Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 248
chương 250: tâm (2)..

❊ ❊ ❊

- Quân sư, ta biết trọng trách đè lên vai ngài rất nặng… Hãy để ta nói nốt điều lúc trước… Ta thấy Quân sư trước nay dường như không chú tâm tới bản thân mình, làm hộ vệ cho ngài, ta thấy ngài dường như bỏ qua tất cả, mặc kệ tất cả… không quan tâm tới mình mà toàn lo lắng cho người khác…

Minh Tiến im lặng, hắn cố gắng dẹp mớ hỗn độn trên để nghe Bình nói.

-…Ngài lo cho đại sự, chúng ta cảm tạ ngài… Nhưng đừng vì vậy mà bỏ quên gia đình, bỏ quên người thân của ngài… Ngài nên nhớ, ngoài là quân sư, ngài còn là Minh Gia trang chủ…

-…

- Trên bàn cờ bây giờ, chúng ta chỉ là quân cờ, còn ngài chính là người chơi cờ… Có thể hi sinh một vài quân cờ để thắng trận, âu cũng thỏa đáng… Người, hộ tống quân sư về Minh Gia trang!

- Bình, thương thế của ngươi…!

- Ta ổn, các người còn không mau đưa Quân sư đi mau?!

Bình hét lớn, đám tuần tra lập tức dạ ran, vội vàng hối thúc hắn lên xe ngựa. Cả đoàn người vội vã rời đi ngay. Cho tới khi bóng chiếc xe khuất tầm mắt, Bình mới gượng đứng lên, nhìn vào trong căn nhà, rút đoản kiếm thủ thế, lẩm bẩm.

- Hôm nay, ta tử thủ nơi này… Quân sư, bảo trọng…!

Bình hít một hơi, thở ra rồi lập tức lao về phía căn nhà nhỏ, nơi cánh cửa gỗ mở ra để lộ ra một nữ nhân với chín cái đuôi trắng muốt, bên cạnh là nam nhân lam lũ mang trường kiếm…

- Đốt hết đi!

Nữ nhân ra lệnh, nàng ta thản nhiên bước qua xác một hắc y nằm bẹp dưới đất trong vũng máu. Nam nhân lam lũ xé bỏ bộ y phục trên người, lộ ra một bộ y phục lụa trắng sang trọng. Y ném ra vài tấm phù chú, sau đó mau tróng cùng nữ nhân rời đi. Để lại một đống lửa lớn cháy rực một khoảng rừng…

Hiểu Vân trấn, con đường nhỏ vào trấn. Xưa nay nơi này vô cùng tấp nập, mặc dù giờ đây xảy ra chiến loạn, xong dường như chúng chẳng ảnh hưởng tới nơi này là bao. Mọi thứ vẫn ồn ã, đông đúc chẳng khác gì trước đó. Nhưng hôm nay thì ngược lại, mọi thứ đã bị phá vỡ.

Một đoàn người ngựa chừng hai mươi người, thân mặc chiến giáp hộ tống một chiếc xe ngựa chạy ào ào vào trấn. Tiếng quát tháo dẹp đường huyên náo cả một quãng dài. Người ta ban đầu còn tỏ ra khó chịu, nhiều người còn cố ý nói cạnh khóe. Nhưng tới khi cỗ xẽ ngựa chạy chậm lại, dừng lại hẳn trước cổng Minh Gia trang, tất cả mọi người đều im lặng. Trên mặt ai nấy đều lộ ra sự sùng kính, họ từ từ tiến tới, đứng cách đó một quãng mà cung kính cúi đầu bái lễ.

Trái với suy nghĩ của mọi người, hắn sẽ bước ra nhận lễ của tất cả rồi mới hồi trang.Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, Minh Tiến được một nam nhân mặc chiến giáp dìu xuống khỏi xe, mới đi được một vài bước, hắn chợt khựng lại, nôn ra một ngụm máu lớn. Đám người nhất thời nhốn nháo, đám binh lính càng gấp gáp hơn, đập mạnh cánh cửa lớn…

- Đa tạ các vị sư huynh đã đưa tướng công trở về. Tiểu muội thay mặt các tỉ muội cảm tạ các vị sư huynh!

Ngân Nguyệt nghiêm cẩn bái lễ trước một nam nhân trung niên. Y chính là người đỡ Bình lên lúc trước, cung tay đáp lễ.

- Xin phu nhân thu lễ, chút việc nhỏ này người không cần chú tâm. Minh quân sư đã mang về cho chúng ta một quãng thời gian chuẩn bị, đó là món quà tuyệt nhất rồi. Xin phu nhân đừng đa lễ, đây là trách nhiệm của chúng ta, xin cáo từ…!

Trong phòng của Liên Liên, trên giường, Minh Tiến đang nằm mê man bất tỉnh. Khuôn mặt hắn lúc này co rúm lại, gân xanh nổi lên chằng chịt. Hai hàm răng hắn nghiến vào nhau, vang lên những thanh âm ken két ghê tai. Tay chân hắn gồng cứng lên, từng thớ cơ bắp gằn lên, bó chặt vào y phục. Tay và chân hắn sớm được các nàng trói lại bằng những dải vải lụa. Nếu không, chỉ e hắn đã lăn khỏi chiếc giường.

Như Như, Ngân Nguyệt và Tiểu Sương trên mặt lộ ra nét căng thẳng, lần lượt kiểm tra thân thể hắn. Như Như sau khi thăm mạch thì im lặng, nét mặt cổ quái. Ngân Nguyệt kiểm tra mắt hắn, thấy con ngươi dường như mờ đục, thất thần kì cau mày không nói gì. Chỉ duy nhất Tiểu Sương, nàng lắc đầu, cẩn trọng lấy ra một loạt ngân trâm, nhẹ nhàng cắm tới khuôn mặt hắn. Bàn tay nhỏ bé thoăn thoắt đưa từng mũi kim châm tới, chỉ trong thoáng chốc, khuôn mặt hắn đã thành một con nhím.

Liên Liên im lặng đứng lùi ra phía ngoài, trong lòng lạnh ngắt. “Là thật, bức thư kia là thật!”. Bạch Phụng sốt ruột hỏi.

- Rốt cuộc chàng ấy bị làm sao? Cả ba người, có ai có thể nói cho chúng ta biết được không?

Như Như và Ngân Nguyệt vẫn im lặng, chỉ duy nhất Tiểu Sương đứng dậy, nhìn thẳng tới chúng nữ trước mặt, nét mặt nàng nghiêm lại.

- Các tỷ, tình trạng của chàng ấy vô cùng cổ quái,thật sự tiểu muội chưa từng thấy qua bao giờ. Cho dù là trong y thư cũng chưa từng miêu tả… Muội cũng không rõ nữa, về biểu hiện, dường như là một trạng thái ảnh hưởng tới suy nghĩ của chàng ấy. Muội cũng đã thử độc, nhưng không thấy gì!

Tất cả chúng nữ đều lâm vào trầm tư,im lặng. Ba nàng là ba người hiểu biết về y thuật cũng phải bó tay, vậy các nàng còn có thể làm được gì khác? Kể ra, nếu như có Đào Nhược Hồng, hay có Kỳ Dao hoặc Tuyết Liên ở đây, có lẽ mọi người đều không căng thẳng tới mức ấy. Đào Nhược Hồng đã trải qua tiến cấp lên Ngưng Phong kỳ, trạng thái này chắc bà chẳng lấy làm lạ. Hay Kỳ Dao cũng vậy, nàng đã được chân truyền từ bà, lẽ nào không rõ; cả Tuyết Liên nữa, những thứ này nàng đã từng được Vương Phác Thiên miêu tả qua… Chỉ có điều, giờ cả ba người đó đều không có mặt tại đây. Đào Nhược Hồng cùng Kỳ Dao sớm đã được cử đi làm nhiệm vụ hậu cần; Tuyết Liên cũng tự mình trở lại gia nhập vào lực lượng sư môn.

Liên Liên im lặng, trong lòng nàng trống rỗng. Nàng khẽ nhỏ giọng, hướng tới mọi người.

- Các vị tỷ muội, mọi người cứ về tạm nghỉ ngơi đi. Trời cũng đã về khuya rồi, cứ để ta ở bên chàng ấy là được. Có việc gì cần tới mọi người, ta sẽ gửi truyền âm phù…!

Chờ mọi người rời đi hết, Liên Liên mới khe khẽ thở dài. Nàng tới bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống. Bàn tay nhỏ bé ấy nắm lấy tay hắn, trên mặt nàng nước mắt lã chã rơi. Liên Liên thì thào, mỗi câu nói, thân thể nàng lại thoáng run lên.

- Tướng công… Thiếp… thiếp quá ích kỉ phải không? Thiếp biết nguyên do tâm bệnh của chàng mà không nói ọi người… nhưng mà… tướng công… Giờ thiếp nên làm sao đây…?

Sáng sớm tinh mơ, từ nơi chân trời xa xa mới lóe lên chút thanh quang của ngày mới. Cánh cửa Minh Gia trang khe khẽ được hé ra. Một nữ nhân mặc hoàng y nhẹ nhàng bước ra. Trước cổng có hai người canh gác, thấy nàng họ đều cung kính cúi đầu. Nàng khẽ khàng đáp lễ.

- Phiền hai vị đại ca, ta ra ngoài kiếm chút dược vật cho Trang chủ!

Nói rồi, nàng rảo bước tới phía xa, nơi có một cỗ xe ngựa song mã đang đứng chờ sẵn. Hai người canh gác nhìn theo bóng nàng cho tới khi biến mất trong cỗ xe, một trong hai tên nói.

- Chúng ta có nên theo sát cỗ xe này không nhỉ?

- Không cần thiết, đây là xe người nhà của Quân sư, ngươi quan tâm làm gì?

- Không được, đệ cứ theo quy định mà làm thôi!

Nói xong, nam nhân bên trái ném ra một mảnh thép nhỏ, vừa vặn ghim lên một bên thành xe. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, dần dần rời khỏi Hiểu Vân trấn.

Liên Liên im lặng, ngồi đối diện nàng lúc này là một nữ nhân khá trẻ. Người này mặc một bộ y phục cầu kì màu trắng tuyết, khuôn mặt vì ngồi lấp trong góc tối nên khó có thể thấy rõ diện mục, chỉ thấy nước da trắng ngần nơi cổ. Nàng im lặng, sau đó nghiêm giọng nói.

- Thuốc giải đâu?

- Quân sư, ta biết trọng trách đè lên vai ngài rất nặng… Hãy để ta nói nốt điều lúc trước… Ta thấy Quân sư trước nay dường như không chú tâm tới bản thân mình, làm hộ vệ cho ngài, ta thấy ngài dường như bỏ qua tất cả, mặc kệ tất cả… không quan tâm tới mình mà toàn lo lắng cho người khác…

Minh Tiến im lặng, hắn cố gắng dẹp mớ hỗn độn trên để nghe Bình nói.

-…Ngài lo cho đại sự, chúng ta cảm tạ ngài… Nhưng đừng vì vậy mà bỏ quên gia đình, bỏ quên người thân của ngài… Ngài nên nhớ, ngoài là quân sư, ngài còn là Minh Gia trang chủ…

-…

- Trên bàn cờ bây giờ, chúng ta chỉ là quân cờ, còn ngài chính là người chơi cờ… Có thể hi sinh một vài quân cờ để thắng trận, âu cũng thỏa đáng… Người, hộ tống quân sư về Minh Gia trang!

- Bình, thương thế của ngươi…!

- Ta ổn, các người còn không mau đưa Quân sư đi mau?!

Bình hét lớn, đám tuần tra lập tức dạ ran, vội vàng hối thúc hắn lên xe ngựa. Cả đoàn người vội vã rời đi ngay. Cho tới khi bóng chiếc xe khuất tầm mắt, Bình mới gượng đứng lên, nhìn vào trong căn nhà, rút đoản kiếm thủ thế, lẩm bẩm.

- Hôm nay, ta tử thủ nơi này… Quân sư, bảo trọng…!

Bình hít một hơi, thở ra rồi lập tức lao về phía căn nhà nhỏ, nơi cánh cửa gỗ mở ra để lộ ra một nữ nhân với chín cái đuôi trắng muốt, bên cạnh là nam nhân lam lũ mang trường kiếm…

- Đốt hết đi!

Nữ nhân ra lệnh, nàng ta thản nhiên bước qua xác một hắc y nằm bẹp dưới đất trong vũng máu. Nam nhân lam lũ xé bỏ bộ y phục trên người, lộ ra một bộ y phục lụa trắng sang trọng. Y ném ra vài tấm phù chú, sau đó mau tróng cùng nữ nhân rời đi. Để lại một đống lửa lớn cháy rực một khoảng rừng…

Hiểu Vân trấn, con đường nhỏ vào trấn. Xưa nay nơi này vô cùng tấp nập, mặc dù giờ đây xảy ra chiến loạn, xong dường như chúng chẳng ảnh hưởng tới nơi này là bao. Mọi thứ vẫn ồn ã, đông đúc chẳng khác gì trước đó. Nhưng hôm nay thì ngược lại, mọi thứ đã bị phá vỡ.

Một đoàn người ngựa chừng hai mươi người, thân mặc chiến giáp hộ tống một chiếc xe ngựa chạy ào ào vào trấn. Tiếng quát tháo dẹp đường huyên náo cả một quãng dài. Người ta ban đầu còn tỏ ra khó chịu, nhiều người còn cố ý nói cạnh khóe. Nhưng tới khi cỗ xẽ ngựa chạy chậm lại, dừng lại hẳn trước cổng Minh Gia trang, tất cả mọi người đều im lặng. Trên mặt ai nấy đều lộ ra sự sùng kính, họ từ từ tiến tới, đứng cách đó một quãng mà cung kính cúi đầu bái lễ.

Trái với suy nghĩ của mọi người, hắn sẽ bước ra nhận lễ của tất cả rồi mới hồi trang.Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, Minh Tiến được một nam nhân mặc chiến giáp dìu xuống khỏi xe, mới đi được một vài bước, hắn chợt khựng lại, nôn ra một ngụm máu lớn. Đám người nhất thời nhốn nháo, đám binh lính càng gấp gáp hơn, đập mạnh cánh cửa lớn…

- Đa tạ các vị sư huynh đã đưa tướng công trở về. Tiểu muội thay mặt các tỉ muội cảm tạ các vị sư huynh!

Ngân Nguyệt nghiêm cẩn bái lễ trước một nam nhân trung niên. Y chính là người đỡ Bình lên lúc trước, cung tay đáp lễ.

- Xin phu nhân thu lễ, chút việc nhỏ này người không cần chú tâm. Minh quân sư đã mang về cho chúng ta một quãng thời gian chuẩn bị, đó là món quà tuyệt nhất rồi. Xin phu nhân đừng đa lễ, đây là trách nhiệm của chúng ta, xin cáo từ…!

Trong phòng của Liên Liên, trên giường, Minh Tiến đang nằm mê man bất tỉnh. Khuôn mặt hắn lúc này co rúm lại, gân xanh nổi lên chằng chịt. Hai hàm răng hắn nghiến vào nhau, vang lên những thanh âm ken két ghê tai. Tay chân hắn gồng cứng lên, từng thớ cơ bắp gằn lên, bó chặt vào y phục. Tay và chân hắn sớm được các nàng trói lại bằng những dải vải lụa. Nếu không, chỉ e hắn đã lăn khỏi chiếc giường.

Như Như, Ngân Nguyệt và Tiểu Sương trên mặt lộ ra nét căng thẳng, lần lượt kiểm tra thân thể hắn. Như Như sau khi thăm mạch thì im lặng, nét mặt cổ quái. Ngân Nguyệt kiểm tra mắt hắn, thấy con ngươi dường như mờ đục, thất thần kì cau mày không nói gì. Chỉ duy nhất Tiểu Sương, nàng lắc đầu, cẩn trọng lấy ra một loạt ngân trâm, nhẹ nhàng cắm tới khuôn mặt hắn. Bàn tay nhỏ bé thoăn thoắt đưa từng mũi kim châm tới, chỉ trong thoáng chốc, khuôn mặt hắn đã thành một con nhím.

Liên Liên im lặng đứng lùi ra phía ngoài, trong lòng lạnh ngắt. “Là thật, bức thư kia là thật!”. Bạch Phụng sốt ruột hỏi.

- Rốt cuộc chàng ấy bị làm sao? Cả ba người, có ai có thể nói cho chúng ta biết được không?

Như Như và Ngân Nguyệt vẫn im lặng, chỉ duy nhất Tiểu Sương đứng dậy, nhìn thẳng tới chúng nữ trước mặt, nét mặt nàng nghiêm lại.

- Các tỷ, tình trạng của chàng ấy vô cùng cổ quái,thật sự tiểu muội chưa từng thấy qua bao giờ. Cho dù là trong y thư cũng chưa từng miêu tả… Muội cũng không rõ nữa, về biểu hiện, dường như là một trạng thái ảnh hưởng tới suy nghĩ của chàng ấy. Muội cũng đã thử độc, nhưng không thấy gì!

Tất cả chúng nữ đều lâm vào trầm tư,im lặng. Ba nàng là ba người hiểu biết về y thuật cũng phải bó tay, vậy các nàng còn có thể làm được gì khác? Kể ra, nếu như có Đào Nhược Hồng, hay có Kỳ Dao hoặc Tuyết Liên ở đây, có lẽ mọi người đều không căng thẳng tới mức ấy. Đào Nhược Hồng đã trải qua tiến cấp lên Ngưng Phong kỳ, trạng thái này chắc bà chẳng lấy làm lạ. Hay Kỳ Dao cũng vậy, nàng đã được chân truyền từ bà, lẽ nào không rõ; cả Tuyết Liên nữa, những thứ này nàng đã từng được Vương Phác Thiên miêu tả qua… Chỉ có điều, giờ cả ba người đó đều không có mặt tại đây. Đào Nhược Hồng cùng Kỳ Dao sớm đã được cử đi làm nhiệm vụ hậu cần; Tuyết Liên cũng tự mình trở lại gia nhập vào lực lượng sư môn.

Liên Liên im lặng, trong lòng nàng trống rỗng. Nàng khẽ nhỏ giọng, hướng tới mọi người.

- Các vị tỷ muội, mọi người cứ về tạm nghỉ ngơi đi. Trời cũng đã về khuya rồi, cứ để ta ở bên chàng ấy là được. Có việc gì cần tới mọi người, ta sẽ gửi truyền âm phù…!

Chờ mọi người rời đi hết, Liên Liên mới khe khẽ thở dài. Nàng tới bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống. Bàn tay nhỏ bé ấy nắm lấy tay hắn, trên mặt nàng nước mắt lã chã rơi. Liên Liên thì thào, mỗi câu nói, thân thể nàng lại thoáng run lên.

- Tướng công… Thiếp… thiếp quá ích kỉ phải không? Thiếp biết nguyên do tâm bệnh của chàng mà không nói ọi người… nhưng mà… tướng công… Giờ thiếp nên làm sao đây…?

Sáng sớm tinh mơ, từ nơi chân trời xa xa mới lóe lên chút thanh quang của ngày mới. Cánh cửa Minh Gia trang khe khẽ được hé ra. Một nữ nhân mặc hoàng y nhẹ nhàng bước ra. Trước cổng có hai người canh gác, thấy nàng họ đều cung kính cúi đầu. Nàng khẽ khàng đáp lễ.

- Phiền hai vị đại ca, ta ra ngoài kiếm chút dược vật cho Trang chủ!

Nói rồi, nàng rảo bước tới phía xa, nơi có một cỗ xe ngựa song mã đang đứng chờ sẵn. Hai người canh gác nhìn theo bóng nàng cho tới khi biến mất trong cỗ xe, một trong hai tên nói.

- Chúng ta có nên theo sát cỗ xe này không nhỉ?

- Không cần thiết, đây là xe người nhà của Quân sư, ngươi quan tâm làm gì?

- Không được, đệ cứ theo quy định mà làm thôi!

Nói xong, nam nhân bên trái ném ra một mảnh thép nhỏ, vừa vặn ghim lên một bên thành xe. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, dần dần rời khỏi Hiểu Vân trấn.

Liên Liên im lặng, ngồi đối diện nàng lúc này là một nữ nhân khá trẻ. Người này mặc một bộ y phục cầu kì màu trắng tuyết, khuôn mặt vì ngồi lấp trong góc tối nên khó có thể thấy rõ diện mục, chỉ thấy nước da trắng ngần nơi cổ. Nàng im lặng, sau đó nghiêm giọng nói.

- Thuốc giải đâu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »