Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 209
chương 210: người hành khất.

❊ ❊ ❊

Trên tay nam nhân mập, thanh đòn gánh tre cứ liên tiếp vút chát lên thân hình người hành khất. Người hành khất dường như quá đau đớn mà không hề phản kháng, cố gắng cắn chặt lấy chiếc bánh bao lấm đầy bụi đất. Túy Y cau mày, nghe hai người trước mặt hắn thì thào.

- Rõ khổ, tên hành khất này số đen mới gặp Phì lão đầu. Y vốn khét tiếng vì cái tật nóng tính nhưng lại là chúa sợ vợ. Ở nhà bị vợ bắt ép nên giờ kiếm người trút giận đây mà…!

- Hà, tên khất cái này thật đen đủi… Hôm qua ta nghe nói lão Phì này bị mụ vỡ đuổi đánh ngay giữa phố…!

Rắc! Giữa lúc ấy, thanh đòn gánh tre kia đã gãy đôi, lão béo dường như chưa hả giận, y quay đầu chạy đi, lát sau chạy lại với chiếc chày cán bột lớn, gầm lên.

- Ông đây đập chết mày!

Bục! Rắc! Khi lão béo đập chiếc chày lớn xuống, có một bóng người đã lao ra đứng chắn ngay trước mặt người hành khất. Ngay khi lão Phì nhận ra có người lạ đứng chắn thì đã muộn, thanh chày cán bột đã đập mạnh xuống. Với một người mập như y, lực đập vô cùng mạnh khiến lão Phì lạnh gáy. Nhưng chỉ thoáng chốc là tính nóng ấy lại phừng phừng bốc lên.

Chỉ thấy trước mặt mình, một nam thanh niên mặc y phục vải thô màu xám đang đứng đó. Cái chầy cán bột của y đập thẳng vào đầu nam thanh niên. Điều khiến y cùng với mọi người kinh sợ chính là nam thanh niên kia chẳng hề hấn gì mà cái chầy cán bột lại gãy làm đôi, nơi gãy cào lên mặt nam nhân làm rách da, máu đã bắt đầu rỉ rả chảy ra. Lão Phì thấy nam thanh niên không làm sao thì trong lòng thầm tạ ơn trời, nhưng ngoài mặt vẫn phừng phừng mà chửi lớn.

- Tổ tông nhà ngươi, tự nhiên chui ra, định phạt vạ ông đây chắc? Bà con làm chứng nhé, hắn tự lao vào đấy nhé!

Túy Y im lặng, hắn cúi xuống phía người hành khất, mỉm cười hỏi nhỏ.

- Không sao chứ?

Không có lời đáp lại hắn, chỉ có cái đầu người hành khất trùm kín trong cái mũ rách nát khẽ gật, một ánh mắt đầy cảm kích chiếu tới hắn. Nhưng sau đó ánh mắt ấy chợt run lên, ầng ậng nước mắt trào ra; tựa như ủy khuất, tựa như oán hận, hờn trách. Túy Y thấy ánh mắt biết nói ấy thì ngẩn người, chưa biết phải làm sao thì chợt cảm thấy mình bị thứ gì đó kéo đứng lên. Lão Phì đang túm lấy vạt áo hắn, ngoác miệng chửi lớn, phun hết cả nước bọt tới mặt hắn.

- Thằng đần thối tha, đền cho ông nội mày cái chày cán bột mau lên!

Túy Y đuôi mắt hơi híp lại, gằn giọng.

- Bỏ cái tay thối của ngươi khỏi người ta!

Ánh mắt hắn lúc này tràn ngập sát khí, giọng nói của hắn trầm thấp vang lên, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo đầy tử khí như ở nghĩa địa. Lão Phì thoáng run lên, lùi lại một bước, trên khuôn mặt đỏ bừng ấy dần dần trở lại bình thường rồi hơi tái đi một chút. Túy Y lấy ống tay áo lau mặt, hỏi.

- Bánh bao của ngươi bao nhiêu tiền?

- Ta… ta… hai mươi xu… À không, hai mươi lượng… Cái bánh bao tên hành khất khốn kiếp ấy ăn trộm là thứ đặt riêng cho các vị đại gia!

Lão Phì ấp úng, nhưng sau đó ánh mắt lóe lên sự tham lam. Người xung quanh thì không khỏi ồ lên, chửi lão nhưng lão mặt kệ, phải mặt dày mới có thể sống được. Làm gì có kẻ điên nào ăn cái bánh bao tới hai mươi lượng bạc trắng kia chứ? Túy Y cười nhạt, từ sườn lấy ra ba đồng xu vàng, giơ ra trước mặt y, hắn nói.

- Tới đây mà nhận lấy!

Lão Phì đang cao hứng, thấy ba đồng vàng ấy thì đột ngột thay đổi thái độ tới tróng mặt, cung kính khúm núm.

- Đa tạ... đa tạ công tử… đa tạ đại gia…!

Túy Y cười khẩy, đột ngột nắm tay lại mà vận sức, tới khi lão béo kia tới gần thì thả vào tay lão. Lão Phì đang cao hứng, nhưng khi nhận ra trong tay mình là một khối kì quái, nhìn kĩ đó chính là ba đồng xu vàng bị thanh niên kia bóp méo thì kinh sợ mà ngã bệt ra đất. Những đồng xu bị bóp méo ấy rơi xuống đất khiến tất cả đám người im bặt, ánh mắt đầy kinh dị nhìn tới thanh niên áo xám kia. Túy Y coi như không thấy, cúi xuống đỡ người hành khất đứng dậy, nhưng cứ đứng lên một chút là người nọ lại ngã dúi dụi xuống đất, thân hình run rẩy. Hắn cau mày, kéo tấm vài bẩn rách dưới chân người hành khất lên, trên mặt bừng bừng tức giận. Chỉ thấy cặp chân ấy thon dài, dường như là của nữ nhân. Nhưng đó không phải thứ hắn quan tâm, thứ hắn nhìn thấy là hai ống chân hằn ngang dọc những vết đỏ bầm, thậm trí nhiều chỗ đã rỉ máu. Hắn quay lại, nhìn tới lão béo với ánh mắt sắc lạnh như thể một con cọp đang nhìn con mồi. Ánh mắt ấy vừa chạm tới lão béo khiến lão run lên như kẻ lên cơn bạo bệnh, không kiềm chế nổi mà ngồi bệt tại chỗ. Một dòng nước khai nồng từ quần lão chảy thấm ra quần, lan trên nền con phố.

Đám đông thấy cảnh ấy thì cười ồ, Túy Y mặc kệ,hắn cho sợi dây đeo bầu rượu vào miệng mà cắn lấy, sau đó mặc kệ thân hình bẩn thỉu của người hành khất mà bế y lên, rảo bước rời khỏi Phàm Thành. Lúc này đám đông đã tụ lại đông kín đoạn phố, người ta cười ồ nhìn tới hình tượng đáng khinh của lão Phì, nhưng cũng có nhiều người không kiềm chế được mà kinh sợ thốt lên.

- Kia… kia không phải là Túy Y tiên sinh hay sao…?

Trên một lầu trà cách đó không xa, một bóng nữ thanh y nhìn tới sự việc ấy mà trầm ngâm. Nàng ta vội vàng thanh toán rồi rảo bước chạy về hướng Thanh Long Tự…

Về tới căn nhà nhỏ của mình, điều đầu tiên hắn làm là để người hành khất nằm trên giường, sau đó vội vàng lục tủ thuốc. Tới khi quay lại, hắn thấy người hành khất ấy vẫn ôm khư khư chiếc bánh bao bẩn, hắn cười mà nói.

- Bỏ nó đi, lát nữa ta sẽ nấu cơm cho ngươi ăn. Giờ thì gắng ngồi lên để ta xem chân ngươi nào!

Người hành khất dường như tiếc nuối, một hồi lâu mới chịu để cái bánh lên chiếc bàn, chủ động kéo tấm vải cũ bẩn lên ngang gối để hắn khám bệnh. Túy Y cau mày, trước tiên hắn lấy khăn bông thấm nước, lau qua một lượt, sau đó cẩn thận nói.

- Sẽ đau đấy!

Sau đó dốc dược vật ra, nhẹ nhàng thoa lên hai ống chân người hành khất. Dường như quá đau đớn, người hành khất thoáng run lên. Túy Y cố ý nhẹ tay nhất có thể, vừa xoa bóp vừa an ủi mà nói.

- Chịu khó một chút, đau một chút rồi về sau sẽ thoải mái!

Chừng một nén nhang, dược vật đã phát huy tác dụng của nó. Các vết đỏ hồng đều đã tan dần, chỉ duy có vài vết rỉ máu là vẫn chưa khép miệng. Túy Y lấy kim sang dược rắc lên, sau đó cẩn trọng băng bó lại. Cứ như vậy tới cánh tay, hắn cũng xoa dược vật giảm đau cho người hành khất.

Túy Y ngồi phích xuống ghế, thở phào đầy nhẹ nhõm. Hắn cười mà nói.

- Ngươi thử đi lại xem nào!

Người hành khất khẽ đứng dậy, thoáng chút run rẩy nhưng rồi cũng gắng đi lại vài vòng trong căn nhà. Hắn thấy vậy thì mỉm cười, chợt cảm thấy bụng sôi lên. Nhìn sang người hành khất, thấy y dường như định ăn chiếc bánh bao bẩn kia. Hắn nhanh tay chộp lấy cái bánh bao mà ném đi, sau đó quay lưng bước nhanh ra cửa, chỉ để lại một câu.

- Phía sau nhà có giếng nước, ngươi rửa tay chân đi, chờ một chút ta đi kiếm thức ăn!

Túy Y phi vào rừng, rất nhanh tìm được hai con gà rừng, hắn vui vẻ chạy nhanh về nhà. Khi về tới nơi, thấy người hành khất kia đang tò mò sờ tới những nia dược vật đã mốc meo ngoài sân, hắn phì cười.

- Những thứ đó hỏng rồi, kệ nó đi. Ngươi vào nhà nghỉ ngơi đi, lát nữa ta sẽ mang đồ ăn lên...!

Chẳng mấy chốc, mâm cơm thịnh soạn đã được hắn nấu xong. Một nồi cơm, một nồi canh gà nấu bí cùng với gà nướng đã được hắn bê lên nhà. Kê bàn ghế xong xuôi, hắn mời người hành khất xuống ăn cùng mình. Người hành khất dường như nhịn đói đã lâu, ăn như hổ đói. Hắn thấy vậy chỉ mỉm cười, nhường hết thức ăn cho y, Túy Y chỉ ăn qua loa rồi lấy rượu ra nhấm nháp. Hắn nhìn người hành khất mà thở dài, buồn thay cho y. Tới khi mâm cơm hết sạch sẽ, người hành khất mời dừng tay buông đũa. Y lấy ống tay áo lem luốc ấy định lau miệng, Túy Y cau mày nói.

- Đừng, đi ra giếng đi!

Hắn cũng đứng lên, dọn dẹp mâm cơm. Sau đó quay trở vào, thấy người hành khất đang tò mò ngắm gian nhà gỗ của hắn. Túy Y cười nhẹ, hắn nói.

- Tạm thời ngươi ở lại đây đi, huynh đệ. Khỏi rồi ngươi muốn đi đâu tùy ý. Nếu ngươi không có chốn đi, ta sẽ kiếm giúp ngươi một chỗ… Đúng rồi, còn đau ở đâu không? Lão béo ấy còn đánh ngươi ở đâu nữa?

Người hành khất khẽ gật, nghe câu sau thì lại lặng thinh, một hồi lâu mới chỉ vào người mình. Túy Y gật đầu, hắn lục tủ thuốc lấy dược vật, sau đó nói.

- Cởi y phục ra đi, để ta trị thương nốt!

Người hành khất hơi sững người, sau đó lắc đầu tỏ vẻ không muốn. Túy Y lông mày hơi nhướn lên, hắn nói.

- Bây giờ không chữa trị, sau này sẽ thành tật đấy. Huynh đệ, ngươi không muốn bị vậy chứ?

Người hành khất im lặng, sau đó vội đóng tất cả cửa sổ, cửa đi lại. Hành động này khiến Túy Y ngẩn ra, nhưng sau đó cười to mà nói.

- Ha ha ha, huynh đệ à. Ta và ngươi đều là nam nhân, có gì phải ngại ngùng sao?... Ha ha ha…!

Trên tay nam nhân mập, thanh đòn gánh tre cứ liên tiếp vút chát lên thân hình người hành khất. Người hành khất dường như quá đau đớn mà không hề phản kháng, cố gắng cắn chặt lấy chiếc bánh bao lấm đầy bụi đất. Túy Y cau mày, nghe hai người trước mặt hắn thì thào.

- Rõ khổ, tên hành khất này số đen mới gặp Phì lão đầu. Y vốn khét tiếng vì cái tật nóng tính nhưng lại là chúa sợ vợ. Ở nhà bị vợ bắt ép nên giờ kiếm người trút giận đây mà…!

- Hà, tên khất cái này thật đen đủi… Hôm qua ta nghe nói lão Phì này bị mụ vỡ đuổi đánh ngay giữa phố…!

Rắc! Giữa lúc ấy, thanh đòn gánh tre kia đã gãy đôi, lão béo dường như chưa hả giận, y quay đầu chạy đi, lát sau chạy lại với chiếc chày cán bột lớn, gầm lên.

- Ông đây đập chết mày!

Bục! Rắc! Khi lão béo đập chiếc chày lớn xuống, có một bóng người đã lao ra đứng chắn ngay trước mặt người hành khất. Ngay khi lão Phì nhận ra có người lạ đứng chắn thì đã muộn, thanh chày cán bột đã đập mạnh xuống. Với một người mập như y, lực đập vô cùng mạnh khiến lão Phì lạnh gáy. Nhưng chỉ thoáng chốc là tính nóng ấy lại phừng phừng bốc lên.

Chỉ thấy trước mặt mình, một nam thanh niên mặc y phục vải thô màu xám đang đứng đó. Cái chầy cán bột của y đập thẳng vào đầu nam thanh niên. Điều khiến y cùng với mọi người kinh sợ chính là nam thanh niên kia chẳng hề hấn gì mà cái chầy cán bột lại gãy làm đôi, nơi gãy cào lên mặt nam nhân làm rách da, máu đã bắt đầu rỉ rả chảy ra. Lão Phì thấy nam thanh niên không làm sao thì trong lòng thầm tạ ơn trời, nhưng ngoài mặt vẫn phừng phừng mà chửi lớn.

- Tổ tông nhà ngươi, tự nhiên chui ra, định phạt vạ ông đây chắc? Bà con làm chứng nhé, hắn tự lao vào đấy nhé!

Túy Y im lặng, hắn cúi xuống phía người hành khất, mỉm cười hỏi nhỏ.

- Không sao chứ?

Không có lời đáp lại hắn, chỉ có cái đầu người hành khất trùm kín trong cái mũ rách nát khẽ gật, một ánh mắt đầy cảm kích chiếu tới hắn. Nhưng sau đó ánh mắt ấy chợt run lên, ầng ậng nước mắt trào ra; tựa như ủy khuất, tựa như oán hận, hờn trách. Túy Y thấy ánh mắt biết nói ấy thì ngẩn người, chưa biết phải làm sao thì chợt cảm thấy mình bị thứ gì đó kéo đứng lên. Lão Phì đang túm lấy vạt áo hắn, ngoác miệng chửi lớn, phun hết cả nước bọt tới mặt hắn.

- Thằng đần thối tha, đền cho ông nội mày cái chày cán bột mau lên!

Túy Y đuôi mắt hơi híp lại, gằn giọng.

- Bỏ cái tay thối của ngươi khỏi người ta!

Ánh mắt hắn lúc này tràn ngập sát khí, giọng nói của hắn trầm thấp vang lên, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo đầy tử khí như ở nghĩa địa. Lão Phì thoáng run lên, lùi lại một bước, trên khuôn mặt đỏ bừng ấy dần dần trở lại bình thường rồi hơi tái đi một chút. Túy Y lấy ống tay áo lau mặt, hỏi.

- Bánh bao của ngươi bao nhiêu tiền?

- Ta… ta… hai mươi xu… À không, hai mươi lượng… Cái bánh bao tên hành khất khốn kiếp ấy ăn trộm là thứ đặt riêng cho các vị đại gia!

Lão Phì ấp úng, nhưng sau đó ánh mắt lóe lên sự tham lam. Người xung quanh thì không khỏi ồ lên, chửi lão nhưng lão mặt kệ, phải mặt dày mới có thể sống được. Làm gì có kẻ điên nào ăn cái bánh bao tới hai mươi lượng bạc trắng kia chứ? Túy Y cười nhạt, từ sườn lấy ra ba đồng xu vàng, giơ ra trước mặt y, hắn nói.

- Tới đây mà nhận lấy!

Lão Phì đang cao hứng, thấy ba đồng vàng ấy thì đột ngột thay đổi thái độ tới tróng mặt, cung kính khúm núm.

- Đa tạ... đa tạ công tử… đa tạ đại gia…!

Túy Y cười khẩy, đột ngột nắm tay lại mà vận sức, tới khi lão béo kia tới gần thì thả vào tay lão. Lão Phì đang cao hứng, nhưng khi nhận ra trong tay mình là một khối kì quái, nhìn kĩ đó chính là ba đồng xu vàng bị thanh niên kia bóp méo thì kinh sợ mà ngã bệt ra đất. Những đồng xu bị bóp méo ấy rơi xuống đất khiến tất cả đám người im bặt, ánh mắt đầy kinh dị nhìn tới thanh niên áo xám kia. Túy Y coi như không thấy, cúi xuống đỡ người hành khất đứng dậy, nhưng cứ đứng lên một chút là người nọ lại ngã dúi dụi xuống đất, thân hình run rẩy. Hắn cau mày, kéo tấm vài bẩn rách dưới chân người hành khất lên, trên mặt bừng bừng tức giận. Chỉ thấy cặp chân ấy thon dài, dường như là của nữ nhân. Nhưng đó không phải thứ hắn quan tâm, thứ hắn nhìn thấy là hai ống chân hằn ngang dọc những vết đỏ bầm, thậm trí nhiều chỗ đã rỉ máu. Hắn quay lại, nhìn tới lão béo với ánh mắt sắc lạnh như thể một con cọp đang nhìn con mồi. Ánh mắt ấy vừa chạm tới lão béo khiến lão run lên như kẻ lên cơn bạo bệnh, không kiềm chế nổi mà ngồi bệt tại chỗ. Một dòng nước khai nồng từ quần lão chảy thấm ra quần, lan trên nền con phố.

Đám đông thấy cảnh ấy thì cười ồ, Túy Y mặc kệ,hắn cho sợi dây đeo bầu rượu vào miệng mà cắn lấy, sau đó mặc kệ thân hình bẩn thỉu của người hành khất mà bế y lên, rảo bước rời khỏi Phàm Thành. Lúc này đám đông đã tụ lại đông kín đoạn phố, người ta cười ồ nhìn tới hình tượng đáng khinh của lão Phì, nhưng cũng có nhiều người không kiềm chế được mà kinh sợ thốt lên.

- Kia… kia không phải là Túy Y tiên sinh hay sao…?

Trên một lầu trà cách đó không xa, một bóng nữ thanh y nhìn tới sự việc ấy mà trầm ngâm. Nàng ta vội vàng thanh toán rồi rảo bước chạy về hướng Thanh Long Tự…

Về tới căn nhà nhỏ của mình, điều đầu tiên hắn làm là để người hành khất nằm trên giường, sau đó vội vàng lục tủ thuốc. Tới khi quay lại, hắn thấy người hành khất ấy vẫn ôm khư khư chiếc bánh bao bẩn, hắn cười mà nói.

- Bỏ nó đi, lát nữa ta sẽ nấu cơm cho ngươi ăn. Giờ thì gắng ngồi lên để ta xem chân ngươi nào!

Người hành khất dường như tiếc nuối, một hồi lâu mới chịu để cái bánh lên chiếc bàn, chủ động kéo tấm vải cũ bẩn lên ngang gối để hắn khám bệnh. Túy Y cau mày, trước tiên hắn lấy khăn bông thấm nước, lau qua một lượt, sau đó cẩn thận nói.

- Sẽ đau đấy!

Sau đó dốc dược vật ra, nhẹ nhàng thoa lên hai ống chân người hành khất. Dường như quá đau đớn, người hành khất thoáng run lên. Túy Y cố ý nhẹ tay nhất có thể, vừa xoa bóp vừa an ủi mà nói.

- Chịu khó một chút, đau một chút rồi về sau sẽ thoải mái!

Chừng một nén nhang, dược vật đã phát huy tác dụng của nó. Các vết đỏ hồng đều đã tan dần, chỉ duy có vài vết rỉ máu là vẫn chưa khép miệng. Túy Y lấy kim sang dược rắc lên, sau đó cẩn trọng băng bó lại. Cứ như vậy tới cánh tay, hắn cũng xoa dược vật giảm đau cho người hành khất.

Túy Y ngồi phích xuống ghế, thở phào đầy nhẹ nhõm. Hắn cười mà nói.

- Ngươi thử đi lại xem nào!

Người hành khất khẽ đứng dậy, thoáng chút run rẩy nhưng rồi cũng gắng đi lại vài vòng trong căn nhà. Hắn thấy vậy thì mỉm cười, chợt cảm thấy bụng sôi lên. Nhìn sang người hành khất, thấy y dường như định ăn chiếc bánh bao bẩn kia. Hắn nhanh tay chộp lấy cái bánh bao mà ném đi, sau đó quay lưng bước nhanh ra cửa, chỉ để lại một câu.

- Phía sau nhà có giếng nước, ngươi rửa tay chân đi, chờ một chút ta đi kiếm thức ăn!

Túy Y phi vào rừng, rất nhanh tìm được hai con gà rừng, hắn vui vẻ chạy nhanh về nhà. Khi về tới nơi, thấy người hành khất kia đang tò mò sờ tới những nia dược vật đã mốc meo ngoài sân, hắn phì cười.

- Những thứ đó hỏng rồi, kệ nó đi. Ngươi vào nhà nghỉ ngơi đi, lát nữa ta sẽ mang đồ ăn lên...!

Chẳng mấy chốc, mâm cơm thịnh soạn đã được hắn nấu xong. Một nồi cơm, một nồi canh gà nấu bí cùng với gà nướng đã được hắn bê lên nhà. Kê bàn ghế xong xuôi, hắn mời người hành khất xuống ăn cùng mình. Người hành khất dường như nhịn đói đã lâu, ăn như hổ đói. Hắn thấy vậy chỉ mỉm cười, nhường hết thức ăn cho y, Túy Y chỉ ăn qua loa rồi lấy rượu ra nhấm nháp. Hắn nhìn người hành khất mà thở dài, buồn thay cho y. Tới khi mâm cơm hết sạch sẽ, người hành khất mời dừng tay buông đũa. Y lấy ống tay áo lem luốc ấy định lau miệng, Túy Y cau mày nói.

- Đừng, đi ra giếng đi!

Hắn cũng đứng lên, dọn dẹp mâm cơm. Sau đó quay trở vào, thấy người hành khất đang tò mò ngắm gian nhà gỗ của hắn. Túy Y cười nhẹ, hắn nói.

- Tạm thời ngươi ở lại đây đi, huynh đệ. Khỏi rồi ngươi muốn đi đâu tùy ý. Nếu ngươi không có chốn đi, ta sẽ kiếm giúp ngươi một chỗ… Đúng rồi, còn đau ở đâu không? Lão béo ấy còn đánh ngươi ở đâu nữa?

Người hành khất khẽ gật, nghe câu sau thì lại lặng thinh, một hồi lâu mới chỉ vào người mình. Túy Y gật đầu, hắn lục tủ thuốc lấy dược vật, sau đó nói.

- Cởi y phục ra đi, để ta trị thương nốt!

Người hành khất hơi sững người, sau đó lắc đầu tỏ vẻ không muốn. Túy Y lông mày hơi nhướn lên, hắn nói.

- Bây giờ không chữa trị, sau này sẽ thành tật đấy. Huynh đệ, ngươi không muốn bị vậy chứ?

Người hành khất im lặng, sau đó vội đóng tất cả cửa sổ, cửa đi lại. Hành động này khiến Túy Y ngẩn ra, nhưng sau đó cười to mà nói.

- Ha ha ha, huynh đệ à. Ta và ngươi đều là nam nhân, có gì phải ngại ngùng sao?... Ha ha ha…!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »