Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 238
chương 240: nam nhân áo tím..

❊ ❊ ❊

Trái ngược với chờ mong của nàng, động tác của hắn chỉ dừng lại ở đấy. Nàng cảm nhận một lớp y phục đang được cẩn thận khoác lên thân mình. Có chút thất vọng mà mở mắt, chỉ thấy hắn đang ôn nhu khoác lại trên người mình tấm sa y lúc trước. Liên Liên ánh mắt có chút ai oán chiếu tới hắn, nhưng nàng đột ngột im lặng, khuôn mặt mê man bởi hắn lúc này đã ôm xiết lấy thân hình nàng, dùng một nụ hôn thật dài để thay thế câu trả lời cho ánh mắt ấy…

- Chàng…!

Liên Liên trên mặt một mảng đỏ, dựa vào lòng hắn mà thở gấp, hơi thở gấp gáp như nhằm bù đắp lại không khí thiếu hụt bởi nụ hôn kia. Minh Tiến biết nàng sắp nói gì, hắn lắc đầu. Một lúc lâu sau mới đáp lại.

- Đừng thế này, được không?

- Tại sao...? Chàng chán ghét ta ư?

Liên Liên thoáng ngây ngốc, trên khuôn mặt đẹp đã xuất hiện hai hàng lệ. Đôi mắt lúc này trở nên mù mờ, ánh mắt đầy ai oán chiếu tới hắn. Minh Tiến vươn tay gạt đi nước mắt trên má nàng, mỉm cười mà lắc đầu.

- Không phải, chỉ là… Nàng đã nhớ trước đây ta từng nói gì chứ...? Cái này, chờ tới lúc thành thân đi,được không? Ta sẽ cố gắng tu tập, cố gắng tìm cách trở về thế giới của ta…

Liên Liên sững người, nghe tới câu nói này thì toàn thân căng thẳng, ánh mắt đầy sửng sốt chiếu về hắn. Minh Tiến khẽ mỉm cười, sau đó mới tiếp.

- Ta sẽ tìm cách đưa bố mẹ ta tới đây, cùng sống với ta. Nàng lúc đó muốn trốn cũng không thoát đâu. Ha ha ha…!

Ánh mặt trời dần dần le lói nơi chân trời, từng đạo tia sáng hoàng kim dần dần chói lòa, tỏa đi khắp nơi. Đâu đó truyền lại tiếng bầy chim líu ríu truyền cành, trên đường phố đã lác đác có vài cửa hiệu lục đục mở cửa. Một ngày mới tại Hiểu Vân Trấn lại bắt đầu.

Từ một gian phòng phía nam Minh Gia Trang, một cánh cửa được đẩy ra. Một thiếu nữ áo hồng vươn vai, ưm một tiếng rồi vận vẹo thân hình mà bước ra ngoài. Bạch Hổ vươn vai một hồi, nàng không kiêng kị gì mà há miệng ngáp một cái rõ to, sau đó mới đi về phía giếng nước. Từ xa, nàng đã nghe thấy thanh âm múc nước ào ào, kèm theo đó là tiếng chày đập vang lên lộp bộp. Bạch Hổ có chút hiếu kì, rảo bước tới gần.

Bên cạnh giếng nhỏ, Như Như đang ngồi đó, bàn tay nhỏ nhắn đang cầm một chiếc chày gỗ mà đều tay đập lên một bộ quần áo màu đen. Cánh tay còn lại cẩn thận múc nước từ một cái thùng gỗ mà đổ tới bộ y phục. Bạch Hổ trong mắt hiện lên chút ngạc nhiên. Mọi ngày, nếu tính ra thì nàng là người rời giường sớm nhất, vậy mà hôm nay Như Như còn dậy sớm hơn cả nàng. Bạch Hổ bước tới.

- Như Như, tỷ làm gì mà dậy sớm vậy a?

Như Như hơi ngẩng lên, thấy là Bạch Hổ thì mỉm cười.

- Ừm, muội muội sáng vui vẻ. Tỷ không có việc gì làm nên tranh thủ dậy sớm, giặt chút y phục thôi!

- Ý, không đúng nha. Sao tỷ không dùng chân lực, lại dùng sức như vậy thật mệt mỏi.

Bạch Hổ bước tới, khẽ phất tay, để cái gầu buộc dây rớt xuống giếng. Sau đó lại bắt quyết, một luồng gió từ trong giếng tự đẩy cái gầu đầy nước lên tới miệng. Nàng chỉ cần nhẹ nhàng bắt lấy, đem nước trút tới cái thùng lớn cạnh Như Như. Như Như nghe vậy thì mỉm cười.

- Lâu lâu động tay động chân một chút cho thoải mái thôi mà...!

Hai người trò truyện, hồi lâu lại cười lên khúc khích một hồi. Thêm một lát nữa, lần lượt thêm các căn phòng mở cửa, chúng nữ trên mặt mang theo vẻ ngái ngủ mà tiến tới cái giếng.

- Mọi người buổi sáng tốt a!

- Các tỷ buổi sáng tốt. Ý, sao hôm nay hai người dậy sớm vậy?

- Các muội muội sáng vui vẻ a!

Ngân Nguyệt lấy tay che miệng mà ngáp, mắt nhắm mắt mở nói. Nàng khẽ lướt ánh mắt qua chỗ Như Như, lập tức minh bạch kia là y phục tối qua của Minh Tiến, vì vậy cũng không nói gì mà chỉ múc lấy một chậu nước rồi tự mình rời đi…

Như thường lệ, các nàng đều tụ tập lại nơi sảnh chính, uống trà sớm. Chỉ duy nhất, hôn nay chưa thấy mặt Liên Liên. Chúng nữ đều biết Liên Liên đêm qua chăm sóc hắn quả có phần vất vả. Gần sáng lại nghe được tiếng hét kinh hãi của Minh Tiến, vì thế đều im lặng không nhắc tới. Mọi người chậm rãi uống trà sớm, yên lặng nghe tiếng chim ríu rít từ vườn hoa bên cạnh truyền tới. Không gian tĩnh lặng, thoải mái vô cùng. Ngay cả Tuyết Liên cũng không ngoại lệ, nàng trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt đầy ý thưởng thức. Các nàng uống trà, nếm chút bánh mứt điểm tâm. Đây sớm đã thành thói quen của các nàng ở Minh Gia Trang.

Bạch Hổ từ đâu đó chạy về phía bàn trà, trên mặt lộ ra nét thất thần cùng căng thẳng. Ngân Nguyệt ngạc nhiên, đưa tới cho nàng một chén trà mà hỏi nhỏ.

- Có chuyện gì vậy?

- Không ổn, không ổn rồi…!

Bạch Hổ thần thái mù mờ, đón lấy chén trà, lẩm bẩm. Hành động này khiến chúng nữ ngạc nhiên, trên mặt lộ ra sự kì quái. Ngân Nguyệt cau mày nói.

- Rốt cuộc là đã có chuyện gì?

- Không ổn…

Bạch Hổ thất thần lẩm nhẩm. Chúng nữ ngạc nhiên dần dần thay bằng cảm giác lo lắng. Ai cũng biết, Bạch Hổ xưa nay vốn tính nghịch ngợm, hoạt bát. Nay đột nhiên thấy nàng trầm mặc thì lo rằng nàng sinh bệnh. Cùng lúc ấy, Kim Minh, Tiểu Sương và cả Tiểu Xảo cũng từ phía phòng mình đi ra. Trên mặt cả ba người đều là một trạng thái thẫn thờ, có chút u ám thất vọng.

Như Như dường như không chịu nổi, đứng dậy hướng tới ba người.

- Ba muội, rốt cuộc là có chuyện gì đây? Tại sao thần sắc lại cổ quái như vậy? Nếu có bệnh, để ta kiểm tra qua được không? Đừng cố giấu!

- Không phải bị bệnh a…!

Kim Minh ảo não nói. Tiểu Sương bên cạnh lắc đầu. Duy nhất Tiểu Xảo cắn môi, cuối cùng đỏ mặt lên mà nói.

- Chúng muội vừa tới chỗ đại tỷ, định nhìn qua tướng công một lần. Nhưng mà… nhưng mà…

Nàng cứ ấp a ấp úng, sau đó im bặt. Bạch Phụng bước lên, đỡ tay nàng mà nói.

- Sao vậy...? A, lẽ nào… lẽ nào chàng ấy có việc gì sao?

Tiểu Xảo lắc đầu, nàng muốn mở miệng đáp nhưng dường như khó nói, lại cắn môi. Mỹ Mỹ và Tử Hàm cau mày nhìn nhau, Kỳ Dao đột nhiên đứng lên.

- Để ta tới đó xem!

- Không được!

Tức thời cả bốn nàng kia như nhảy dựng lên, vội vàng giang tay chặn đường. Ngân Nguyệt lắc đầu không hiểu, hỏi lại.

- Rốt cuộc là đã xảy ra việc gì?

- Để ta nói!

Một thân ảnh áo tím bước ra, là một nam nhân tuấn mỹ, khuôn mặt trắng bóc như trứng gà, cặp lông mày thanh mảnh lá liễu, đối mắt long lanh. Khuôn mặt ấy dường như phải là của một mỹ nữ mới đúng, chỉ tiếc nơi ria mép và nơi cằm mọc đầy râu lại khẳng định đây là một nam nhân. Giọng điệu khàn khàn cất lên.

- Minh Trang chủ đang ngủ cùng với đại phu nhân, hai người y phục không chỉnh tề, dường như đêm qua có đại chiến!

Nam nhân áo tím phất tay mà nói, sau đó thản nhiên uống trà trước ánh mắt kinh dị xen lẫn mờ mịt của chúng nữ. Tuyết Liên im lặng nhìn tới nam nhân này, sau đó lại cảm thấy có sự cổ quái. “Không phải Minh Trang chủ thật sự đã hồi trang rồi hay sao, sao tên mạo danh này vẫn còn ở đây?”. Nàng đang định mở miệng, chợt thấy các nàng khác vội vã ngồi xuống bàn trà, thần thái có chút cuống quýt. Từ phía xa vang lên tiếng bước chân, sau đó là tiếng nam nhân cùng nữ nhân trò chuyện. Tuyết Liên lập tức minh bạch. “Vừa nhắc tới tên, tức thì người vừa tới!”.

Đi ra không ai khác chính là Liên Liên và Minh Tiến, hai người sóng vai nhau mà đi. Minh Tiến lúc này mặc một bộ bạch y bằng lụa, lưng thắt đai lụa trắng đồng bộ. Liên Liên vẫn duy trì sở thích của mình, một bộ y phục vàng nhã nhặn. Cả hai người tiến tới bàn trà, chúng nữ nối nhau cất lời.

- Tướng công buổi sáng tốt lành, cả tỷ cũng vậy nha!

- Tướng công buổi sáng vui vẻ, Liên Liên muội cũng vậy. Mau tới uống trà a...!

Chúng nữ chào mời khiến Liên Liên khẽ cười, hắn thì đang định chúc lại. Chợt lướt mắt, nhìn thấy kẻ áo tím kia vẫn thản nhiên ngồi đó, không hề cử động lấy một chút. Cứ như thể đây là nhà y, và y là chủ chứ không phải là hắn. Minh Tiến trên mắt hiện lên chút tia lửa nóng, khóe mắt có chút giật giật.

- Ngươi….! Còn không mau biến. Ta không động đến ngươi là đã quá vị tha rồi, không lẽ muốn lão tử đích thân đạp ngươi ra khỏi cổng Minh Gia?!

Minh Tiến nói, bàn tay nắm chặt lại, xiết chặt vang lên những thanh âm răng rắc. Nam nhân áo tím vẫn im lặng uống trà, phảng phất như hắn hoàn toàn vô hình. Minh Tiến cười nhạt, đang định bước tới. Chợt một thân ảnh áo xanh đã chặn hắn lại, Kỳ Dao đột ngột bước tới, nàng thấp giọng hỏi.

- …Còn đau không...?

Trái ngược với chờ mong của nàng, động tác của hắn chỉ dừng lại ở đấy. Nàng cảm nhận một lớp y phục đang được cẩn thận khoác lên thân mình. Có chút thất vọng mà mở mắt, chỉ thấy hắn đang ôn nhu khoác lại trên người mình tấm sa y lúc trước. Liên Liên ánh mắt có chút ai oán chiếu tới hắn, nhưng nàng đột ngột im lặng, khuôn mặt mê man bởi hắn lúc này đã ôm xiết lấy thân hình nàng, dùng một nụ hôn thật dài để thay thế câu trả lời cho ánh mắt ấy…

- Chàng…!

Liên Liên trên mặt một mảng đỏ, dựa vào lòng hắn mà thở gấp, hơi thở gấp gáp như nhằm bù đắp lại không khí thiếu hụt bởi nụ hôn kia. Minh Tiến biết nàng sắp nói gì, hắn lắc đầu. Một lúc lâu sau mới đáp lại.

- Đừng thế này, được không?

- Tại sao...? Chàng chán ghét ta ư?

Liên Liên thoáng ngây ngốc, trên khuôn mặt đẹp đã xuất hiện hai hàng lệ. Đôi mắt lúc này trở nên mù mờ, ánh mắt đầy ai oán chiếu tới hắn. Minh Tiến vươn tay gạt đi nước mắt trên má nàng, mỉm cười mà lắc đầu.

- Không phải, chỉ là… Nàng đã nhớ trước đây ta từng nói gì chứ...? Cái này, chờ tới lúc thành thân đi,được không? Ta sẽ cố gắng tu tập, cố gắng tìm cách trở về thế giới của ta…

Liên Liên sững người, nghe tới câu nói này thì toàn thân căng thẳng, ánh mắt đầy sửng sốt chiếu về hắn. Minh Tiến khẽ mỉm cười, sau đó mới tiếp.

- Ta sẽ tìm cách đưa bố mẹ ta tới đây, cùng sống với ta. Nàng lúc đó muốn trốn cũng không thoát đâu. Ha ha ha…!

Ánh mặt trời dần dần le lói nơi chân trời, từng đạo tia sáng hoàng kim dần dần chói lòa, tỏa đi khắp nơi. Đâu đó truyền lại tiếng bầy chim líu ríu truyền cành, trên đường phố đã lác đác có vài cửa hiệu lục đục mở cửa. Một ngày mới tại Hiểu Vân Trấn lại bắt đầu.

Từ một gian phòng phía nam Minh Gia Trang, một cánh cửa được đẩy ra. Một thiếu nữ áo hồng vươn vai, ưm một tiếng rồi vận vẹo thân hình mà bước ra ngoài. Bạch Hổ vươn vai một hồi, nàng không kiêng kị gì mà há miệng ngáp một cái rõ to, sau đó mới đi về phía giếng nước. Từ xa, nàng đã nghe thấy thanh âm múc nước ào ào, kèm theo đó là tiếng chày đập vang lên lộp bộp. Bạch Hổ có chút hiếu kì, rảo bước tới gần.

Bên cạnh giếng nhỏ, Như Như đang ngồi đó, bàn tay nhỏ nhắn đang cầm một chiếc chày gỗ mà đều tay đập lên một bộ quần áo màu đen. Cánh tay còn lại cẩn thận múc nước từ một cái thùng gỗ mà đổ tới bộ y phục. Bạch Hổ trong mắt hiện lên chút ngạc nhiên. Mọi ngày, nếu tính ra thì nàng là người rời giường sớm nhất, vậy mà hôm nay Như Như còn dậy sớm hơn cả nàng. Bạch Hổ bước tới.

- Như Như, tỷ làm gì mà dậy sớm vậy a?

Như Như hơi ngẩng lên, thấy là Bạch Hổ thì mỉm cười.

- Ừm, muội muội sáng vui vẻ. Tỷ không có việc gì làm nên tranh thủ dậy sớm, giặt chút y phục thôi!

- Ý, không đúng nha. Sao tỷ không dùng chân lực, lại dùng sức như vậy thật mệt mỏi.

Bạch Hổ bước tới, khẽ phất tay, để cái gầu buộc dây rớt xuống giếng. Sau đó lại bắt quyết, một luồng gió từ trong giếng tự đẩy cái gầu đầy nước lên tới miệng. Nàng chỉ cần nhẹ nhàng bắt lấy, đem nước trút tới cái thùng lớn cạnh Như Như. Như Như nghe vậy thì mỉm cười.

- Lâu lâu động tay động chân một chút cho thoải mái thôi mà...!

Hai người trò truyện, hồi lâu lại cười lên khúc khích một hồi. Thêm một lát nữa, lần lượt thêm các căn phòng mở cửa, chúng nữ trên mặt mang theo vẻ ngái ngủ mà tiến tới cái giếng.

- Mọi người buổi sáng tốt a!

- Các tỷ buổi sáng tốt. Ý, sao hôm nay hai người dậy sớm vậy?

- Các muội muội sáng vui vẻ a!

Ngân Nguyệt lấy tay che miệng mà ngáp, mắt nhắm mắt mở nói. Nàng khẽ lướt ánh mắt qua chỗ Như Như, lập tức minh bạch kia là y phục tối qua của Minh Tiến, vì vậy cũng không nói gì mà chỉ múc lấy một chậu nước rồi tự mình rời đi…

Như thường lệ, các nàng đều tụ tập lại nơi sảnh chính, uống trà sớm. Chỉ duy nhất, hôn nay chưa thấy mặt Liên Liên. Chúng nữ đều biết Liên Liên đêm qua chăm sóc hắn quả có phần vất vả. Gần sáng lại nghe được tiếng hét kinh hãi của Minh Tiến, vì thế đều im lặng không nhắc tới. Mọi người chậm rãi uống trà sớm, yên lặng nghe tiếng chim ríu rít từ vườn hoa bên cạnh truyền tới. Không gian tĩnh lặng, thoải mái vô cùng. Ngay cả Tuyết Liên cũng không ngoại lệ, nàng trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt đầy ý thưởng thức. Các nàng uống trà, nếm chút bánh mứt điểm tâm. Đây sớm đã thành thói quen của các nàng ở Minh Gia Trang.

Bạch Hổ từ đâu đó chạy về phía bàn trà, trên mặt lộ ra nét thất thần cùng căng thẳng. Ngân Nguyệt ngạc nhiên, đưa tới cho nàng một chén trà mà hỏi nhỏ.

- Có chuyện gì vậy?

- Không ổn, không ổn rồi…!

Bạch Hổ thần thái mù mờ, đón lấy chén trà, lẩm bẩm. Hành động này khiến chúng nữ ngạc nhiên, trên mặt lộ ra sự kì quái. Ngân Nguyệt cau mày nói.

- Rốt cuộc là đã có chuyện gì?

- Không ổn…

Bạch Hổ thất thần lẩm nhẩm. Chúng nữ ngạc nhiên dần dần thay bằng cảm giác lo lắng. Ai cũng biết, Bạch Hổ xưa nay vốn tính nghịch ngợm, hoạt bát. Nay đột nhiên thấy nàng trầm mặc thì lo rằng nàng sinh bệnh. Cùng lúc ấy, Kim Minh, Tiểu Sương và cả Tiểu Xảo cũng từ phía phòng mình đi ra. Trên mặt cả ba người đều là một trạng thái thẫn thờ, có chút u ám thất vọng.

Như Như dường như không chịu nổi, đứng dậy hướng tới ba người.

- Ba muội, rốt cuộc là có chuyện gì đây? Tại sao thần sắc lại cổ quái như vậy? Nếu có bệnh, để ta kiểm tra qua được không? Đừng cố giấu!

- Không phải bị bệnh a…!

Kim Minh ảo não nói. Tiểu Sương bên cạnh lắc đầu. Duy nhất Tiểu Xảo cắn môi, cuối cùng đỏ mặt lên mà nói.

- Chúng muội vừa tới chỗ đại tỷ, định nhìn qua tướng công một lần. Nhưng mà… nhưng mà…

Nàng cứ ấp a ấp úng, sau đó im bặt. Bạch Phụng bước lên, đỡ tay nàng mà nói.

- Sao vậy...? A, lẽ nào… lẽ nào chàng ấy có việc gì sao?

Tiểu Xảo lắc đầu, nàng muốn mở miệng đáp nhưng dường như khó nói, lại cắn môi. Mỹ Mỹ và Tử Hàm cau mày nhìn nhau, Kỳ Dao đột nhiên đứng lên.

- Để ta tới đó xem!

- Không được!

Tức thời cả bốn nàng kia như nhảy dựng lên, vội vàng giang tay chặn đường. Ngân Nguyệt lắc đầu không hiểu, hỏi lại.

- Rốt cuộc là đã xảy ra việc gì?

- Để ta nói!

Một thân ảnh áo tím bước ra, là một nam nhân tuấn mỹ, khuôn mặt trắng bóc như trứng gà, cặp lông mày thanh mảnh lá liễu, đối mắt long lanh. Khuôn mặt ấy dường như phải là của một mỹ nữ mới đúng, chỉ tiếc nơi ria mép và nơi cằm mọc đầy râu lại khẳng định đây là một nam nhân. Giọng điệu khàn khàn cất lên.

- Minh Trang chủ đang ngủ cùng với đại phu nhân, hai người y phục không chỉnh tề, dường như đêm qua có đại chiến!

Nam nhân áo tím phất tay mà nói, sau đó thản nhiên uống trà trước ánh mắt kinh dị xen lẫn mờ mịt của chúng nữ. Tuyết Liên im lặng nhìn tới nam nhân này, sau đó lại cảm thấy có sự cổ quái. “Không phải Minh Trang chủ thật sự đã hồi trang rồi hay sao, sao tên mạo danh này vẫn còn ở đây?”. Nàng đang định mở miệng, chợt thấy các nàng khác vội vã ngồi xuống bàn trà, thần thái có chút cuống quýt. Từ phía xa vang lên tiếng bước chân, sau đó là tiếng nam nhân cùng nữ nhân trò chuyện. Tuyết Liên lập tức minh bạch. “Vừa nhắc tới tên, tức thì người vừa tới!”.

Đi ra không ai khác chính là Liên Liên và Minh Tiến, hai người sóng vai nhau mà đi. Minh Tiến lúc này mặc một bộ bạch y bằng lụa, lưng thắt đai lụa trắng đồng bộ. Liên Liên vẫn duy trì sở thích của mình, một bộ y phục vàng nhã nhặn. Cả hai người tiến tới bàn trà, chúng nữ nối nhau cất lời.

- Tướng công buổi sáng tốt lành, cả tỷ cũng vậy nha!

- Tướng công buổi sáng vui vẻ, Liên Liên muội cũng vậy. Mau tới uống trà a...!

Chúng nữ chào mời khiến Liên Liên khẽ cười, hắn thì đang định chúc lại. Chợt lướt mắt, nhìn thấy kẻ áo tím kia vẫn thản nhiên ngồi đó, không hề cử động lấy một chút. Cứ như thể đây là nhà y, và y là chủ chứ không phải là hắn. Minh Tiến trên mắt hiện lên chút tia lửa nóng, khóe mắt có chút giật giật.

- Ngươi….! Còn không mau biến. Ta không động đến ngươi là đã quá vị tha rồi, không lẽ muốn lão tử đích thân đạp ngươi ra khỏi cổng Minh Gia?!

Minh Tiến nói, bàn tay nắm chặt lại, xiết chặt vang lên những thanh âm răng rắc. Nam nhân áo tím vẫn im lặng uống trà, phảng phất như hắn hoàn toàn vô hình. Minh Tiến cười nhạt, đang định bước tới. Chợt một thân ảnh áo xanh đã chặn hắn lại, Kỳ Dao đột ngột bước tới, nàng thấp giọng hỏi.

- …Còn đau không...?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »