Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2677 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 205
chương 206: nam cung gia.

❊ ❊ ❊

Từ từ rẽ làn sương khói, đoàn người cuối cùng cũng tiến tới trước mặt bốn người. Đám người che mặt thấy vậy thì cung tay bái lễ, sau đó dọn dẹp dắt xe ngựa rời đi. Ba người phía sau hắn cũng cung kính, khom lưng hướng tới những người mới tới mà cúi đầu. Chỉ duy nhất Túy Y vẫn thản nhiên đứng đó, trên mặt vẫn tỏ ra thần sắc thản nhiên, nhìn thẳng tới những người mới đến. Hắn thấy dẫn đầu đoàn người nổi bật lên ba người đi đầu, hay nói đúng hơn là khí chất của ba kẻ bọn họ. Một nam nhân trung niên mập mạp đi giữa, hai bên là hai vị mỹ phụ. Nam nhân thân mặc một bộ lụa xám, lưng thắt đai ngọc. Khuôn mặt y mập mạp, hai mắt ti hí khép hờ như ẩn giấu bản thân. Hai mỹ phụ hai bên chừng ngoài ba mươi, một người mặc y phục màu vàng, một người mặc y phục màu xanh lục. Nữ nhân áo vàng thân hình cao gầy, khuôn mặt chỉ trang điểm qua loa mà vẫn toát ra một thứ mị lực vô hình. Điều khiến hắn ngây người chính là bộ ngực lớn bất đồng với dáng dấp của nữ nhân này. Nữ nhân lam y dáng người thấp hơn một chút, nhưng nét mặt cùng thân hình chín phần tương đồng với nữ nhân áo vàng, dường như là tỷ muội một nhà. Ba người tới trước mặt hắn, khi còn cách khoảng mười bước thì dừng lại, cung kính bái lễ.

- Tam gia Phàm Thành cung kính tiếp đón Túy Y Tiên sinh!

Đám người cờ quạt phía sau đã im tiếng nhạc, nghe thấy ba người đi đầu nói vậy tức thì hô theo.

- Cung nghênh, cung nghênh!...

Túy Y hơi cau mày, sau đó cúi đầu bái lại một lễ. Hắn thản nhiên bước tới trước mặt ba người, một đạo truyền âm vang lên trong đầu tất cả.

- Ta chỉ là kẻ tới chữa bệnh cứu người, xin đừng mang lễ lạt cầu kỳ tốn công ra tiếp đón một kẻ bình thường như ta. Phiền dẫn đường!

Hành động của hắn khiến ba người có chút bất ngờ, ngẩn ngơ xuất thần hồi lâu. Cho tới khi ba người đi cùng hắn tới, thì thào gì đó vào tai cả ba mới bừng tỉnh, tươi cười dẫn đường. Dường như sợ làm hắn phật ý, đoàn người tiếp đón cùng cờ xí kia lập tức được giải tán. Túy Y thong thả đi theo ba người, tiến về phía trước.

Sương mù lúc này đã loãng dần rồi từ từ tan biến, để lộ ra trước tầm mắt một môn quan rộng lớn. Môn quan phải cao tới cả chục mét, cột trụ không làm bằng gỗ mà làm từ đá tạc nguyên khối, trạm trổ vô cùng đẹp mắt. Cánh cửa cũng không phải làm bằng gỗ mà được đúc hoàn toàn bằng đồng, chúng phản chiếu ánh nắng sớm càng làm cho quan môn ánh lên vẻ hào nhoáng, phú quý. Phía trên môn quan, nơi bốn góc mái son được dát vàng. Không có bảng đề tên như các nhà quyền thế khác, môn quan này bên trên chỉ khắc sáu chữ sâu vào nền đá: Nam Cung – Tiêu Viễn – Công Tôn.

Khi bước lên bậc thềm quan môn, những cánh cửa đồng ấy nặng nề mở ra mà không vang lên bất cứ một thanh âm nào khiến hắn có chút ngạc nhiên. Nam nhân mập mạp mắt híp thấy hắn thì cười mà nói.

- Mời tiên sinh!

Y tên Nam Cung Chí, là trưởng tộc gia tộc Nam Cung. Mỹ phụ áo vàng tên Tiêu Viễn Thụy Hạ, người còn lại là trưởng tộc Công Tôn – Công Tôn Vũ Phi. Ba gia tộc này có sự truyền thừa thứ bậc hoàn toàn khác so với các gia tộc tu tiên giới hay nhân giới. Thông thường, các đại gia tộc dựa trên địa vị gia tộc mà phân định thứ tự, sắp xếp thứ bậc. Nhưng với ba gia tộc này thì ngược lại, các chức vị đều do năng lực quyết định. Chỉ cần có đủ năng lực, đủ khiến kẻ khác cam phục thì có thể lập tức nắm quyền, không hề phân biệt về huyết thống hay tôn ti. Dọc đường đi, điều hắn thắc mắc về hai mỹ phụ cũng được tự họ nói ra. Hai người vốn là tỷ muội, nhưng Vũ Phi được gả ột nam nhân nhà Công Tôn nên mới đổi qua họ Công Tôn. Túy Y thong thả đi theo ba người, phía sau là ba người lúc trước đi cùng hắn, thần sắc vô cùng cung kính cúi đầu. Thậm trí cả ba còn cố ý đa cách một quãng xa, như thể sợ làm phiền cuộc trao đổi của cả bốn người.

Hắn chậm rãi bước đi, tuy vẫn lắng nghe những câu truyện từ ba vị trưởng tộc nhưng cũng chẳng có bao nhiêu lọt vào đầu hắn. Lúc này ánh mắt hắn đang trải rộng ra ngắm nhìn quang cảnh xung quanh.

Từ quan môn tiến vào phải đi qua một cây cầu gỗ lớn, sơn son dát bạc. Cây cầu này bắc qua một con sông đào, đáy và kè hai bên bờ được ốp đá trắng, dưới nước còn vô số cá chép vàng tung tăng bơi lội. Qua cây cầu, tiến theo một con đường lát đá xanh, một khung cảnh thần tiên mỹ lệ hiện ra trước mắt khiến hắn có chút choáng ngợp. Những căn nhà lớn, những lầu tháp cao năm sáu tầng ẩn ẩn trong làn sương mù mờ ảo. Khắp nơi là những kiến trúc cầu kỳ, thết vàng dát bạc vô cùng đẹp mắt. Không những thế, không gian xung quanh còn được tô điểm thêm bởi những dãy hoa đủ màu sắc, lan tỏa hương thơm thoang thoảng. Thi thoảng, đâu đó còn truyền tới những tiếng chim lạ đang hót… Tất cả những cảnh ấy tạo nên một không gian vừa kì ảo, vừa tráng lệ khiến cho nhân tâm người ta ngây ngốc. Túy Y thầm cảm thán, liên tục gật gù.

Bảy người cứ như vậy chầm chậm đi, cho tới khi tới một hồ nước lớn, phía sau hồ phân chia ra làm ba đường đi riêng biệt, nơi nào cũng ẩn trong sương mù. Nam Cung Chí cung tay nói.

- Tiên sinh, nơi này là phân địa của ba gia tộc. Chỉ có người của gia tộc đó mới có thể tiến vào, trước tiên mời tiên sinh qua phân địa của Nam Cung gia tộc chúng ta. Hai vị trưởng tộc còn lại sẽ tiếp đón ngài sau!

Hai mỹ phụ cung kính bái lễ, mỉm cười rồi uyển chuyển rời đi cùng với môn hạ tộc mình, tiến vào hai đường đi riêng biệt mà biến mất trong sương mù. Trong chốc lát chỉ còn lại ba người, Túy Y, Nam Cung Chí và Nam Cung Chiêu Yến. Nam Cung Chí giơ tay dẫn tới lối đi bên trái.

- Mời tiên sinh!

Hắn cung tay bái lễ, ba người theo con đường phía bên trái mà đi tới. Càng đi,sương mù càng dày đặc, Túy Y khẽ mỉm cười mà không nói gì. Nụ cười này khiến trên mặt Nam Cung Chí có chút xấu hổ, huyễn thuật này vốn đã bị hắn phát hiện, nhưng nguyên tắc bảo vệ của ba đại tộc không cho phép bỏ đi cho nhanh, vì thế y vẫn phải để chúng nguyên hiện trạng. Qua một hồi đi bộ, sương mù có điểm nhạt dần, để lộ ra một con đường tiến vào một cánh rừng tre xanh lớn. Túy Y khẽ hít một hơi, cảm thấy vô cùng khoan khoái, mỉm cười mà bước nhanh tới phía trước. Trong đầu hắn lại lờ mờ hiện lên một nơi nào đó rất quen thuộc, cũng có những khoảng bụi trúc, bụi tre xanh um tùm như lúc này. Nam Cung Chí thấy hắn khoan khoái như vậy, trong lòng cũng bớt đi cảm giác lo lắng, nhanh chân hơn dẫn đường.

Rừng tre xanh này không rộng, chỉ chốc lát đã lộ ra một cây cầu lớn. Cây cầu này được làm hoàn toàn từ đá đen, hai bên tay vịn có vô số đường nét trạm trổ được dát vàng. Cây cầu cũng bắc qua một con sông đào, tương tự như với cây cầu lúc tiến vào môn quan, bên dưới cũng có vô số cá chép vàng. Cánh cửa tiếp đó vô cùng lớn, cổng chính rộng phải gấp đôi môn quan lúc trước, hoàn toàn được làm từ một loại gỗ đen thui, bên trên là vô số núm vàng xếp thành hàng. Hàng cột cũng làm từ những thân gỗ lớn nguyên cây, được sơn màu đỏ son rực rỡ. Nổi bật nhất có lẽ là cặp sư tử đá lớn, cao ngang bằng với cánh cổng. Chúng được tạc như đang trong tư thế vồ mồi, nhảy hướng tới những người đang đi về cánh cổng.

Khi hắn cùng Nam Cung Chí còn thong thả đi trên cây cầu, Nam Cung Chiêu Yến đã vội vàng rảo bước tới trước, y khẽ nắm tới cái nắm tay bạy ngọc tạc hổ phù, gõ nhẹ ba tiếng. Cạch, cạch, cạch!

Một tiếng ầm khe khẽ vang ra, kèm theo đó là những tiếng kẽo kẹt trầm nặng. Cánh cửa gỗ lớn ấy dần dần được kéo ra bởi sáu nam nhân lực lưỡng. Sáu nam nhân này thân hình vạm vỡ, nước da ngăm ngăm đầy khỏe mạnh, họ đẩy cánh cửa một cách khó nhọc. Nam Cung Chí lại vươn tay ra mời, hướng vào trong nội gia. Túy Y lúc này hơi sững người, nhìn tới cảnh trước mắt.

Cánh cổng lớn bốn cánh được đẩy gọn về hai bên, cũng là lúc bên trong cổng có hai hàng nữ nhân nhanh tróng bước ra ngoài. Chúng nữ đều phủ phục dưới đất, tay cầm một chiếc đỉnh trầm như chờ đợi. Hướng tầm mắt xa hơn, vào hẳn bên trong sân, cũng thấy vô số những nam nữ đứng xếp hàng cung nghênh chờ đón, trên tay học hoặc là những giỏ tre nhỏ, hoặc là đèn lồng hay đỉnh trầm. Các hàng người phía sau cầm binh khí nghiêm trang đứng nghiêm. Túy Y hơi cau mày, cố nhìn xa thêm một chút nữa, thanh quang trong mắt hắn lại lóe lên, biến con ngươi hắn thành một màu xanh lam. Biến đổi này khiến mặt vị tộc trưởng Nam Cung gia có chút lo lắng, sợ mình chưa chuẩn bị thật chu đáo. Nhưng y lại thở phào, sau khi nghe hắn truyền âm.

- Ta chỉ tới thăm bệnh, những thứ tiếp đón cầu kì này xin bỏ qua cho!

Nam Cung Chí hơi ngẩn ra, nhưng sau đó ghé tai Chiêu Yến nói nhỏ, đoạn lão giơ tay lên mà vỗ ba tiếng. Lập tức đoàn người rút đi quá bốn phần, tuy nhiên vẫn còn lại những hàng nữ nhân đứng chờ. Dường như sợ hắn khó chịu, Nam Cung Chí đã vội nói trước.

- Túy Y tiên sinh, những người còn lại đều là hủ tục của Nam Cung gia…

- Được rồi, nhập gia tùy tục!

Túy Y truyền âm, sau đó bước tới. Nam Cung Chí đi bên cạnh hắn, thi thoảng lại gợi lên vài câu truyện, giới thiệu những lễ nghi của Nam Cung gia. Hai hàng nữ nhân hai bên cổng vốn đang quỳ, nghe Chiêu Yến nói nhỏ lập tức đứng cả dậy, tuy vậy vẫn cung kính cúi đầu nghiêm cẩn. Túy Y khẽ gật gù, tựa như chăm chú nghe theo lời dẫn dắt của Nam Cung Chí, cứ như vậy tiến vào trong.

Từ từ rẽ làn sương khói, đoàn người cuối cùng cũng tiến tới trước mặt bốn người. Đám người che mặt thấy vậy thì cung tay bái lễ, sau đó dọn dẹp dắt xe ngựa rời đi. Ba người phía sau hắn cũng cung kính, khom lưng hướng tới những người mới tới mà cúi đầu. Chỉ duy nhất Túy Y vẫn thản nhiên đứng đó, trên mặt vẫn tỏ ra thần sắc thản nhiên, nhìn thẳng tới những người mới đến. Hắn thấy dẫn đầu đoàn người nổi bật lên ba người đi đầu, hay nói đúng hơn là khí chất của ba kẻ bọn họ. Một nam nhân trung niên mập mạp đi giữa, hai bên là hai vị mỹ phụ. Nam nhân thân mặc một bộ lụa xám, lưng thắt đai ngọc. Khuôn mặt y mập mạp, hai mắt ti hí khép hờ như ẩn giấu bản thân. Hai mỹ phụ hai bên chừng ngoài ba mươi, một người mặc y phục màu vàng, một người mặc y phục màu xanh lục. Nữ nhân áo vàng thân hình cao gầy, khuôn mặt chỉ trang điểm qua loa mà vẫn toát ra một thứ mị lực vô hình. Điều khiến hắn ngây người chính là bộ ngực lớn bất đồng với dáng dấp của nữ nhân này. Nữ nhân lam y dáng người thấp hơn một chút, nhưng nét mặt cùng thân hình chín phần tương đồng với nữ nhân áo vàng, dường như là tỷ muội một nhà. Ba người tới trước mặt hắn, khi còn cách khoảng mười bước thì dừng lại, cung kính bái lễ.

- Tam gia Phàm Thành cung kính tiếp đón Túy Y Tiên sinh!

Đám người cờ quạt phía sau đã im tiếng nhạc, nghe thấy ba người đi đầu nói vậy tức thì hô theo.

- Cung nghênh, cung nghênh!...

Túy Y hơi cau mày, sau đó cúi đầu bái lại một lễ. Hắn thản nhiên bước tới trước mặt ba người, một đạo truyền âm vang lên trong đầu tất cả.

- Ta chỉ là kẻ tới chữa bệnh cứu người, xin đừng mang lễ lạt cầu kỳ tốn công ra tiếp đón một kẻ bình thường như ta. Phiền dẫn đường!

Hành động của hắn khiến ba người có chút bất ngờ, ngẩn ngơ xuất thần hồi lâu. Cho tới khi ba người đi cùng hắn tới, thì thào gì đó vào tai cả ba mới bừng tỉnh, tươi cười dẫn đường. Dường như sợ làm hắn phật ý, đoàn người tiếp đón cùng cờ xí kia lập tức được giải tán. Túy Y thong thả đi theo ba người, tiến về phía trước.

Sương mù lúc này đã loãng dần rồi từ từ tan biến, để lộ ra trước tầm mắt một môn quan rộng lớn. Môn quan phải cao tới cả chục mét, cột trụ không làm bằng gỗ mà làm từ đá tạc nguyên khối, trạm trổ vô cùng đẹp mắt. Cánh cửa cũng không phải làm bằng gỗ mà được đúc hoàn toàn bằng đồng, chúng phản chiếu ánh nắng sớm càng làm cho quan môn ánh lên vẻ hào nhoáng, phú quý. Phía trên môn quan, nơi bốn góc mái son được dát vàng. Không có bảng đề tên như các nhà quyền thế khác, môn quan này bên trên chỉ khắc sáu chữ sâu vào nền đá: Nam Cung – Tiêu Viễn – Công Tôn.

Khi bước lên bậc thềm quan môn, những cánh cửa đồng ấy nặng nề mở ra mà không vang lên bất cứ một thanh âm nào khiến hắn có chút ngạc nhiên. Nam nhân mập mạp mắt híp thấy hắn thì cười mà nói.

- Mời tiên sinh!

Y tên Nam Cung Chí, là trưởng tộc gia tộc Nam Cung. Mỹ phụ áo vàng tên Tiêu Viễn Thụy Hạ, người còn lại là trưởng tộc Công Tôn – Công Tôn Vũ Phi. Ba gia tộc này có sự truyền thừa thứ bậc hoàn toàn khác so với các gia tộc tu tiên giới hay nhân giới. Thông thường, các đại gia tộc dựa trên địa vị gia tộc mà phân định thứ tự, sắp xếp thứ bậc. Nhưng với ba gia tộc này thì ngược lại, các chức vị đều do năng lực quyết định. Chỉ cần có đủ năng lực, đủ khiến kẻ khác cam phục thì có thể lập tức nắm quyền, không hề phân biệt về huyết thống hay tôn ti. Dọc đường đi, điều hắn thắc mắc về hai mỹ phụ cũng được tự họ nói ra. Hai người vốn là tỷ muội, nhưng Vũ Phi được gả ột nam nhân nhà Công Tôn nên mới đổi qua họ Công Tôn. Túy Y thong thả đi theo ba người, phía sau là ba người lúc trước đi cùng hắn, thần sắc vô cùng cung kính cúi đầu. Thậm trí cả ba còn cố ý đa cách một quãng xa, như thể sợ làm phiền cuộc trao đổi của cả bốn người.

Hắn chậm rãi bước đi, tuy vẫn lắng nghe những câu truyện từ ba vị trưởng tộc nhưng cũng chẳng có bao nhiêu lọt vào đầu hắn. Lúc này ánh mắt hắn đang trải rộng ra ngắm nhìn quang cảnh xung quanh.

Từ quan môn tiến vào phải đi qua một cây cầu gỗ lớn, sơn son dát bạc. Cây cầu này bắc qua một con sông đào, đáy và kè hai bên bờ được ốp đá trắng, dưới nước còn vô số cá chép vàng tung tăng bơi lội. Qua cây cầu, tiến theo một con đường lát đá xanh, một khung cảnh thần tiên mỹ lệ hiện ra trước mắt khiến hắn có chút choáng ngợp. Những căn nhà lớn, những lầu tháp cao năm sáu tầng ẩn ẩn trong làn sương mù mờ ảo. Khắp nơi là những kiến trúc cầu kỳ, thết vàng dát bạc vô cùng đẹp mắt. Không những thế, không gian xung quanh còn được tô điểm thêm bởi những dãy hoa đủ màu sắc, lan tỏa hương thơm thoang thoảng. Thi thoảng, đâu đó còn truyền tới những tiếng chim lạ đang hót… Tất cả những cảnh ấy tạo nên một không gian vừa kì ảo, vừa tráng lệ khiến cho nhân tâm người ta ngây ngốc. Túy Y thầm cảm thán, liên tục gật gù.

Bảy người cứ như vậy chầm chậm đi, cho tới khi tới một hồ nước lớn, phía sau hồ phân chia ra làm ba đường đi riêng biệt, nơi nào cũng ẩn trong sương mù. Nam Cung Chí cung tay nói.

- Tiên sinh, nơi này là phân địa của ba gia tộc. Chỉ có người của gia tộc đó mới có thể tiến vào, trước tiên mời tiên sinh qua phân địa của Nam Cung gia tộc chúng ta. Hai vị trưởng tộc còn lại sẽ tiếp đón ngài sau!

Hai mỹ phụ cung kính bái lễ, mỉm cười rồi uyển chuyển rời đi cùng với môn hạ tộc mình, tiến vào hai đường đi riêng biệt mà biến mất trong sương mù. Trong chốc lát chỉ còn lại ba người, Túy Y, Nam Cung Chí và Nam Cung Chiêu Yến. Nam Cung Chí giơ tay dẫn tới lối đi bên trái.

- Mời tiên sinh!

Hắn cung tay bái lễ, ba người theo con đường phía bên trái mà đi tới. Càng đi,sương mù càng dày đặc, Túy Y khẽ mỉm cười mà không nói gì. Nụ cười này khiến trên mặt Nam Cung Chí có chút xấu hổ, huyễn thuật này vốn đã bị hắn phát hiện, nhưng nguyên tắc bảo vệ của ba đại tộc không cho phép bỏ đi cho nhanh, vì thế y vẫn phải để chúng nguyên hiện trạng. Qua một hồi đi bộ, sương mù có điểm nhạt dần, để lộ ra một con đường tiến vào một cánh rừng tre xanh lớn. Túy Y khẽ hít một hơi, cảm thấy vô cùng khoan khoái, mỉm cười mà bước nhanh tới phía trước. Trong đầu hắn lại lờ mờ hiện lên một nơi nào đó rất quen thuộc, cũng có những khoảng bụi trúc, bụi tre xanh um tùm như lúc này. Nam Cung Chí thấy hắn khoan khoái như vậy, trong lòng cũng bớt đi cảm giác lo lắng, nhanh chân hơn dẫn đường.

Rừng tre xanh này không rộng, chỉ chốc lát đã lộ ra một cây cầu lớn. Cây cầu này được làm hoàn toàn từ đá đen, hai bên tay vịn có vô số đường nét trạm trổ được dát vàng. Cây cầu cũng bắc qua một con sông đào, tương tự như với cây cầu lúc tiến vào môn quan, bên dưới cũng có vô số cá chép vàng. Cánh cửa tiếp đó vô cùng lớn, cổng chính rộng phải gấp đôi môn quan lúc trước, hoàn toàn được làm từ một loại gỗ đen thui, bên trên là vô số núm vàng xếp thành hàng. Hàng cột cũng làm từ những thân gỗ lớn nguyên cây, được sơn màu đỏ son rực rỡ. Nổi bật nhất có lẽ là cặp sư tử đá lớn, cao ngang bằng với cánh cổng. Chúng được tạc như đang trong tư thế vồ mồi, nhảy hướng tới những người đang đi về cánh cổng.

Khi hắn cùng Nam Cung Chí còn thong thả đi trên cây cầu, Nam Cung Chiêu Yến đã vội vàng rảo bước tới trước, y khẽ nắm tới cái nắm tay bạy ngọc tạc hổ phù, gõ nhẹ ba tiếng. Cạch, cạch, cạch!

Một tiếng ầm khe khẽ vang ra, kèm theo đó là những tiếng kẽo kẹt trầm nặng. Cánh cửa gỗ lớn ấy dần dần được kéo ra bởi sáu nam nhân lực lưỡng. Sáu nam nhân này thân hình vạm vỡ, nước da ngăm ngăm đầy khỏe mạnh, họ đẩy cánh cửa một cách khó nhọc. Nam Cung Chí lại vươn tay ra mời, hướng vào trong nội gia. Túy Y lúc này hơi sững người, nhìn tới cảnh trước mắt.

Cánh cổng lớn bốn cánh được đẩy gọn về hai bên, cũng là lúc bên trong cổng có hai hàng nữ nhân nhanh tróng bước ra ngoài. Chúng nữ đều phủ phục dưới đất, tay cầm một chiếc đỉnh trầm như chờ đợi. Hướng tầm mắt xa hơn, vào hẳn bên trong sân, cũng thấy vô số những nam nữ đứng xếp hàng cung nghênh chờ đón, trên tay học hoặc là những giỏ tre nhỏ, hoặc là đèn lồng hay đỉnh trầm. Các hàng người phía sau cầm binh khí nghiêm trang đứng nghiêm. Túy Y hơi cau mày, cố nhìn xa thêm một chút nữa, thanh quang trong mắt hắn lại lóe lên, biến con ngươi hắn thành một màu xanh lam. Biến đổi này khiến mặt vị tộc trưởng Nam Cung gia có chút lo lắng, sợ mình chưa chuẩn bị thật chu đáo. Nhưng y lại thở phào, sau khi nghe hắn truyền âm.

- Ta chỉ tới thăm bệnh, những thứ tiếp đón cầu kì này xin bỏ qua cho!

Nam Cung Chí hơi ngẩn ra, nhưng sau đó ghé tai Chiêu Yến nói nhỏ, đoạn lão giơ tay lên mà vỗ ba tiếng. Lập tức đoàn người rút đi quá bốn phần, tuy nhiên vẫn còn lại những hàng nữ nhân đứng chờ. Dường như sợ hắn khó chịu, Nam Cung Chí đã vội nói trước.

- Túy Y tiên sinh, những người còn lại đều là hủ tục của Nam Cung gia…

- Được rồi, nhập gia tùy tục!

Túy Y truyền âm, sau đó bước tới. Nam Cung Chí đi bên cạnh hắn, thi thoảng lại gợi lên vài câu truyện, giới thiệu những lễ nghi của Nam Cung gia. Hai hàng nữ nhân hai bên cổng vốn đang quỳ, nghe Chiêu Yến nói nhỏ lập tức đứng cả dậy, tuy vậy vẫn cung kính cúi đầu nghiêm cẩn. Túy Y khẽ gật gù, tựa như chăm chú nghe theo lời dẫn dắt của Nam Cung Chí, cứ như vậy tiến vào trong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »