"Trường Tỏa, anh nói xong rồi, giờ đến lượt em nói." Mẹ Hách đẩy Khóa Nhi ra, nói: "Đây là lần đầu tiên các em của con lên thành phố, cái gì cũng không biết. Xảy ra chuyện như vậy, con có cần phải quát mắng chúng nó không? Chuyện lần này phải trách con, con đâu có cầm tay chỉ việc dạy chúng ta. Con xem, con bảo chúng ta ăn cơm không được chép miệng, chẳng phải mẹ đã nghe lời con, ăn cơm không phát ra tiếng rồi sao!"
"Được, được, lần này là lỗi của con." Hách Trường Tỏa giống như người câm ăn hoàng liên, chỉ có thể nuốt đắng vào trong.
Trong lòng anh không biết đã oán trách bản thân bao nhiêu lần, sao lại bảo họ lên thành phố đón Tết làm gì cơ chứ!
Hách Trường Tỏa dẫn họ ăn trưa xong, tiếp tục chuẩn bị bữa cơm tất niên cho ngày mai.
Sau khi bận rộn xong xuôi, ngồi trong phòng nghỉ ngơi, Hách Đồng Tỏa nhìn Hách Trường Tỏa hỏi: "Anh, anh ơi, khi nào em mới được đi lính ạ? Đi lính rồi được đề bạt, giống như anh, ở lại thành phố, cưới một cô vợ thành phố."
Vốn định qua Tết rồi mới nói, mẹ Hách nghe Đồng Tỏa nhắc tới chuyện này, cũng hỏi dồn: "Trường Tỏa à, chuyện đi lính nói sao rồi?"
Hách Trường Tỏa đưa tay sờ cổ mình. Chuyện này hỏng rồi, biết phải mở lời giải thích thế nào đây khi nhìn ánh mắt đầy hy vọng của họ.
"Cái này..." Hách Trường Tỏa do dự không biết có nên nói thẳng ra hay không, nhưng đang ngày Tết, anh không muốn làm mất hứng của mọi người.
"Em về rồi đây." Tiếng của Đồng Tuyết vang lên như mưa rào đúng lúc, giải cứu Hách Trường Tỏa đang ở trong nước sôi lửa bỏng.
"Tiểu Tuyết về rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đi!" Hách Trường Tỏa đứng dậy nói.
Bị Đồng Tuyết cắt ngang, tâm trí mọi người đều dồn vào việc ăn uống, cả nhà kéo nhau đến nhà ăn.
Sau bữa tối, Hách Trường Tỏa đưa cha mẹ họ về, còn để Đồng Tuyết về nhà trước vì bên ngoài quá lạnh.
Hách Trường Tỏa vừa đi khỏi, cha Hách nhìn Hách Đồng Tỏa nói: "Đi cài cửa phòng lại đi."
Hách Đồng Tỏa ngoan ngoãn đi cài cửa phòng rồi quay lại ngồi trên giường.
Cha Hách liếc nhìn mẹ Hách: "Ý trong lời ngoài của Trường Tỏa, bà không nghe ra à?"
"Tôi đâu có ngốc, sao lại không nghe ra. Nó là do tôi đẻ ra, nó chỉ cần nhổm mông lên là tôi biết nó muốn ỉa gì rồi." Mẹ Hách thô tục nói: "Tôi cảm thấy nó thay đổi rồi. Lần trước chúng ta tới, làm gì có nhiều quy củ như vậy. Lần này tới, chúng ta làm gì cũng không đúng? Ngồi cũng không đúng, ăn cơm cũng không đúng... nó chê chúng ta làm nó mất mặt."
"Anh con bắt chúng ta sửa cũng là vì tốt cho chúng ta thôi." Hách Đồng Tỏa thật thà nói.
Khóa Nhi gật đầu lia lịa: "Dáng vẻ chị dâu ăn cơm rất đẹp."
Mọi thứ ở thành phố đều khiến họ khao khát. Kể từ sau khi bị Hách Trường Tỏa quở trách, mắt họ cứ dán vào người khác, vô thức bắt chước theo hành động của họ.
Cha Hách nghe vậy thì khóe miệng giật giật. Ba đứa trẻ ngốc này, đúng là bị người ta bán rồi mà còn giúp người ta đếm tiền.
"Nghe lời anh con nhiều vào, sau này chúng ta vào thành phố cũng sẽ không để người ta cười mình là đồ nhà quê." Mẹ Hách cười nói.
Cha Hách nghe vào tai mà thấy khó chịu trong lòng, các người có phải là nghĩ nhiều quá rồi không.
Mẹ Hách cảm thấy an ủi: "Cũng may thằng bé còn biết nói chuyện, còn có hiếu, nếu không thì bà đây không để yên với nó đâu."
Cha Hách mấp máy môi nhưng không nói ra. Không cho bà nhúng tay vào là vì sợ chúng ta rửa không sạch, cá rửa xong không phải bị càm ràm một trận đó sao. Kem tuyết cho chúng ta cũng là vì chúng ta dùng xong, người ta chê nên mới cho. Còn chuyện công việc chắc chắn là đã xảy ra sai sót rồi.
Chuyện này mà nói ra được sao? Nói ra rồi thì bà già này chẳng làm ầm lên, cái Tết này coi như bỏ.
Trong lòng thầm quyết định, qua Tết, trước khi họ trở về, dù thế nào cũng phải để lại một đứa ở thành phố, nếu không thì còn mặt mũi nào mà quay về Hạnh Hoa Pha nữa.
Hách Trường Tỏa chạy một mạch về nhà, vẻ mặt đầy kích động nhìn cô: "Thế nào? Kết quả kiểm tra ra sao?"
"Ừm!" Đồng Tuyết vui vẻ gật đầu.
"Yeah!" Hách Trường Tỏa ôm cô xoay vòng vòng: "Anh sắp được làm bố rồi."
Xoay đủ rồi, anh cẩn thận đặt Đồng Tuyết xuống giường.
Đồng Tuyết lắc lắc đầu: "Anh làm em chóng mặt quá."
Hách Trường Tỏa vội vàng ấn vào thái dương cô, xoa xoa: "Thế nào, cảm giác ra sao?"
"Dễ chịu hơn rồi." Đồng Tuyết khẽ nhắm mắt lại nói: "Đúng rồi, hôm nay nhà mình náo nhiệt lắm phải không?"
"Ai nói với em?" Hách Trường Tỏa vô cùng ngại ngùng nói.
"Chuyện bé tí tẹo mà cả tòa nhà ai cũng biết rồi." Đồng Tuyết bĩu môi: "Em ghét nhất cái kiểu nhà tập thể này là ở chỗ đó. Có gì mà phải chế giễu chứ, mới vào thành phố ai chẳng thế? Nhớ năm xưa lúc họ mới vào, còn chẳng bằng Khóa Nhi nữa kìa!" Cô nói tiếp: "Khóa Nhi còn biết đóng cửa, có người còn chẳng thèm đóng cửa. Hỏi tại sao? Họ bảo sợ rơi xuống đó. Lạy trời lạy phật, cái hố xí phải to cỡ nào mới nhét vừa họ chứ."
Hách Trường Tỏa nghe vậy thì cười, đó là vì Tiểu Tuyết chưa thấy thôi, hố phân ở nông thôn to lắm, có người từng rơi xuống mà chết đuối thật đấy.
"Không nói mấy thứ ghê tởm này nữa." Hách Trường Tỏa rút tay về nhìn cô: "Có muốn ăn gì không?"
"Không." Đồng Tuyết đấm bóp đôi chân mình: "Đi làm cả ngày mệt chết đi được, chỉ muốn nằm trên giường thôi."
"Được, chúng ta lên giường nằm thôi."
Ngày hôm sau, Hách Trường Tỏa kể tin vui này cho gia đình họ Hách, họ lập tức vui mừng khôn xiết.
Tin vui đã làm dịu đi bao nhiêu bất mãn giữa Hách Trường Tỏa và cha mẹ.
Đến ngày ba mươi, ai nấy đều bận rộn đón Tết, đặc biệt là trong doanh trại lại càng náo nhiệt, xem phim, đội văn nghệ quân đội xuống thăm hỏi biểu diễn, tóm lại là không xuể.
Điều đó khiến gia đình họ Hách được mở mang tầm mắt, vui vẻ đón một cái Tết lớn, chơi đến mức quên cả đường về, cũng chẳng nhắc đến chuyện rời đi.
Hách Trường Tỏa nhíu chặt mày đẩy cửa phòng ra. Hách Đồng Tỏa thấy anh đứng ở cửa liền hỏi: "Anh, hôm nay đi chơi đâu ạ?"
"Chỉ biết chơi thôi à? Anh không cần đi làm chắc." Hách Trường Tỏa cáu kỉnh quở trách.
"Đồng Tỏa đừng quậy, công việc của anh con quan trọng." Cha Hách kéo tay áo Đồng Tỏa nói.
"Ồ!" Hách Đồng Tỏa cười ngượng nghịu: "Anh, em đùa thôi mà."
"Đã đến lúc Trường Tỏa phải đi làm rồi, chúng ta cũng nên đi thôi, không thể cả nhà cứ ở lì đây được." Cha Hách chậm rãi nói: "Đã sang xuân rồi, sắp đến vụ xuân cày cấy, vì công điểm và lương thực năm nay, cả nhà già trẻ lớn bé đều phải xuống đồng làm việc thôi."
Hách Trường Tỏa nghe vậy lập tức vui mừng hớn hở: "Đúng thế, đúng thế, người lỡ thời vụ một lúc, đất lỡ người một năm." Trên đường về anh còn đang nghĩ cách mở lời thế nào, đúng là có cha mẹ hiểu chuyện như vậy thật là phúc của mình.
Mẹ Hách nghe vậy thì lòng nóng như lửa đốt! Tối qua chẳng phải đã bàn bạc kỹ với ông già rồi sao, để Trường Tỏa tùy tiện sắp xếp một công việc cho đứa trẻ kia.
Không thể cứ thế mà lủi thủi quay về Hạnh Hoa Pha được! Dù sao cũng đã ra ngoài một chuyến, không thể việc gì cũng không thành được!
Thấy ông già đã xuống nước, mẹ Hách lên tiếng: "Trường Tỏa à! Chẳng phải con nói sẽ cho em con đi lính sao, sao đến giờ vẫn chưa có tin tức gì? Chúng ta đều chờ đến dài cả cổ rồi đây này."
Về chuyện này, Hách Trường Tỏa đã sớm chuẩn bị tâm lý nên cũng không ngạc nhiên khi mẹ nhắc đến, anh hơi tiếc nuối nói: "Chuyện này không thành rồi."