Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 242
chương 244: xâm lược..

❊ ❊ ❊

Y nói, thanh âm tràn ngập lo lắng. Đám người lập tức im bặt,căng thẳng nhìn tới lễ đài. Đơn Thiên Minh – gia chủ Vô Danh Sơn Trang, người trầm ổn nhất U Châu đã phải dùng tới thái độ này, chứng tỏ có việc không hay.

- Các vị, đêm qua đệ tử du ngoạn của ta báo về. Diêm Thù bang đã bị thế lực nào đó diệt sát toàn bộ!

- Hừ, chỉ là một cái tông môn cấp trung nhỏ bé, có thù kết oán bị tru sát. Có vậy mà cũng làm ra vẻ thần thần bí bí!

Một lão nhân áo đen cười nhạt nói, khuôn mặt y trắng bợt như kẻ chết trôi, nhưng con ngươi lại phát ra những tia lạnh lẽo sát khí. Lão chính là Sở Kế Toàn – Cung chủ Băng Ngọc Cung – hàng thứ tư trong cửu đại. Lời này nói ra khiến không ít người cau mày. Băng Ngọc Cung là cung phái ma tu, ai ai không biết. Tính cách háo sát cũng chẳng có ai lấy làm lạ, bởi bên trong tông môn này, không có thực lực có nghĩa là chết.

Đơn Thiên Minh khóe môi khẽ nhếch, vẫn bình tĩnh nói tiếp.

- Tại hạ mạo muội phái người tra xét, phát hiện toàn bộ người trong Diêm Thù bang đều bị một loại thủ pháp cổ quái giết chết. Hoặc bị trọng kiếm xẻ đôi, hoặc bị ám khí nào đó gây bộc phá thân thể mà chết!

Mọi người nhất thời ồn ào, thì thào bàn tán. Cửu đại lập tức sắc mặt thay đổi, mơ hồ càng thêm âm trầm.

- Có điểm kì quái, không hề phát hiện tung tích đối phương, trên mặt đất hỗn loạn một lượng lớn vệt móng ngựa. Chúng ta tra xét kĩ, cũng may tìm được một người còn sống, bèn đưa về đây!

Đám đông ồ lên, trên mặt lộ ra vẻ hiếu kì. Chỉ thấy từ phía sau Đơn Thiên Minh, lộ ra một cô bé. Cô bé chỉ khoảng bảy, tám tuổi, tóc tết hai bên vô cùng đáng yêu. Cô bé đang tò mò, ngắm nhìn đám đông trước mặt. Đơn Thiên Minh khẽ xoa đầu cô bé, thì thào vào tai cô bé một hồi. Một chất giọng non nớt cất lên.

- Tối đó Nữu Nữu chơi trốn tìm với đại tỷ, không ngờ bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng tù và lớn. Tỷ tỷ sắc mặt kinh dị, ngay cả phụ thân mẫu thân Nữu Nữu cũng vậy. Mẫu thân dặn Nữu Nữu trốn thật kĩ, vạn vạn lần không được ra. Nữu Nữu nghe lời, chỉ nghe bên ngoài… bên ngoài… Các ca ca, tỷ tỷ kêu gào thảm thiết… Nữu Nữu… Nữu Nữu thấy tiếng người hô hào, rối tiếng ngựa hí… Nữu Nữu nhìn trộm, thấy mọi người bị những tia sáng xanh lam bắn xuyên người mà nổ tung rồi ngã xuống… Nữu Nữu thấy những người kia mặc bạch y, cưỡi ngựa, mang theo tấm mộc và kiếm rất to… Ngựa có sừng lớn… những người kia người đầy máu… Nữu Nữu…

Cô bé nói tới đó, òa khóc nức nở. Đơn Thiên Minh lắc đầu, phất tay, lập tức một nữ đệ tử ôm cô bé đi ra; lại có một người khác mang một cái khay dài tới, đứng cạnh y. Y nói tiếp.

- Đệ tử bản trang đã truy tung, nhưng quanh đó trăm dặm không có dấu vết. Mọi dấu vết tới bờ biển đều mất sạch, chỉ tìm được vài thứ này!

Hắn kéo tấm vải che, lập tức để lộ ra vài thanh dài kì quái, dường như không phải phi lao hay trường thương, thiết kế thập phần kì lạ. Đám người lập tức lâm vào trầm tư, không ai nói câu nào. Đều tập trung suy luận, cố gắng chắp nối các chi tiết đang có. Nhất thời toàn trường mù mờ, lạc lối. Đột nhiên, từ hàng ghế thứ ba, một nam nhân trẻ chậm rãi bước lên. Hắn đi thẳng tới phía Đơn Thiên Minh, không kiêng kị gì mà nắm lấy thanh dài kia. Đơn Thiên Minh ngạc nhiên, hàng ghế thứ ba này chỉ đại biểu cho đệ tử thứ hệ, chỉ là kẻ đi kèm các tông môn. Thân phận hay phẩm chất cực kì bình thường, trong nơi này căn bản chẳng có chút trọng lượng nào. Y cau mày, vẫn khách sáo nói.

- Tiểu sư đệ, xin cẩn trọng. Thứ này thập phần tinh xảo, chỉ e khó khôi phục!

Câu cuối nhấn mạnh, đồng thời chiếu tới ghế trống của hắn. Đơn Thiên Minh đột nhiên hít vào một hơi lạnh. Hàng ghế kia đại diện cho người của Thiên Hồng Tự, lại liếc tới ba vị cao tăng, thấy họ vẫn thản nhiên, không hề nhìn tới khiến y cau mày. Khi nhìn sang bên đối diện, thấy ánh mắt của Lam Nguyệt Cốc – cốc chủ Vương Phác Thiên đầy ý tán thưởng nhìn tới nam nhân này; ngoài ra còn có Phiêu Hoàng Tông – môn chủ Trương Dạ Nguyên manh theo ánh mắt tò mò nhìn tới. Y lập tức minh bạch “Xem ra người này quả thật có chút bất phàm. Ngay cả hai đại phái kia dường như cũng có chút hứng thú!”. Đơn Thiên Minh đương nhiên không biết thân phận thật của nam nhân nọ. Cũng không biết rằng Vương Phác Thiên tán dương bởi nam nhân kia là lang quân của ái đồ của lão; Trương Dạ Nguyên thì đang bán tín bán nghi về vị nam nhân kia – theo báo tin chính là Minh Gia Trang chủ!

Trước sự nghi hoặc, nam nhân nọ đột ngột nói, thanh âm trầm kéo mói người bừng tỉnh.

- Xin mời tiểu cô nương kia tới lại một lần, ta có điều muốn hỏi!

Đơn Thiên Minh xoay người, định gọi đệ tử, lại thấy nam nhân trẻ tuổi nói theo.

- Thứ này không đầy đủ bộ phận, không biết Trang chủ có hay không bỏ xót một thứ hình vuông, hoặc đại khái một cái lồng vuông nhỏ, bên trong có chứa những thoi dài?!

- Tiểu huynh đệ, sao ngươi biết. Lẽ nào… lẽ nào ngươi nhận ra thứ này ư?

Y giật mình nói, thanh âm có chút kinh ngạc. Đám người nhất thời ồ lên, ánh mắt lập tức ào ào đánh giá nam nhân trẻ phía trên. Chỉ thấy hắn cười, lắc đầu.

- Chưa nắm chắc, xong có chút quen thuộc!

Hư Ngôn lập tức đứng lên.

- A di đà phật, sư thúc, người nhận biết thứ này sao?

- Không chắc lắm, nhưng đại khái chắc là đúng!

Hư Ngôn nói, lập tức như một tiếng sấm đánh động đám người. Ánh mắt tất cả đều dồn lên nam nhân trẻ đang mê mẩn bên cạnh mấy thanh kì quái nọ. Trong ánh mắt mọi người là những tia phức tạp. “ Thật sự là hắn? Kẻ làm U Châu một phen dậy sóng...? Kẻ mà Lam Thiên Tiên Tử hứa hôn...? Kẻ là bán long nhân áo đen thần bí...?”. Trong lúc đó, cô bé lúc trước đã được đưa lên, nam tử trẻ không kiêng kị gì mà ngồi xổm, thân mật nói chuyện với cô bé. Hắn hỏi han một hồi, lấy tay vẽ lên không trung một chữ thập, cô bé cau mày, sau đó gật đầu.

“75%” Minh Tiến nhủ thầm, hắn có xem qua vài bộ phim, lại nghe kể tới phương thức kia liền có chút liên tưởng. Sau khi nhìn tới những thanh này, lòng nghi ngờ lại càng tăng cao, chúng giống như loại súng kíp cổ. Cuối cùng, một nam đệ tử cẩn trọng mang lên một khối vuông nhỏ bằng sắt đen. Minh Tiến cầm lấy, lập tức dốc xuống. Bên trong rơi ra một vật hình thoi dường như là ngọc thạch, mang theo hai màu xanh lam và trắng riêng biệt. Hắn lại càng có cơ sở cao hơn, hắn cẩn trọng kiểm tra, không hề có thuốc súng. Hắn quan sát ba thanh kì quái nọ, nhận ra rằng nơi lẫy đánh lửa ( kim hỏa) của khẩu súng có vẻ lành lặn nhất dường như thiếu hụt gì đó. Hắn cau mày,cẩn trọng tháo từ khẩu súng khác sang một vòng tròn nhỏ,l ắp lên, đồng thời đưa viên đạn vào nòng, đẩy lại chốt tay cơ. Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn thản nhiên bước tới, cầm bình trà trong cái bàn trước mặt uống cạn, sau đó đột ngột tung nó lên cao. Hắn nheo mắt, xiết cò.

Chíu! Bùng! Một luồng sáng xanh lóe lên, theo nòng súng bắn đi, lao tới vị trí cái ấm trà rồi nổ tung, xé tan cái ấm trà hoàn toàn thành bụi phấn. Một màn kinh người này khiến đám đông kinh dị, có nhiều người đã đổ mồ hôi, tay xiết chặt lấy thành ghế. Thứ trước mắt này quá ư khủng bố, tầm xạ kích lại cực xa… Minh Tiến ném lại cây súng còn đang bốc khói, trước ánh mắt mù mờ của đám người đang nhìn tới mình. Hắn lạnh giọng.

- Tốt nhất các vị nên về chuẩn bị lực lượng. Chỉ e U Châu sắp bị kẻ bên ngoài xâm lược...!

- Tiêu Dao đại nhân, ngài chỉ ta nơi bắt nô lệ thật sự tồi. Toàn bộ đều cố sức phản kháng, chúng ta không bắt sống được ai!

Một giọng nữ nhân nói, thanh âm ngượng nghịu như mới tập đọc. Nữ nhân này tóc vàng, thân mặc chiến giáp màu bạc, sau lưng đeo một tấm khiên nhỏ, trên khiên là một chữ thập lớn màu máu. Lông mày thanh tú nheo lại, tỏ ý không vừa lòng.

Lãm Tiêu Dao mỉm cười cầu hòa, khôn khéo nói.

- Không phải ta đã đưa cho Lyly tiểu thư diệu sách, sao tiểu thư không dùng? Làm như lời ta, chắc chắn bắt sống toàn bộ!

- Quang Minh Kị Sỹ Đoàn tuyệt không làm chuyện hạ lưu dùng mê dược!

- Ầy… Được rồi, hiện tại tạm thời các vị cứ nghỉ ngơi, ta sẽ tìm nơi khác tốt hơn!

Nữ nhân tóc vàng nhè nhẹ, đứng dậy bước đi, sau đó kiên quyết để lại một câu.

- Tiêu Dao đại nhân, ngài nên tuân thủ minh ước. Nếu không sau này,ta không đảm bảo chắc chắn về địa vị của ngài đâu...!

Một căn phòng khác, Lãm Tiêu Dao vẻ mặt mệt mỏi ngồi uống trà. Bên cạnh hắn lúc này có hai người,một nam một nữ. Nữ nhân mặc đồ đen, kim sa che mặt. Nam nhân nhỏ thó,ánh mắt sắc lạnh ,lưng đeo một cặp song liêm. Nữ nhân khẽ mỉm cười, thanh âm ngân nga như chuông bạc.

- Hi hi… tiểu tử, có cần hay không bổn vương giúp ngươi. Nha đầu tóc vàng kia vóc dáng cũng không tệ, xem ra cũng là xử nữ!

Y nói, thanh âm tràn ngập lo lắng. Đám người lập tức im bặt,căng thẳng nhìn tới lễ đài. Đơn Thiên Minh – gia chủ Vô Danh Sơn Trang, người trầm ổn nhất U Châu đã phải dùng tới thái độ này, chứng tỏ có việc không hay.

- Các vị, đêm qua đệ tử du ngoạn của ta báo về. Diêm Thù bang đã bị thế lực nào đó diệt sát toàn bộ!

- Hừ, chỉ là một cái tông môn cấp trung nhỏ bé, có thù kết oán bị tru sát. Có vậy mà cũng làm ra vẻ thần thần bí bí!

Một lão nhân áo đen cười nhạt nói, khuôn mặt y trắng bợt như kẻ chết trôi, nhưng con ngươi lại phát ra những tia lạnh lẽo sát khí. Lão chính là Sở Kế Toàn – Cung chủ Băng Ngọc Cung – hàng thứ tư trong cửu đại. Lời này nói ra khiến không ít người cau mày. Băng Ngọc Cung là cung phái ma tu, ai ai không biết. Tính cách háo sát cũng chẳng có ai lấy làm lạ, bởi bên trong tông môn này, không có thực lực có nghĩa là chết.

Đơn Thiên Minh khóe môi khẽ nhếch, vẫn bình tĩnh nói tiếp.

- Tại hạ mạo muội phái người tra xét, phát hiện toàn bộ người trong Diêm Thù bang đều bị một loại thủ pháp cổ quái giết chết. Hoặc bị trọng kiếm xẻ đôi, hoặc bị ám khí nào đó gây bộc phá thân thể mà chết!

Mọi người nhất thời ồn ào, thì thào bàn tán. Cửu đại lập tức sắc mặt thay đổi, mơ hồ càng thêm âm trầm.

- Có điểm kì quái, không hề phát hiện tung tích đối phương, trên mặt đất hỗn loạn một lượng lớn vệt móng ngựa. Chúng ta tra xét kĩ, cũng may tìm được một người còn sống, bèn đưa về đây!

Đám đông ồ lên, trên mặt lộ ra vẻ hiếu kì. Chỉ thấy từ phía sau Đơn Thiên Minh, lộ ra một cô bé. Cô bé chỉ khoảng bảy, tám tuổi, tóc tết hai bên vô cùng đáng yêu. Cô bé đang tò mò, ngắm nhìn đám đông trước mặt. Đơn Thiên Minh khẽ xoa đầu cô bé, thì thào vào tai cô bé một hồi. Một chất giọng non nớt cất lên.

- Tối đó Nữu Nữu chơi trốn tìm với đại tỷ, không ngờ bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng tù và lớn. Tỷ tỷ sắc mặt kinh dị, ngay cả phụ thân mẫu thân Nữu Nữu cũng vậy. Mẫu thân dặn Nữu Nữu trốn thật kĩ, vạn vạn lần không được ra. Nữu Nữu nghe lời, chỉ nghe bên ngoài… bên ngoài… Các ca ca, tỷ tỷ kêu gào thảm thiết… Nữu Nữu… Nữu Nữu thấy tiếng người hô hào, rối tiếng ngựa hí… Nữu Nữu nhìn trộm, thấy mọi người bị những tia sáng xanh lam bắn xuyên người mà nổ tung rồi ngã xuống… Nữu Nữu thấy những người kia mặc bạch y, cưỡi ngựa, mang theo tấm mộc và kiếm rất to… Ngựa có sừng lớn… những người kia người đầy máu… Nữu Nữu…

Cô bé nói tới đó, òa khóc nức nở. Đơn Thiên Minh lắc đầu, phất tay, lập tức một nữ đệ tử ôm cô bé đi ra; lại có một người khác mang một cái khay dài tới, đứng cạnh y. Y nói tiếp.

- Đệ tử bản trang đã truy tung, nhưng quanh đó trăm dặm không có dấu vết. Mọi dấu vết tới bờ biển đều mất sạch, chỉ tìm được vài thứ này!

Hắn kéo tấm vải che, lập tức để lộ ra vài thanh dài kì quái, dường như không phải phi lao hay trường thương, thiết kế thập phần kì lạ. Đám người lập tức lâm vào trầm tư, không ai nói câu nào. Đều tập trung suy luận, cố gắng chắp nối các chi tiết đang có. Nhất thời toàn trường mù mờ, lạc lối. Đột nhiên, từ hàng ghế thứ ba, một nam nhân trẻ chậm rãi bước lên. Hắn đi thẳng tới phía Đơn Thiên Minh, không kiêng kị gì mà nắm lấy thanh dài kia. Đơn Thiên Minh ngạc nhiên, hàng ghế thứ ba này chỉ đại biểu cho đệ tử thứ hệ, chỉ là kẻ đi kèm các tông môn. Thân phận hay phẩm chất cực kì bình thường, trong nơi này căn bản chẳng có chút trọng lượng nào. Y cau mày, vẫn khách sáo nói.

- Tiểu sư đệ, xin cẩn trọng. Thứ này thập phần tinh xảo, chỉ e khó khôi phục!

Câu cuối nhấn mạnh, đồng thời chiếu tới ghế trống của hắn. Đơn Thiên Minh đột nhiên hít vào một hơi lạnh. Hàng ghế kia đại diện cho người của Thiên Hồng Tự, lại liếc tới ba vị cao tăng, thấy họ vẫn thản nhiên, không hề nhìn tới khiến y cau mày. Khi nhìn sang bên đối diện, thấy ánh mắt của Lam Nguyệt Cốc – cốc chủ Vương Phác Thiên đầy ý tán thưởng nhìn tới nam nhân này; ngoài ra còn có Phiêu Hoàng Tông – môn chủ Trương Dạ Nguyên manh theo ánh mắt tò mò nhìn tới. Y lập tức minh bạch “Xem ra người này quả thật có chút bất phàm. Ngay cả hai đại phái kia dường như cũng có chút hứng thú!”. Đơn Thiên Minh đương nhiên không biết thân phận thật của nam nhân nọ. Cũng không biết rằng Vương Phác Thiên tán dương bởi nam nhân kia là lang quân của ái đồ của lão; Trương Dạ Nguyên thì đang bán tín bán nghi về vị nam nhân kia – theo báo tin chính là Minh Gia Trang chủ!

Trước sự nghi hoặc, nam nhân nọ đột ngột nói, thanh âm trầm kéo mói người bừng tỉnh.

- Xin mời tiểu cô nương kia tới lại một lần, ta có điều muốn hỏi!

Đơn Thiên Minh xoay người, định gọi đệ tử, lại thấy nam nhân trẻ tuổi nói theo.

- Thứ này không đầy đủ bộ phận, không biết Trang chủ có hay không bỏ xót một thứ hình vuông, hoặc đại khái một cái lồng vuông nhỏ, bên trong có chứa những thoi dài?!

- Tiểu huynh đệ, sao ngươi biết. Lẽ nào… lẽ nào ngươi nhận ra thứ này ư?

Y giật mình nói, thanh âm có chút kinh ngạc. Đám người nhất thời ồ lên, ánh mắt lập tức ào ào đánh giá nam nhân trẻ phía trên. Chỉ thấy hắn cười, lắc đầu.

- Chưa nắm chắc, xong có chút quen thuộc!

Hư Ngôn lập tức đứng lên.

- A di đà phật, sư thúc, người nhận biết thứ này sao?

- Không chắc lắm, nhưng đại khái chắc là đúng!

Hư Ngôn nói, lập tức như một tiếng sấm đánh động đám người. Ánh mắt tất cả đều dồn lên nam nhân trẻ đang mê mẩn bên cạnh mấy thanh kì quái nọ. Trong ánh mắt mọi người là những tia phức tạp. “ Thật sự là hắn? Kẻ làm U Châu một phen dậy sóng...? Kẻ mà Lam Thiên Tiên Tử hứa hôn...? Kẻ là bán long nhân áo đen thần bí...?”. Trong lúc đó, cô bé lúc trước đã được đưa lên, nam tử trẻ không kiêng kị gì mà ngồi xổm, thân mật nói chuyện với cô bé. Hắn hỏi han một hồi, lấy tay vẽ lên không trung một chữ thập, cô bé cau mày, sau đó gật đầu.

“75%” Minh Tiến nhủ thầm, hắn có xem qua vài bộ phim, lại nghe kể tới phương thức kia liền có chút liên tưởng. Sau khi nhìn tới những thanh này, lòng nghi ngờ lại càng tăng cao, chúng giống như loại súng kíp cổ. Cuối cùng, một nam đệ tử cẩn trọng mang lên một khối vuông nhỏ bằng sắt đen. Minh Tiến cầm lấy, lập tức dốc xuống. Bên trong rơi ra một vật hình thoi dường như là ngọc thạch, mang theo hai màu xanh lam và trắng riêng biệt. Hắn lại càng có cơ sở cao hơn, hắn cẩn trọng kiểm tra, không hề có thuốc súng. Hắn quan sát ba thanh kì quái nọ, nhận ra rằng nơi lẫy đánh lửa ( kim hỏa) của khẩu súng có vẻ lành lặn nhất dường như thiếu hụt gì đó. Hắn cau mày,cẩn trọng tháo từ khẩu súng khác sang một vòng tròn nhỏ,l ắp lên, đồng thời đưa viên đạn vào nòng, đẩy lại chốt tay cơ. Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn thản nhiên bước tới, cầm bình trà trong cái bàn trước mặt uống cạn, sau đó đột ngột tung nó lên cao. Hắn nheo mắt, xiết cò.

Chíu! Bùng! Một luồng sáng xanh lóe lên, theo nòng súng bắn đi, lao tới vị trí cái ấm trà rồi nổ tung, xé tan cái ấm trà hoàn toàn thành bụi phấn. Một màn kinh người này khiến đám đông kinh dị, có nhiều người đã đổ mồ hôi, tay xiết chặt lấy thành ghế. Thứ trước mắt này quá ư khủng bố, tầm xạ kích lại cực xa… Minh Tiến ném lại cây súng còn đang bốc khói, trước ánh mắt mù mờ của đám người đang nhìn tới mình. Hắn lạnh giọng.

- Tốt nhất các vị nên về chuẩn bị lực lượng. Chỉ e U Châu sắp bị kẻ bên ngoài xâm lược...!

- Tiêu Dao đại nhân, ngài chỉ ta nơi bắt nô lệ thật sự tồi. Toàn bộ đều cố sức phản kháng, chúng ta không bắt sống được ai!

Một giọng nữ nhân nói, thanh âm ngượng nghịu như mới tập đọc. Nữ nhân này tóc vàng, thân mặc chiến giáp màu bạc, sau lưng đeo một tấm khiên nhỏ, trên khiên là một chữ thập lớn màu máu. Lông mày thanh tú nheo lại, tỏ ý không vừa lòng.

Lãm Tiêu Dao mỉm cười cầu hòa, khôn khéo nói.

- Không phải ta đã đưa cho Lyly tiểu thư diệu sách, sao tiểu thư không dùng? Làm như lời ta, chắc chắn bắt sống toàn bộ!

- Quang Minh Kị Sỹ Đoàn tuyệt không làm chuyện hạ lưu dùng mê dược!

- Ầy… Được rồi, hiện tại tạm thời các vị cứ nghỉ ngơi, ta sẽ tìm nơi khác tốt hơn!

Nữ nhân tóc vàng nhè nhẹ, đứng dậy bước đi, sau đó kiên quyết để lại một câu.

- Tiêu Dao đại nhân, ngài nên tuân thủ minh ước. Nếu không sau này,ta không đảm bảo chắc chắn về địa vị của ngài đâu...!

Một căn phòng khác, Lãm Tiêu Dao vẻ mặt mệt mỏi ngồi uống trà. Bên cạnh hắn lúc này có hai người,một nam một nữ. Nữ nhân mặc đồ đen, kim sa che mặt. Nam nhân nhỏ thó,ánh mắt sắc lạnh ,lưng đeo một cặp song liêm. Nữ nhân khẽ mỉm cười, thanh âm ngân nga như chuông bạc.

- Hi hi… tiểu tử, có cần hay không bổn vương giúp ngươi. Nha đầu tóc vàng kia vóc dáng cũng không tệ, xem ra cũng là xử nữ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »