơi trán đã nhô lên hai nhánh sừng hoàng kim. Đôi mắt với đôi con ngươi xẻ dọc, phát ra những luồng quang mang kim sắc chói mắt. Hai cánh tay, tay áo mục nát lộ ra những phiến vảy ngân sắc, trên tay trái hắn lúc này xuất hiện một cây cung lớn, trên thân cung lôi điện vẫn đang lẹt xẹt.

Cây cung toàn bộ một màu ngân sắc, cánh cung có tới ba lớp cánh, nơi cánh cung còn vô số khấc như là một lớp vảy. Dây cung làm từ một loại vật liệu gì đó không rõ, thi thoảng lại lóe lên những đốm sáng lơ lửng như tuyết rơi. Nơi tay cầm là một cái đầu rồng lớn với đôi mắt đang cháy rừng rực, há miệng tựa như sắp nuốt chửng mọi thứ trước mặt. Một luồng chân lực khủng bố từ cây cung lan truyền đi, ầm ào như sóng lớn tạt qua tất cả mọi người. Nhiều kẻ trên phi hành không đứng vững nổi, phải chao đảo một hồi. Thậm chí ngay cả Nguyên Anh Kỳ như Tuyết Liên cũng cảm thấy thứ uy áp ấy ào tới, vận lực chống cự nhưng vô dụng, cuối cùng đành chấp nhận chao đảo để tán đi lực xung kích ép tới. Nàng cảm thấy lo lắng, chỉ im lặng quan sát người trước mặt. Chỉ thấy người hắn lơ lửng bay ra một quãng trước cửa hang, thần thái thản nhiên ngắm nhìn. Nàng khẽ mím môi, niệm chú quyết, Thiên Băng Kiếm lập tức tan biến như chưa từng xuất hiện.

Mỹ Mỹ cau mày nói nhưng Tử Hàm đã ngăn lại, hướng ánh mắt nàng ta chiếu tới khuôn mặt hắn. Mỹ Mỹ nhìn sang hắn, nàng giật mình sợ hãi. Trên khuôn mặt hắn lúc này dường như đen xạm đi, tối xầm lại. Con ngươi gườm gườm vằn lên những tia máu đỏ, một luồng sát khí điên cuồng trào tới, lan ra tứ phía khiến kẻ đang cười kia cũng lập tức câm bặt miệng. Luồng kim khí lúc trước chỉ xuất hiện trên da thịt hắn, nay mạnh mẽ bộc phát bao bọc lấy cả bên ngoài cánh tay của hắn. Bầu trời cùng lúc ấy nổi lên mây đen dày đặc, sấm chớp ỳ ầm ngân vang. Từng cơn gió lớn ào ào thổi đến, quét ngang mặt tất cả như sắp báo hiệu một hồi đảo thiên nghịch địa sắp bắt đầu.

Hắn cảm thấy tức giận, hắn cảm thấy uất hận, hắn cảm thấy bực bội không gì cản nổi. Trong lòng hắn trào lên một cảm giác diên cuồng, hắn muốn máu huyết tung bay, hắn muối ngửi mùi tanh của máu. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được một ai đó đang thúc dục hắn, đang khuyến khích hắn ra tay với kẻ xấc xược trước mắt. Bốn vòng tròn trên cánh tay hắn đang dần dần di chuyển tới mu bàn tay, trên mu bàn tay hắn, kim quang càng lúc càng chói mắt. Tử Hàm kinh sợ, vội vàng gọi.

- Minh Tiến, chàng bình tĩnh lại đã!

“Minh Tiến...?Minh Tiến... là ai...? Ờ, đó chẳng phải là tên của ta hay sao...? Đúng rồi, ta nhớ rồi… ta tên là Minh Tiến…”. Trong đầu hắn thoáng chốc thanh tỉnh, nhưng sau đó lại lập tức cảnh giác, những luồng sát ý vẫn không ngừng lan tỏa. Phía xa xa đã truyền tới tiếng tù và trầm thấp, hắn nhìn thấy có một đạo bạch quang đang bay nhanh tới đây, một thanh âm nữ nhân lạnh như băng từ xa truyền tới.

- Cuồng đồ to gan, dám tới náo động trong cốc. Mau xưng danh tính...!

Tuyết Liên đang đi dạo, chợt bắt gặp một nữ ngoại môn để tử gấp gáp bay về phía nội đường. Nàng tò mò gạn hỏi, tức thì giận dữ vội phi hành ngay tới đây, đưa lệnh bài của mình cho nữ đệ tử kia mang đi triệu tập người. Vừa tới nơi, chỉ thấy có bốn ngoại môn đệ tử bị thương đang lùi lại thủ thế, bên kia là bốn người khác, trong đó có một đệ tử khác dang được một nam nhân đỡ lấy. Tuyết Liên cho rằng nam nhân cùng hai nữ nhân kia bắt nam đệ tử trọng thương làm con tin, vì thế không hỏi nhiều, lập tức lấy ra Thiên Băng Kiếm xuất chiến.

Mỹ Mỹ cùng Tử Hàm thấy người đến là nữ nhân thì khẽ thở phào, nhưng chưa kịp mở lời đã thấy nữ nhân rút kiếm, nhằm hướng Minh Tiến mà công kích. Mỹ Mỹ tức giận, cặp song kiếm vung ra, lao lên đón đỡ, hai người lập tức đối chiến. Những thanh âm giao tranh chát chúa vang lên, lan truyền khắp dãy núi.

Chừng mười phút sau, có khoảng hơn hai trăm người xuất hiện, tất cả đều đã kết đan. Họ lặng lẽ đứng ngoài quan chiến, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn tới đương trường. Trong khi đó, Tuyết Liên và Mỹ Mỹ vẫn đang đấu kiếm bất phân thắng bại, những đạo bạch quang nỗi tiếp thanh quang va chạm nhau liên hồi, càng lúc càng nhanh khiến xung quang hai người dân dần trở thành một khối cầu mờ ảo bởi ánh bạch quang và thanh quang. Người bên ngoài khó lòng xem rõ mọi việc, mù mù mờ mờ nhưng với hắn và Tử Hàm thì khác. Minh Tiến xem kĩ chiêu kiếm của nữ nhân áo trắng mới tới, sau đó thận trọng quan sát chiêu thức của Mỹ Mỹ. Nữ nhân áo trắng dùng kiếm vô cùng linh hoạt, uyển chuyển tựa như đang múa chứ không phải đang chiến đấu. Còn Mỹ Mỹ thì chiêu thức vô cùng đơn giản, lấy chậm đánh nhanh. Nếu so tài thoáng chốc, cả hai sẽ ngang tài ngang sức, kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng càng về sau, chắc chắn Mỹ Mỹ sẽ càng thua thiệt; thêm nữa, thanh kiếm của nữ bạch y kia dường như là Cổ Bảo.

Cả hai phe đứng ngoài quan chiến, chưa phe nào có hành động nào cụ thể. Bên phía người của Lam Nguyệt Cốc, đây là cơ hội hiếm có họ được quan sát Tuyết Liên đấu kiếm, vì thế mà không nỡ can thiệp. Hơn nữa nàng là đệ tử cưng của cốc chủ, chưa có lệnh nàng không ai dám ra tay. Phía bên này, Tử Hàm cùng hắn vẫn đang chăm chú theo dõi cuộc đấu bất phân thắng bại ấy. Chợt hắn nhìn sang phía nàng, Tử Hàm qua ánh mắt hắn lập tức hiểu dụng ý của hắn. Cả hai vốn là Long nhân nên tâm ý tương thông, linh tê vạn dặm. Chỉ thấy Tử Hàm vận lực, khẽ ném thiết hoàn đỏ rực của nàng bay vào trong vùng hai người đấu kiếm. Cùng lúc ấy, Mỹ Mỹ vươn người đâm song kiếm tới vai nữ nhân áo trắng. Nữ nhân áo trắng khẽ trùn người, cố ý quay lưng như đang có ý bỏ chạy. Kỳ thực lại âm thầm chuyển tay cầm kiếm, đâm ngược một kiếm dưới cánh tay tới người địch thủ. Khi Mỹ Mỹ nhận ra thì đã trễ, thanh kiếm băng lãnh ấy đã nhắm tới bụng nàng.

Đinh! Thanh âm chói tai vàng lên, một thiết hoàn đã chặn lại đòn chí mạng đó cho nàng. Mỹ Mỹ nhân cơ hội đó nhảy lùi về phía cửa hang, Tử Hàm cũng vươn tay thu lại thiết hoàn. Phía bên này, Tuyết Liên cố gắng bình ổn hơi thở, ánh mắt thận trọng nhìn tới những người bên kia. Lúc này Cửu Hoàng lớn tiếng.

- Các vị sư huynh, bọn ma đạo kia bắt cóc Chung Cực đệ đệ khi đệ ấy cùng chúng đệ tuần núi. Muốn bắt ép chúng ta dẫn đường nhưng bị từ chối, vì vậy chúng cố ý đánh bị thương đệ ấy để bắt ép chúng ta. Mong các vị sư huynh sư tỷ đòi lại cho chúng ta một lẽ công bằng!

Đám người tức thì ồ lên, chửi rủa,trách móc. Binh khí, pháp bảo đều đã được xuất ra, chỉ chờ lệnh của Tuyết Liên là sẽ ào tới, băm vằm ba kẻ to gan kia thành bùn. Chung Cực nghe vậy thì tức tới run người.

- Cửu Hoàng, ngươi đừng ngậm máu phun người! Đây là ba vị ân nhân cứu mạng ta, kẻ hại ta chính là ngươi. Ngươi vì muốn lấy công pháp mà Tiên Tử ban tặng cho ta để lấy lòng Uyển Phượng nên mới bày mưu ép bức ta, câm miệng chó của ngươi lại!

- Chung Cực, đã có cả trăm huynh đệ đồng môn ở đây, tại sao đệ lại phải nói những rời yếu hèn như vậy? Cho dù đệ có bị bọn chúng ép chết, cũng đừng bao giờ làm ô danh bổn môn. Cứ tự tận đi, chúng ta sẽ băm vằm chúng báo cừu cho đệ!

Đám người phía sau tức thì ồ lên đồng tình, không ít lời tán dương hướng tới Cửu Hoàng. Thậm trí ngay cả Tuyết Liên cũng khẽ gật đầu. Mỹ Mỹ bực bội lên tiếng.

- Tên nam nhân miệng thối mau câm mồm lại. Ngươi chỉ biết ngậm máu phun người, chính ngươi gây ra thương thế cho kẻ này, nay còn đổ tội lên đầu chúng ta. Nếu không phải tướng công của ta tinh thông y lý, mạng tên nam nhân này sớm đã mất lâu rồi!

- Hừ, lời của lũ ma đạo chẳng nên nghe. Miệng chó không mọc được ngà voi!

- Ngươi…!

Mỹ Mỹ tức giận cực độ, chỉ thốt được thêm một chữ rồi im bặt. Tử Hàm cau mày, không nói gì thêm mà chỉ đỡ tay để Chung Cực dựa vào vách núi, sau đó nàng quay ra nhìn tất cả một lượt. Chỉ thấy đám người trên tay binh khí đều đã chờ sẵn, khí thế không hề nhỏ. Nàng quay sang phía hắn, dò hỏi.

- Tướng công, giờ chúng ta nên làm thế nào đây. Chúng ta khó có thể đấu lại mồm mép tên điêu ngoa xảo trá kia, chỉ e càng đối đáp càng thêm bất lợi!

Minh Tiến trầm ngâm, im lặng thở dài nhè nhẹ. Hắn lúc này không thể vận chân lực, trở thành gánh nặng cho hai nàng, cho dù đào thoát hay đấu tranh cũng sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu. Hắn đã từng nhủ bản thân phải luôn bảo vệ những người mình yêu thương. Nhưng lúc này hắn là gì? Chỉ là một thứ vô dụng, một thứ rác rưởi…

“Rác rưởi” hai từ vừa thoáng qua trong đầu hắn, lập tức làm bản thân hắn dâng lên một cơn cuồng nộ khó tả. Máu hắn như sôi lên, mắt hắn như muốn bốc cháy. Trong lòng hắn lúc này biến thành một biển lửa điên cuồng, bừng bừng bốc cháy. Minh Tiến không đáp lời nàng, ngắn nghiến răng ken két khiến nàng sợ hãi, bước lên hai bước ra phía trước. Trên không, mây đen tụ lại thành những vòng lớn như cơn lốc xoáy; sấm chớp nảy liên hồi mang theo những thanh âm gầm gào đầy uy áp. Hắn giơ bàn tay trái lên, chỉ thấy bốn vòng sáng nọ đã hoàn toàn hợp thành một, yên vị trên mu bàn tay hắn mà tỏa sáng. Minh Tiến giơ bàn tay ấy lên cao.

Ầm!!! Một tiếng sấm lớn gầm rung cả dãy núi, một tia sét sáng trắng từ trên không lao thẳng tới bàn tay hắn. Ánh sáng chói mắt khiến đám người gần như mất đi hoàn toàn thị giác trong phút chốc, cho tới khi tỉnh lại, họ đều không tự chủ mà lùi lại một quãng.

Hắn đứng đó, lặng lẽ nhìn đám người đông đảo phía trước với ánh mắt như không thấy bất cứ kẻ nào. Từ người hắn, từng luồng từng luồng kim khí lan tỏa, mang theo uy áp kinh thiên lan truyền ra xung quanh. Thậm trí ngay cả Tử Hàm cũng run rẩy cho dù nàng cũng là Long nhân. Thân hình hắn có chút thay đổi, vẫn là thân hình ấy, khuôn mặt ấy những nơi trán đã nhô lên hai nhánh sừng hoàng kim. Đôi mắt với đôi con ngươi xẻ dọc, phát ra những luồng quang mang kim sắc chói mắt. Hai cánh tay, tay áo mục nát lộ ra những phiến vảy ngân sắc, trên tay trái hắn lúc này xuất hiện một cây cung lớn, trên thân cung lôi điện vẫn đang lẹt xẹt.

Cây cung toàn bộ một màu ngân sắc, cánh cung có tới ba lớp cánh, nơi cánh cung còn vô số khấc như là một lớp vảy. Dây cung làm từ một loại vật liệu gì đó không rõ, thi thoảng lại lóe lên những đốm sáng lơ lửng như tuyết rơi. Nơi tay cầm là một cái đầu rồng lớn với đôi mắt đang cháy rừng rực, há miệng tựa như sắp nuốt chửng mọi thứ trước mặt. Một luồng chân lực khủng bố từ cây cung lan truyền đi, ầm ào như sóng lớn tạt qua tất cả mọi người. Nhiều kẻ trên phi hành không đứng vững nổi, phải chao đảo một hồi. Thậm chí ngay cả Nguyên Anh Kỳ như Tuyết Liên cũng cảm thấy thứ uy áp ấy ào tới, vận lực chống cự nhưng vô dụng, cuối cùng đành chấp nhận chao đảo để tán đi lực xung kích ép tới. Nàng cảm thấy lo lắng, chỉ im lặng quan sát người trước mặt. Chỉ thấy người hắn lơ lửng bay ra một quãng trước cửa hang, thần thái thản nhiên ngắm nhìn. Nàng khẽ mím môi, niệm chú quyết, Thiên Băng Kiếm lập tức tan biến như chưa từng xuất hiện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »