Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2833 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 227
chương 229: song tu tinh thần..

❊ ❊ ❊

Nói xong mấy từ cuối, mặt nàng đã đỏ bừng như gấc, gục đầu vào vai hắn để trốn. Mỹ Mỹ nghe xong mặt càng thêm đỏ lựng, vươn tay ôm lấy hắn. Minh Tiến tròn mắt, kinh ngạc.

- Song… song tu…!

- Ưm, chàng đã cùng chúng ta song tu… song tu rồi nha!

Mỹ Mỹ yêu kiều đáp. Minh Tiến trợn mắt.

- Ta… ta làm thế khi nào?!

- Sắc lang… chàng còn chối…!

Tử Hàm có chút hờn dỗi nói, nàng vươn người cắn lên tai hắn. Minh Tiến thất sắc.

- Ta đâu có, trước đó không phải các nàng bảo ta mê man bất tỉnh sao… Chẳng lẽ… chẳng lẽ lúc ta mê man đã lỡ… lỡ làm ra chuyện đó? Không được… như thế ta sẽ tiêu tán chân lực, không thể thu luyện được nữa… Tâm pháp của ta trước khi đạt Nguyên Anh Kỳ không thể cùng nữ nhân…!

- Nhưng mà chàng đã… làm rồi a!

Mỹ Mỹ mỉm cười nói, Tử Hàm tiếp lời.

- Chàng hiện tại còn không phải Nguyên Anh Kỳ hay sao? Thêm nữa chàng khác người thường, có tới hai Nguyên Anh kia!

- Nhưng ta không thể, ta không thể làm điều đó nếu như ta không bái đường thành thân với hai nàng… Rốt cuộc… ta mạo phạm hai nàng khi nào…?

Minh Tiến nghe thấy mình đã đạt Nguyên Anh thì có chút thở phào, sau đó lại cảm thấy xấu hổ. Hắn cùng hai nữ nhân phát sinh chuyện kia mà hắn không nhớ chút nào, đêm xuân ý đầu tiên của hai nàng mà hắn cũng chẳng nhớ, quả thật cảm thấy có chút tội lỗi. Tử Hàm nghe xong ,cuối cùng minh bạch, a lên một tiếng sau đó cười khúc khích, vươn người thì thào gì đó vào tai Mỹ Mỹ. Nhị nữ trao đổi xong, trên mặt càng thêm đỏ, ánh mắt càng tràn ngập mị tâm. Minh Tiến nhìn tới, cuối cùng thở dài.

- Vậy sau khi rời khỏi đây, chúng ta lập tức bái đường thành thân. Ta không để hai người chịu thiệt như vậy được!

- Chàng rốt cuộc không nhớ sao...? Lần đầu chính là chàng với chúng ta… trong Linh Thành của chàng đó…!

Tử Hàm cười hì hì mà nói, vươn tay ôm lấy hắn, đùi ngọc gắt gao quắp tới một bên chân hắn. Mỹ Mỹ khẽ nhỏm dậy, kéo chăn đắp ngang bụng cả ba người, cũng điều chỉnh tư thế như Tử Hàm. Minh Tiến giật mình thốt lên.

- Đó… lần đó là trong Linh Thành của ta...? A, ta nhớ, nhưng đó chỉ là ý thức chứ đâu phải… đâu phải chúng ta…!

- Cái đó gọi là Song tu tinh thần a!

Mỹ Mỹ cười vui mà nói, chậm rãi giảng giải cho hắn nghe.

Kì thật, thuật song tu không cứ nhất thiết phải là chuyện giường chiếu, nam nữ giao hợp. Song tu trên thực tế chia thành song tu về thể xác và tinh thần, trên danh nghĩa là như vậy, xong cả hai cái đều có những điểm lợi riêng. Song tu về thể xác có thể giúp hai người mang tới khoái cảm, đạt trạng thái hòa hợp nhất định, lợi dụng kết nối luân chuyển chân lực của nhau sau cơ thể đối phương, giúp cơ thể đối phương luyện hóa. Tuy nhiên sau khi kết thúc, thường đi kèm với nỗi mệt mỏi về thể trạng nếu như thể lực cả hai không tương đồng. Song tu tinh thần thì dùng ý thức, ý niệm để song tu, đưa thần thức hai người hòa hợp với nhau, gắn kết thành một khối. Trong người có ta, trong ta có người mà điều động chân lực tự vận chuyển. Song tu tinh thần cũng mang lại trạng thái khoái cảm y như song tu thể xác, có điều điều kiện khó khăn hơn vì tinh thần hai người cần phải hòa hợp, đồng nhất mới có thể tiến hành. Không như song tu thể xác, chỉ cần giao hợp là có thể vận dụng, thậm trí cưỡng ép mà thải bổ cũng được. Song tu thể xác chính là cách nhanh nhất, cũng chính là cách mà đám yêu tu tu luyện thải bổ hay dùng.

Minh Tiến cuối cùng cùng hiểu ra, hắn thở phào khe khẽ. Mỹ Mỹ cười nhẹ, hôn má hắn một cái rồi mới chịu nằm xuống. Cả ba người dựa theo chỉ dẫn của Tử Hàm, ly hồn xuất thể, xuất ra nguyên khiếu tinh thần. Hắn cũng đã hỏi rõ về việc lần trước chân khí hai nàng hao hụt, cuối cùng minh bạch việc tiến vào Linh Thành người khác song tu sẽ khiến người tới tiêu hao chân khí. Ba người nằm yên lặng, hơi thở đều đều. Lơ lửng ngay phía trên ba người, một đài sen ngũ sắc xuất hiện, trên đó có hai con rồng, một xanh, một bạc cùng một bạch miêu cửu vỹ đang lơ lửng đuổi bắt nhau…

Nội khu Lam Nguyệt Cốc có một sườn núi dựng đứng,lưng dựa vào vực sâu. Bao quanh lấy sườn núi đá này là một vạt lớn rừng trúc xanh mượt. Nơi đây khiến khi có người qua lại nhưng trên sườn núi lại lộ ra hơn mười căn nhà trúc xinh xắn. Nơi đây vốn là biệt khu, chỉ dành riêng cho những đệ tử chân truyền của Cốc chủ.

Một đạo hồng quang vừa hạ xuống một căn nhà nhỏ rồi biến mất, một nữ nhân mặc hồng y đang đứng bên ngoài mà nhìn vào căn nhà. Nàng dường như chần trừ, sau đó mới vươn tay đẩy cửa tiến vào trong. Bên trong căn nhà nhỏ ấy bài trí vô cùng đơn giản, bàn ghế, tủ sách đều được làm từ trúc. Ngay cả hai ô cửa sổ cũng làm từ mành trúc treo lên. Nữ hồng y ánh mắt tìm kiếm một hồi, cuối cùng nhẹ nhàng tiến tới trước một tấm mành bằng lụa trắng. Nàng ta im lặng một hồi, nghe ngóng cẩn trọng rồi mới dám bước vào bên trong.

Phía sau tấm mành là một cửa thạch thất, hóa ra căn nhà nhỏ này làm ra chỉ để thay cho ảo trận giữ cửa, nơi này mới thực sự là nơi tu luyện. Ngay khi nữ hồng y bước vào, một giọng nữ nhân mang theo chút ngạc nhiên truyền tới.

- Là ai?

- Tuyết Liên, là tỷ đây!

Nữ hồng y đứng lại, mỉm cười nói. Từ sau những tấm mành trúc kia, có một thân ảnh bạch y bước ra phía ngoài. Tuyết Liên vừa hỏi, nghe thấy giọng quen thuộc của vị tỷ tỷ nên mới tiến ra. Nàng gượng cười, nói.

- Cẩm Tuyết tỷ, sao tỷ lại tới đây?

- Ta chẳng lẽ không được phép tới chơi hay sao?

Nữ hồng y nói, giọng có chút bất mãn. Tuyết Liên khẽ mỉm cười, kéo tay Cẩm Tuyết tới bên bàn trà, ép nàng ta ngồi xuống. Nàng thận trọng rót trà, sau đó mới đưa tới phía Cẩm Tuyết. Cẩm Tuyết tay nhận trà, nhưng ánh mắt chung quy vẫn không rời khỏi mặt Tuyết Liên một chút. Nàng đột nhiên vươn tay tới trước mắt Tuyết Liên, gạt đi nước mắt đọng lại trên khóe mắt, ôn nhu hỏi.

- Muội khóc đấy à?

Tuyết Liên thấy nàng nhìn ra thì im lặng, khẽ gật nhẹ, nhưng sau đó lại lắc đầu nguầy nguậy.

- Không phải, có bụi bay vào mắt thôi tỷ!

- Hừm… Nha đầu, còn chối sao? Nói xem, kẻ nào dám làm Tuyết Liên của tỷ phái khóc, tỷ sẽ giúp muội xử lý kẻ đó!

Tuyết Liên giật mình, nàng vốn biết tính vị tỷ tỷ này nóng như lửa, rất hay giải quyết mọi việc theo cách của nam nhân – động thủ. Vì vậy liên tục lắc đầu.

- Không có thật mà tỷ!

- Còn chối sao, cái mí mắt sưng đỏ thế kia mà còn chối cãi. Muội coi ta là trẻ lên ba sao...?

Là nam nhân kia phải không, được rồi, để ta đi nói phải trái với hắn!

Cẩm Tuyết trên mắt lộ ra chút sát ý, đứng dậy quay người định đi ngay. Tuyết Liên giật thót, vội đứng lên giữ chặt lấy tay nàng.

- Tỷ, không cần nha!

- Tại sao? Hắn dám khi dễ muội muội của ta, tức là coi thường ta. Cẩm Tuyết này há phải chịu nam nhân nào coi thường? Ngay cản Triển ca cũng không dám thế với ta, để xem tên nam nhân thối kia có bản lãnh gì!

Tuyết Liên lắc đầu, kéo Cẩm Tuyết ngồi xuống, nàng nói trong tiếng thở dài.

- Muội bị hắn đả bại rồi… Muội thua tâm phục, khẩu phục…!

- Thật sự… thật sự bại sao?

Cẩm Tuyết tròn mắt kinh sợ, không khỏi tưởng tượng lại bản lãnh của vị sư muội này một lượt. Nàng kinh ngạc mà ngồi xuống, ánh mắt có chút thất thần. “Tuyết Liên tu luyện Băng Tâm Quyết đã tới mức xuất thần nhập hóa, kiếm quyết cũng đại thành… Lẽ nào kẻ kia lại có tài năng khủng khiếp như vậy...?”. Tuyết Liên dường như cũng đã nhìn ra suy nghĩ này, vì thế nàng cười buồn mà nói.

- Tỷ, tuy hắn so với muội tu vi kém hơn, xong tuyệt đối về chân lực và kiếm quyết cao hơn muội một quãng xa… Tỷ còn nhớ Hàn Tâm Hận Tuyết Không?

- Chính là chiêu thức vô hình vạn bóng ảnh đó sao?

Cẩm Tuyết kinh ngạc, thân hình thoáng có chút run rẩy. Nàng đã từng cùng muội muội này giao thủ, đương nhiên biết chiêu thức kia đáng sợ tới mức nào. Vô thanh vạn ảnh, khiến cho bản thân đối phương hoa mắt chóng mặt, không biết đâu mà chống đỡ. Trống ngực đập thình thịch, Cẩm Tuyết run run hỏi.

- Hắn… hắn phá giải được sao?

Tuyết Liên gật đầu, ủ rũ nói.

- Hắn phá được, chỉ bằng một chiêu thôi!

Cẩm Tuyết nét mặt đờ ra như hóa đá, chiêu thức Băng Tâm Quyết kia là tâm pháp do cổ tu sĩ tạo ra, vô cùng ảo diệu. Ấy vậy mà có người có thể phá nó chỉ với một chiêu…

Một tuần sau, cả ba người trong động phủ thu dọn đồ đạc, có ý chuẩn bị rời đi. Hắn theo ý của Tử Hàm, trước tiên qua bái phỏng Cốc chủ. Vương Phác Thiên vui vẻ chào đón, có phần nào đó còn nồng hậu hơn khiến hắn càng cảm thấy nghi ngờ, thẳng thừng nói ra việc mình muốn rời đi. Hắn tiện tay cấp ra hơn mười cây Thủy Tiên Thảo cho y, coi như đáp lễ việc vị cốc chủ này cho họ trú ngụ và cung cấp dược vật cho hắn dưỡng thương. Vương Phác Thiên lúc đầu còn từ chối, mãi tới sau khi Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ đỡ lời, lão mới miễn cưỡng nhận lấy. Tuy vậy,lão cũng không muốn cho ba người rời đi ngay mà níu kéo cả ba ở lại thêm vài ngày, chờ tham dự lễ thành thân của hai vị đệ tử chân truyền trong cốc rồi mới cho ba người rời đi. Minh Tiến thoáng trầm ngâm không nói, Tử Hàm đã thay hắn nhận lời.

Nói xong mấy từ cuối, mặt nàng đã đỏ bừng như gấc, gục đầu vào vai hắn để trốn. Mỹ Mỹ nghe xong mặt càng thêm đỏ lựng, vươn tay ôm lấy hắn. Minh Tiến tròn mắt, kinh ngạc.

- Song… song tu…!

- Ưm, chàng đã cùng chúng ta song tu… song tu rồi nha!

Mỹ Mỹ yêu kiều đáp. Minh Tiến trợn mắt.

- Ta… ta làm thế khi nào?!

- Sắc lang… chàng còn chối…!

Tử Hàm có chút hờn dỗi nói, nàng vươn người cắn lên tai hắn. Minh Tiến thất sắc.

- Ta đâu có, trước đó không phải các nàng bảo ta mê man bất tỉnh sao… Chẳng lẽ… chẳng lẽ lúc ta mê man đã lỡ… lỡ làm ra chuyện đó? Không được… như thế ta sẽ tiêu tán chân lực, không thể thu luyện được nữa… Tâm pháp của ta trước khi đạt Nguyên Anh Kỳ không thể cùng nữ nhân…!

- Nhưng mà chàng đã… làm rồi a!

Mỹ Mỹ mỉm cười nói, Tử Hàm tiếp lời.

- Chàng hiện tại còn không phải Nguyên Anh Kỳ hay sao? Thêm nữa chàng khác người thường, có tới hai Nguyên Anh kia!

- Nhưng ta không thể, ta không thể làm điều đó nếu như ta không bái đường thành thân với hai nàng… Rốt cuộc… ta mạo phạm hai nàng khi nào…?

Minh Tiến nghe thấy mình đã đạt Nguyên Anh thì có chút thở phào, sau đó lại cảm thấy xấu hổ. Hắn cùng hai nữ nhân phát sinh chuyện kia mà hắn không nhớ chút nào, đêm xuân ý đầu tiên của hai nàng mà hắn cũng chẳng nhớ, quả thật cảm thấy có chút tội lỗi. Tử Hàm nghe xong ,cuối cùng minh bạch, a lên một tiếng sau đó cười khúc khích, vươn người thì thào gì đó vào tai Mỹ Mỹ. Nhị nữ trao đổi xong, trên mặt càng thêm đỏ, ánh mắt càng tràn ngập mị tâm. Minh Tiến nhìn tới, cuối cùng thở dài.

- Vậy sau khi rời khỏi đây, chúng ta lập tức bái đường thành thân. Ta không để hai người chịu thiệt như vậy được!

- Chàng rốt cuộc không nhớ sao...? Lần đầu chính là chàng với chúng ta… trong Linh Thành của chàng đó…!

Tử Hàm cười hì hì mà nói, vươn tay ôm lấy hắn, đùi ngọc gắt gao quắp tới một bên chân hắn. Mỹ Mỹ khẽ nhỏm dậy, kéo chăn đắp ngang bụng cả ba người, cũng điều chỉnh tư thế như Tử Hàm. Minh Tiến giật mình thốt lên.

- Đó… lần đó là trong Linh Thành của ta...? A, ta nhớ, nhưng đó chỉ là ý thức chứ đâu phải… đâu phải chúng ta…!

- Cái đó gọi là Song tu tinh thần a!

Mỹ Mỹ cười vui mà nói, chậm rãi giảng giải cho hắn nghe.

Kì thật, thuật song tu không cứ nhất thiết phải là chuyện giường chiếu, nam nữ giao hợp. Song tu trên thực tế chia thành song tu về thể xác và tinh thần, trên danh nghĩa là như vậy, xong cả hai cái đều có những điểm lợi riêng. Song tu về thể xác có thể giúp hai người mang tới khoái cảm, đạt trạng thái hòa hợp nhất định, lợi dụng kết nối luân chuyển chân lực của nhau sau cơ thể đối phương, giúp cơ thể đối phương luyện hóa. Tuy nhiên sau khi kết thúc, thường đi kèm với nỗi mệt mỏi về thể trạng nếu như thể lực cả hai không tương đồng. Song tu tinh thần thì dùng ý thức, ý niệm để song tu, đưa thần thức hai người hòa hợp với nhau, gắn kết thành một khối. Trong người có ta, trong ta có người mà điều động chân lực tự vận chuyển. Song tu tinh thần cũng mang lại trạng thái khoái cảm y như song tu thể xác, có điều điều kiện khó khăn hơn vì tinh thần hai người cần phải hòa hợp, đồng nhất mới có thể tiến hành. Không như song tu thể xác, chỉ cần giao hợp là có thể vận dụng, thậm trí cưỡng ép mà thải bổ cũng được. Song tu thể xác chính là cách nhanh nhất, cũng chính là cách mà đám yêu tu tu luyện thải bổ hay dùng.

Minh Tiến cuối cùng cùng hiểu ra, hắn thở phào khe khẽ. Mỹ Mỹ cười nhẹ, hôn má hắn một cái rồi mới chịu nằm xuống. Cả ba người dựa theo chỉ dẫn của Tử Hàm, ly hồn xuất thể, xuất ra nguyên khiếu tinh thần. Hắn cũng đã hỏi rõ về việc lần trước chân khí hai nàng hao hụt, cuối cùng minh bạch việc tiến vào Linh Thành người khác song tu sẽ khiến người tới tiêu hao chân khí. Ba người nằm yên lặng, hơi thở đều đều. Lơ lửng ngay phía trên ba người, một đài sen ngũ sắc xuất hiện, trên đó có hai con rồng, một xanh, một bạc cùng một bạch miêu cửu vỹ đang lơ lửng đuổi bắt nhau…

Nội khu Lam Nguyệt Cốc có một sườn núi dựng đứng,lưng dựa vào vực sâu. Bao quanh lấy sườn núi đá này là một vạt lớn rừng trúc xanh mượt. Nơi đây khiến khi có người qua lại nhưng trên sườn núi lại lộ ra hơn mười căn nhà trúc xinh xắn. Nơi đây vốn là biệt khu, chỉ dành riêng cho những đệ tử chân truyền của Cốc chủ.

Một đạo hồng quang vừa hạ xuống một căn nhà nhỏ rồi biến mất, một nữ nhân mặc hồng y đang đứng bên ngoài mà nhìn vào căn nhà. Nàng dường như chần trừ, sau đó mới vươn tay đẩy cửa tiến vào trong. Bên trong căn nhà nhỏ ấy bài trí vô cùng đơn giản, bàn ghế, tủ sách đều được làm từ trúc. Ngay cả hai ô cửa sổ cũng làm từ mành trúc treo lên. Nữ hồng y ánh mắt tìm kiếm một hồi, cuối cùng nhẹ nhàng tiến tới trước một tấm mành bằng lụa trắng. Nàng ta im lặng một hồi, nghe ngóng cẩn trọng rồi mới dám bước vào bên trong.

Phía sau tấm mành là một cửa thạch thất, hóa ra căn nhà nhỏ này làm ra chỉ để thay cho ảo trận giữ cửa, nơi này mới thực sự là nơi tu luyện. Ngay khi nữ hồng y bước vào, một giọng nữ nhân mang theo chút ngạc nhiên truyền tới.

- Là ai?

- Tuyết Liên, là tỷ đây!

Nữ hồng y đứng lại, mỉm cười nói. Từ sau những tấm mành trúc kia, có một thân ảnh bạch y bước ra phía ngoài. Tuyết Liên vừa hỏi, nghe thấy giọng quen thuộc của vị tỷ tỷ nên mới tiến ra. Nàng gượng cười, nói.

- Cẩm Tuyết tỷ, sao tỷ lại tới đây?

- Ta chẳng lẽ không được phép tới chơi hay sao?

Nữ hồng y nói, giọng có chút bất mãn. Tuyết Liên khẽ mỉm cười, kéo tay Cẩm Tuyết tới bên bàn trà, ép nàng ta ngồi xuống. Nàng thận trọng rót trà, sau đó mới đưa tới phía Cẩm Tuyết. Cẩm Tuyết tay nhận trà, nhưng ánh mắt chung quy vẫn không rời khỏi mặt Tuyết Liên một chút. Nàng đột nhiên vươn tay tới trước mắt Tuyết Liên, gạt đi nước mắt đọng lại trên khóe mắt, ôn nhu hỏi.

- Muội khóc đấy à?

Tuyết Liên thấy nàng nhìn ra thì im lặng, khẽ gật nhẹ, nhưng sau đó lại lắc đầu nguầy nguậy.

- Không phải, có bụi bay vào mắt thôi tỷ!

- Hừm… Nha đầu, còn chối sao? Nói xem, kẻ nào dám làm Tuyết Liên của tỷ phái khóc, tỷ sẽ giúp muội xử lý kẻ đó!

Tuyết Liên giật mình, nàng vốn biết tính vị tỷ tỷ này nóng như lửa, rất hay giải quyết mọi việc theo cách của nam nhân – động thủ. Vì vậy liên tục lắc đầu.

- Không có thật mà tỷ!

- Còn chối sao, cái mí mắt sưng đỏ thế kia mà còn chối cãi. Muội coi ta là trẻ lên ba sao...?

Là nam nhân kia phải không, được rồi, để ta đi nói phải trái với hắn!

Cẩm Tuyết trên mắt lộ ra chút sát ý, đứng dậy quay người định đi ngay. Tuyết Liên giật thót, vội đứng lên giữ chặt lấy tay nàng.

- Tỷ, không cần nha!

- Tại sao? Hắn dám khi dễ muội muội của ta, tức là coi thường ta. Cẩm Tuyết này há phải chịu nam nhân nào coi thường? Ngay cản Triển ca cũng không dám thế với ta, để xem tên nam nhân thối kia có bản lãnh gì!

Tuyết Liên lắc đầu, kéo Cẩm Tuyết ngồi xuống, nàng nói trong tiếng thở dài.

- Muội bị hắn đả bại rồi… Muội thua tâm phục, khẩu phục…!

- Thật sự… thật sự bại sao?

Cẩm Tuyết tròn mắt kinh sợ, không khỏi tưởng tượng lại bản lãnh của vị sư muội này một lượt. Nàng kinh ngạc mà ngồi xuống, ánh mắt có chút thất thần. “Tuyết Liên tu luyện Băng Tâm Quyết đã tới mức xuất thần nhập hóa, kiếm quyết cũng đại thành… Lẽ nào kẻ kia lại có tài năng khủng khiếp như vậy...?”. Tuyết Liên dường như cũng đã nhìn ra suy nghĩ này, vì thế nàng cười buồn mà nói.

- Tỷ, tuy hắn so với muội tu vi kém hơn, xong tuyệt đối về chân lực và kiếm quyết cao hơn muội một quãng xa… Tỷ còn nhớ Hàn Tâm Hận Tuyết Không?

- Chính là chiêu thức vô hình vạn bóng ảnh đó sao?

Cẩm Tuyết kinh ngạc, thân hình thoáng có chút run rẩy. Nàng đã từng cùng muội muội này giao thủ, đương nhiên biết chiêu thức kia đáng sợ tới mức nào. Vô thanh vạn ảnh, khiến cho bản thân đối phương hoa mắt chóng mặt, không biết đâu mà chống đỡ. Trống ngực đập thình thịch, Cẩm Tuyết run run hỏi.

- Hắn… hắn phá giải được sao?

Tuyết Liên gật đầu, ủ rũ nói.

- Hắn phá được, chỉ bằng một chiêu thôi!

Cẩm Tuyết nét mặt đờ ra như hóa đá, chiêu thức Băng Tâm Quyết kia là tâm pháp do cổ tu sĩ tạo ra, vô cùng ảo diệu. Ấy vậy mà có người có thể phá nó chỉ với một chiêu…

Một tuần sau, cả ba người trong động phủ thu dọn đồ đạc, có ý chuẩn bị rời đi. Hắn theo ý của Tử Hàm, trước tiên qua bái phỏng Cốc chủ. Vương Phác Thiên vui vẻ chào đón, có phần nào đó còn nồng hậu hơn khiến hắn càng cảm thấy nghi ngờ, thẳng thừng nói ra việc mình muốn rời đi. Hắn tiện tay cấp ra hơn mười cây Thủy Tiên Thảo cho y, coi như đáp lễ việc vị cốc chủ này cho họ trú ngụ và cung cấp dược vật cho hắn dưỡng thương. Vương Phác Thiên lúc đầu còn từ chối, mãi tới sau khi Tử Hàm cùng Mỹ Mỹ đỡ lời, lão mới miễn cưỡng nhận lấy. Tuy vậy,lão cũng không muốn cho ba người rời đi ngay mà níu kéo cả ba ở lại thêm vài ngày, chờ tham dự lễ thành thân của hai vị đệ tử chân truyền trong cốc rồi mới cho ba người rời đi. Minh Tiến thoáng trầm ngâm không nói, Tử Hàm đã thay hắn nhận lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »