Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 200
năm ấy cố nhân về

❊ ❊ ❊

Đối phương lập tức kêu lên, "Ngột Đa Đa? Hắn tên là Ngột Đa Đa thật sao?"

Tần Quyên chẳng biết nói gì. Lẽ nào hắn còn phải lừa người khác?

"Người đó ở đâu?" Ngột Đạt Đạt hỏi.

"Ta gặp hắn ở Khả Thất Cáp Nho. Hắn là một lang trung. Ta vẫn còn nhớ, khi ta hỏi hắn họ gì, hắn không trả lời, chỉ nói tên mình là Ngột Đa Đa. Vì chúng ta phải hợp tác với nhau để chống lại ôn dịch nên ta nhớ rõ hắn."

Ngột Đạt Đạt ngồi xuống, một lúc lâu sau mới nói, "Cảm ơn...."

Tần Quyên biết, có khả năng Ngột Đa Đa chính là ca ca song sinh của Ngột Đạt Đạt, nhưng không hỏi gì thêm. Hắn biết bây giờ Ngột Đạt Đạt cần được yên tĩnh một mình nên làm ra vẻ không có chuyện gì, tiếp tục ăn cơm.

Hai người ăn xong, lại ngồi bàn về vụ ám sát Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi.

Theo ý Ngột Đạt Đạt, người ám sát Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi rất có thể là cùng một nhóm với kẻ ám sát Khổ Khư.

"Không phải Khổ Khư bị đâm một đao xuyên tim sao? Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi bị trúng tên cơ mà?" Tần Quyên hỏi lại.

Ngột Đạt Đạt nhìn hắn, rồi vội đưa mắt liếc quang, sau đó ghé đến, nhỏ giọng nói, "Thật ra, ta chỉ suy luận ngược lại thôi. Ngươi nghĩ xem, nếu thế tử bị ám sát thì không đời nào đến lượt ta điều tra. Ấy thế nhưng Đóa Nô Tề đại nhân lại bảo ta điều tra. Ta dù sao cũng chỉ là một quan viên tra án bình thường, mà ám sát thế tử sao có thể coi là một vụ án bình thường được, cho nên nhất định là có liên quan đến vụ án của Khổ Khư đại nhân. Ta không biết nguyên nhân, nhưng chắc chắn Đóa Nô Tề đại nhân biết."

Tần Quyên nheo mắt, "Suy luận của ngươi cũng có lý. Nếu thật là vậy thì lão cáo già Đóa Nô Tề kia đã tra được gì rồi, nhưng vì chưa chắc chắn nên mới gọi ngươi tới."

"Đúng là như thế." Ngột Đạt Đạt gật đầu.

☆ ☆ ☆

Một bầy sói con xuất hiện ở một góc bãi luyện kỵ xạ. Khi lũ trẻ phát hiện ra, đứa nào đứa nấy đều như phát điên.

Vừa hay Tần Quyên đang đi tới chuồng ngựa thăm Thất Ca và Hồ Hồ, thấy cả đám chụm đầu vào nhau, bèn tới hỏi vài câu.

Không ngờ Tùng Man vừa trông thấy hắn thì hét lớn, "Cha.....Tần đại nhân, đồng lại của ngài này!"

"........?" Tần Quyên cau mày, định quát chúng một trận. Mới mấy ngày không gặp đã học cách nói nhăng nói cuội rồi.

Nhưng ngay lúc ấy, hắn lại thấy bầy sói nhỏ nằm trên đống cỏ khô, những sáu con....

Chắc chúng mới chỉ được sinh vào tối qua, sáng nay sói mẹ thấy có người tới bèn vội vàng chạy mất, bỏ lại sáu đứa con. Nhưng kiểu gì sói mẹ cũng sẽ về tìm con của nó.

Chẳng mai sói mẹ về rồi tấn công bọn trẻ ngay giữa bãi tập kỵ xạ thì nguy to.

Sáu con sói con còn chưa mở mắt, không thể nào thả chúng về rừng được, đành phải sắp xếp cho chúng một chỗ ở tốt, đợi lớn hơn chút thì để mẹ chúng mang đi.

Vì việc đó mà Tần Quyên bận đến tận khuya.

Đoạt Lỗ bảo chuyện này vẫn thường xảy ra. Mùa xuân hàng năm là thời điểm sói giao phối. Thời gian mang thai kéo dài chừng 60 ngày, cho nên cứ đến hè là thi thoảng lại thấy có sói con xuất hiện trên bãi tập.

Nhưng Đoạt Lỗ khẳng định, sói mẹ nhất định sẽ về tìm con của chúng để mang đi, hoặc là các kỵ binh sẽ nuôi chúng đến khi chúng đủ cứng cáp rồi thả đi cho tự sinh tồn.

☆ ☆ ☆

Từ lần gặp bày sói con, Tần Quyên lúc nào cũng lo lắng đề phòng. Lúc thì lo mình ngủ một giấc dậy lại thấy mất một con, lúc thì lo chúng ban ngày ăn không no, ban đêm bị lạnh cóng....

Qua một khoảng thời gian như vậy, Tần Quyên chỉ mong sao, sói mẹ sớm quay về đón bọn chúng.

Nhưng sói mẹ hình như biết lũ con của mình sống rất tốt nên không xuất hiện lần nào, hoặc là nó đã từng ghé thăm rồi mà không ai phát hiện.

Hè năm ấy vô cùng nóng bức. Cậy thạch lựu trong Khoách Đoan vương phủ ở Lương Châu trai quả rất nhiều. Khoách Đoan nghĩ đây là điềm lành cho nên quyết định vài ngày sau mở tiệc.

Nghe nói cây lựu này đã trồng ở đây nhiều năm nhưng mỗi năm nay đơm hoa kết quả, đúng là thần kỳ.

Nhân dịp nào, Tần Quyên đưa Đào Hoa vào phủ gặp Tiểu Khúc Nhi.

Đã lâu không gặp Đào Hoa, Tiểu Khúc Nhi đã hai mắt đỏ hoe. Tùng Man bảo nam tử hán không được khóc, cho nên nó ráng không rơi nước mắt, có điều lúc nói chuyện cứ cúi gằm mặt xuống.

Thấy Đào Hoa, lại nhớ cha Hồ Hồ, còn cả sư phụ nó ở Liêu Châu.

Nó không biết bao giờ mới được gặp sư phụ lần nữa, cũng không biết khi nào cha Hồ Hồ sẽ tới đón mình.

Từ khi xa cách sư phụ, nó phần nào hiểu được, có nhiều lúc trong cuộc đời, gần gũi thì ít mà chia xa thì nhiều. Lắm khi, chia xa một lần cũng là mãi mãi.

Có khi lại đến một ngày, mở mắt thức dậy, trong trời đất chỉ còn lại một mình.

Cho nên điều duy nhất nó làm được chỉ là trân quý những phút giây yên bình hiện tại.

Những ngày sống cùng cha Tần Quyên, Đòa Hoa và Tùng Man đều rất vui vẻ....

"Cổ Nguyệt bá bá đâu rồi?"

"Hắn không vào được, ta bảo hắn chờ ở ngoài." Tần Quyên nhướn mày cười.

"Trời nóng thế này, lỡ đâu hắn ốm thì sao?"

Tần Quyên khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ dửng dưng, "Không đâu, hắn không ngốc."

Đào Hoa đưa quần áo và giày mới cho lũ trẻ.

Lúc thử ướm thử đồ mới, Tùng Man cứ nhìn Đào Hoa chằm chằm.

"Tùng Man thiếu gia nhìn ta làm gì?" Đào Hoa mỉm cười, cả giọng nói cũng hết sức dịu dàng.

Tùng Man đỏ mặt, "Tại ta thấy.....Ngươi rất giống cha Hồ Hồ."

"....." Nó vừa dứt lời, cả Tần Quyên, Tiểu Khúc Nhi và Đoạt Lỗ đều nhìn sang.

Đào Hoa thấp giọng cười, nói, "Gia chủ Bá Nha Ngột có dung mạo sánh với tiên nhân, Đào Hoa ta chỉ là bồ liễu nơi bụi đất, sao dám so bì."

"Hồ Cầu Nhi không hiểu.....Nhưng gương mặt của ngươi đúng là rất giống cha Hồ Hồ." Tùng Man chớp chớp mắt. Mỗi khi nó xưng mình là Hồ Cầu Nhi thì đều có ý làm nũng.

Đào Hoa ngây người, hai má đỏ ửng, chẳng biết phải nói gì.

Đứa bé này tinh quái lắm, không giống con nuôi của người kia, mà giống con đẻ hơn.

"Đào Hoa, có muốn ăn lựu không? Chúng ta hái nhiều lắm." Tiểu Khúc Nhi ôm rất nhiều lựu tới.

Những quả lựu đỏ rực phủ kín mặt bàn, nhìn vô cùng thích mắt.

Đào Hoa cầm một quả lên, bẻ làm đôi. Những viên thạch lựu đỏ rực như máu rơi xuống từng hạt.

"Thật thần kỳ, ngay cả thạch lựu ở Lương Châu mà cũng ngọt thế này." Đào Hoa nếm một miếng rồi thở dài cảm thán.

"Đào Hoa từng ăn bao giờ chưa?" Tiểu Khúc Nhi hỏi.

"Ừ, hồi còn nhỏ." Đào Hoa cười nói.

Nghe vậy, Tần Quyên cũng nhặt một viên thạch lựu. Nhưng khác với Đòa Hoa, hắn không nhớ hồi nhỏ mình đã từng ăn thứ này hay chưa.

Chắc là chưa.

Hắn bỏ xuống, nhìn về phía Đào Hoa, "Đào Hoa, ngươi còn nhớ nhà mình ngày trước ở đâu không?"

Đào Hoa gật đầu, "Nhớ rõ."

"Ở đâu?" Tần Quyên ngồi xuống. Hắn rất kích động nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh.

"Ở Kinh Châu."

"........."

Tần Quyên nghĩ, nếu nhà hắn ở đây thì có đánh chết hắn cũng không thể nào quên được. Dù sao cái tên này cũng rất dễ nhớ, còn được nhắc đến trong chuyện Tam Quốc vốn lưu truyền rất phổ biến với người Mông Cổ.

Tần Quyên không thể phủ nhận, trong lòng có chút chua xót. Nhà hắn chắc hẳn chỉ nằm ở nơi xó xỉnh nào đó, cho nên đến giờ hắn vẫn không thể nhớ nổi.

Kỳ thật, Đào Hoa không đến từ Kinh Châu. Chẳng qua y hiểu, nếu không cho Tần Quyên một đáp án thì hắn sẽ dò hỏi đến Cùng. Nhưng quên hương của y cũng chính là đất phong của người kia, cho nên nếu y cho Tần Quyên biết sự thật, Tần Quyên thông minh như thế, nhất định sẽ đoán ra quan hệ giữa bọn họ.

Tần Quyên đang mải ngẫm nghĩ về hoàn cảnh của bản thân, chìm đắm vào nỗi đau thương mất mát, đến nỗi không thể che giấu được người ngoài.

*** Chú thích : Cho bạn nào thắc mắc, Tần Quyên nhớ nhà mình ở Giang Tả, nhưng Giang Tả không phải một châu một huyện cụ thể, mà để chỉ chung khu vực phía đông của sông Trường Giang, cho nên Tần Quyên mới khó tìm đường về nhà như thế.

Tùng Man thay quần áo mới, đội mũ nỉ mới, cực kỳ phấn chấn, gương mặt toe toét cười.

"Hồ Cầu Nhi tuấn tú quá." Đào Hoa khen.

"Ta gầy đi nhiều rồi, chứ là trước kia thì ngươi sẽ không khen ta đâu." Tùng Man cười nói.

"Đúng là mấy năm trước, nó còn béo như một quả bóng lông. Hồ Cầu Nhi có khác." Tần Quyên lười biết nói.

"......" Tùng Man nhìn hắn đầy oán trách. Sao tự nhiên lại nhắc đến quá khứ đau thương.

"Giờ ta không béo nữa, ngày nào cũng tập mệt bở hơi tai đây!" Tùng Man gào thét.

Tiểu Khúc Nhi gật đầu phụ họa.

Tần Quyên nói, "Nếu muốn ra chiến trường thì mấy trò huấn luyện kỵ xạ của các con bây giờ chỉ bằng một phần mười kỵ binh chính thống."

".......Không phải chứ." Hai đứa nhóc kêu lên.

Tần Quyên gật đầu chắc nịch.

"Vậy khi còn nhỏ, cha cũng phải tập luyện như thế à?" Tùng Man hỏi.

Tần Quyên đáp, "Kỵ binh của ta thời ấy còn dữ dội hơn bây giờ. Khi ấy, mục tiêu chủ yếu là để gây dựng tiền đồ. Ta nói vậy không phải muốn so sánh các con với kỵ binh, cũng không phải so sánh với ta ngày xưa. Các con được bồi dưỡng theo tiêu chuẩn của tướng thống soái, chứ không phải tự mình xông lên giết giặc. Mà.....ta chỉ muốn các con tự so sánh với bản thân mình ngày hôm qua. Lỡ ngày sau có phải ra chiến trường thật, để các kỵ tin phục thì không chỉ cần võ lực mà phải có lòng yêu mến, đối xử công bằng với các tướng sĩ........Mà thôi, nói với các con chuyện này bây giờ cũng vô nghĩa. Về sau các con sự tự hiểu ra."

Tần Quyên đứng dậy, đi ra ngoài.

Hắn đi rồi, Tiểu Khúc Nhi mới dám thì thầm với Tùng Man, "Ca, hình như cha giận rồi."

"Tự tin lên, bỏ chữ hình như đi."

"......."

"Nhưng không phải là giận các đệ, mà ngay từ lúc hỏi nhà của ta ở đâu, tâm trạng hắn đã không tốt rồi." Đào Hoa nhỏ giọng nói.

Tùng Man gật đầu, "Ta hiểu rồi...."

Tiểu Khúc Nhi, "Cha đáng thương quá, còn không nhớ nhà mình ở đâu.....Ít ra ta còn nhớ đạo quán của ta ở Liêu Châu."

Tùng Man hỏi, "Thế Liêu Châu ở đâu?"

Tiểu Khúc Nhi, "???"

Ừ nhỉ? Hình như hắn chưa từng nghĩ về vấn đề này!

"Không rõ lắm...." Tiểu Khúc Nhi cúi đầu, xoắn xoắn góc áo, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

"....." Tùng Man hơi bĩu môi.

Tiểu Khúc Nhi vội nói, "Đạo quan của đệ nằm trên một con đường lớn cỏa Liêu Châu, bên ngoài có rất nhiều cây, còn đối diện là chợ, cách đó không xa là quan nha, đệ còn nhớ...."

Tùng Man thấp giọng nói, "Đệ mà nói mấy câu này trước mặt cha Tần Quyên, đệ có tin cha sẽ tức chết hay không...."

"......Lãp tử đã tức chết rồi."

Gương mặt âm trầm của Tần Quyên xuất hiện ngoài cửa.

Đến cả Tiểu Khúc Nhi còn nhớ đạo qua của mình ở đâu, mà hắn lại không nhớ đường về nhà! Chết tiệt!

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »