Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2676 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 230
chương 232: độc dược..

❊ ❊ ❊

Trên không đã bắt đầu giao thủ, luồng hồng quang và lục quang liên tiếp va vào nhau, bóng ảnh lóe lên, chớp tắt liên hồi. Đám người bên dưới lập tức tĩnh lặng, chăm chú quan sát trận đánh hiếm có này. Ánh mắt mọi người đều chăm chú hướng lên không, nơi hai người giao thủ nên không ai để ý tới hắn, con ngươi sớm đã xẻ dọc, ánh kim quang lập lòe.

Cả hai trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, thế cục vẫn cân bằng. Bạch Phúc trong lòng thầm kinh sợ, cho rằng Tuyết Liên đã sớm hàng, không dùng tới Thiên Băng kiếm. Hắn không ngờ nổi, dù không hề dùng Thiên Băng, Tuyết Liên lại khó chơi tới như vậy. Vô số lần, vô số chiêu thức biến ảo của hắn rốt cuộc bị phá bởi một chiêu thức duy nhất mà nàng xuất ra. Bạch Phúc âm thầm lấy ra một vật nhỏ trong lòng bàn tay, niệm chú. Một tay xuất chiêu, tay kia ném vật nọ về phía Tuyết Liên. Minh Tiến lông mày hơn trùng xuống, lắc người, thân hình lóe lên rồi biến mất.

Tuyết Liên theo sự chỉ dẫn từ phía dưới, xuất chiêu liên tục chế ngự được Bạch Phúc. Nàng âm thầm kinh sợ năng lực kiếm thuật của nam nhân phía dưới. Thấy Bạch Phúc lại một lần nữa lao lên, nàng thoáng chần chừ, chờ đợi chỉ dẫn. Nhưng lần này không hề nghe thấy tiếng nam nhân kia nữa. Bạch Phúc thấy nàng ngẩn ra, cười lạnh,hư chiêu thu lại, chắc mẩm bản thân mình đắc thủ. Chợt nghe ầm một tiếng lớn, lớp quang mang trận pháp ảm đạm rồi tan biến. Phía bên này, Tuyết Liên nghe thấy tiếng rít gió thì giật mình,vội xoay người định thủ thế. Thanh âm ầm ĩ nọ nổi lên, nàng chỉ thấy một vệt sáng vàng lao thẳng tới bên cổ, ánh mắt thất thần. “Không kịp mất rồi”. Khẽ nhắm mắt lại.

Tiếng đám đông bên dưới ồ lên kì quái, Tuyết Liên cảm thấy lạ, vội mở mắt. Bên cạnh nàng lúc này xuất hiện một nam nhân cao lớn, vật vàng vọt nọ giờ đang bị nam nhân kia nắm lấy, chỉ cách cổ nàng một quãng ngắn. Minh Tiến bay lên, dùng toàn bộ chân lực bộc phát, lấy cương đối cương mà đục thủng trận pháp. May mắn vừa vặn bắt được thứ ám khí nọ, bàn tay hắn mở ra, chỉ thấy trong tay là một con ong nhỏ với cái đầu nhọn hoắt như kim châm. Bạch Phúc thoáng ngẩn người, sau đó bực tức nói.

- Ngươi là ai, tại sao lại vô lý cắt ngang ta và Tiên tử luận kiếm?!

Minh Tiến cười nhạt, phất tay ném con ong xuống đất, lập tức dưới đất hóa thành một cái hố, lúc này mới đáp.

- Luận kiếm chân chính, ta sẽ không can dự. Nhưng ngươi dùng ám khí đả thương người, ta phải can dự!

Bạch Phúc bị bóc mẽ, nhất thời đám đông phía dưới ồ lên chửi bới. Hắn cười lạnh, từ sau lưng lôi ra một cái tổ ong, niệm chú.

- Đã vậy ta giết cả hai ngươi… Sát!

Đàn ong nhận được lệnh, bay ào tới. Vô số điểm vàng như lưu tinh ào về phía hai người, Tuyết Liên còn đang ngẩn ngơ, chợt cảm thấy mình bị kéo đi. Trước mặt nàng lúc này chính là nam nhân dạo nọ, hắn đang kéo nàng vào lòng mình, che đi cảnh tượng trước mặt. Nàng nhất thời do dự, nhưng sau đó lại cảm nhận được mùi hơi nam nhân cùng với thuần Dương chân khí lan tỏa, thi thoảng xen lẫn mùi trầm hương khiến hai chân nàng như mềm nhũn, vô lực dựa vào lòng hắn. Minh Tiến khẽ cười.

- Không sao đâu!

Bụp, bụp, bụp…! Một hồi những thanh âm ấy vang lên, vô số bóng ảnh lóe lên phía sau lưng hắn. Người đương trường nhất thời im lặng, cảnh tượng trước mắt khiến đám người tròn mắt. Nam nhân cao lớn ôm nữ bạch y vào lòng, giơ lưng đón nhận công kích. Vài người ồ lên, đã định lao lên tiếp ứng, chỉ nghe thấy Bạch Phúc cười lạnh.

- Kim Ti ta còn rất nhiều, kẻ nào muốn thử cứ tùy tiện lao lên!

Đám người nghe hai chữ Kim Ti, tức thì sững cả lại. Ngay cả mấy tông chủ cách đó không xa cũng im lặng. Kim Ti là linh thú cấp ba, tuy cấp thấp nhưng vì nó bé nhỏ nên có thể công kích xuyên qua cả phù chú hay pháp bảo hộ thân. Hơn nữa chúng sống theo bầy đàn, có cả ngàn vạn con. Lao lên, chỉ e mất mạng.

Tuyết Liên thoáng chốc tĩnh lặng, im lặng dựa vào trong lòng nam nhân trước mặt. Cột cảm giác ôn nhu, ấm áp khiến nàng thoáng chốc như mê muội, quên hết tất cả. Nàng khẽ cọ cựa lên ngực hắn, hai má thoáng chốc đỏ bừng. Chỉ khi nghe tới lời Bạch Phúc nói mới hốt hoảng vùng ra, nàng chưa kịp xem xét vết thương cho hắn, đã nghe hắn nói.

- Tử Hàm, Mỹ Mỹ, hai nàng đưa Tuyết Liên xuống dưới!

-Ưm!

Từ bên cạnh hai người, Tử Hàm và Mỹ Mỹ đã đứng sẵn đó. Hai nàng đỡ tay Tuyết Liên, kéo nàng lùi lại. Tuyết Liên trong mắt thoáng ánh lên tia phức tạp, bối rối nói.

- Ngươi… huynh… ca… chàng… Rốt cuộc có thể cho ta biết trên chàng được không?

Thanh âm nàng run rẩy, lộn xộn, một hồi mới nói ra được ý cần hỏi. Hắn khẽ cười, quay lưng lại về phía nàng, thanh âm trầm trầm ấy vui vẻ truyền âm.

- Ta họ Minh!

Tuyết Liên Kinh hãi, sau lưng hắn lúc này là vô số điểm vàng cắm lấy, y phục sớm rách nát, để lộ ra tấm lưng với vô số lân vẩy màu bạc. Chưa kịp cất lời, nàng đã bị hai người kia kéo xuống phía dưới. Chờ tới khi ba người an toàn hạ xuống. Minh Tiến mới cười gằn, hắn nói.

- Chúng ta luận bàn kiếm đạo một chút nhỉ?!

- …Một trăm… một trăm mười…!

Thanh âm đếm kia vẫn chậm rãi vang lên trên không, Bạch Phúc lúc này sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển như lên cơn hen. Lưng áo y sớm ướt đẫm, bết lại. Bản thân sớm mất đi vẻ phong lưu, tiêu sái lúc đầu. Y lấy ra vô số đan dược, dốc cả vào miệng nhai rồi hét lên một tiếng nữa mà lao lên.

- Chết!

- Một trăm mười một!

Minh Tiến thản nhiên nói, thân hình lơ lửng trên không thật nhàn nhã. Hắn đang đếm chính là số lần hai người so chiêu, đã hơn một trăm mười lần. Bạch Phúc gấp gáp lao tới, ánh mắt đã có chút toán loạn. Y không ngờ nổi, sau bao nhiêu chiêu thức kia của mình, tất cả vốn liếng kiếm đạo của bản thân lại bị nam nhân kia chế phục, phá giải toàn bộ. Mỗi lần, dường như nam nhân trước mặt y chỉ cần huơ tay, tùy ý xuất ra một chiêu thức là phá giải toàn bộ thế công của hắn. Bạch Phúc âm thầm lo sợ, nhưng y vẫn khá yên tâm cao hứng xuất chiêu. Phần vì lần tỷ thí này, y có thể đánh giá lại võ kĩ bản thân một cách chuẩn xác nhất; phần nữa, vì hắn vẫn còn một quân át chủ bài.

Nhìn thế kiếm loạn vũ kia lao tới, Minh Tiến ngao ngán lắc đầu. Ánh lam quang trong con ngươi chợt lóe rồi tắt, tùy tiện đâm chéo xuống một tiêu. Đinh! Thanh âm chói tai vang lên, lại một lần nữa hắn hóa giải thế công của Bạch Phúc chỉ với một đòn duy nhất. Đám đông bên dưới say sưa quan sát hai người giao thủ, thấy vậy lại một lần nữa ồ lên mà vỗ tay không ngớt. Bên dưới cũng có vô số người tu luyện kiếm thuật, trận đấu vô cùng đặc sắc này khiến không ít người nhận ra được khiếm khuyết của mình, thu về lợi ích lớn. Các vị đại diện cho các tông môn lớn thì sắc mặt biến đổi, ngờ vực cùng ham muốn đều dâng cao. “Từ bao giờ lại có một tán tu cao thủ tới mức này? Y là ai? Từ đâu tới? Có mối quan hệ gì với Lam Nguyệt Cốc?...”. Tất cả có chút mù mịt, nhưng ánh mắt tràn đầy ý thưởng lãm giao đấu phía trên.

Bạch Phúc lại thêm một lần nữa lui ra, thở dốc. Trên mặt lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng tinh thần hắn thì vô cùng hưng phấn, bản thân có thể giao chiến với một cao thủ trên tay. Với áp lực ấy,chắc chắn y thu về được nhiều lợi ích hơn là thua thiệt. Bạch Phúc chợt ho khan, cuối cùng cố vuốt ngực mà hướng tới nam nhân áo xám trước mặt, cung tay.

- Đa tạ chỉ giáo, ta chịu thua!

Đám đông phía dưới ồ lên, phấn khích mà rào rào vỗ tay. Minh Tiến vẫn im lặng, không hề mở miệng. Bạch Phúc lông mày có chút cau lại, vẫn kiên nhẫn mà nói.

- Lần sau nếu có dịp, xin chỉ điểm thêm. Giờ tại hạ cáo từ!

- Khoan đã!

Minh Tiến khoát tay nói, Bạch Phúc giật mình, vội xoay người lại, cung kính nói.

- Ngài còn cần gì ở ta sao?

Y nói, giọng mơ hồ có chút lo lắng. Vốn lần này,mục tiêu chính của Y không phải là chiếm lấy Tuyết Liên, mục đích chính của y là việc khác. Giao thủ lần này, được cũng tốt, mà không được thì coi như chút hoa hồng không có mà thôi. Vì vậy, y sốt sắng định ngay lập tức rời đi. Minh Tiến nhàn nhạt nói.

- Mau để lại giải dược!

Bạch Phúc ngẩn người, mồ hôi trên trán ứa ra. Y hỏi lại.

- Giải dược?

- Đúng thế, mau đưa ra giải dược của Huyết Ma Đan ngươi cho Triển ca dùng!

Cẩm Tuyết nói lới, thanh âm đầy giận giữ. Tân khách nghe vậy lập tức nhốn nháo, ánh mắt đầy sát khí đều đã hướng tới phía Bạch Phúc. Y âm thầm cười khổ, cung tay hướng tới phía dưới mà nói.

- Cẩm Tuyết cô nương, cái này không thể. Ta cũng không có giải dược của nó, nhưng cách phá giải cũng không khó, chỉ cần đả tọa tu luyện lại một lượt là được. Huyết Ma Đan này ta vô tình đắc thủ được bốn viên, nhưng dường như chúng đều chưa hoàn chỉnh so với Huyết Ma Đan chân chính!

Nói xong, xoay người định rời đi. Lại nghe thấy nam nhân kia hô lên gọi lại, Bạch Phúc trong lòng chửi thầm, nhẫn nại quay lại.

- Đưa giải dược ra!

- Cách tiêu hủy dược hiệu ta đã nói, lẽ nào vị này lại cố ý khó dễ ta sao? Ta đã nhận bại rồi kia mà?

Minh Tiến lắc đầu.

- Ta không nói ngươi đưa giải dược của Huyết Ma Đan, ta nói ngươi đưa giải dược cho loại độc mà ngươi đã lén thả vào không khí lúc ta và ngươi luận kiếm!

Trên không đã bắt đầu giao thủ, luồng hồng quang và lục quang liên tiếp va vào nhau, bóng ảnh lóe lên, chớp tắt liên hồi. Đám người bên dưới lập tức tĩnh lặng, chăm chú quan sát trận đánh hiếm có này. Ánh mắt mọi người đều chăm chú hướng lên không, nơi hai người giao thủ nên không ai để ý tới hắn, con ngươi sớm đã xẻ dọc, ánh kim quang lập lòe.

Cả hai trong chốc lát đã giao thủ hơn trăm chiêu, thế cục vẫn cân bằng. Bạch Phúc trong lòng thầm kinh sợ, cho rằng Tuyết Liên đã sớm hàng, không dùng tới Thiên Băng kiếm. Hắn không ngờ nổi, dù không hề dùng Thiên Băng, Tuyết Liên lại khó chơi tới như vậy. Vô số lần, vô số chiêu thức biến ảo của hắn rốt cuộc bị phá bởi một chiêu thức duy nhất mà nàng xuất ra. Bạch Phúc âm thầm lấy ra một vật nhỏ trong lòng bàn tay, niệm chú. Một tay xuất chiêu, tay kia ném vật nọ về phía Tuyết Liên. Minh Tiến lông mày hơn trùng xuống, lắc người, thân hình lóe lên rồi biến mất.

Tuyết Liên theo sự chỉ dẫn từ phía dưới, xuất chiêu liên tục chế ngự được Bạch Phúc. Nàng âm thầm kinh sợ năng lực kiếm thuật của nam nhân phía dưới. Thấy Bạch Phúc lại một lần nữa lao lên, nàng thoáng chần chừ, chờ đợi chỉ dẫn. Nhưng lần này không hề nghe thấy tiếng nam nhân kia nữa. Bạch Phúc thấy nàng ngẩn ra, cười lạnh,hư chiêu thu lại, chắc mẩm bản thân mình đắc thủ. Chợt nghe ầm một tiếng lớn, lớp quang mang trận pháp ảm đạm rồi tan biến. Phía bên này, Tuyết Liên nghe thấy tiếng rít gió thì giật mình,vội xoay người định thủ thế. Thanh âm ầm ĩ nọ nổi lên, nàng chỉ thấy một vệt sáng vàng lao thẳng tới bên cổ, ánh mắt thất thần. “Không kịp mất rồi”. Khẽ nhắm mắt lại.

Tiếng đám đông bên dưới ồ lên kì quái, Tuyết Liên cảm thấy lạ, vội mở mắt. Bên cạnh nàng lúc này xuất hiện một nam nhân cao lớn, vật vàng vọt nọ giờ đang bị nam nhân kia nắm lấy, chỉ cách cổ nàng một quãng ngắn. Minh Tiến bay lên, dùng toàn bộ chân lực bộc phát, lấy cương đối cương mà đục thủng trận pháp. May mắn vừa vặn bắt được thứ ám khí nọ, bàn tay hắn mở ra, chỉ thấy trong tay là một con ong nhỏ với cái đầu nhọn hoắt như kim châm. Bạch Phúc thoáng ngẩn người, sau đó bực tức nói.

- Ngươi là ai, tại sao lại vô lý cắt ngang ta và Tiên tử luận kiếm?!

Minh Tiến cười nhạt, phất tay ném con ong xuống đất, lập tức dưới đất hóa thành một cái hố, lúc này mới đáp.

- Luận kiếm chân chính, ta sẽ không can dự. Nhưng ngươi dùng ám khí đả thương người, ta phải can dự!

Bạch Phúc bị bóc mẽ, nhất thời đám đông phía dưới ồ lên chửi bới. Hắn cười lạnh, từ sau lưng lôi ra một cái tổ ong, niệm chú.

- Đã vậy ta giết cả hai ngươi… Sát!

Đàn ong nhận được lệnh, bay ào tới. Vô số điểm vàng như lưu tinh ào về phía hai người, Tuyết Liên còn đang ngẩn ngơ, chợt cảm thấy mình bị kéo đi. Trước mặt nàng lúc này chính là nam nhân dạo nọ, hắn đang kéo nàng vào lòng mình, che đi cảnh tượng trước mặt. Nàng nhất thời do dự, nhưng sau đó lại cảm nhận được mùi hơi nam nhân cùng với thuần Dương chân khí lan tỏa, thi thoảng xen lẫn mùi trầm hương khiến hai chân nàng như mềm nhũn, vô lực dựa vào lòng hắn. Minh Tiến khẽ cười.

- Không sao đâu!

Bụp, bụp, bụp…! Một hồi những thanh âm ấy vang lên, vô số bóng ảnh lóe lên phía sau lưng hắn. Người đương trường nhất thời im lặng, cảnh tượng trước mắt khiến đám người tròn mắt. Nam nhân cao lớn ôm nữ bạch y vào lòng, giơ lưng đón nhận công kích. Vài người ồ lên, đã định lao lên tiếp ứng, chỉ nghe thấy Bạch Phúc cười lạnh.

- Kim Ti ta còn rất nhiều, kẻ nào muốn thử cứ tùy tiện lao lên!

Đám người nghe hai chữ Kim Ti, tức thì sững cả lại. Ngay cả mấy tông chủ cách đó không xa cũng im lặng. Kim Ti là linh thú cấp ba, tuy cấp thấp nhưng vì nó bé nhỏ nên có thể công kích xuyên qua cả phù chú hay pháp bảo hộ thân. Hơn nữa chúng sống theo bầy đàn, có cả ngàn vạn con. Lao lên, chỉ e mất mạng.

Tuyết Liên thoáng chốc tĩnh lặng, im lặng dựa vào trong lòng nam nhân trước mặt. Cột cảm giác ôn nhu, ấm áp khiến nàng thoáng chốc như mê muội, quên hết tất cả. Nàng khẽ cọ cựa lên ngực hắn, hai má thoáng chốc đỏ bừng. Chỉ khi nghe tới lời Bạch Phúc nói mới hốt hoảng vùng ra, nàng chưa kịp xem xét vết thương cho hắn, đã nghe hắn nói.

- Tử Hàm, Mỹ Mỹ, hai nàng đưa Tuyết Liên xuống dưới!

-Ưm!

Từ bên cạnh hai người, Tử Hàm và Mỹ Mỹ đã đứng sẵn đó. Hai nàng đỡ tay Tuyết Liên, kéo nàng lùi lại. Tuyết Liên trong mắt thoáng ánh lên tia phức tạp, bối rối nói.

- Ngươi… huynh… ca… chàng… Rốt cuộc có thể cho ta biết trên chàng được không?

Thanh âm nàng run rẩy, lộn xộn, một hồi mới nói ra được ý cần hỏi. Hắn khẽ cười, quay lưng lại về phía nàng, thanh âm trầm trầm ấy vui vẻ truyền âm.

- Ta họ Minh!

Tuyết Liên Kinh hãi, sau lưng hắn lúc này là vô số điểm vàng cắm lấy, y phục sớm rách nát, để lộ ra tấm lưng với vô số lân vẩy màu bạc. Chưa kịp cất lời, nàng đã bị hai người kia kéo xuống phía dưới. Chờ tới khi ba người an toàn hạ xuống. Minh Tiến mới cười gằn, hắn nói.

- Chúng ta luận bàn kiếm đạo một chút nhỉ?!

- …Một trăm… một trăm mười…!

Thanh âm đếm kia vẫn chậm rãi vang lên trên không, Bạch Phúc lúc này sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển như lên cơn hen. Lưng áo y sớm ướt đẫm, bết lại. Bản thân sớm mất đi vẻ phong lưu, tiêu sái lúc đầu. Y lấy ra vô số đan dược, dốc cả vào miệng nhai rồi hét lên một tiếng nữa mà lao lên.

- Chết!

- Một trăm mười một!

Minh Tiến thản nhiên nói, thân hình lơ lửng trên không thật nhàn nhã. Hắn đang đếm chính là số lần hai người so chiêu, đã hơn một trăm mười lần. Bạch Phúc gấp gáp lao tới, ánh mắt đã có chút toán loạn. Y không ngờ nổi, sau bao nhiêu chiêu thức kia của mình, tất cả vốn liếng kiếm đạo của bản thân lại bị nam nhân kia chế phục, phá giải toàn bộ. Mỗi lần, dường như nam nhân trước mặt y chỉ cần huơ tay, tùy ý xuất ra một chiêu thức là phá giải toàn bộ thế công của hắn. Bạch Phúc âm thầm lo sợ, nhưng y vẫn khá yên tâm cao hứng xuất chiêu. Phần vì lần tỷ thí này, y có thể đánh giá lại võ kĩ bản thân một cách chuẩn xác nhất; phần nữa, vì hắn vẫn còn một quân át chủ bài.

Nhìn thế kiếm loạn vũ kia lao tới, Minh Tiến ngao ngán lắc đầu. Ánh lam quang trong con ngươi chợt lóe rồi tắt, tùy tiện đâm chéo xuống một tiêu. Đinh! Thanh âm chói tai vang lên, lại một lần nữa hắn hóa giải thế công của Bạch Phúc chỉ với một đòn duy nhất. Đám đông bên dưới say sưa quan sát hai người giao thủ, thấy vậy lại một lần nữa ồ lên mà vỗ tay không ngớt. Bên dưới cũng có vô số người tu luyện kiếm thuật, trận đấu vô cùng đặc sắc này khiến không ít người nhận ra được khiếm khuyết của mình, thu về lợi ích lớn. Các vị đại diện cho các tông môn lớn thì sắc mặt biến đổi, ngờ vực cùng ham muốn đều dâng cao. “Từ bao giờ lại có một tán tu cao thủ tới mức này? Y là ai? Từ đâu tới? Có mối quan hệ gì với Lam Nguyệt Cốc?...”. Tất cả có chút mù mịt, nhưng ánh mắt tràn đầy ý thưởng lãm giao đấu phía trên.

Bạch Phúc lại thêm một lần nữa lui ra, thở dốc. Trên mặt lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng tinh thần hắn thì vô cùng hưng phấn, bản thân có thể giao chiến với một cao thủ trên tay. Với áp lực ấy,chắc chắn y thu về được nhiều lợi ích hơn là thua thiệt. Bạch Phúc chợt ho khan, cuối cùng cố vuốt ngực mà hướng tới nam nhân áo xám trước mặt, cung tay.

- Đa tạ chỉ giáo, ta chịu thua!

Đám đông phía dưới ồ lên, phấn khích mà rào rào vỗ tay. Minh Tiến vẫn im lặng, không hề mở miệng. Bạch Phúc lông mày có chút cau lại, vẫn kiên nhẫn mà nói.

- Lần sau nếu có dịp, xin chỉ điểm thêm. Giờ tại hạ cáo từ!

- Khoan đã!

Minh Tiến khoát tay nói, Bạch Phúc giật mình, vội xoay người lại, cung kính nói.

- Ngài còn cần gì ở ta sao?

Y nói, giọng mơ hồ có chút lo lắng. Vốn lần này,mục tiêu chính của Y không phải là chiếm lấy Tuyết Liên, mục đích chính của y là việc khác. Giao thủ lần này, được cũng tốt, mà không được thì coi như chút hoa hồng không có mà thôi. Vì vậy, y sốt sắng định ngay lập tức rời đi. Minh Tiến nhàn nhạt nói.

- Mau để lại giải dược!

Bạch Phúc ngẩn người, mồ hôi trên trán ứa ra. Y hỏi lại.

- Giải dược?

- Đúng thế, mau đưa ra giải dược của Huyết Ma Đan ngươi cho Triển ca dùng!

Cẩm Tuyết nói lới, thanh âm đầy giận giữ. Tân khách nghe vậy lập tức nhốn nháo, ánh mắt đầy sát khí đều đã hướng tới phía Bạch Phúc. Y âm thầm cười khổ, cung tay hướng tới phía dưới mà nói.

- Cẩm Tuyết cô nương, cái này không thể. Ta cũng không có giải dược của nó, nhưng cách phá giải cũng không khó, chỉ cần đả tọa tu luyện lại một lượt là được. Huyết Ma Đan này ta vô tình đắc thủ được bốn viên, nhưng dường như chúng đều chưa hoàn chỉnh so với Huyết Ma Đan chân chính!

Nói xong, xoay người định rời đi. Lại nghe thấy nam nhân kia hô lên gọi lại, Bạch Phúc trong lòng chửi thầm, nhẫn nại quay lại.

- Đưa giải dược ra!

- Cách tiêu hủy dược hiệu ta đã nói, lẽ nào vị này lại cố ý khó dễ ta sao? Ta đã nhận bại rồi kia mà?

Minh Tiến lắc đầu.

- Ta không nói ngươi đưa giải dược của Huyết Ma Đan, ta nói ngươi đưa giải dược cho loại độc mà ngươi đã lén thả vào không khí lúc ta và ngươi luận kiếm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »