Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 203
chương 204: thăm bệnh.

❊ ❊ ❊

Túy Y nghe vậy thoáng trầm tư, nhưng sau đó lại mỉm cười, lại viết.

- “Năm nay bao nhiêu tuổi?”.

Nam nhân trung niên hơi sững người, sốt sắng đáp.

- Tiểu nha đầu năm nay mới mười chín tuổi!

- “Tâm bệnh,không khó chữa!”.

Túy Y thản nhiên viết ra, không nhanh không chậm. Nam nhân trung niên giật mình, khóe mắt có chút giật giật. Thiếu nữ kia lúc y nói triệu chứng, các y sư khác đều không biết là mắc bệnh gì, phải qua một thời gian dài khám xét mới nói được là tâm bệnh. Người trước mặt y lúc này mới chỉ nghe qua mà đã nhận biết, thật sự khiến y có chút kính sợ. Hai người phía sau cùng lúc cùng sững người, nhưng sau đó nam nhân trẻ tuổi tiếp lời.

- Ta cũng có một vị đệ đệ, y do tu luyện võ công trong hang núi không may bị rắn độc lạ cắn. Hàng ngày cứ vào giờ tý và giờ ngọ là đau đớn không tả, nếu tâm lý kích động còn ho khan ra máu. Người có biết đó là bệnh gì không?

Túy Y khẽ nhìn qua người vừa nói, thấy trong mắt y lóe lên những tia hy vọng thì gật đầu, viết.

- “Nếu ta đoán không lầm, dựa vào triệu chứng mà nói, người này bị Tý Ngọ Tuyệt Tâm xà cắn, độc tính không mạnh nên không gây mất mạng ngay mà chỉ đau đớn như xé da cắt thịt vào giờ tý và giờ ngọ. Lúc này độc đã lan khắp toàn thân, vì vậy mỗi lần tâm tính đột ngột thay đổi mới thổ huyết. Để chữa cũng không khó, nhưng cần kiên trì và có ý trí mới thành!”

- Tiểu nữ có một vị muội muội, muội ấy cũng là người luyện võ. Trong một lần tu luyện không biết do đâu mà á khẩu, trở thành người câm. Bao nhiêu y sư cũng nói bó tay, liệu người có thể chữa?

Thiếu nữ phía sau gấp gáp nói, mắt đã có chút ngấn nước. Túy Y thản nhiên cười.

- “Ta cần biết võ công đó tu luyện thế nào thì mới có thể chuẩn bệnh được, xin nói rõ!”.

Thiếu nữ ngẩn người, ánh mắt đầy sợ hãi cũng cầu xin hướng tới nam nhân trung niên. Nam nhân trung niên hơi cau mày khiến nàng lập tức im lặng, y hướng tới Túy Y mà đáp.

- Xin người thứ lỗi, võ công gia tộc không thể chỉ ra trước mặt người ngoài!... Nhưng ta biết người cũng là kẻ hiểu biết, ta chỉ nói đơn giản là họ đang luyện tâm!

“Luyện Tâm” hai chữ rời miệng khiến Túy Y thoáng trầm ngâm, sau đó gật nhẹ. Hắn lục tìm trong trí nhớ, biết được đây là cách tu chân giả không căn cốt luyện hóa thân thể thành cường nhân. Cường nhân khác tu chân giả, hoặc họ không có linh căn, căn cốt tu tiên; hoặc họ đã vì một lý do nào đó bị phế bỏ tu vi. Vì thế cường nhân không thực sự mạnh mẽ như tu chân giả, cũng không có pháp bảo hay phù chú như tu chân giả. Nhưng bù lại, về phương diện cường kiện thân thể cùng với sức chịu đựng có thể nói là tiến xa hơn tu chân giả một vài bậc.

Phân giai tu tập Cường nhân chia làm chín tầng, đánh thứ tự từ Sơ giai Nhất đẳng, Trung giai Nhất đẳng tới Hậu giai Nhất đẳng… Cứ như vậy cho tới tầng thứ chín. Cường nhân không thể hấp thụ, luyện hóa linh khí nhưng lại biết cách vận dụng chúng, vay mượn chúng từ tự nhiên để sử dụng. Nếu như một tu chân giả với chân lực nội thân chỉ có ở mức giới hạn thì cường nhân lại có thể sử dụng, tụ tập, mượn chân khí có xung quanh mình để sử dụng. Nói cách khác, nếu so đấu lâu dài, tu chân giả chắc chắn đại bại vì chân lực có hạn. U Châu cũng đã vài lần xướng danh các cường nhân tu luyện tới Hậu giai Cửu đẳng, nhưng chỉ có điều dù là tới mức cao nhất, cường nhân cũng không thể phi thăng, vì thế danh xưng sớm mai một. Thêm một việc nữa, tuổi thọ cường nhân so với tu chân giả ngắn hơn rất nhiều, cho dù cường nhân ấy đã đạt tới cảnh giới cao, có thể thanh tẩy bản thân.

Hắn đảo mắt nhìn kĩ ba người, sau đó cười mà đứng lên. Thấy thái độ hắn như vậy, nam nhân trung niên thoáng sửng sốt, cũng vội vàng đứng dậy, hai người phía sau cũng vội vã đứng lên theo. Túy Y nhìn ba người, sau đó thản nhiên ném ra một tờ giấy .

- “Ba người thuộc một trong ba đại tộc âm thầm thủ vệ nơi này, là những kẻ tu sửa Tru Tiên Kiếm Trận? Nếu ta không nhìn nhầm, vị trung niên đây là người của gia tộc Nam Cung, Tiêu Viễn gia và Công Tôn gia là nam tử và nữ tử phía sau. Đúng vậy chứ?”.

- Sao… sao ngươi biết?!

Thiếu nữ hoảng hốt nói, Túy Y không hề quay mặt lại nhìn họ, ném lại một tờ giấy rồi tiến ra ngoài sân.

- “Ta đọc được. Ta còn biết ba vị tổ tiên đầu tiên gây dựng lên ba gia tộc các ngươi kia. Nam Cung Chinh Đồ, Tiêu Văn Đồng và Công Tôn Trường Hỷ. Ba người các ngươi bí mật tới dò xét ta, nhưng cũng sơ ý lớn nhất là quên không che giấu huy kí trên y phục!”.

Đọc xong tấm giấy, ba người sắc mặt có chút tái xanh. Vội vã theo sau hắn bước ra ngoài, chỉ thấy Túy Y thản nhiên xốc lại các nia dược vật, tay kia ôm hồ lô rượu lên mà uống từng ngụm lớn. Nam nhân trung niên khẽ vuốt râu, sau cùng mới ấp úng nói.

- Việc này… việc này thật sự không phải chủ ý của mấy người bọn ta. Đây là lệnh từ trưởng tộc, chúng ta cũng chỉ biết tuân theo… Việc cứu người, mong ngài có thể ra tay tương trợ!

Nói xong,y vội vãi một vái thật sâu, thậm trí còn quỳ phục trên nền đất. Hai người đi phía sau cũng vội vã làm theo, ánh mắt đầy ý van xin hướng tới hắn. Túy Y vẫn thản nhiên uống rượu, xốc lại từng mớ dược vật. Sau cùng, y quay lại nhìn thẳng tới mặt ba người.

- Người vẫn cứu, đây là công việc của ta. Ta không quan tâm các ngươi là gì hay ra sao, ta chỉ quan tâm tới người bệnh!

Một thanh âm nam nhân trầm, đầy uy áp vang lên trong đầu ba người khiến cả ba run lên. Họ đã từng nghe qua về truyền âm của tu chân giả, cường nhân cũng có thể truyền âm nếu như họ vượt qua Lục tầng. Lúc này Túy Y trước mặt hiển lộ công khai khiến họ càng thêm kính sợ. Nam nhân trung niên này tu luyện hơn trăm năm cũng mới chỉ đạt Trung giai Tứ đẳng. Còn hai người trẻ cũng chỉ mới Hậu giai Nhất đẳng mà thôi. Mà bề ngoài Túy Y cũng chỉ khoảng trên dưới hai lăm tuổi, biểu lộ của hắn lúc này quả thật quá mức dọa người. Cả ba người đang quỳ đều cảm thấy lạnh gáy: “ Truyền âm của cường nhân Lục đẳng”. Không biết nếu cả ba biết được hắn không phải cường nhân mà là tu chân giả, lúc ấy còn sợ hãi tới đâu? Túy Y mỉm cười, chậm rãi tiến vào nhà, chỉ để lại một đạo truyền âm.

- Ta còn cần kiếm dược vật, ngày mai đưa ta tới thăm bệnh. Chuyện hôm nay coi như chưa có, mau về đi!...

Phàm Thành,trong một căn mật thất đèn đuốc sáng trưng đang diễn ra một cảnh lạ. Có ba người ngồi trên ghế đá lớn, tay cầm ô có phủ mạng che nghiêm trang ngồi đó, phía dưới là vô số những kẻ khác đang quỳ lạy, dáng điệu vô cùng thành kính. Những kẻ quỳ lạy thì không nói, nhưng kì lạ nhất chính là ba người ngồi trên ghế đá kia. Tại sao đã là buổi đêm mà vẫn cần che ô, nếu có cần bí mật nhân dạng cùng lắm chỉ là mang mũ có mạng được rồi? Nhưng tại sao cả ba đều dùng ô, thêm nữa ô lại gắn thêm mạng đen? Thật vô cùng kì quái.

Đám người phía dưới cung kính bái lạy.

- Chúng đồ tôn tham kiến ba vị sư tổ!

- Mau đứng lên đi, có truyện gì mà các người lại cần bọn ta chỉ điểm? Hơn nữa lại là cả ba?

Từ chiếc ghế đá ở giữa, một giọng nam nhân trẻ tuổi vang lên. Tuy thanh âm khá trẻ, nhưng trong giọng nói lại mơ hồ mang theo sự từng trải, già dặn phong sương cùng uy áp truyền đi. Tất cả đám người đang quỳ phía dưới thân hình khẽ run, hồi lâu mới có một người đứng dậy, tiến lên phía trước một bước rồi lại quỳ xuống mà cung kính nói.

- Chúng đồ tôn vừa tìm thấy một người lạ mặt sống tại Soái Sơn. Người này không ngờ có thể nhận rõ ràng danh tính của ba gia tộc. Thêm nữa lại có thể truyền âm, vì vậy chúng đồ tôn lo lắng người này có thể là kẻ muốn phá hủy Tru Tiên Kiếm Trận hoặc là phản đồ từ xưa trốn đi. Vì vậy mới mạo muội thỉnh cầu ba vị sư tổ!

- Có thể nói rõ hơn không? Ta muốn chi tiết hơn!

Túy Y nghe vậy thoáng trầm tư, nhưng sau đó lại mỉm cười, lại viết.

- “Năm nay bao nhiêu tuổi?”.

Nam nhân trung niên hơi sững người, sốt sắng đáp.

- Tiểu nha đầu năm nay mới mười chín tuổi!

- “Tâm bệnh,không khó chữa!”.

Túy Y thản nhiên viết ra, không nhanh không chậm. Nam nhân trung niên giật mình, khóe mắt có chút giật giật. Thiếu nữ kia lúc y nói triệu chứng, các y sư khác đều không biết là mắc bệnh gì, phải qua một thời gian dài khám xét mới nói được là tâm bệnh. Người trước mặt y lúc này mới chỉ nghe qua mà đã nhận biết, thật sự khiến y có chút kính sợ. Hai người phía sau cùng lúc cùng sững người, nhưng sau đó nam nhân trẻ tuổi tiếp lời.

- Ta cũng có một vị đệ đệ, y do tu luyện võ công trong hang núi không may bị rắn độc lạ cắn. Hàng ngày cứ vào giờ tý và giờ ngọ là đau đớn không tả, nếu tâm lý kích động còn ho khan ra máu. Người có biết đó là bệnh gì không?

Túy Y khẽ nhìn qua người vừa nói, thấy trong mắt y lóe lên những tia hy vọng thì gật đầu, viết.

- “Nếu ta đoán không lầm, dựa vào triệu chứng mà nói, người này bị Tý Ngọ Tuyệt Tâm xà cắn, độc tính không mạnh nên không gây mất mạng ngay mà chỉ đau đớn như xé da cắt thịt vào giờ tý và giờ ngọ. Lúc này độc đã lan khắp toàn thân, vì vậy mỗi lần tâm tính đột ngột thay đổi mới thổ huyết. Để chữa cũng không khó, nhưng cần kiên trì và có ý trí mới thành!”

- Tiểu nữ có một vị muội muội, muội ấy cũng là người luyện võ. Trong một lần tu luyện không biết do đâu mà á khẩu, trở thành người câm. Bao nhiêu y sư cũng nói bó tay, liệu người có thể chữa?

Thiếu nữ phía sau gấp gáp nói, mắt đã có chút ngấn nước. Túy Y thản nhiên cười.

- “Ta cần biết võ công đó tu luyện thế nào thì mới có thể chuẩn bệnh được, xin nói rõ!”.

Thiếu nữ ngẩn người, ánh mắt đầy sợ hãi cũng cầu xin hướng tới nam nhân trung niên. Nam nhân trung niên hơi cau mày khiến nàng lập tức im lặng, y hướng tới Túy Y mà đáp.

- Xin người thứ lỗi, võ công gia tộc không thể chỉ ra trước mặt người ngoài!... Nhưng ta biết người cũng là kẻ hiểu biết, ta chỉ nói đơn giản là họ đang luyện tâm!

“Luyện Tâm” hai chữ rời miệng khiến Túy Y thoáng trầm ngâm, sau đó gật nhẹ. Hắn lục tìm trong trí nhớ, biết được đây là cách tu chân giả không căn cốt luyện hóa thân thể thành cường nhân. Cường nhân khác tu chân giả, hoặc họ không có linh căn, căn cốt tu tiên; hoặc họ đã vì một lý do nào đó bị phế bỏ tu vi. Vì thế cường nhân không thực sự mạnh mẽ như tu chân giả, cũng không có pháp bảo hay phù chú như tu chân giả. Nhưng bù lại, về phương diện cường kiện thân thể cùng với sức chịu đựng có thể nói là tiến xa hơn tu chân giả một vài bậc.

Phân giai tu tập Cường nhân chia làm chín tầng, đánh thứ tự từ Sơ giai Nhất đẳng, Trung giai Nhất đẳng tới Hậu giai Nhất đẳng… Cứ như vậy cho tới tầng thứ chín. Cường nhân không thể hấp thụ, luyện hóa linh khí nhưng lại biết cách vận dụng chúng, vay mượn chúng từ tự nhiên để sử dụng. Nếu như một tu chân giả với chân lực nội thân chỉ có ở mức giới hạn thì cường nhân lại có thể sử dụng, tụ tập, mượn chân khí có xung quanh mình để sử dụng. Nói cách khác, nếu so đấu lâu dài, tu chân giả chắc chắn đại bại vì chân lực có hạn. U Châu cũng đã vài lần xướng danh các cường nhân tu luyện tới Hậu giai Cửu đẳng, nhưng chỉ có điều dù là tới mức cao nhất, cường nhân cũng không thể phi thăng, vì thế danh xưng sớm mai một. Thêm một việc nữa, tuổi thọ cường nhân so với tu chân giả ngắn hơn rất nhiều, cho dù cường nhân ấy đã đạt tới cảnh giới cao, có thể thanh tẩy bản thân.

Hắn đảo mắt nhìn kĩ ba người, sau đó cười mà đứng lên. Thấy thái độ hắn như vậy, nam nhân trung niên thoáng sửng sốt, cũng vội vàng đứng dậy, hai người phía sau cũng vội vã đứng lên theo. Túy Y nhìn ba người, sau đó thản nhiên ném ra một tờ giấy .

- “Ba người thuộc một trong ba đại tộc âm thầm thủ vệ nơi này, là những kẻ tu sửa Tru Tiên Kiếm Trận? Nếu ta không nhìn nhầm, vị trung niên đây là người của gia tộc Nam Cung, Tiêu Viễn gia và Công Tôn gia là nam tử và nữ tử phía sau. Đúng vậy chứ?”.

- Sao… sao ngươi biết?!

Thiếu nữ hoảng hốt nói, Túy Y không hề quay mặt lại nhìn họ, ném lại một tờ giấy rồi tiến ra ngoài sân.

- “Ta đọc được. Ta còn biết ba vị tổ tiên đầu tiên gây dựng lên ba gia tộc các ngươi kia. Nam Cung Chinh Đồ, Tiêu Văn Đồng và Công Tôn Trường Hỷ. Ba người các ngươi bí mật tới dò xét ta, nhưng cũng sơ ý lớn nhất là quên không che giấu huy kí trên y phục!”.

Đọc xong tấm giấy, ba người sắc mặt có chút tái xanh. Vội vã theo sau hắn bước ra ngoài, chỉ thấy Túy Y thản nhiên xốc lại các nia dược vật, tay kia ôm hồ lô rượu lên mà uống từng ngụm lớn. Nam nhân trung niên khẽ vuốt râu, sau cùng mới ấp úng nói.

- Việc này… việc này thật sự không phải chủ ý của mấy người bọn ta. Đây là lệnh từ trưởng tộc, chúng ta cũng chỉ biết tuân theo… Việc cứu người, mong ngài có thể ra tay tương trợ!

Nói xong,y vội vãi một vái thật sâu, thậm trí còn quỳ phục trên nền đất. Hai người đi phía sau cũng vội vã làm theo, ánh mắt đầy ý van xin hướng tới hắn. Túy Y vẫn thản nhiên uống rượu, xốc lại từng mớ dược vật. Sau cùng, y quay lại nhìn thẳng tới mặt ba người.

- Người vẫn cứu, đây là công việc của ta. Ta không quan tâm các ngươi là gì hay ra sao, ta chỉ quan tâm tới người bệnh!

Một thanh âm nam nhân trầm, đầy uy áp vang lên trong đầu ba người khiến cả ba run lên. Họ đã từng nghe qua về truyền âm của tu chân giả, cường nhân cũng có thể truyền âm nếu như họ vượt qua Lục tầng. Lúc này Túy Y trước mặt hiển lộ công khai khiến họ càng thêm kính sợ. Nam nhân trung niên này tu luyện hơn trăm năm cũng mới chỉ đạt Trung giai Tứ đẳng. Còn hai người trẻ cũng chỉ mới Hậu giai Nhất đẳng mà thôi. Mà bề ngoài Túy Y cũng chỉ khoảng trên dưới hai lăm tuổi, biểu lộ của hắn lúc này quả thật quá mức dọa người. Cả ba người đang quỳ đều cảm thấy lạnh gáy: “ Truyền âm của cường nhân Lục đẳng”. Không biết nếu cả ba biết được hắn không phải cường nhân mà là tu chân giả, lúc ấy còn sợ hãi tới đâu? Túy Y mỉm cười, chậm rãi tiến vào nhà, chỉ để lại một đạo truyền âm.

- Ta còn cần kiếm dược vật, ngày mai đưa ta tới thăm bệnh. Chuyện hôm nay coi như chưa có, mau về đi!...

Phàm Thành,trong một căn mật thất đèn đuốc sáng trưng đang diễn ra một cảnh lạ. Có ba người ngồi trên ghế đá lớn, tay cầm ô có phủ mạng che nghiêm trang ngồi đó, phía dưới là vô số những kẻ khác đang quỳ lạy, dáng điệu vô cùng thành kính. Những kẻ quỳ lạy thì không nói, nhưng kì lạ nhất chính là ba người ngồi trên ghế đá kia. Tại sao đã là buổi đêm mà vẫn cần che ô, nếu có cần bí mật nhân dạng cùng lắm chỉ là mang mũ có mạng được rồi? Nhưng tại sao cả ba đều dùng ô, thêm nữa ô lại gắn thêm mạng đen? Thật vô cùng kì quái.

Đám người phía dưới cung kính bái lạy.

- Chúng đồ tôn tham kiến ba vị sư tổ!

- Mau đứng lên đi, có truyện gì mà các người lại cần bọn ta chỉ điểm? Hơn nữa lại là cả ba?

Từ chiếc ghế đá ở giữa, một giọng nam nhân trẻ tuổi vang lên. Tuy thanh âm khá trẻ, nhưng trong giọng nói lại mơ hồ mang theo sự từng trải, già dặn phong sương cùng uy áp truyền đi. Tất cả đám người đang quỳ phía dưới thân hình khẽ run, hồi lâu mới có một người đứng dậy, tiến lên phía trước một bước rồi lại quỳ xuống mà cung kính nói.

- Chúng đồ tôn vừa tìm thấy một người lạ mặt sống tại Soái Sơn. Người này không ngờ có thể nhận rõ ràng danh tính của ba gia tộc. Thêm nữa lại có thể truyền âm, vì vậy chúng đồ tôn lo lắng người này có thể là kẻ muốn phá hủy Tru Tiên Kiếm Trận hoặc là phản đồ từ xưa trốn đi. Vì vậy mới mạo muội thỉnh cầu ba vị sư tổ!

- Có thể nói rõ hơn không? Ta muốn chi tiết hơn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »