Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 136
thế thân là thân nhân (1)

❊ ❊ ❊

Ninh Bách đá văng nam nhân đi, quát khẽ, "Ngươi cút đến khi nào tỉnh táo lại để nói cho ta quan hệ giữa các ngươi là gì thì hãy tiến vào!"

Tuy tức giận nhưng hắn không nhận ra mình vẫn đang kiểm soát sức lực, không khiến y bị thương.

Nam nhân đưa tay áo che miệng, bò dậy trên mặt đất. Y thậm chí chẳng dám liếc nhìn Tần Quyên đang nằm trên giường, hốt hoảng chạy ra khỏi doanh trướng, sau đó nôn sạch những thứ dơ bẩn mình vừa nuốt phải.

Binh lính bên ngoài nhìn y đầy kinh ngạc. Có vị dược sư tử tế hỏi, "Không sao chứ? Không khỏe ở đâu à?"

Nam nhân chỉ mỉm cười lắc đầu rồi nhanh chóng rời đi.

Y rất gầy, mảnh khảnh đến nỗi tựa như một cơn gió cũng có thể thổi ngã, nhưng mang đầy khí chất nho gia, dáng vẻ trắng trẻo hiền lành.

Có một dược sư nhìn theo y đến ngây ngẩn. Vị quân y lớn tuổi nhất bèn nói với dược sư đó, "Ngươi đừng có mà ôm ý đồ gì. Y là người của tướng quân đấy."

Vị dược sư mới vào doanh chưa được bao lâu, mặt đỏ bừng bừng.

Vị quân y già lại nói, "Thành thật làm tốt bổn phận của ngươi đi."

Dược sư cúi đầu, chẳng dám nói gì thêm. Hắn chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi han thôi, không ngờ lại khiến sư phụ hiểu lầm.

Không lâu sau, Ninh Bách rời doanh trướng, dặn dò quân y và dược sư, "Vào chăm sóc hắn. Khi nào hắn tỉnh thì báo cho ta."

Sau khi cung tiễn Ninh Bách, quân y dẫn dược sư vào trong doanh.

Dược sư hỏi, "Ngài có biết thiếu niên này là gì của tướng quân không?"

Dược sư cũng rất thắc mắc. Nghe các kỵ binh nói, thiếu niên này muốn giết tướng quân, nhưng Ninh Bách tướng quân ấy vậy mà không làm gì hắn cả, con sai người chữa trị cho hắn.

Từ lúc lão vào quân doanh đến giờ, lão vẫn nghĩ Ninh Bách là kẻ khó gần, vô tình, nhưng xem ra lão chưa hiểu gì về con người này cả.

Quân y đáp, "Nghe nói là đệ tử duy nhất của Ninh Bách đại nhân."

Dược sư lập tức hiểu ra.

Hắn nhìn Tần Quyên, nghĩ bụng đứa bé này thật không đơn giản, vẫn còn trẻ mà không ngờ lại lợi hại như thế.

"Ban đêm lạnh, cẩn thận giữ ấm cho hắn đi." Nghe lão quân y nói, dược sư vội ôm chăn đến đắp thêm cho Tần Quyên.

Đến tận hôm sau, Tần Quyên vẫn chưa tỉnh.

Quân y và dược sư đều bối rối, lỡ bị Ninh Bách hỏi tội thì phải làm sao đây?

"Tình trạng của hắn không tốt, chẳng rõ là không tỉnh lại được hay không muốn tỉnh lại. Để ta thử châm cứu cho hắn xem. Ngươi chuẩn bị thuốc đi." Quân sư bảo.

Dược sư đi ra ngoài thì trông thấy nam nhân hôm qua. Hắn nhớ tới những lời quân y nói với mình, cúi đầu muốn lảng tránh nhưng bỗng nhiên nghe thấy tiếng quân lính nói với nam nhân, "Ninh Bách đại nhân có lệnh, ngươi không được vào."

Nam nhân dường như cố nói chuyện với quân lính, muốn đút lót bạc cho bọn họ.

Thất vậy, quân lính nổi giận lôi đinh, "Cút mau! Bằng không ta sẽ bẩm báo với đại nhận."

Nam nhân rất ngoan cố, không chịu đi. Quân lính bèn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với y.

Nam nhân gầy yếu như vậy làm sao mà chịu được sự đánh đạp của các kỵ binh. Y ngã lăn ra đất.

Dược sư không chịu được, đành tiến lên, "Sao các ngươi.....lại hành hạ y? Dù sao y cũng ...làm việc cho đại nhân."

Dược sư đỡ nam nhân kia dậy, nói với y, "Ta là dược sư chăm sóc đứa bé trong kia, bây giờ ta đang vội đi lấy thuốc. Ngươi muốn biết tình trạng của nó thì đi theo ta."

Nam nhân không nghĩ nhiều, vội vàng đuổi theo.

Dược sư cười, "Vậy nói ta nghe tên ngươi đi."

Nam nhân trẻ tuổi đắn đo một hồi, rồi đáp, "Lâm Trầm An."

Dược sư sửng sốt, rồi nói ra tên mình.

Lâm Trầm An nhìn vị dược sư, muốn hỏi tình trạng của Tần Quyên.

"Nó vẫn ổn, ngừng chảy máu rồi, nhưng còn chưa tỉnh. Lão sư phụ đang châm cứu cho nó." Dược sư vừa nói vừa đi vào dược phòng, nhanh nhẹn bốc thuốc.

Lâm Trầm An, "Có cần ta làm gì không?"

Dược sư cười nói, "Nếu ngươi muốn hỗ trợ thì trước hết, giúp ta đốt lò đun nước đi."

Lâm Trầm An không chút đắn đo, lập tức bắt tay vào làm.

Dược sư hỏi, "Đứa bé kia là gì của ngươi?"

Lâm Trầm An giật mình, gần như thề thốt phủ nhận, "Không, không phải....Ta....."

Dược sư thấy y hoảng hốt như vậy, chỉ điềm tĩnh nói, "Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói với ai. Chắc là người thân của ngươi hả?'

Trên đời cũng chỉ có người thân mới quan tâm nhau như thế.

Dược sư bốc thuốc xong thì bỏ vào bình, đem rang trên bếp lò.

Hắn nói, "Rang thêm hai khắc nữa. Ngươi chờ ở đây hay là...."

Lâm Trầm An muốn đi thăm Tần Quyên nhưng quân lính không cho y vào. Nếu vậy thì y sẽ ở chỗ này, dược sư sẽ báo tin về Tân Quyên cho y.

"Vậy ngươi cứ chờ ta ở đây. Thằng bé đó khỏe mạnh cường tránh lắm, không lâu nữa sẽ tỉnh lại thôi." Nói rồi, dược sư rời khỏi phòng.

Lúc vào doanh trướng, hắn thấy một người đang đứng bên ngoài nên hơi giật mình. Tới khi nhận ra đó là Ninh Bách đại nhân, hắn hoảng đến mức suýt chút nữa đánh rơi đồ trên tay.

May là Ninh Bách đưa tay đỡ được.

Ninh Bách cau mày, "Làm việc không chú tâm, coi chừng ta cách chức của ngươi."

Dược sư oan uổng lắm. Lần đầu tiên hắn thấy Ninh Bách đại nhân xõa tóc thong dong như vậy, cho nên không nhận ra.

"Vào đi." Ninh Bách nói rồi đi vào trước.

Quân y đã lui xuống, trong trướng chỉ còn lại Tần Quyên.

Ninh Bách ôm Tần Quyên dậy, để dược sư đút thuốc cho hắn. Đút được một nửa bát mới thấy Tần Quyên chầm chậm nuốt xuống.

Dược sư lau khô cho Tần Quyên rồi lui sang một bên. Ninh Bách đại nhân không ra lệnh, hắn không dám rời đi.

Ninh Bách đặt Tần Quyên xuống, nhìn hắn một lát, rồi hỏi dược sư, "Lâm Trầm An đang ở dược phòng đúng không?"

Dược sư ngẩn ra một lúc, không nhớ Lâm Trầm An là ai, trong khi rõ ràng ban nãy hắn mới hỏi tên người ta.

Hắn trố mắt nhìn Ninh Bách, nghĩ một lúc lâu mới giật điếng người, vội thưa, "Vâng, y ở dược phòng."

Ninh Bách không trách mắng, còn hỏi ngược lại, "Lâm Trầm An có nói quan hệ giữa y và Tần Quyên là gì không?"

Tần Quyên? Tần Quyên là ai nữa?

Dược sư sốt hết cả ruột, cảm thấy mình hôm nay ngu đi hay sao vậy? Đầu óc không hoạt động ra hồn.

Thấy dáng vẻ luống cuống gần chết của dược sư, Ninh Bách cau mày, "Là bệnh nhân của ngươi."

Mãi một lúc sau, dược sư mới biết thiếu niên hắn đang chăm sóc tên là Tần Quyên.

Dược sư không biết quan hệ giữa Lâm Trầm An và Tần Quyên là gì, nhưng thấy Ninh Bách có vẻ như không hỏi cho ra lẽ thì không chịu thôi.....

Hắn đành lí nhí đáp, "Tiểu nhân nghĩ....họ là người thân...."

"Người thân?" Ninh Bách nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo.

Dược sư chỉ hận không thể quỳ rạp xuống, vội nói, "Chỉ là tiểu nhân đoán bừa thôi....Nếu sai, xin đại nhân bớt giận."

Ninh Bách mím môi không nói câu nào. Thật ra những lời của dược sư lại khiến hắn hiểu ra.

Sao hắn không nghĩ đến nhỉ?

Quan hệ giữa Lâm Trầm An và Tần Quyên là thân nhân.

Lúc này, trong lòng hắn đã khẳng định đến 6 7 phần.

"Được rồi, bảo Lâm Trầm An đến đây chăm sóc hắn." Ninh Bách nói rồi đứng dậy rời đi.

Bản thân hắn cũng không hiểu sao mình bỗng nhiên lại đồng ý để Lâm Trầm An đến chăm Tần Quyên.

Chỉ là hắn nghĩ đến gương mặt tuấn tú, ẩn nhẫn của Lâm Trầm An.

Vừa dịu dàng lại vừa ngoan cường.

Như cơn gió xuân ở tận cùng đất bắc, như gốc liễu giữa bờ cát mệnh mông.

☆ ☆ ☆

Bên ngoài doanh trướng.

"Đại nhân." Kỵ binh đi tới, "Đã điểm xong 1000 binh."

"Lập tức xuất phát." Ninh Bách vừa nói vừa bước đến chiến mã của mình.

Ngay khi nghe tiếng đoàn kỵ binh dồn dập rời đi, Tần Quyên mở choàng mắt.

Dược sư đang đứng bên mé giường giật thót cả mình.

"Ngươi....Ngươi tỉnh rồi....." Hắn hoảng hốt, không biết nên hỏi gì.

Tần Quyên gượng ngồi dậy, một lát sau mới nói với dược sư, "Không phải hắn bảo ngươi gọi Lâm Trầm An đến đây sao?"

Tần Quyên mở miệng, giọng khàn đến đáng sợ. Vết thương đã băng bó xong nhưng do sử dụng nội lực quá mức khiến yết hầu hắn như bị lửa thiêu đốt, khó mà phát ra âm thanh.

Dược sư lập tức chạy ra ngoài, "Ta gọi y tới ngay đây, ngươi chờ một lát. Y lo cho ngươi lắm, chắc y sẽ rất mừng."

"Cảm ơn."

Nam nhân đi xa rồi, không nghe được câu cảm ơn kia.

Tần Quyên lảo đảo xuống giường, muốn uống ngay một ngụm nước.

Nhưng chân vừa chạm đất, cả người đã đau ê ẩm.

Tới lúc lết được đến bên bàn, trán hắn đã đầm đìa mồ hôi lạnh.

Uống nước xong, hắn mới thấy cổ họng dịu đi một chút.

Hắn bò về giường nằm, nghe thấy tiếng chân dồn dập ngoài doanh trướng.

Lâm Trầm An không ngờ Ninh Bách lại cho mình đến chăm sóc Tần Quyên.

☆ ☆ ☆

Tần Quyên nằm đó, nghe tiếng chân quen thuộc, như thể những bước chân ấy dẫm lên đầu quả tim.

Dược sư nói, "Các ngươi cứ trò chuyện với nhau đi, ta mang đồ ăn tới. Chắc là ngươi đói rồi."

Lâm Trầm An bước tới, đứng bên mép giường.

Tần Quyên muốn ngồi dậy nhưng chẳng có sức lực gì cả. Không hiểu sao cơn đau lúc này còn dữ dội hơn trước gấp mấy lần.

Lâm Trầm An vô cùng tinh tế, liếc mắt đã biết Tần Quyên muốn làm gì, bèn tới đỡ hắn dậy.

Tần Quyên không dám mở mắt nhìn. Hắn không dám....không dám....

Vị cữu cữu mà hắn đánh mất đã quay lại, đang đứng ngay trước mặt, mà hắn không dám nhìn.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng họ lại đoàn tụ trong hoàn cảnh này.

CŨng như Tần Quyên, cõi lòng Lâm Trầm An ngổn ngang trăm mối.

Y nhìn Tần Quyên, dè dặt như muốn hỏi hắn có đau ở đâu không, nhưng rồi chẳng biết mở miệng thế nào.

Bỗng nhiên, Tần Quyên ôm chầm lấy nam nhân trước mặt.

Tựa như năm đó, hắn nhận thân trên sa mạc Taklimakand đầy gió cát, trong lòng vừa tiếc thương, vừa sợ hãi, lại vừa xúc động.

Nước mắt nóng bỏng chảy dài trên má. Hắn không biết hóa ra bây giờ mình còn có thể rơi lệ.

Hắn cứ nghĩ khi đã trở thành một nam nhân thì phải vứt bỏ hết thảy sự yếu đuối. Nam nhân thì không được khóc.

Nhưng hắn không cầm lòng được, hốc mũi cay xè.

Tại hắn đã để lạc mất cữu cữu, mới có tình cảnh bi thảm như hôm nay.

Tại hắn nên cữu cữu mới chịu chung số mệnh như Phi Đàn.

Hắn hận! Hắn rất hận!

Hắn hận mình không thể giết Ninh Bách, càng hận mình vô dụng, không tìm được cữu cữu sớm hơn.

Hắn tiếp xúc với Ninh Bách không phải một hai lần, tại sao không biết cữu cữu đang ở trong doanh trướng của Ninh Bách cơ chứ!

Tại sao?

Lời editor : Chắp nối tình tiết một chút nhé.

Để cứu dân làng, Lâm Trầm An tự nộp mình cho một đội quân. Đội quân này có đặc điểm là bọc giáp toàn thân, cả người lẫn ngựa.

Sau này, Tần Quyên được biết Ninh Bách cũng đánh bại một đội quân toàn giáp và sáp nhập với quân của mình. Có lẽ chính thời điểm này, Lâm Trầm An đã rơi vào tay Ninh Bách.

Tần Quyên định hỏi Ninh Bách về đội quân toàn giáp đó, nhưng sau đấy lại xảy ra sự cố Viết Viết mất thành La Bặc, cho nên tạm gác lại.

Lúc rời khỏi thiết doanh của Ninh Bách, Tần Quyên đi ngang qua ai đó mà hắn thấy rất quen, nhưng vì ngược sáng nên không thấy mặt. Đó chính là Lâm Trầm An.

Lâm Trầm An nắm trong tay kỹ nghệ luyện sắt, mà Ninh Bách thì khai thác chế tạo sắt bất hợp pháp. Cho nên lúc này Lâm Trầm An đi theo Ninh Bách không chỉ để làm sủng nô, mà còn có vai trò quan trọng khác.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »