Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 165
hồ hồ của ta

❊ ❊ ❊

Tần Quyên cơm no rượu say xong thì đã mệt rã rời, nhưng không muốn người khác phát hiện ra. Lúc gượng đứng dậy, hắn vẫn ra vẻ uy phong, lạnh lùng như trướcVừa đứng lên, hắn thấy một cánh tay đưa ra đỡ lấy mình. Ban đầu hắn tưởng là A Dịch Cát hay Đán Mộc, nhưng quay sang nhìn thì hóa ra là một tiểu nô tàiCũng phải, bọn A Dịch Cát đều qua chỗ Hồ Hồ uống rượu rồi. Hắn liếc nhìn Hồ Hồ đang bị đám người vây quanh chuốc rượu, chỉ nhếch miệng cười. Giờ hắn thực sự không có sức lăn lộn với bọn họ nên đành nói với tiểu nô tài, "Ta mệt rồi, đi chiếu cố các đại nhân khác đi. Ta về ngủ trước."Cho nên lúc hắn rời đi không có ai phát hiện raTần Quyên được đưa tới một nơi ở được sắp xếp riêng cho hắn. Một phó tướng được Viết Viết căn dặn từ trước đến tìm gặp hắnPhó tướng này tên là A Táo Đông. Tần Quyên vừa nghe tên gã đã nghĩ đến những trái táo đỏ thẫmA Táo Đông ôm đến một chồng lớn công văn bảo hắn phê duyệt. Ngoài tiếng Mông Cổ và chữ Duy Ngô Nhĩ, A Táo Đông không biết ngôn ngữ nào khácMà chỗ công văn này có đủ loại chữ, từ Nữ Chân đến Khiết Đan, khiến cho A Táo Đông rối bù đầuTần Quyên nói với A Táo Đông, "Ngươi mang mấy thứ này xuống trước. Ta ngủ dậy rồi tính...."A Táo Đông liền bảo, "Thế thì không ổn đâu. Có quan viên từ Đại Đô tới, sau khi nói chuyện với các gia chủ xong kiểu gì cũng đến đây. Ai bảo ngài mất tích một thời gian dài như vậy, bây giờ công việc tồn đọng phải làm bù hết.""......." Tần Quyên cảm thấy hắn có thể mở mắt mà ngủ luôn bây giờ. Trong tình trạng ấy mà còn bắt hắn xem công văn?"Ti chức lui xuống trước. Ngài nhất định phải xem hết đấy." A Táo Đông cười cười đi ra ngoàiTần Quyên không buồn nghe. Hắn mò về giường, ngả lưng xuống ngủ như chếtA Táo Đông bàn giao công việc cho Tần Quyên xong, xem như trả được cục nợ. Trên đường về, hắn còn phấn khởi cùng đám tướng sĩ ra ngồi trước doanh trướng, vừa kéo đàn vừa hát, chờ các vị đại nhân ở Đại Đô tới kiểm traTrong quân doanh không được phép đánh bạc, cho nên đàn hát nhảy múa trở thành hoạt động giải trí phổ biến nhấtLúc Tần Quyên ngủ dậy, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi. Lúc chạng vạng, mặt đất phủ một tầng tuyết dầyLúc quan viên Đại Đô tới, A Táo Đông và đám kỵ binh đang gục xuống bàn ngủ. Họ cuống cuồng thức dậy, dẫn người đi gặp Tần QuyênẤy vậy mà lại thấy Tần Quyên nằm thẳng cẳng trên giường, ngáy pho phoVị đại nhân kia lạnh mặt, "Vậy thì ngày mai bản quan lại tới."A Táo Đông sợ hãi tiễn vị đại nhân này đi, rồi nhanh chân chạy đến đánh thức Tần Quyên."Tần đại nhân! Ngài đừng ngủ nữa! Ngủ nữa là chết cả đám bây giờ!'Giọng A Táo Đông vốn đã oang oang, giờ lại phải cố kiềm chế, cho nên càng buồn cười hơnGã sợ Tần Quyên tỉnh dậy, nổi cáu rồi đấm mình một trận nên không dám gọi lớn, nhưng vẻ mặt lại nghiêm trọng cực kỳ."Tần đại nhân...." A Táo Đông không tin Tần Quyên không tỉnh. Vị Tần đại nhân này võ công cao cường, còn được xem là đồ đệ của Ninh Bách đại nhân, làm sao mà ngủ đến không biết trời đất đượcA Táo Đông khom lưng, đến tận mép giường Tần Quyên, gọi, "Sáng sớm ngày mai, vị đại nhân kia lại tới. Chuyện không thể chậm trễ được. Chỗ công văn kia vẫn chưa có một chữ nào, vậy thì ngài lấy gì để báo cáo kết quả công tác!"Tần Quyên phiền gần chết. Hồi nhỏ hắn nghĩ đơn giản, vì không muốn làm nô lệ nữa nên mới phấn đấu thành tướng quân. Chẳng ngờ rằng sau khi thành tướng quân còn phải làm việc nhiều như thế. Lúc trước, khi A Dịch Cát được phong tướng đã giao hết mấy công việc bàn giấy cho phó tướng là hắn rồi, hắn làm muốn ói ra. Giờ đến lượt mình làm tướng, hắn lại không có phó tướng nào đủ tư cách để giao việcCho nên A Dịch Cát số may thật, ít ra còn có hắn hỗ trợTần Quyên ngồi bật dậy, khiến A Táo Đông hoảng tới mức lui lại mấy bước."Tần đại nhân, cuối cùng ngài cũng chịu để ý đến ta!""Ngươi mau....." Ánh mắt lạnh lẽo như sói của Tần Quyên nhìn chằm chặp A Táo Đông, nhưng chưa nói hết lời đã nuốt vào trong, đưa chân đá vào mông A Táo Đông một cáiA Táo Đông đau đến nín thở, ôm mông lui thêm vài bước nữaGã không hiểu nổi, ban nãy gã đã đứng cách giường một khoảng cách an toàn, sao vẫn bị đá trúng?Rốt cuộc chân vị đại nhân này dài cỡ nào?Tần Quyên bị đánh thức khỏi giấc nồng cho nên vẫn còn rất cáu kỉnh, thể hiện rõ trên mặtHắn gỡ mặt nạ mà mình quên tháo xuống trước khi ngủ, day day hai mắtĐến khi bình tĩnh lại một chút, hẳng ngẩng đầu lên, thấy A Táo Đông dứng ngẩn ra đằng kiaHắn cau mày, lại thấy bực bội, "Ngươi còn ở đó làm gì? Muốn ăn thêm mấy đá nữa à?"A Táo ĐÔng lần đầu nhìn thấy một khuôn mặt dù tức giận mà vẫn đẹp như thế. Mày đẹp, mắt đẹp, môi đẹp, cho dù dáng vẻ hung dữ, thốt ra những lời đe dọa nhưng vẫn không khiến người ta ghét nổi. Gã vui vẻ đáp, "Đại....đại nhân, ngài nhớ xử lý xong chỗ công văn kia nhé. Ti chức đi đây."A Táo Đông nhanh chẹn chuồn đi."......." Tần Quyên nhìn khung cửa gỗ đong đưa, tự nhiên lại chẳng biết mình giận cái gìHắn liếc nhìn đống công văn chất thành núi trên bànỪ, là giận cái đó!Hắn không muốn liếc mắt nhìn đến chúng một chút nàoTướng ngũ phẩm không có quan văn theo hầu, chỉ có một tên phó tướng vô tích sựNếu A Táo Đông biết mình bị Tần Quyên ghét bỏ như thế, chắc là sẽ uất ức lắmDo tinh thần không thoải mái, tâm trạng Tần Quyên cũng chẳng khá chút nào. Lúc hắn ngồi xuống cầm một cuốn công văn lên, trời bên ngoài đã tối hẳn. Gió lạnh thổi ào ào, tuyết rơi mãi không có dấu hiệu ngừng lạiLạnh quáNgồi được nửa canh giờ, hai chân Tần Quyên bắt đầu tê mỏi. Hắn đứng dậy, đi đến cạnh cửa. Thấy có một thủ vệ đứng ngoài canh, hắn bản, "Trời lạnh, không cần canh gác."Đứng ngoài suốt đêm tuyết lớn như thế, có khi thành tượng băng mấtThủ vệ đi rồi, Tần Quyên khoách thêm áo ấm, đi tới khu bếp. Ở đó có hai đầu bếp đang rang đậu phộng và bóc hạt dưaTần Quyên tới đó, nhờ đầu bếp tìm cho hắn một cái xô để đựng thanHắn về phòng, bỏ chỗ than ấy vào lò sưởi đang cháy dởBấy giờ mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiềuHắn thêm dầu cho đèn, khoách chăn lông dê, ngồi cạnh lò sưởi, cảm thấy vô cùng ấm ápNhưng cứ hễ liếc nhìn chồng công văn cao ngất là lại thấy bực dọcXem ra tính tình hắn còn thiếu kiên nhẫn quá. Nếu là Triệu Hoài Chi, y sẽ không bực bội vì một chuyện nhỏ thế này đâuBiết vậy nhưng hắn không làm thế nào đượcBởi vì hắn đâu có học được cái phong thái điềm tĩnh khoan thai, lòng không gợn sóng như Triệu Hoài ChiChỉ có thể ép buộc bản thân mình tĩnh tâm lạiCó lẽ những ngày chinh chiến căng thẳng kéo dài khiến tâm trạng hắn bất ổn, hoặc là do nhân hoàng trong cơ thể liên tục quấy phá, khiến cho tính trầm ổn rèn luyện được trước kia có chút lung layHắn quả thật nên tĩnh tâm suy nghĩ cho thông suốtCuối cùng, hắn lật hết cuốn này đến cuốn khác, cứ xong là để sang một bênHắn thở dài một tiếng, bỗng nhiên cảm thấy có người bước vàoHắn không đứng dậy mà vẫn tiếp tục độc sách, bởi biết rõ trong ngoài điện đều tuyệt đối an toàn. Người tới tìm hắn chẳng phải ai xa lạChỉ là tiếng gió bên ngoài quá lớn, làm ảnh hưởng tới suy đoán thôi, nhưng cũng không quan trọngCánh cửa mở ra. Người đai đứng đó trong chốc lát rồi khép lại, rồi lại tới bên ô cửa sổ bị gió thổi mở ra một nửa, vẫn còn lung lay.....Y dường như thở dài, kéo cánh cửa sổ lại, khóa kínLúc y bước vào, Tần Quyên đã biết đó là Triệu Hoài Chi. Hắn vốn tưởng tối nay Triệu Hoài Chi sẽ không tới, vì hắn đã nói với tiểu nô tài mà Triệu Hoài Chi cấp cho rằng hắn rất mệt, cần phải nghỉ ngơiKhông ngờ bất chấp bão tuyết, Triệu Hoài Chi vẫn lại đây với hắnTriệu Hoài Chi dựa vào khung cửa sổ, lẳng lặng nhìn Tần QuyênY rất thích nhìn Tần Quyên như vậy, giống như một vị trưởng bối quan sát một thiếu niên trưởng thành theo năm tháng, không vui không buồn, vân đạm phong khinhBan đầu, Tần Quyên rất không thích ánh mắt ấy, cứ như nhìn một đứa bé sơ sinh trần trụi. Quả thực, hắn trưởng thành dưới sự quan sát của Triệu Hoài Chi, được y chỉ bảo rồi dụ dỗ đắm chìm trong ôn nhu hươngĐúng, hắn tham luyến sự dịu dàng của con hồ ly nàyMột con sói muốn tha hồ ly về ổ của mình làm thê tửThê tử....Nghĩ tới đây, Tần Quyên chợt dừng bút, ngước mắt nhìn lênChỉ thấy mỹ nhân tựa như ánh trắng kia chẳng hề giống người thật. Y vẫn dựa vào khung cửa, khóe môi hơi mỉm cười."Tướng quân, lò sưởi bên cạnh người xa quá, không ấm bằng ta đâu."Y buông tấm áo choàng lông chồn xuống, bên trong ấy thế mà chỉ có một tấm áo mỏng manh, để lộ cần cổ và xương quai xanh xinh đẹp....Da thịt phơi bàyTrái tim Tần Quyên như vọt lên tới cổY tự dâng mình đến giường của hắn?"Yêu tinh....." Hắn thấy cổ họng mình như bốc hỏa, phải nuốt một ngụm nước bọt rồi mới gầm gừ hai chữ này qua kẽ răngTriệu Hoài Chi nhướn mày, khóe môi càng cong thêm. Lúc đi tới trước mặt Tần Quyên, lớp áo duy nhất ấy cũng....Từ từ rơi xuống đấtY nắm lấy tay Tần QuyênTần Quyên trợn tròn mắt. Sao ấm quá vậy?Ánh mắt Triệu Hoài Chi như đang nói : Dễ chịu lắm phải không?Sau khi tắm rửa sạch sẽ, y ngồi bên lò sưởi hồi lâu cho toàn thân ấm lên rồi mới đến đâyTần Quyên vốn đã rất thích y. Giờ y làm như vậy, hắn sao mà chịu nổiHắn nghiến răng cảnh báo, "Yêu tinh, là ngươi dụ dỗ ta, đừng trách ta...."Thiếu niên sức lực kinh người, bế bổng Triệu Hoài Chi lên, đưa về giường.*Trong đêm tuyết lớn, bếp bửa bập bùng cháy cũng không nóng bỏng hơn hai người.*Rạng sáng, Tần Quyên thức dậy, nhìn người đang ngủ say bên cạnh, bỗng nhiên trong lòng chẳng còn chút phiền chán nào nữa, chỉ đầy tình nồng ý mậtHắn vuốt ve khuôn mặt Triệu Hoài ChiCả nốt ruồi nhỏ dưới đuôi màyHắn không biết tương lai có bao xa, bao lâu, chỉ biết nếu còn sống được ngày nào, hắn sẽ bảo vệ Triệu Hoài Chi ngày đóDù Triệu Hoài Chi muốn làm chuyện gìLàm gia chủ Bá Nha Ngột thị, hay làm vương gia Đại TốngHắn bỗng nhiên không còn sợ hãi mai này ra saoNăm tháng u ám nhất cuộc đời hắn là vào lúc hắn 6 tuổiNhưng giờ đã qua rồiHắn từ từ nằm xuống, ôm lấy Triệu Hoài Chi, ngước mắt nhìn xà nhàNghĩ tới mai sau, nghĩa tới chuyện tìm thuyền về Tống quốcCác thủy thủ chắc sẽ hô với hắn một câu : Giương buồm ra khơiHắn ở đây nhiều năm như vậy, lâu dần cũng hiểu ra, những thương nhân Tống quốc trải khắp Mạc Bắc và thỏa nguyên, có lẽ đầu che giấu một thân phận khácTỷ như ở thành Ích Ly hay Sơ trấn, đều có dấu vết của Hán thươngThậm chí, người Tống còn kiểm soát nhiều tiền trang (ngân hàng) lớnKhi biết được điều này, hắn vừa kinh ngạc vừa cảm thánThậm chí hắn không hiểu nổi, nền kinh mậu (kinh tế thương mại) của người Tống hùng mạnh như vậy, vì sao lại không thể chiến thắng?Nghĩ tới đây, hắn liền ngồi dậy, tiếp tục xử lý nốt chỗ công văn hôm qua còn chưa phê duyệt xong.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »