Cái thớt là do cha Đinh nhờ người làm từ gỗ quả trắng, gỗ quả trắng chính là gỗ ngân hạnh, chất gỗ dẻo dai, thuộc loại gỗ mềm, bỏ vào trong nước sẽ nổi chứ không chìm.
Đinh Hải Hạnh cầm con dao phay bản rộng trong nhà, động tác mạnh mẽ đầy uy lực, cầm trên tay cảm giác nặng trịch. Thái, đập, nghiền, băm, cạo, chỉ cần một con dao là đủ.
Con dao phay bản rộng lách xuống dưới, lưỡi dao "vận" thức ăn trên thớt vào trong nồi một cách gọn gàng.
Không giống như dao phương Tây với chủng loại đa dạng, cắt rau có dao cắt rau chuyên dụng, cắt thịt có dao cắt thịt, rồi dao cắt bánh mì, dao phết mứt, ngay cả cắt pizza cũng có dao chuyên dụng. Làm cho phức tạp hóa, thế nhưng một đống dao đó cũng chẳng bằng một con dao phay Trung Hoa cộng thêm đôi đũa.
Nói đi cũng phải nói lại, dao phương Tây nhỏ hẹp như thế thì làm sao đập tỏi, làm sao đập dưa chuột? Dưa chuột trộn còn chẳng làm nổi thì tôi cần nó làm gì!
Đinh Hải Hạnh cầm con dao phay vạn năng trong tay, dao đưa xuống là thịt và xương chân sau của con heo được tách rời ngay lập tức, nhanh nhẹn dứt khoát như "Bào Đinh giải ngưu".
Sau đó tốc độ tay càng nhanh hơn, mẹ Đinh chỉ thấy bóng đen loang loáng trên thớt, thịt heo và bì heo đã tách rời hoàn toàn.
"Mẹ, chỗ thịt này dùng làm gì ạ?" Đinh Hải Hạnh nhìn đống thịt đã phân tách xong hỏi.
Lúc này mẹ Đinh mới hoàn hồn, khép cái miệng đang há hốc lại, tìm lại giọng nói của mình: "Một ít cắt làm nhân sủi cảo, số còn lại chúng ta chiên chả thịt."
Nghĩa là đều phải băm thành nhân, "Được thôi!" Đinh Hải Hạnh đáp lời, bắt đầu "cạch cạch cạch", bóng dao lóe lên, từ những tảng thịt lớn nhanh chóng biến thành thịt băm.
Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, không chút dây dưa, chỉ trong chớp mắt, một cái chân sau heo đã bị Đinh Hải Hạnh phân tách xong xuôi.
Phía mẹ Đinh cũng đã đun xong nước nóng, Đinh Hải Hạnh giết gà rừng và vịt rừng, đổ nước sôi vào chậu, vặt sạch lông, mổ bụng lấy ruột, làm sạch sẽ, cũng chỉ trong nháy mắt, cả con gà con vịt sạch bong đã được ném vào chậu nước sạch.
Cá thì cạo vảy, xử lý mang, bụng cá, cũng chỉ mất một chút thời gian là xong.
Tốc độ nhanh đến mức mẹ Đinh còn chưa kịp kinh ngạc.
Khi Đinh Hải Hạnh xử lý đống thịt này, cha Đinh đang ở trong nhà dạy Chiến Thường Thắng bài học chính trị.
"Thường Thắng, Quốc Đống, Quốc Lương có kể cho ta nghe chuyện của hai vợ chồng con." Cha Đinh chậm rãi nói, "Theo lý mà nói thì ta không nên nói lời này, nhưng mà...?"
Đinh Quốc Đống nghe vậy nhíu mày nói: "Cha, sao cha vừa quay mặt đi đã bán đứng chúng con rồi."
"Ta có không nói thì con tưởng Thường Thắng không biết là ai nói à." Cha Đinh trừng mắt nhìn nó nói.
"Em rể, chúng tôi không có ý gì khác, thấy cậu cưng chiều Hạnh Nhi như vậy, chúng tôi mừng còn không kịp." Đinh Quốc Đống vội vàng giải thích, lại hoảng loạn nói thêm: "Chúng tôi chỉ muốn bày tỏ là hai người sống rất tốt, rất hạnh phúc..." Nó rụt cổ lại nói, "Nhưng rơi vào mắt cha thì hình như cha không tán thành lắm."
"Tại sao ạ cha? Là cha vợ thì cha nên vui mới phải chứ!" Chiến Thường Thắng khẽ nhướng đôi lông mày kiếm, đáy mắt đầy vẻ nghi hoặc.
"Ta vui chứ! Nhưng là đàn ông, sao con có thể làm việc của đàn bà được, điều này thật sự làm tổn hại đến tôn nghiêm của bậc đại trượng phu. Đàn ông phải ra dáng đàn ông, con cứ đeo tạp dề lúi húi bên bếp núc, đồng đội của con sẽ nghĩ sao?" Cha Đinh nghiêm mặt nói.
"Con không thấy tổn hại thể diện gì cả." Chiến Thường Thắng thản nhiên nói, "Mỗi gia đình hay mỗi cặp vợ chồng đều có cách đối đãi riêng, chúng con chỉ cần thấy phù hợp là được, quản người khác sau lưng bàn tán làm gì?"
"Con là người cầm quân đánh trận, làm như thế này thì binh lính của con phục làm sao được." Cha Đinh đúng là không tiếc công sức để thuyết phục cậu!
"Có gì mà không phục ạ." Chiến Thường Thắng nhìn ông đầy kỳ lạ, "Trên chiến trường dẫn dắt họ đánh thắng trận là được, trong công việc khiến họ tâm phục khẩu phục, ra ngoài giữ đủ thể diện là được rồi. Họ quản con ở nhà làm gì, hơn nữa con không cần phải về nhà tìm lại thể diện trên người vợ. Được người ta hầu hạ như ông chủ, con không quen, Hạnh Nhi cũng không phải là nha hoàn."
Đinh Quốc Đống mím môi cười trộm, chưa bao giờ thấy em rể lại ăn nói sắc bén như vậy, quả thực khiến người ta không cách nào phản bác.
"Ta không nói Hạnh Nhi là nha hoàn, mà là... nói thế nào nhỉ?" Cha Đinh gãi đầu nói, "Cái cảnh vợ hầu hạ chồng đó chứa đựng sự dịu dàng ân cần, sao có thể gọi là nha hoàn được!"
"Cha, trình độ ăn nói của cha ngày càng lên tay đấy!" Đinh Quốc Đống kinh ngạc nhìn ông, "Con cứ tưởng cha sẽ nói là thiên kinh địa nghĩa (lẽ đương nhiên)."
"Là thiên kinh địa nghĩa không sai!" Cha Đinh tiếp lời, "Nhưng nói câu đó nghe lạnh lùng quá, phụ nữ họ sẽ có tâm lý bài xích."
"Ha ha..." Chiến Thường Thắng lắc đầu cười khẽ nhìn ông bố vợ.
"Cười cái gì? Đàn ông với đàn bà dù thành vợ chồng cũng phải giữ lễ nghi, có câu nói thế nào nhỉ, Duy nữ tử dữ tiểu nhân nan dưỡng dã, cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán (Chỉ có đàn bà và kẻ tiểu nhân là khó nuôi, gần gũi thì họ nhờn, xa cách thì họ oán)." Cha Đinh hạ thấp giọng nói.
"Cha, đến cả Thánh nhân dạy mà cha cũng lôi ra được." Đinh Quốc Đống cười.
"Cho nên con làm như vậy, đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà, như thế là không được." Cha Đinh sa sầm mặt nói.
"Cha, con là đàn ông hàng thật giá thật mà. Hơn nữa, ví dụ như nấu ăn đi! Tuy phụ nữ ngày nào cũng ở trong bếp, nhưng đầu bếp thực thụ lại là đàn ông." Chiến Thường Thắng ưỡn ngực nói.
"Ấy! Cái đó khác, đầu bếp đó là công việc của họ, nấu ăn là chuyện đương nhiên." Cha Đinh lập tức lanh lợi đáp, nhìn cậu khuyên nhủ tâm huyết, "Thường Thắng, con phải chấn chỉnh lại phu cương." Ông chống hai tay lên bàn, ghé sát đầu vào cậu hạ thấp giọng, "Thường Thắng, con làm vậy là dạy hư mẹ vợ con đấy."
Chiến Thường Thắng khó hiểu nhìn ông: "Sao lại thế ạ?"
"Cái này con không hiểu rồi, phụ nữ ai cũng có lòng hư vinh, bà ấy sẽ yêu cầu ta phải giống như con." Cha Đinh nháy mắt với cậu, "Con làm thế này là hại chết ta rồi."
Chiến Thường Thắng nghe vậy sững người, sau đó bật cười thành tiếng, hoàn toàn cạn lời.
Sao cậu chưa bao giờ phát hiện ông bố vợ lại hài hước đến thế này.
"Con cười cái gì?" Cha Đinh ngượng ngùng nói.
"Không có gì ạ." Chiến Thường Thắng an ủi ông, "Cha, cách sống của mỗi gia đình khác nhau, nên sẽ không có chuyện đó đâu. Cha và mẹ đã sống với nhau bao nhiêu năm nay, thói quen sinh hoạt đã định hình cả rồi, cha không cần lo mẹ 'tạo phản' đâu." Chiến Thường Thắng thì thầm.
"Tối nay chúng ta ăn gì?" Đinh Hải Hạnh vén rèm đứng ở cửa nói.
"Chỗ xương này đem hầm, gặm xương uống rượu, làm chút nước dùng rồi nấu mì ăn, cho ấm người." Cha Đinh suy nghĩ một lúc rồi nói.
Lời vừa dứt, mẹ Đinh đã đứng ở cửa nói: "Đều là đồ để dành ăn Tết, giờ ông ăn hết thì Tết chúng ta ăn gì? Đúng là không biết tính toán."
"Tôi sao lại không biết tính toán, bà quên rồi à, mai đội mổ heo, kiểu gì cũng được chia hai lạng thịt! Hiếm khi Hạnh Nhi và Thường Thắng về, phải ăn một bữa ngon chứ." Cha Đinh lập tức nói.
"Ồ! Đúng nhỉ!" Mẹ Đinh sực nhớ ra.
"Mẹ, chúng con đi, nhà mình thiếu dầu mỡ lắm." Đinh Hải Hạnh nhìn hai cụ già đang sống chắt chiu từng ngày mà nói.