"Chỉ ôm thôi thì đơn giản quá, thế nào cũng phải hôn một cái chứ." Chiến Thường Thắng nói một câu gây sốc.
"Thế thì không được! Giữa thanh thiên bạch nhật, thể thống ở đâu." Đinh Hải Hạnh nghiêm mặt, nói năng đầy chính nghĩa.
"Ai!" Chiến Thường Thắng lộ vẻ tiếc nuối, đôi mắt đen thẳm phản chiếu những tia sáng vụn vặt dưới ánh mặt trời.
Đinh Hải Hạnh mím môi cười trộm, quay đầu đi, chuyển chủ đề: "Anh tích cực học kiến thức hàng hải quá nhỉ!"
Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói: "Không còn cách nào khác, họ giảng bài nghe mà tôi cứ như lọt vào sương mù, đành phải học đi đôi với hành, khiêm tốn học hỏi, sớm ngày tiến bộ. Phấn đấu để có tiếng nói chung với những giáo viên đó."
"Hì hì..." Đinh Hải Hạnh nghe vậy liền cười, không tiếc lời khen ngợi: "Em rất thích tinh thần cầu tiến này của anh."
"Đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh này thì phải xứng đáng với nó. Họ giảng trên lớp cái gì mà hải lưu, thủy triều tôi nghe không hiểu lắm! Nhưng có một điều tôi biết, đánh trận trên đất liền phải thông thuộc địa hình, thì đánh trận trên biển cũng phải thông thuộc tình hình biển cả chứ!" Giọng Chiến Thường Thắng trầm thấp đầy uy lực, "Tân binh từ lục quân sang như tôi, không tự mình rèn luyện thêm thì làm sao đuổi kịp người ta." Ánh mắt anh trầm xuống, nói thêm: "Lúc mới đến, mùa đông khó ra khơi, nay xuân về hoa nở, đúng lúc để ra biển thực hành."
Đinh Hải Hạnh đặt bàn tay nhỏ lên bàn tay to lớn của anh, dành cho anh sự cổ vũ thầm lặng.
Chiến Thường Thắng ánh mắt sâu thẳm, hùng hồn nói: "Vẫn là lời người xưa dạy hay nhất, từ nhân dân mà ra, trở về với nhân dân, phải tin tưởng vào quần chúng nhân dân. Chỉ có nhân dân mới là động lực thực sự tạo nên lịch sử."
"Anh vậy mà không bị say sóng, đúng là hợp để mặc quân phục hải quân." Đinh Hải Hạnh ngoái đầu nhìn anh nói.
"Hồi tôi chèo thuyền trên hồ đã không say rồi, biển lớn thế này dĩ nhiên cũng không sao, nên mới chọn hải quân đấy." Chiến Thường Thắng hơi hếch cằm, kiêu ngạo nói.
"Chèo thuyền trên hồ sao giống trên biển được?" Đinh Hải Hạnh nghe vậy buồn cười nói, "Mặt hồ phẳng lặng như gương, không một chút gợn sóng, trên biển thì khác, dù không có gió cũng vẫn lắc lư." Đột nhiên cô nhìn anh với vẻ nửa cười nửa không: "Chèo thuyền trên hồ? Anh là đi cùng ai đấy: Thuyền nhỏ đẩy sóng, thuyền nhỏ nhẹ nhàng trôi trên mặt nước... ngắm sao, ngắm trăng cơ mà."
Chiến Thường Thắng buồn cười nhìn cô, cẩn thận như chú cún nhỏ hít hà bên này bên kia, tiếng cười nhạt tràn ra, thốt lên giọng điệu trêu chọc: "Chưa đến giờ cơm trưa mà sao tôi ngửi thấy mùi giấm chua nồng thế này."
"Đúng đấy! Em ghen đấy thì sao nào?" Đinh Hải Hạnh quay đầu, ngước nhìn anh, phồng má nói.
Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Hải Hạnh trông như chú ếch xanh, nhanh như chớp hôn chụt vào trán cô một cái, cười nói: "Đi làm nhiệm vụ cùng chiến hữu, ba giờ sáng, chèo thuyền trên hồ đánh úp hang ổ địch, có được không nào!"
"Được, sao lại không được chứ?" Đinh Hải Hạnh cười ngượng nghịu.
Hai người cứ thế vừa đùa giỡn vừa về đến nhà. Đinh Hải Hạnh xuống xe, nhìn giỏ hải sản lớn ở ghế sau nói: "Cái này tính sao đây?"
"Chẳng phải đã nói là làm quà sao, đừng thấy nhiều, chia ra thì cũng là ít người đông thôi." Chiến Thường Thắng xuống xe, dựng xe rồi nhấc giỏ lên, "Trưa nay mình ăn gì?"
"Nhiều tôm tít thế này, mình gói sủi cảo nhé?" Đinh Hải Hạnh thèm đến mức nước miếng chảy dài.
"Em ăn tôm được không?" Chiến Thường Thắng ân cần hỏi. Từ khi ở Hạnh Hoa Pha về, mẹ Đinh đã dặn dò anh kỹ càng, phụ nữ mang thai không được ăn gì, bắt anh phải để ý đến Hạnh Nhi, đừng để cô thèm ăn bậy bạ.
"Được chứ! Trong tôm giàu protein, rất hợp với em lúc này." Đinh Hải Hạnh gật đầu, đối mặt với sự quan tâm của anh, trên mặt cô nở nụ cười trong trẻo như ánh trăng.
"Được, nghe em, mình ăn sủi cảo nhân tôm." Chiến Thường Thắng xách giỏ vào nhà, rẽ thẳng vào bếp.
Anh chia hải sản ra, giữ lại phần đủ cho một bữa, còn lại chia cho bốn nhà hàng xóm ở tầng trên, nhà họ Cảnh đối diện và cả hiệu trưởng Thẩm.
Khi Chiến Thường Thắng quay lại, Đinh Hải Hạnh cùng Hồng Anh và Đinh Quốc Lương đã rửa sạch tôm tít.
Thịt tôm rất dễ băm nhỏ, Đinh Hải Hạnh nhìn Chiến Thường Thắng quay về: "Anh đi cửa hàng dịch vụ mua chút thịt heo, trộn cùng với tôm, mình làm nhân thịt heo cải thảo tôm nhé."
"Được, không thành vấn đề." Chiến Thường Thắng xoay người rời đi, lúc quay lại, trên tay xách một miếng thịt ba chỉ khoảng một lạng, đưa cho Đinh Hải Hạnh.
Anh cầm chậu bột bắt đầu nhào: "Mấy con cá lăng nhỏ với bạch tuộc thì ăn thế nào?"
"Cái này đơn giản thôi! Cá lăng nhỏ ướp xong đem nướng trên chảo sắt, còn bạch tuộc thì chần qua nước sôi rồi trộn với hành lá." Đinh Hải Hạnh dứt khoát đáp.
Bạch tuộc ở đây chia làm hai loại "bạch tuộc ngắn" và "bạch tuộc dài", loại ngắn mọi người ăn nhiều hơn, màu trắng, kích thước nhỏ; loại dài màu đỏ, kích thước lớn hơn nhiều. Mỗi năm vào hai mùa xuân thu, thời điểm ngư trường là bắt được.
"Để em rửa bạch tuộc cho." Đinh Quốc Lương xung phong.
Chiến Thường Thắng và Hồng Anh không ý kiến, vì họ không rành chế biến hải sản.
Đinh Quốc Lương ở bồn rửa, dùng kéo sắc cắt túi, bỏ ruột và răng, rửa sạch sẽ. Nước trong nồi sôi, thả bạch tuộc vào, nhanh tay dùng đũa khuấy, bạch tuộc gặp nóng là chân cuộn lại ngay, chưa đầy một phút đã vớt ra, để riêng sang một bên chờ sủi cảo chín, rồi trộn với xì dầu, giấm, sợi hành và dầu mè, đơn giản như thế là xong món trộn.
Nhân đã trộn xong, bột đã nhào, mọi người cùng nhau gói sủi cảo, đông người làm nhanh hẳn.
Đinh Quốc Lương gói sủi cảo không đẹp, nên việc cán vỏ sủi cảo đành giao cho cậu.
Đông người làm nhanh, sủi cảo chín, dọn lên cùng với bạch tuộc trộn hành và cá lăng nhỏ.
"Ăn thôi!" Chiến Thường Thắng cầm đũa lên nói.
Mọi người cùng cầm đũa ăn sủi cảo.
"Hạnh Nhi không thích bạch tuộc à?" Chiến Thường Thắng sắc sảo nhận ra Đinh Hải Hạnh gắp bạch tuộc rất ít.
"Chị em hải sản nào cũng ăn, không kén chọn đâu." Đinh Quốc Lương nhìn cô đầy nghi hoặc.
"Người ta bảo ăn bạch tuộc dễ sinh ra đứa trẻ lười biếng." Đinh Hải Hạnh cười hì hì.
"Chị, đó là mê tín dị đoan, chị cũng tin à." Đinh Quốc Lương cười nhẹ, nhìn Chiến Thường Thắng và Hồng Anh đang đầy vẻ khó hiểu, cậu kể lại truyền thuyết về việc phụ nữ mang thai không ăn bạch tuộc: "Thay vì có con cháu lười biếng, không có chút xương cốt nào như bạch tuộc, thì thà không có còn hơn, nên mới không cho phụ nữ mang thai ăn bạch tuộc."
Đinh Hải Hạnh nhìn người cha tương lai đang căng thẳng: "Tuy là truyền thuyết nhưng cũng không phải hoàn toàn vô căn cứ. Bạch tuộc chỉ nên nếm thử chút ít, không được ăn nhiều. Bạch tuộc không gây hại hay ảnh hưởng gì đến thai nhi, nhưng nó có sức sát thương rất lớn đối với sản phụ. Đứa trẻ có thể chào đời bình an, nhưng nó sẽ làm hoạt tính nhau thai của sản phụ tăng lên, tự động quay ngược vào tử cung khiến sản phụ mất máu quá nhiều, nếu không lấy ra kịp thời sẽ dẫn đến hậu quả mất máu quá nhiều mà tử vong."