Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2871 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 226
chương 228: song tu.

❊ ❊ ❊

Minh Tiến bay về động phủ, sau khi kích hoạt ảo trận cẩn thận, hắn chạy vào trong. Cởi bỏ bộ y phục lụa xám bên ngoài, hắn lập tức chạy vội đi tìm kiếm kim chỉ. Hắn chạy vào phòng ngủ lúc trước, cẩn thận tìm kiếm trong túi trữ vật của hai nữ nhân, lấy ra kim chỉ rồi quay ra phòng khách. Minh Tiến cẩn thận xâu kim, sau đó làm phẳng vết rách kia, cẩn thận ướm thử rồi bắt đầu vá chỗ rách lại.

Tử Hàm và Mỹ Mỹ đã sớm tỉnh ngủ, nhưng hai nàng vẫn có chút lười nhác mà nằm trên giường. Tới khi hắn vội vàng chạy vào, lục tìm gì đó khiến hai nàng giật mình. Tới khi hắn rời đi, hai nàng vội vàng rời giường, mặc lại y phục cẩn thận, vội vàng tiến ra. Chỉ thấy bên bàn trà, hắn đang cẩn trọng cúi đầu làm gì đó. Cả hai khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhón chân tới bên cạnh hắn. Mỹ Mỹ dường như không kiềm chế nổi, chạy ù tới.

- Tướng công, chàng bị thương kìa!

Tới lúc này, Tử Hàm mới để ý trên má hắn có một vệt xước dài, máu vẫn đang rỉ ra. Nàng vội vàng quay về phòng, lấy ra dược vật. Mỹ Mỹ đã ngồi bên cạnh hắn, nhất quyết ép hắn dừng tạy. Minh Tiến cười.

- Ta không sao mà!

- Chàng còn nói không sao. Ngồi yên, để Tử Hàm muội cầm máu cho chàng đã!

Mỹ Mỹ giữ chặt lấy tay hắn mà nói, Tử Hàm lúc này cũng ngồi xuống bên cạnh, thận trọng lấy khăn tay thấm bớt máu, sau đó dùng dược vật rắc lên vết thương. Cuối cùng, nàng dùng một miếng vải trắng đắp lên má hắn, tay nàng ép chặt nó vào đây. Minh Tiến mỉm cười, khẽ gật nhẹ, sau đó lại cắm cúi tới chỗ vá kia. Mỹ Mỹ ngạc nhiên hỏi.

- Tướng công, bộ y phục này hỏng rồi, sao chàng không bỏ nó đi. Vết rách lớn như vậy, cho dù chàng vá lại cũng rất xấu nha!

Minh Tiến không đáp, chỉ lẳng lặng lắc đầu rồi lại cắm cúi vá tiếp. Tử Hàm nhìn tới bộ y phục kia, khe khẽ thở dài rồi mới nói.

- Tỷ, bộ y phục này do Bạch Phụng cô nương tự tay may cho chàng ấy, nói bỏ là bỏ được sao...?

Mỹ Mỹ nghe ra bộ y phục này có gốc gác đặc biệt tức thời im lặng, Tử Hàm nhìn đường khâu của hắn, tức thì phì cười một hồi. Đường kim khâu mặc dù không được đẹp nhưng cách xoắn chỉ cùng điểm khâu hoàn toàn không hề thua kém nữ nhân các nàng là bao. Đương nhiên, hai nàng đều không biết trước giờ ở thế giới của hắn, y phục của hắn toàn một tay hắn tự xử lý. Quần, áo, tất… tất tần tật đều do hắn tự sửa chữa. Mẹ hắn làm công nhân, tối mịt mới trở về nhà, vì thế hắn thường tự túc tất cả mọi thứ, làm nhiều dần dần thành quen tay lúc nào không hay.

Minh Tiến cẩn trọng nút chỉ, sau đó đưa bộ y phục lên ngắm một lần cẩn thận. Mỹ Mỹ vẫn im lặng, Tử Hàm phì cười khi thấy thái độ của hắn, nàng nói.

- Chàng định cướp việc thêu thùa của nữ nhân chúng ta sao?

- Không phải… tại ta quen tay tự xử lý mọi thứ của mình rồi!

Minh Tiến cười, gãi gãi đầu mà nói. Hắn cũng thấy đường khâu của hắn không đẹp, nhưng ít nhất chiếc áo còn mặc được, như vậy với hắn là đủ. Tử Hàm lắc đầu, nàng cầm lấy bộ y phục kia mà bỏ sang một bên, ánh mắt ra hiệu cho Mỹ Mỹ.

- Chàng thay bộ y phục khác vào đã, lát nữa để thiếp giúp vá bộ y phục này cho!

Mỹ Mỹ nâng hắn lên, hai nàng giúp hắn mặc một bộ y phục mới. Minh Tiến ngồi xuống, lúc này hắn mới để ý nhìn sang hai nàng. Chỉ thấy Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ dường như biến thành một người khác. Hai nữ nhân hai má ửng hồng, ánh mắt long lanh như nước. Từ thân thể tản mát ra luồng khí tức nhu mị bất đồng với trước đó. Hắn thoáng cau mày, chưa hiểu lý do. Nhị nữ thấy hắn ngẩn người nhìn ngắm mình, tức thì ánh mắt cái thêm mị hoặc, hai má càng lúc càng đỏ mà nhìn tới hắn. Minh Tiến cuối cùng nhịn không được, mở miệng hỏi.

- Tử Hàm, Mỹ Mỹ, ta thấy hai người dường như rất khác trước à!

- Còn không phải tại chàng sao?

Mỹ Mỹ ngúng nguẩy nói, Tử Hàm thì che miệng khúc khích, sau đó gật đầu phụ họa.

- Là tại chàng chứ tại ai!

- Tại ta?

Hắn ngạc nhiên hỏi, nhị nữ kéo ghế ngồi sát lại bên cạnh hắn, ngả đầu dựa vào vai hắn mà im lặng. Minh Tiến cau mày, vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo mọi thứ. Một hồi lâu im lặng, chỉ có tiếng hít thở nhè nhẹ của ba người vang đi. Chợt thanh âm ục ục từ đâu đó vang lên khiến hai nữ nhân giật mình ngồi dậy, chỉ thấy hắn mặt có chút đỏ, ấp úng nói.

- Là ta… là cái bụng của ta biểu tình!

- Hi hi hi…!

Hai nữ nhân lập tức che miệng cười khúc khích một hồi…

-…Như vậy chúng ta tiến nhầm vào Lam Nguyệt Cốc?

Minh Tiến ngạc nhiên hỏi, ánh mắt lộ ra những tia kì quái. Tử Hàm khẽ gật nhẹ, trên tay nàng lúc này chính là bộ y phục xám lúc trước. Nàng nhìn tới chiếc áo, tay thoăn thoắt đưa kim, không nhìn lên mà đáp.

- Mọi việc chỉ có thế, tướng công. Lúc chúng ta ra khỏi hang đá kia, chính là lúc chúng ta gặp Chung Cực!

-Ai… Không biết người tên Chung Cực nọ giờ ra sao rồi… Hắn đúng là số khổ mà…!

Mỹ Mỹ thở dài cảm thán, Tử Hàm nghe vậy thì mỉm cười, tay vẫn thong thả đưa kim.

- Việc của y đã được người của cốc lo liệu, tỷ cứ yên tâm đi...!

- Chúng ta ở lại đây bao lâu rồi?

Hắn hỏi, trên ánh mắt lúc này hiện ra thêm vài tia mù mờ. Tử Hàm lúc này nhìn lên, thấy ánh mắt của hắn bèn liếc sang phía Mỹ Mỹ, chỉ thấy nàng ta khẽ gật nhẹ, lúc này mới đáp.

- Tướng công, ba chúng ta ở lại đây cũng được gần hai tháng rồi. Trong thời gian chàng hôn mê, Cốc chủ có đôi lần tới thăm, lại cung cấp cho chúng ta vô số dược vật.

- Đúng a, vị Cốc chủ này có vẻ rất tốt bụng!

Mỹ Mỹ nói theo, hắn nghe thấy vậy thì cau mày im lặng không nói gì. Đạo lý ở đời hắn đương nhiên thừa biết. “Người thường chuộng của, chuộng công. Chẳng có kẻ nào tự dưng đi chuộng người không cả… Vị Cốc chủ này đối đãi với chúng ta khách khí như vậy, chỉ sợ có nguyên do gì đó mà thôi…!”. Tử Hàm dường như cũng nhận ra cách suy nghĩ của hắn, nàng liền tưởng tượng lại mọi hành động, cử chỉ của lão nhân vài lần tới đây. Trong lòng không khỏi đắn đo một hồi, không biết nên hiểu thế nào mới đúng. Cả ba người im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Một hồi lâu, Tử Hàm là người mở lời.

- Tướng công, chàng muốn rời khỏi đây ư?

- Ừ!

Hắn gật đầu mà đáp, sau đó mới tiếp.

- Vị Cốc chủ này đối với người lạ như chúng ta mà lại nhiệt thành như vậy, chỉ e bên trong có nội tình ẩn giấu. Ta nghĩ, sớm rời đi một chút có lẽ là lựa chọn hay nhất!

Tử Hàm dừng tay, nàng buông chiếc áo lụa xám lên ghế, đứng lên tới phía sau hắn, ngọc thủ vươn tới khẽ xoa bóp hai bên vai hắn. Nàng nói.

- Qua mấy lần gặp mặt, thiếp thấy vị Cốc chủ kia cũng không hề có tà khí, nói chuyện rất thoải mái, tựa hồ không hề úy kị chúng ta. Thiếp cho rằng, họ có vẻ không hề quan tâm tới việc chàng có Hóa Bảo dù qua cách nói chuyện, chính vị đó cho hai người chúng ta biết chàng có Hỏa Bảo!

- Ta thì thấy nữ nhân bạch y kia ánh mắt dường như ẩn giấu điều gì đó. Tử Hàm, muội thấy ta nói đúng không? Cứ mỗi lần tới thăm, ánh mắt nữ nhân kia đều mang theo hận ý nhìn tới tướng công a!

Mỹ Mỹ chen vào nói, ánh mắt có chút bực bội. Minh Tiến ngạc nhiên, hỏi lại.

- Nữ nhân áo trắng?

Mỹ Mỹ gật đầu.

- Đúng a, chính là người mà chàng dùng cây cung kì quái dạo nọ giao thủ nha! Dường như cô ta rất tức giận với chàng!

Minh Tiến cau mày, vươn tay lên mà xoa xoa hai bên thái dương. Hắn cảm thấy đau đầu khó tả, chỉ nhớ mang máng về nữ nhân kia với mái tóc thắt nơ lụa. Tử Hàm thấy biểu hiện của hắn, nàng nhớ tới dạo trước trong Phàm Thành, kí ức của hắn bị lãng quên một phần, lại sợ rằng giờ này tái phát nên vội thúc dục.

- Tướng công, việc này để lại một hai ngày cũng chưa muộn. Nhưng theo thiếp, tốt nhất chúng ta trước khi rời đi cũng cứ nên đến cáo từ Cốc chủ một phen, chàng cũng thuận tiện mà đánh giá vị này luôn. Chàng mới hồi tỉnh, cần nghỉ ngơi nhiều a!

- Đúng nha, mau vào giường nghỉ ngơi a!

Mỹ Mỹ phụ họa, trên mặt đột nhiên thoáng chút đỏ ửng, mị lực điên cuồng lan tỏa. Minh Tiến lúc này cũng không chú ý tới hai nàng, chậm rãi xoay người tiến vào trong phòng ngủ. Tử Hàm thu dọn lại bộ y phục, Mỹ Mỹ dọn dẹp bát đĩa trên bàn, sau đó cả hai cũng trở về phòng ngủ.

Trên giường, hắn đã sớm bỏ y phục, chỉ mặc bộ quần áo lót mà nằm trên giường. Minh Tiến kê hai tay sau gáy, gối lên trên cái gối nhung mà suy nghĩ một hồi về việc vừa rồi. Hắn rốt cuộc vẫn chưa hiểu, nữ bạch y lúc trước với nữ bạch y cùng hắn giao thủ mới đây có liên quan gì, hay họ là tỷ muội gì gì đó? Hắn lâm vào suy tư, chẳng hề để ý tới việc hai nàng tiến vào.

Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ tiến vào,thấy vẻ mặt hắn trầm tư như vậy cũng im lặng. Nhưng hai nàng khẽ liếc mắt tới nhau, trên mặt đều đỏ ửng. Tử Hàm là người đầu tiên cởi bỏ y phục, chỉ còn lại yếm cùng hạ y mà leo lên giường. Nàng vô tình chạm lên người hắn, khiến hắn giật mình. Minh Tiến thấy nàng ăn mặc như vậy thì thoáng đỏ mặt. Mặc dù trước đây ba người từng chung giường nhưng chưa bao giờ các nàng ăn mặc “mát mẻ” như bây giờ. Hắn lúng túng.

- Tử Hàm, sao lại mặc như vậy… Giờ ngoài kia vẫn rất lạnh đấy!

Tử Hàm hai má đỏ ửng, cúi đầu không nói. Mỹ Mỹ lúc này cũng đã leo tới bên cạnh, nghe hắn nói vậy thì cười hì hì.

- Mặc như vậy thoải mái hơn a, tướng công!

- Mọi khi hai người đâu có mặc như vậy chứ?

Hắn ngạc nhiên, nhìn qua Mỹ Mỹ. Nàng cũng chỉ còn cái yếm cùng nội y, Mỹ Mỹ thấy hắn nhìn tới thì mặt càng thêm đỏ, không hề đáp. Cuối cùng, Tử Hàm nhẹ nhàng nằm xuống bên hắn, nàng hôn lên má hắn, sau đó mới thì thào nói, giọng điệu nửa thần bí, nửa có chút xấu hổ.

- Tướng công… chúng ta mặc như vậy để tiện… tiện cho chàng và chúng ta… song tu a…!

Minh Tiến bay về động phủ, sau khi kích hoạt ảo trận cẩn thận, hắn chạy vào trong. Cởi bỏ bộ y phục lụa xám bên ngoài, hắn lập tức chạy vội đi tìm kiếm kim chỉ. Hắn chạy vào phòng ngủ lúc trước, cẩn thận tìm kiếm trong túi trữ vật của hai nữ nhân, lấy ra kim chỉ rồi quay ra phòng khách. Minh Tiến cẩn thận xâu kim, sau đó làm phẳng vết rách kia, cẩn thận ướm thử rồi bắt đầu vá chỗ rách lại.

Tử Hàm và Mỹ Mỹ đã sớm tỉnh ngủ, nhưng hai nàng vẫn có chút lười nhác mà nằm trên giường. Tới khi hắn vội vàng chạy vào, lục tìm gì đó khiến hai nàng giật mình. Tới khi hắn rời đi, hai nàng vội vàng rời giường, mặc lại y phục cẩn thận, vội vàng tiến ra. Chỉ thấy bên bàn trà, hắn đang cẩn trọng cúi đầu làm gì đó. Cả hai khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhón chân tới bên cạnh hắn. Mỹ Mỹ dường như không kiềm chế nổi, chạy ù tới.

- Tướng công, chàng bị thương kìa!

Tới lúc này, Tử Hàm mới để ý trên má hắn có một vệt xước dài, máu vẫn đang rỉ ra. Nàng vội vàng quay về phòng, lấy ra dược vật. Mỹ Mỹ đã ngồi bên cạnh hắn, nhất quyết ép hắn dừng tạy. Minh Tiến cười.

- Ta không sao mà!

- Chàng còn nói không sao. Ngồi yên, để Tử Hàm muội cầm máu cho chàng đã!

Mỹ Mỹ giữ chặt lấy tay hắn mà nói, Tử Hàm lúc này cũng ngồi xuống bên cạnh, thận trọng lấy khăn tay thấm bớt máu, sau đó dùng dược vật rắc lên vết thương. Cuối cùng, nàng dùng một miếng vải trắng đắp lên má hắn, tay nàng ép chặt nó vào đây. Minh Tiến mỉm cười, khẽ gật nhẹ, sau đó lại cắm cúi tới chỗ vá kia. Mỹ Mỹ ngạc nhiên hỏi.

- Tướng công, bộ y phục này hỏng rồi, sao chàng không bỏ nó đi. Vết rách lớn như vậy, cho dù chàng vá lại cũng rất xấu nha!

Minh Tiến không đáp, chỉ lẳng lặng lắc đầu rồi lại cắm cúi vá tiếp. Tử Hàm nhìn tới bộ y phục kia, khe khẽ thở dài rồi mới nói.

- Tỷ, bộ y phục này do Bạch Phụng cô nương tự tay may cho chàng ấy, nói bỏ là bỏ được sao...?

Mỹ Mỹ nghe ra bộ y phục này có gốc gác đặc biệt tức thời im lặng, Tử Hàm nhìn đường khâu của hắn, tức thì phì cười một hồi. Đường kim khâu mặc dù không được đẹp nhưng cách xoắn chỉ cùng điểm khâu hoàn toàn không hề thua kém nữ nhân các nàng là bao. Đương nhiên, hai nàng đều không biết trước giờ ở thế giới của hắn, y phục của hắn toàn một tay hắn tự xử lý. Quần, áo, tất… tất tần tật đều do hắn tự sửa chữa. Mẹ hắn làm công nhân, tối mịt mới trở về nhà, vì thế hắn thường tự túc tất cả mọi thứ, làm nhiều dần dần thành quen tay lúc nào không hay.

Minh Tiến cẩn trọng nút chỉ, sau đó đưa bộ y phục lên ngắm một lần cẩn thận. Mỹ Mỹ vẫn im lặng, Tử Hàm phì cười khi thấy thái độ của hắn, nàng nói.

- Chàng định cướp việc thêu thùa của nữ nhân chúng ta sao?

- Không phải… tại ta quen tay tự xử lý mọi thứ của mình rồi!

Minh Tiến cười, gãi gãi đầu mà nói. Hắn cũng thấy đường khâu của hắn không đẹp, nhưng ít nhất chiếc áo còn mặc được, như vậy với hắn là đủ. Tử Hàm lắc đầu, nàng cầm lấy bộ y phục kia mà bỏ sang một bên, ánh mắt ra hiệu cho Mỹ Mỹ.

- Chàng thay bộ y phục khác vào đã, lát nữa để thiếp giúp vá bộ y phục này cho!

Mỹ Mỹ nâng hắn lên, hai nàng giúp hắn mặc một bộ y phục mới. Minh Tiến ngồi xuống, lúc này hắn mới để ý nhìn sang hai nàng. Chỉ thấy Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ dường như biến thành một người khác. Hai nữ nhân hai má ửng hồng, ánh mắt long lanh như nước. Từ thân thể tản mát ra luồng khí tức nhu mị bất đồng với trước đó. Hắn thoáng cau mày, chưa hiểu lý do. Nhị nữ thấy hắn ngẩn người nhìn ngắm mình, tức thì ánh mắt cái thêm mị hoặc, hai má càng lúc càng đỏ mà nhìn tới hắn. Minh Tiến cuối cùng nhịn không được, mở miệng hỏi.

- Tử Hàm, Mỹ Mỹ, ta thấy hai người dường như rất khác trước à!

- Còn không phải tại chàng sao?

Mỹ Mỹ ngúng nguẩy nói, Tử Hàm thì che miệng khúc khích, sau đó gật đầu phụ họa.

- Là tại chàng chứ tại ai!

- Tại ta?

Hắn ngạc nhiên hỏi, nhị nữ kéo ghế ngồi sát lại bên cạnh hắn, ngả đầu dựa vào vai hắn mà im lặng. Minh Tiến cau mày, vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo mọi thứ. Một hồi lâu im lặng, chỉ có tiếng hít thở nhè nhẹ của ba người vang đi. Chợt thanh âm ục ục từ đâu đó vang lên khiến hai nữ nhân giật mình ngồi dậy, chỉ thấy hắn mặt có chút đỏ, ấp úng nói.

- Là ta… là cái bụng của ta biểu tình!

- Hi hi hi…!

Hai nữ nhân lập tức che miệng cười khúc khích một hồi…

-…Như vậy chúng ta tiến nhầm vào Lam Nguyệt Cốc?

Minh Tiến ngạc nhiên hỏi, ánh mắt lộ ra những tia kì quái. Tử Hàm khẽ gật nhẹ, trên tay nàng lúc này chính là bộ y phục xám lúc trước. Nàng nhìn tới chiếc áo, tay thoăn thoắt đưa kim, không nhìn lên mà đáp.

- Mọi việc chỉ có thế, tướng công. Lúc chúng ta ra khỏi hang đá kia, chính là lúc chúng ta gặp Chung Cực!

-Ai… Không biết người tên Chung Cực nọ giờ ra sao rồi… Hắn đúng là số khổ mà…!

Mỹ Mỹ thở dài cảm thán, Tử Hàm nghe vậy thì mỉm cười, tay vẫn thong thả đưa kim.

- Việc của y đã được người của cốc lo liệu, tỷ cứ yên tâm đi...!

- Chúng ta ở lại đây bao lâu rồi?

Hắn hỏi, trên ánh mắt lúc này hiện ra thêm vài tia mù mờ. Tử Hàm lúc này nhìn lên, thấy ánh mắt của hắn bèn liếc sang phía Mỹ Mỹ, chỉ thấy nàng ta khẽ gật nhẹ, lúc này mới đáp.

- Tướng công, ba chúng ta ở lại đây cũng được gần hai tháng rồi. Trong thời gian chàng hôn mê, Cốc chủ có đôi lần tới thăm, lại cung cấp cho chúng ta vô số dược vật.

- Đúng a, vị Cốc chủ này có vẻ rất tốt bụng!

Mỹ Mỹ nói theo, hắn nghe thấy vậy thì cau mày im lặng không nói gì. Đạo lý ở đời hắn đương nhiên thừa biết. “Người thường chuộng của, chuộng công. Chẳng có kẻ nào tự dưng đi chuộng người không cả… Vị Cốc chủ này đối đãi với chúng ta khách khí như vậy, chỉ sợ có nguyên do gì đó mà thôi…!”. Tử Hàm dường như cũng nhận ra cách suy nghĩ của hắn, nàng liền tưởng tượng lại mọi hành động, cử chỉ của lão nhân vài lần tới đây. Trong lòng không khỏi đắn đo một hồi, không biết nên hiểu thế nào mới đúng. Cả ba người im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Một hồi lâu, Tử Hàm là người mở lời.

- Tướng công, chàng muốn rời khỏi đây ư?

- Ừ!

Hắn gật đầu mà đáp, sau đó mới tiếp.

- Vị Cốc chủ này đối với người lạ như chúng ta mà lại nhiệt thành như vậy, chỉ e bên trong có nội tình ẩn giấu. Ta nghĩ, sớm rời đi một chút có lẽ là lựa chọn hay nhất!

Tử Hàm dừng tay, nàng buông chiếc áo lụa xám lên ghế, đứng lên tới phía sau hắn, ngọc thủ vươn tới khẽ xoa bóp hai bên vai hắn. Nàng nói.

- Qua mấy lần gặp mặt, thiếp thấy vị Cốc chủ kia cũng không hề có tà khí, nói chuyện rất thoải mái, tựa hồ không hề úy kị chúng ta. Thiếp cho rằng, họ có vẻ không hề quan tâm tới việc chàng có Hóa Bảo dù qua cách nói chuyện, chính vị đó cho hai người chúng ta biết chàng có Hỏa Bảo!

- Ta thì thấy nữ nhân bạch y kia ánh mắt dường như ẩn giấu điều gì đó. Tử Hàm, muội thấy ta nói đúng không? Cứ mỗi lần tới thăm, ánh mắt nữ nhân kia đều mang theo hận ý nhìn tới tướng công a!

Mỹ Mỹ chen vào nói, ánh mắt có chút bực bội. Minh Tiến ngạc nhiên, hỏi lại.

- Nữ nhân áo trắng?

Mỹ Mỹ gật đầu.

- Đúng a, chính là người mà chàng dùng cây cung kì quái dạo nọ giao thủ nha! Dường như cô ta rất tức giận với chàng!

Minh Tiến cau mày, vươn tay lên mà xoa xoa hai bên thái dương. Hắn cảm thấy đau đầu khó tả, chỉ nhớ mang máng về nữ nhân kia với mái tóc thắt nơ lụa. Tử Hàm thấy biểu hiện của hắn, nàng nhớ tới dạo trước trong Phàm Thành, kí ức của hắn bị lãng quên một phần, lại sợ rằng giờ này tái phát nên vội thúc dục.

- Tướng công, việc này để lại một hai ngày cũng chưa muộn. Nhưng theo thiếp, tốt nhất chúng ta trước khi rời đi cũng cứ nên đến cáo từ Cốc chủ một phen, chàng cũng thuận tiện mà đánh giá vị này luôn. Chàng mới hồi tỉnh, cần nghỉ ngơi nhiều a!

- Đúng nha, mau vào giường nghỉ ngơi a!

Mỹ Mỹ phụ họa, trên mặt đột nhiên thoáng chút đỏ ửng, mị lực điên cuồng lan tỏa. Minh Tiến lúc này cũng không chú ý tới hai nàng, chậm rãi xoay người tiến vào trong phòng ngủ. Tử Hàm thu dọn lại bộ y phục, Mỹ Mỹ dọn dẹp bát đĩa trên bàn, sau đó cả hai cũng trở về phòng ngủ.

Trên giường, hắn đã sớm bỏ y phục, chỉ mặc bộ quần áo lót mà nằm trên giường. Minh Tiến kê hai tay sau gáy, gối lên trên cái gối nhung mà suy nghĩ một hồi về việc vừa rồi. Hắn rốt cuộc vẫn chưa hiểu, nữ bạch y lúc trước với nữ bạch y cùng hắn giao thủ mới đây có liên quan gì, hay họ là tỷ muội gì gì đó? Hắn lâm vào suy tư, chẳng hề để ý tới việc hai nàng tiến vào.

Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ tiến vào,thấy vẻ mặt hắn trầm tư như vậy cũng im lặng. Nhưng hai nàng khẽ liếc mắt tới nhau, trên mặt đều đỏ ửng. Tử Hàm là người đầu tiên cởi bỏ y phục, chỉ còn lại yếm cùng hạ y mà leo lên giường. Nàng vô tình chạm lên người hắn, khiến hắn giật mình. Minh Tiến thấy nàng ăn mặc như vậy thì thoáng đỏ mặt. Mặc dù trước đây ba người từng chung giường nhưng chưa bao giờ các nàng ăn mặc “mát mẻ” như bây giờ. Hắn lúng túng.

- Tử Hàm, sao lại mặc như vậy… Giờ ngoài kia vẫn rất lạnh đấy!

Tử Hàm hai má đỏ ửng, cúi đầu không nói. Mỹ Mỹ lúc này cũng đã leo tới bên cạnh, nghe hắn nói vậy thì cười hì hì.

- Mặc như vậy thoải mái hơn a, tướng công!

- Mọi khi hai người đâu có mặc như vậy chứ?

Hắn ngạc nhiên, nhìn qua Mỹ Mỹ. Nàng cũng chỉ còn cái yếm cùng nội y, Mỹ Mỹ thấy hắn nhìn tới thì mặt càng thêm đỏ, không hề đáp. Cuối cùng, Tử Hàm nhẹ nhàng nằm xuống bên hắn, nàng hôn lên má hắn, sau đó mới thì thào nói, giọng điệu nửa thần bí, nửa có chút xấu hổ.

- Tướng công… chúng ta mặc như vậy để tiện… tiện cho chàng và chúng ta… song tu a…!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »