Trong bộ đàm lại truyền đến tiếng gọi gấp gáp của Trương Tiểu Cường. Lúc này Tiểu Đông mới nhìn rõ ký hiệu kim tự tháp phía trước là biển báo nguy hiểm màu vàng, nhưng cậu đã chạy quá đà, không kịp quay đầu tìm đường khác, chỉ đành đâm lao phải theo lao, hy vọng mình không bị dây thép cắt thành từng mảnh. Cậu dán chặt mắt xuống mặt đất, tìm kiếm thiết bị kích hoạt.
Thiết bị kích hoạt khá dễ nhận biết, chỉ được phủ một lớp đất mỏng lên trên. Những khối thiết bị hình chữ nhật trông giống như những viên gạch lát đường bị bụi cát che lấp, khoảng trống ở giữa chính là chỗ để Tiểu Đông đặt chân.
Tiểu Đông chạy qua tất cả các thiết bị kích hoạt mà không gặp nguy hiểm gì. Tâm trạng vừa hơi thả lỏng thì lập tức lại căng lên. Con cá lớn đang ở ngay phía sau, cậu chạy qua được, chẳng lẽ nó không giẫm phải sao?
Vừa quay đầu lại, cậu thấy đúng lúc con cá lớn giẫm lên tấm bàn đạp ở rìa ngoài cùng. "Cạch..." "Ù..." một tiếng giòn tan khó lòng nghe thấy, theo sau là tiếng dây cung căng ra, bốn năm sợi dây thép bật lên khỏi mặt đất chưa đầy nửa mét "xoẹt" một tiếng lướt qua.
Tiểu Đông đang nằm rạp dưới đất cảm nhận được có vật gì đó lướt qua trên đỉnh đầu, luồng gió từ cú lướt ấy làm rối tung mái tóc như tổ chim của cậu. Tiếp đó, cậu cảm thấy mông hơi nóng rát, đưa tay sờ thử thì mồ hôi lạnh toát ra. Chiếc quần đùi đi biển màu xanh của cậu đã bị mất hai miếng vải ở phần mông, cái mông trần trụi đang chịu sự hun nóng của ánh mặt trời gay gắt.
"Choang... choang..."
Phía sau truyền đến tiếng dây thép bị đứt. Tiểu Đông cầm bộ đàm, dùng hai tay chống đất bật dậy, tiếp tục chạy về phía trước. Dây phanh không gây ra ảnh hưởng gì đáng kể cho con cá lớn, cùng lắm chỉ làm lớp vảy cứng như giáp của nó bị trầy xước đôi chút. Con cá lớn tiếp tục đuổi theo phía sau Tiểu Đông, trong khi một con cá khổng lồ khác dẫn theo đám cá đen lớn khác đang lượn lờ trong mê trận kim tự tháp.
Đến hiện tại, về cơ bản tất cả đám cá đen lớn đều đã vào trong mê trận. Tại hướng con cá lớn tiến vào, bệ hỏa lực lắp ráp từ pháo 37 ly và súng máy phòng không bốn nòng đã được đưa lên sườn núi. Vài thành viên xuống xe, tới cửa vào chôn những gói thuốc nổ. Sau đó, trên sườn núi dựng lên súng máy phòng không 12.7 ly cùng pháo không giật kiểu 52, chờ đợi khi con cá lớn tháo chạy sẽ đóng cửa đánh chó.
Xe quân sự của Trương Tiểu Cường cũng đã trở lại sườn núi. Anh đứng trên nóc xe, cầm ống nhòm quan sát mọi thứ trong mê trận kim tự tháp. Mấy lần Tiểu Đông thoát chết trong gang tấc đều lọt vào tầm mắt anh. Đối với Tiểu Đông, anh thực sự không biết nói gì hơn, từng thấy người xui xẻo, nhưng chưa thấy ai xui xẻo đến mức này.
Đang yên đang lành tự mình ngã xuống xe. Ý định ban đầu của Trương Tiểu Cường là để cậu "tương kế tựu kế", dẫn dụ con cá lớn vào tròng. Địa điểm mai phục cũng không xa, nhiều nhất chỉ bảy tám dặm đường, nào ngờ tên này chỉ là hàng mã, nhìn thì có vẻ đánh đấm được, thực chất chẳng ra sao, không có sức bền, phải nhờ anh dốc hết chút sức lực cuối cùng mới miễn cưỡng tới được điểm tập kết.
Ý định ban đầu của Trương Tiểu Cường là Tiểu Đông dụ được con cá lớn đến đây là hoàn thành nhiệm vụ, sau đó cơ bản không còn việc của cậu nữa, chỉ cần con cá lớn tự chui vào bẫy, anh sẽ dẫn người chặn cửa mê trận, từ từ thu dọn đàn cá đen. Bên trong là đường cùng, lại từng bị hỏa lực mạnh đánh cho con cá đen khổng lồ phải bỏ chạy.
Ai ngờ, lúc cuối cùng, Tiểu Đông lại tự làm mình hoảng sợ. Chỉ cần cậu lao xuống dốc, lên xe quân sự là xong chuyện.
Tiểu Đông không nên thân, đầu tiên bị mê trận do Trương Tiểu Cường bày ra làm cho khiếp vía, lãng phí thời gian vô ích. Đến khi cậu tỉnh lại thì con cá lớn cũng đuổi tới. Cậu được Trương Tiểu Cường cứu, lại sợ đến mức bủn rủn chân tay, lăn xuống dốc, con cá lớn lao tới, Trương Tiểu Cường cũng hết cách.
Để bảo toàn đại cục, Trương Tiểu Cường rút lui trước, không biết Tiểu Đông sống chết ra sao. Khi hội quân với các thành viên tham gia vây bắt, anh phát hiện Tiểu Đông vẫn sống nhăn răng như thường. Bảo cậu may mắn thì cũng không phải, vì chính cậu tự đẩy mình vào chỗ chết; bảo cậu xui xẻo thì cậu lại chẳng thể nào chết nổi, có vẻ vẫn sống rất tốt.
Tuy nhiên, Trương Tiểu Cường cực kỳ bất lực với màn thể hiện sau đó của Tiểu Đông. Cứ ngốc ngốc nghếch nghếch, lại không chịu nghe lời, cứ chỗ nào là đường cùng thì lao đầu vào. Thấy cậu rơi xuống hố bẫy, Trương Tiểu Cường tưởng cậu chết chắc, ai ngờ cậu lại tự nhảy ra được. Tưởng cậu "ăn một lần chừa một lần", ai ngờ cậu lại tự dâng mình đến tận miệng con cá lớn.
Trương Tiểu Cường nhắc nhở bao nhiêu lần đều bị cậu coi như gió thoảng bên tai. Thật không hiểu sao tên này cứ phải cầm cái bộ đàm nặng hơn một cân làm gì, không thấy nặng sao?
Giờ thì hay rồi, cậu lại vừa trải qua một lần thoát chết, mặc quần đùi xanh chạy tồng ngồng về phía con đường chết 100%. Bức tường bao quanh bên ngoài mê trận, Trương Tiểu Cường không tin Tiểu Đông với cái mông trần trụi kia có thể leo ra ngoài được.
"Phía trước là đường cùng... phía trước là đường cùng... nếu không muốn chết thì đưa bộ đàm lên sát tai..."
Tiểu Đông đang thở hổn hển lại nghe thấy tiếng gọi trong bộ đàm. Lần này cậu không dám lờ đi nữa, vội đưa sát lên miệng, gào lên: "Nói... tôi phải làm thế nào..."
"Giờ nghe lệnh tôi, lập tức quay đầu chạy sang phải... lập tức quay đầu chạy sang phải..."
Tiểu Đông cũng chẳng do dự, không nói hai lời, quay người chạy ngay. Nào ngờ cậu đâm sầm vào con cá đen khổng lồ đang đuổi tới. Cả Tiểu Đông và con cá đều bất ngờ, cùng lao về phía trước rồi lướt qua nhau. Tiểu Đông suýt chút nữa là dán chặt vào thân hình tanh tưởi, trơn nhẫy của con cá.
Tiểu Đông không nghĩ ngợi gì, lao về phía đuôi con cá, nào ngờ một câu nói trong bộ đàm suýt làm cậu tức đến ngã ngửa.
"Xin lỗi... tôi quên mất, bên phải của cậu là bên trái của tôi, lần sau tôi sẽ chú ý... chạy mau đi, đừng tìm phương hướng nữa, cậu đang rất nguy hiểm..."
Tiểu Đông: "&..."
Rất nhanh, Tiểu Đông đã nhận ra cái "rất nguy hiểm" mà Trương Tiểu Cường nói là gì. Con cá lớn cao tới năm mét, dài hơn hai mươi mét, kích thước còn lớn hơn cả cá voi xanh. Khi con cá đen khổng lồ di chuyển, mặt đất rung chuyển dữ dội. Chạy bên cạnh con cá khổng lồ là một hành động vô cùng mạo hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị nó đè bẹp.
Trên thân cá lồi lõm không bằng phẳng, chỉ cần quẹt phải lớp da dày cứng là Tiểu Đông đã chịu không nổi, nếu bị đè trúng, cậu không tưởng tượng nổi mình sẽ biến thành hình dạng gì.
Tiểu Đông không dám nhìn thêm con cá bên cạnh lấy một cái, nín thở, sải bước chạy như bay. Khoảng cách hơn hai mươi mét không xa, chỉ vài giây là lướt qua, nhưng mấy giây ngắn ngủi này lại là những giây dài nhất trong cuộc đời Tiểu Đông. Cậu cảm thấy vài giây này dài đến vô tận, dài đến mức khoảng cách hai mươi mét kia như bị kéo giãn ra vô hạn.
Tiểu Đông vừa chạy được nửa đường, cái đuôi cá khổng lồ bên cạnh dựng đứng lên như cột trụ chống trời. Tiểu Đông sợ đến mức lảo đảo mấy bước, sau đó lập tức nằm rạp xuống đất.
"Ầm..." Đất rung núi chuyển, bụi cát cuộn trào, vô số đất đá lớn nhỏ bay lên không trung rồi rơi xuống xung quanh. Tiểu Đông bị chấn động khiến tư thế từ nằm sấp chuyển thành nằm ngửa. Khi lưng cậu đập xuống đất, vô số bụi cát đổ ập xuống đầu mặt. Tiểu Đông bị tức ngực, không thể cử động, mặc kệ lớp đất tơi xốp vùi lấp lấy mình.
Cái đuôi cá khổng lồ còn lớn hơn cả mỏ neo tàu dầu từ từ nhấc lên khỏi cái hố lớn do nó vừa đập ra trên mặt đất, nhẹ nhàng xoay chuyển. Sau một hồi mặt đất rung chuyển, con cá lớn đã quay đầu lại.
Nó nghi hoặc nhìn cái hố lớn và những đống đất cao thấp trước mặt, không biết con côn trùng nhỏ kia đã chạy đi đâu rồi?
Trên một đống đất không đều đặn ngay cạnh đầu nó, một ít cát mịn từ từ rơi xuống, để lộ ra một đôi mắt đầy tia máu đang quan sát ra ngoài, đó chính là Tiểu Đông.
Tiểu Đông cố nén sự ngứa ngáy trong mũi, liều mạng kiểm soát ham muốn hắt hơi, dán chặt mắt vào cái đầu con cá đang ngoe nguẩy bên cạnh. Ánh mắt hung ác tàn bạo của con cá không dưới một lần chạm vào ánh mắt cậu. Sự lạnh lẽo trong mắt con cá khiến cậu cảm thấy cái lạnh thấu xương ngay cả trong ngày hè nóng bức.
Tiểu Đông chột dạ, mỗi lần chạm mắt với con cá đều nhắm nghiền mắt lại, hy vọng con cá sẽ phớt lờ mình. Cậu không biết rằng, ánh mắt con cá nhìn cậu cũng giống như người bình thường nhìn những hạt cát, ai lại đi chú ý đến một hạt cát nhỏ bé không đáng kể chứ?
Con cá lớn không đủ kiên nhẫn, lắc lư một vòng, vỗ đuôi muốn rời đi. Đúng lúc này, Tiểu Đông lại gặp vấn đề, hay nói đúng hơn là không phải cậu gặp vấn đề, mà là Trương Tiểu Cường gặp vấn đề, vấn đề của cái bộ đàm.
"Chết chưa? Chết chưa? Còn sống không..."