Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 141
hồ hồ trộm hương đêm

❊ ❊ ❊

Vì mùa hè nóng bức sắp tới, quân Cổ Tri Tháp Tháp và Tuy Cừu đều chỉ am hiểu chiến đấu trên địa hình cao nguyên mát mẻ, hơn nữa binh sĩ không thể nào mặc trọng giáp kín bưng suốt nửa canh giờ, cho nên chiến sự tạm hoãnQuân Cổ Tri Tháp Tháp và Tuy Cừu lui về phương bắcKhông ai biết họ sẽ rút lui bao lâuHổ Tư Oát Nhĩ lại khôi phục việc buôn bánĐương nhiên Cổ Tri Tháp Tháp cũng vậy, cuộc sống của họ phụ thuộc hết vào kinh thương mậu dịch, chỉ là người Mông Cổ không tra ra mà thôiNhưng người Mông Cổ biết, việc buôn bán đã mang về cho bọn chúng số vàng bạc đầy ắp nên mới có kinh phí để giao chiến như vậyCho nên chắc chắn có ai đó đứng sau chống đỡ cho nền mậu dịch của họCó người đoán ấy là những bộ tộc mũi cao mắt sâu ở phương tây, cũng có người đồn rằng họ là con dân của Thiên Lang trên núi Âm Sơn nên được phù hộThật ra thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là sau khi buôn bán kiếm được tiền, người Cổ Tri Tháp Tháp sẽ tiếp tục tấn công. Bọn họ phải mau chóng nghĩ cách đối phóDù sao đối phương cũng có tới ba mấy vạn quânCó thật là ba mấy vạn quân không, phía Mông Cổ vẫn còn phải xác minh. Trong khoảng thời gian này, họ vẫn tiến hành vài ba trận chiến nhỏ, nhưng không bắt được mấy tù binh hữu dụng*Ninh Bách sai A Lỗ Trác tới Đại Đô, cả đi lẫn về chỉ mất 1 thángKhông lâu sau, quan viên Đại Đô mang theo ý chỉ phong chức bản tớiNgoài ra còn có trụ giáp của dũng tướng, thường phục và chiến bàoTần Quyên vẫn cứ đi tới đi lui như mọi khi, dù sắp được thụ phong ngũ phẩm tướng quân cũng dửng dưng như khôngHắn làm nhiêu đó chỉ vì muốn bảo vệ người thân của mình.*Hôm thụ phong, hắn không ngờ quan viên được Đại Đô cử đến chẳng phải ai xa lạ mà chính là Vạn KhêMặt Vạn Khê như cái bánh bao hấp chín, béo hơn hẳn trướcTần Quyên vẫn còn nhớ lần đầu gặp mặt, trông hắn mảnh khảnh thế mà, mà giờ lại mập mạp như thếTần Quyên nhận lấy trang phục, giáp trụ và thư thụ nhậm từ Vạn KhêBấy giờ mới hỏi, "Ngươi phát tướng tuổi trung niên à?""??" Ban đầu Vạn Khê nghe không hiểu, tới lúc ngẫm ra thì thật muốn táng cho Tần Quyên một cáiNhưng hai tiểu binh ngăn lại, "Đại nhân, bây giờ Tần đại nhân đã ngang bằng vai vế với ngài rồi...."Ngang....ngang bằng vai vế.....Vạn Khê bị bốn chữ này làm cho tức hộc máuNgang vai ngang vế là không được đánh hả?Ánh mắt của gã tiểu binh nói với hắn : Đúng, không được đánhVạn Khê rụt tay về, ra vẻ điềm nhiên sửa sang trang phục của mìnhHắn mập ra chỗ nào chứ, đúng là có hơi lên cân thật nhưng không tới nỗi phát tướngTần Quyên cố ý đây mà."Ngươi mặc y phục này lên rồi ra ăn tiệc chiêu đãi." Vạn Khê nói nhẹ bẫngTrong lúc Tần Quyên vào doanh trướng thay áo, Vạn Khê đi gặp Hồ HồKhông biết lý do vì sao, Ninh Bách sắp xếp đại doanh Bá Nha Ngột thị ở vị trí rất xa, hơn nữa cả tháng nay liên tục tìm đủ lý do, bắt Hồ Hồ ra ngoài làm việcCho nên cũng hơn tháng nay, Tần Quyên chỉ gặp Hồ Hồ được mỗi một lầnVạn Khê đi tìm Hồ Hồ cũng không khiến người trong doanh thắc mắc, bởi cả hai cùng là học sinh của Gia Luật Sở TàiSư xuất đồng môn, nhiều năm không gặp, muốn ôn lại chuyện cũ cũng đâu có gì lạTần Quyên muốn nhờ Vạn Khê giúp hắn gặp được Hồ Hồ. Hắn biết rõ Ninh Bách không muốn Hồ Hồ tiếp xúc với hắnBởi 1 tháng trước, có lời đồn không tốt về hắn và Hồ HồLời đồn lan truyền đến mức nào?Đến mức mấy hôm trước, Đại Vĩnh vương phải tới đây, vòng vo hỏi thăm hắn một trậnHọ nói gia chủ Bá Nha Ngột thị có ý với Tần đại nhân. Tần đại nhân từng sống trong phủ đệ của gia chủ Bá Nha Ngột thị, từ lúc ấy họ đã thành một đôiCó người còn bảo, gia chủ Bá Nha Ngột thị từng cứu mạng Tần đại nhânRồi người ta đồn, lúc Tần đại nhân theo Đại Vĩnh vương tới sông Oát Nam nghênh thú vương phi đã mất tích một thời gian. Đó chính là khoảng thời gian hắn được gia chủ Bá Nha Ngột thị cứu mang về, từ đó thành đôiKế tới, có người hỏi, ai ở trênĐương nhiên là Tần đại nhân rồi. Tần đại nhân có thể đánh bất phân thắng bại với Ninh Bách đại nhân, cho nên trên giường khó gì mà không thu phục nổi gia chủ Bá Nha Ngột thị?Hết tin đồn này đến tin đồn khác truyền đến tai Ninh Bách, cho nên Ninh Bách lập tức đưa Bá Nha Ngột thị cùng những người liên quan tới doanh trướng xa nhấtChuyện gì Ninh Bách có thể không quản được, chứ hắn cầm quyền ở quân doanh, muốn Hồ Hồ không gặp được Tần Quyên thì hắn quản tốt.*Lời editor : Đã bảo bạn Ninh Bách có số làm đá đì rồi mà! Cứ như bố canh con gái!*Tần Quyên ra khỏi doanh, đúng lúc A Dịch Cát tới báo cho hắn, Ninh Bách mở tiệc trong quân trước, gọi hắn tới ăn mừngTần Quyên chỉ mặc chiến bào mới chứ không mặc giáp, vì ngại nặngSau khi vào quân trướng, hắn thấy bọn Ninh Bách cũng không mặc trụ giáp, bèn thở phào một hơiQuân yến còn chưa bắt đầu, bởi người của Hột Nhan thị, Na Biệt thị, Bá Nha Ngột thị và cả Đóa Nhan thị vẫn chưa tớiLúc này chỉ có tiếng trống rộn ràng và các thiên hộ dưới trướng Ninh Bách biểu diễn múa đaoNinh Bách không thích xem nữ tử nhảy múa nên không lập ca nữ doanh trong quân doanhTần Quyên còn nhớ, khi ở Cát Cáp Bố doanh, thi thoảng hắn vẫn thấy nữ nhân xuất hiện, sau này mới biết thân phận của họ là gìVào lúc có hội, họ nhảy múa giúp vui. Vào lúc không có hội, ban ngày họ dệt thảm lông, thêu giày da, ban đêm hầu hạ lính của kỵ binh doanhViệc Ninh Bách không lập ca nữ doanh khiến cho một vài người vô cùng bất mãnCho nên trước đó vài ngày, hắn nghe đồn có lính lén trốn khỏi doanh vào ban đêm, tới thanh lâu ở Hổ Tư Oát Nhĩ, rạng sáng mới mò vềKhông chỉ một hai người như vậy, cho nên không cấm quá nghiêm ngặt. Nếu cấm nghiêm ngặt hơn nữa thì những binh lính nhỏ tuổi thanh tú trong doanh sẽ gặp họa mấtNửa giờ sau, Hồ Hồ tới cùng Vạn Khê, theo sau là Đóa Nhan Ngột Thấm ĐàiHồ Hồ đi đến phía đối diện Tần Quyên, vừa ngồi xuống đã nhìn Tần Quyên đăm đămTần Quyên bị y nhìn đến nỗi mặt đỏ tai hồng, nhưng vẫn làm ra vẻ thản nhiên, lưng thẳng tắp, bất động như núi, ánh mặt điềm tĩnh như mặt hồNửa khắc sau, gia chủ Na Biệt thị tới ngồi cạnh Tần QuyênTuy thời gian qua, hắn thường xuyên tiếp xúc với các kỵ binh của Na Biệt thị, nhưng đây mới là lần đầu gặp đích thân gia chủNa Biệt Chi trông như mới đôi mươi nhưng nghe nói đã đứng tuổi rồiDa hắn trắng hơn người Mông Cổ thông thường, còn trắng hơn Đán MộcNhưng ngũ quan thì vừa liếc một cái đã biết chắc chắn là dân tộc Mông CổNgười này có lẽ không hay ra khỏi nhà, đến cả sắc môi cũng cho thấy thể trạng suy yếuNa Biệt Chi nhìn Tần Quyên, Tần Quyên gật đầu hành lễ."Hôm nay mới được gặp Tần đại nhân, quả nhiên khí vũ phi phàm, y như lời đồn."*Bên kia, Hồ Hồ trong thấy bọn họ nói nói cười cười, dường như thân thiết lắm, vô thức siết chặt ly rượu trên tayMay mà vừa lúc ấy, Đại Vĩnh vương và Hi Cát tiểu thư tới, chen ngang cuộc trò chuyệnMọi người hành lễ với Đại Vĩnh vương, sau đó Viết Viết tới ngồi ở bàn bên cạnh Ninh BáchQuân yến đã bắt đầu từ lâu mà vẫn chưa thấy Bác Bác Nộ xuất hiệnCác đầu bếp mang dê đã nướng chín lên, xẻ thịt đùi dê mời các vị đại nhânNinh Bách đọc diễn văn, Đại Vĩnh vương và các gia chủ thi nhau nói lời chúc tụngChỉ riêng Tần Quyên không nói câu nàoHắn còn biết nói gì được nữa? Chẳng hiểu con hồ ly kia bị làm sao, cứ nhìn hắn chằm chằm, khiến hắn không biết có phải mình làm gì sai không? Hắn đắc tội y chỗ nào à?Đến cả Vạn Khê cũng không nhịn được mà phải ho mấy tiếng, nhắc nhở hồ hồ, "Huynh đệ, ngươi hành động lộ liễu quá."Bấy giờ, Hồ Hồ mới chịu hạ mắt xuống, điềm nhiên rót rượu."Ngươi cứ nhìn chằm chằm như thế, không sợ con sói nhỏ đó ban đêm cuốn gói chạy mất à?" Vạn Khê thấp giọng trê chọcHồ Hồ hơi nhăn mày, dường như bị những lời của Vạn Khê tác độngY buông chén rượu, mím môi nửa ngày, chẳng biết nghĩ gìVạn Khê ăn hết một đĩa đậu phộng mà vẫn thấy Hồ Hồ ngồi đăm chiêu. Hắn đang định mở miệng đổi đề tài thì tự nhiên Hồ Hồ bật cười, "Ngươi nói rất phải."Vạn Khê nghĩ chắc y hiểu rồi, bèn buông chén xuống, "Chứ còn sao nữa? Ngươi đừng dọa nó nữa. Chó cùng rứt giậu, chó với sói cũng chung một giống thôi."Hồ Hồ gật đầu, "Được rồi, sau quân yến, ta sẽ bảo Đán Mộc đưa ngươi về nghỉ.""Thế ngươi đi đâu?" Vạn Khê hỏi lại."Có việc cần làm." Hồ Hồ thấp giọng đápVạn Khê, "Nghe nói ngươi quản thương binh doanh, việc ở đó à?"Hồ Hồ chỉ cười không đáp.*Sau yến hội, Ninh Bách đại tướng quân là người rời đi đầu tiênNinh Bách muốn khởi hành tới Khả Thấp Cáp Nhi một chuyến. Nếu không phải mấy ngày trước nghe tin viện quân của Đại Đô sắp đến, hắn cũng không chờ đến giờChỗ sắt chuẩn bị để đưa đến Điệt Nhi Mật năm nay đã chuẩn bị xong, mùa hè mà không bán được thì phải chờ đến năm sauNinh Bách không chờ nổi, vì hắn luôn cần bạcCho nên yến hội vừa kết thúc, Ninh Bách đã bí mật rời đi. Hiện giờ người xử lý công vụ trong quân là A Lỗ Trác cùng thiên hộ dưới trướng Ninh Bách, tên là Khiên GiácTrong yến hội, Na Biệt Chi liên tục chuốc, Tần Quyên mới uống hai chén rượu đã cảm thấy muốn chạy ra ngoài nônA Dịch Cát dìu hắn về, hỏi hắn có sao không, có cần gọi quân y không?"Không sao đâu ca, huynh cứ về đi, đệ ngủ một giấc là khỏe." Tần Quyên nói rồi nằm lăn ra giườngA Dịch Cát không yên tâm, lau mặt cho hắn, đun ít nước ấm đút cho hắn uống để giải rượu, thấy hắn ngủ yên ổn rồi mới rời điNửa đêm, Hồ Hồ lén tớiHai lính canh là người của Ninh Bách, nhưng người dựng lều cho Tần Quyên lại là người của Bá Nha Ngột thịMà sau lều này có bố trí sẵn một cái cửa nhỏ....Đúng hơn là lỗ chó chui.....Tất nhiên còn lâu Triệu Hoài Chi mới chịu thừa nhậnTổ tiên Bá Nha Ngột thị rất thích nuôi báo. Họ có thói quen khoét lỗ trên lều như vậy là để tiện cho con báo thú cưng của họ ra vàoTruyền thống ấy kéo dài đến tận ngày nayVào qua lỗ báo chui thật không dễ chút nào. Con sói nhỏ kia kê thùng tắm ngay ở miệng lỗ, y vừa chui vào đã đụng phảiKhó khăn lắm y mới dời được thùng tắm ra mà không gây tiếng độngTriệu Hoài Chi đứng dậy sau bình phong, còn không quên soi mình vào nước trong thùng tắm để chỉnh sửa búi tóc, thấy dung nhan tuyệt mỹ của mình không dính vết bẩn nào mới yên lòng đi gặp tình langTâm trạng háo hức tới nỗi trái tim nhảy nhót liên hồiRõ ràng y hơn con sói nhỏ kia tới năm tuổi mà giờ lại rạo rực như đứa trẻ con mới lớnNào ngờ....Y đi qua bình phong, chợt thấy thiếu niên kia lặng lẽ nhìn mình chằm chằmNói thật, Triệu Hoài Chi bình tĩnh thong dong là thế cũng không khỏi toát mồ hôi lạnhBan đêm bò qua lỗ muốn trộm hương, ai ngờ lại bị bắt ngược?

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »